Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 2


“Tiểu Lộc, đất sét đã được giao đến rồi, ở ngay dưới lầu, hai chúng ta xuống khiêng đi, đánh nhanh thắng nhanh.”


Phòng học 2301, Tòa nhà Giảng dạy số 2, cũng là studio của sinh viên năm nhất Khoa Điêu khắc khóa 24.


Trong studio ngổn ngang chất đống giá vẽ, thạch cao, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, bị cắt thành từng mảng từng mảng nhỏ, rơi trên mái tóc mềm mại, khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ của chàng trai trẻ.


Lộ Lộc ngồi trước giá vẽ, trên tay cầm một cây bút chì than nhưng không vẽ, đầu ngả ra sau ghế, nhìn lên trần nhà, vẻ mặt trống rỗng.


“……Tiểu Lộc? Tiểu Lộc? Lộc ới, Lộ Lộc?!”


Tóc của Lộ Lộc có chút dài, khi làm việc cậu thường dùng dây chun buộc túm lại thành một cái đuôi nhỏ phía sau gáy, Thôi Tùng Bách không gọi hồn Lộ Lộc về được, đành phải đưa tay kéo kéo cái đuôi nhỏ sau gáy của cậu: “Mày đang nghĩ cái gì đấy?”


Lộ Lộc “à” một tiếng, lúc này mới hoàn hồn.


Cậu lợi dụng tư thế ngửa đầu để nhìn Thôi Tùng Bách đứng ngay phía sau mình.


Lộ Lộc có vẻ ngoài ngoan ngoãn, hoàn toàn không phải kiểu có tính công kích, từ nhỏ đến lớn đều đặc biệt được yêu thích, mang lại cho cậu không ít tiện lợi. Tính cách của cậu cũng phù hợp với vẻ bề ngoài, thân thiện dễ mến. Lúc này cậu còn chưa nói gì, đôi mắt đã cong cong cười trước.


“Tao đang nghĩ xem, tối nay nên mặc gì.”


Thôi Tùng Bách: “…………”


Chỉ vậy thôi á? Chỉ vì một vấn đề nhàm chán như thế này mà cậu ta phớt lờ mình ư?


“Đừng ép tao phải đánh mày trong studio, làm cho khoa Mỹ thuật vốn đã rất thảm thương vì khó tìm việc lại càng thêm thê thảm.”


Thôi Tùng Bách mặt đen lại: “Dậy làm việc đi.”


Lộ Lộc bật cười thành tiếng, ngoan ngoãn đứng dậy.


Trong hành lang tòa nhà Nghệ thuật thoang thoảng mùi sơn, giấy, mực nước. Lộ Lộc mang theo chiếc thùng chuyển phát nhanh nặng trịch đi theo sau bạn cùng phòng, vẫn đang suy nghĩ về câu hỏi vừa rồi.


Mặc cái gì đây?


Màu vàng tươi sẽ khiến cả người cậu trông rạng rỡ, tràn đầy sức sống, nhưng tay áo của chiếc áo cậu đang mặc đã bị người khác va phải khi ăn, dính nước canh rau, không thích hợp để mặc đi gặp người khác nữa.



Cậu còn có hai chiếc áo màu vàng khác, nhưng đều là áo cộc tay, bây giờ là tháng Tư, buổi tối trời vẫn se lạnh, mà cậu lại có chút sợ lạnh.


Cậu không có nhiều quần áo. Nghĩ kỹ lại, vẫn còn một chiếc áo khoác gió màu xanh lam và một chiếc áo khoác màu hồng để chọn, nhưng áo khoác gió lại hơi dày, còn màu hồng thì quá non nớt, tối nay cậu không muốn giả vờ đáng yêu.


Mặc cái gì đây?


Buổi liên hoan tối nay, mặc cái gì đi gặp Tống Thanh Viễn đây?


Mặc cái gì đi gặp Tạ Tranh mà Tống Thanh Viễn có thể sẽ dẫn theo đây nhỉ?


Lộ Lộc đã nghe tên Tạ Tranh rất nhiều lần.


Nghe nói thầy giám thị cấp hai trước đây tính cách vô cùng tệ, luôn phạt thể chất học sinh, nhưng sau khi bị đàn anh Tạ Tranh chặn ở cửa nhà dạy dỗ một trận vào tám năm trước thì đã trở thành dáng vẻ khúm núm rụt rè;


Kỷ lục chạy 1000 mét của trường trong đại hội thể thao là do đàn anh Tạ Tranh lập ra;


Trong phòng học cấp ba, chỗ ngồi cạnh cửa sổ là vị trí dành riêng cho đàn anh Tạ Tranh, có đàn chị Omega thầm yêu anh ấy đã lén chụp một tấm ảnh cho anh ấy, từ đó mọi người phát hiện ra, chỗ ngồi này cứ đến hai giờ chiều là có ánh sáng tốt đến lạ thường, chụp ảnh đặc biệt đẹp, cứ tan học buổi chiều là mọi người tranh nhau đến đó chụp ảnh tự sướng;


Trong buổi chào đón tân sinh viên của trường đại học, phó hiệu trưởng đã nhắc đến tên một số cựu sinh viên đã thành công trong xã hội, trong đó có đàn anh Tạ Tranh;


“Người bạn thời đại học của thầy” mà giáo viên chủ nhiệm nhắc đến cũng là Tạ Tranh.


Hôm nay là lần đầu tiên Lộ Lộc được gặp Tạ Tranh.


Lúc Tống Thanh Viễn gọi cậu qua dặn dò công việc, bạn học phía sau nghịch ngợm xoa đầu cậu một cái, tóc mái trước trán bị ép xuống. Qua lớp tóc mái, lúc đó cậu chỉ nhìn rõ một người đàn ông mặc vest đen đứng cách Tống Thanh Viễn không xa. Vẫn là Thôi Tùng Bách nhận ra trước, cậu ta kéo Lộ Lộc lại, ghé vào tai cậu: “Vãi ò— kia là Tạ Tranh!”


Tạ Tranh.


Đàn anh của mười năm trước giống như đám mây đen tích đầy bão tố, những giọt mưa rơi xuống thỉnh thoảng văng lên mặt Lộ Lộc hai giọt, Lộ Lộc không thích, không phản cảm, chưa bao giờ để ý.


Nhưng cái tên thỉnh thoảng nghe được đó đột nhiên biến thành một người sống sờ sờ, đứng cách cậu chưa đầy mười lăm mét. Cảm giác này thật kỳ lạ, giống như hâm mộ một minh tinh không quá thật lòng.


Lộ Lộc luôn giả vờ rằng mình rất vui, nhưng khoảnh khắc này cậu thực sự có phần phấn khích.


Tống Thanh Viễn dặn dò công việc xong, Lộ Lộc cùng Thôi Tùng Bách và một người bạn khác đã hẹn ăn trưa cùng nhau đi về phía trước, Lộ Lộc cảm thấy may mắn vì đã mặc chiếc áo khoác tôn lên vẻ đẹp của mình nhất, khi đi ngang qua Tạ Tranh, cậu không nhịn được nhanh chóng liếc mắt nhìn Tạ Tranh một cái.


Lộ Lộc vấp chân một cái, lảo đảo mạnh, Tạ Tranh ngước mắt lên nhìn trời, đôi môi mỏng hé ra một đường cong giống như đang cười nhạo, nhả ra một làn khói trắng.



Thôi Tùng Bách vội vàng đỡ lấy cậu.


Có không ít sinh viên đang lén lút nhìn Tạ Tranh, Thôi Tùng Bách cũng là một trong số đó, đi qua một đoạn đường dài rồi vẫn còn nhón chân quay đầu lại nhìn Tạ Tranh.


Thôi Tùng Bách rít lên một tiếng: “Sao Tạ Tranh trông hung dữ hơn cả trong video vậy?”


Một bạn học khác không quen Tạ Tranh: “Ai vậy? Minh tinh à?”


“Không phải minh tinh đâu. Là một tổng giám đốc công ty, mặt đẹp, thường bị chụp lại và đăng lên mạng. Tao thấy khu bình luận, những người từng làm việc với anh ta đều nói người này không dễ chọc, giống như dân xã hội đen, tính tình hung hãn.”


Hung hãn?


Trong đầu Lộ Lộc nhớ lại cảnh Tạ Tranh dập tắt mẩu thuốc lá đầy vết răng cắn trên lan can.


… Ừm,  đúng là rất nóng bỏng.*


(*chơi chữ với từ “” – cay(nóng bỏng)/hung hãn).


Bạn học nghe xong thì nhướng mày: “Ồ ồ, đáng sợ quá— Sao Tiểu Lộc lại im lặng rồi?”


Lộ Lộc càng thêm phấn khích, nhảy tưng tưng rồi bổ nhào lên lưng bạn mình: “Đang nghĩ lát nữa ăn cái gì đây.”


**


“Thịt nướng?” Tạ Tranh lười biếng ngồi trên ghế sofa, hỏi Tống Thanh Viễn: “Tiện không? Cho tôi đi cùng đi.”


“Tiện chứ.” Tống Thanh Viễn đang ngồi xổm trước một chậu hoa, cầm chiếc kéo nhỏ tỉa cành lá: “Cậu có thể kể cho sinh viên của tôi nghe về lịch sử khởi nghiệp của cậu, khích lệ bọn nó một chút.”


Tạ Tranh không nhịn được nhếch mép cười.


Lịch sử khởi nghiệp của anh?


Dùng giá cao đào nhân viên cốt cán của người khác, cài cắm tay trong vào công ty đối thủ, ép các công ty khác ký thỏa thuận cá cược với mình, cưỡng chế thu mua công ty người ta. Chuyện này không vẻ vang gì, dù sao nếu anh là Tống Thanh Viễn, anh sẽ không để sinh viên của mình nghe.


Sáu giờ tối, hai người khởi hành đến quán thịt nướng đó.


Bữa ăn này gọi là tiệc liên hoan thầy trò, nhưng thực chất là để sinh viên của Tống Thanh Viễn tiễn anh. Thầy giáo Tiểu Tống đột nhiên quyết định nghỉ phép, cũng không nói rõ lý do cụ thể, chỉ nói là muốn đi thư giãn đầu óc, mọi người đều khá lo lắng cho anh.



Ngay khi Tạ Tranh vừa bước vào cửa, một nam sinh Omega đã bắt đầu đỏ mặt, hắt hơi liên tục mấy cái.


“Xin lỗi… Át xì! Có… một mùi rất cay nồng… Át xì!”


Pheromone của Tạ Tranh là mùi thuốc lá trộn với hồ tiêu, nồng nặc và cay. Omega bình thường có năm giác quan, đặc biệt là khứu giác nhạy bén, ngay cả khi Tạ Tranh không ở trong kỳ mẫn cảm, một số O vẫn có thể ngửi thấy. Có một cô tiếp tân ở công ty Tạ Tranh cứ hễ nhìn thấy anh là phải hắt hơi.


Nam sinh đó luống cuống tay chân lấy ra một viên thuốc từ trong túi ra, uống với nước, tiếng hắt hơi cuối cùng mới dịu xuống.


Tạ Tranh, kẻ đầu xỏ gây ra chuyện, không hề có vẻ hối lỗi, nhưng vẫn hỏi nam sinh một câu: “Không sao chứ, nhóc con?”


Nam sinh có chút sợ Tạ Tranh, cúi đầu lắc mạnh.


Tống Thanh Viễn quan tâm hỏi nam sinh vài câu, rồi chỉ vào Tạ Tranh nói: “Đây là bạn thầy, Tạ Tranh, rất giỏi giang. Khi thầy không có ở đây, nếu các em gặp rắc rối cũng có thể tìm cậu ấy giúp đỡ.”


Anh mang ơn Tống Thanh Viễn nên mới ở nhà anh ta, giúp đỡ bọn trẻ một chút cũng là điều nên làm. Tạ Tranh “ừm” một tiếng: “Nhưng bình thường tôi rất bận, gặp rắc rối lớn rồi hẵng đến tìm tôi.”


Có người nói: “Vâng, anh Tạ.”


Người nói có giọng sáng sủa, Tạ Tranh ngước mắt nhìn sang, liền nhìn thấy đứa học trò cưng của thằng bạn nhà mình.


Gọi là gì ấy nhỉ?


Nai đần… ồ đúng rồi, Lộ Lộc.


Lúc này nam sinh đó không mặc chiếc áo khoác vàng nổi bật kia nữa, mà khoác một chiếc áo khoác kiểu công sở màu xám nhạt, sọc xanh, đeo một chiếc túi nhỏ chéo người, mái tóc màu sáng được túm thành một cái đuôi nhỏ phía sau gáy, có lẽ là kiểu người rất biết ăn mặc.


Lúc này Tạ Tranh đã nhìn rõ khuôn mặt của Lộ Lộc, khuôn mặt ngoan ngoãn vô hại, nhưng lại khác với vẻ mềm mại của Omega, là kiểu khuôn mặt mà Tạ Tranh ưa thích.


Lúc nãy khi Omega kia hắt hơi, chính cậu là người ở bên cạnh đưa nước, lúc này cũng là cậu lên tiếng gọi người đầu tiên, ngay cả nhiều người đã đi làm cũng chưa chắc đã lanh lẹ như vậy, quả thật là rất biết cách cư xử.


Nhưng Tạ Tranh không muốn nghe theo cậu: “Đừng gọi anh, tôi lớn hơn các cậu rất nhiều, cứ gọi là chú đi.”


Tạ Tranh rất giỏi đánh nhau, Tạ Tranh chạy rất nhanh, Tạ Tranh hung dữ trong lời người khác, Tạ Tranh rất trượng nghĩa trong lời thầy Tống. Từng mảnh hình ảnh như vậy hợp lại, cuối cùng tập trung thành người đàn ông đang đứng trước mặt Lộ Lộc.


Lộ Lộc kéo vạt áo mới của mình, đưa tay ra, tự giới thiệu với Tạ Tranh: “Chào chú Tạ, cháu tên là Lộ Lộc.”


Tạ Tranh cúi đầu lướt qua bàn tay nam sinh, rồi đưa tay ra bắt.



Các sinh viên khác cũng lần lượt bắt chước Lộ Lộc tự giới thiệu bản thân, Tạ Tranh cũng bắt tay với tất cả bọn họ, nhưng không nhớ tên của một ai.


Tạ Tranh không kén chọn đồ ăn, nên không có cảm giác gì đặc biệt với món thịt nướng mà Tống Thanh Viễn hết lời khen ngợi. Ăn được nửa bữa, các sinh viên bắt đầu mở lời, quấn lấy Tống Thanh Viễn hỏi anh ta lần nghỉ phép này rốt cuộc sẽ đi đâu.


Tống Thanh Viễn nói: “Thầy sẽ về quê một chuyến trước đã.”


Tạ Tranh nhận được điện thoại của trợ lý, hỏi địa chỉ hiện tại của anh, muốn mua một số đồ dùng hàng ngày rồi gửi đến. Tạ Tranh vừa nghe điện thoại vừa đi ra ngoài, tay đặt lên vai Tống Thanh Viễn ấn một cái.


Sau khi cúp điện thoại, Tạ Tranh cũng không vội quay lại, đứng ở cửa hút hai điếu thuốc.


Anh nghiện thuốc lá rất nặng, d*c v*ng thực ra cũng như vậy. Nhưng cái vế sau luôn không được thỏa mãn, nên chỉ có thể giải tỏa thông qua cái vế trước.


Khi quay trở lại, chủ đề đã chuyển từ Tống Thanh Viễn sang chuyện khác. Một nam sinh thở dài kể về rắc rối gần đây của mình: “Bọn họ muốn chúng em phải đưa tất cả chó mèo đi trong vòng một tuần.”


Tạ Tranh nghe một lúc lâu mới hiểu ra là chuyện gì.


Nam sinh này là thành viên của câu lạc bộ bảo vệ động vật của trường, chuyên cứu trợ chó mèo trong khuôn viên trường.


Con trai của một thành viên hội đồng quản trị đã chọc chó nhưng bị chó cắn một miếng, ép buộc bọn họ phải đưa hết động vật trong trường đi trong vòng một tuần, nếu không—


Câu nói phía sau “nếu không” không được nói ra, nhưng ẩn chứa đầy rẫy mùi vị đe dọa. Câu lạc bộ hiện chỉ có hơn hai mươi người, phần lớn là sinh viên năm nhất, gặp phải tình huống này, vừa sợ hãi vừa phiền muộn.


“Thầy Tống,” cậu sinh viên bĩu môi cầu cứu Tống Thanh Viễn: “Chúng em rốt cuộc phải làm sao đây ạ?”


Tống Thanh Viễn còn chưa lên tiếng, Tạ Tranh đã bật cười.


Anh ngả người ra phía sau, một tay cởi hai chiếc cúc trên cổ áo: “Chuyện này cầu cứu thầy Tống của mấy đứa cũng vô ích thôi, thầy Tống của mấy đứa cũng là người đứng dưới mái hiên.”


Những người có mặt trên bàn đều nhìn về phía Tạ Tranh.


“Để chú dạy cho mấy đứa.” Tạ Tranh cười vô cùng gian tà: “Dùng tài khoản phụ đăng vài bài viết, nói rằng con trai của thành viên hội đồng quản trị có thể có khuynh hướng ngược đãi động vật, nhà trường vì nịnh bợ hắn nên nhất quyết phải đuổi cùng giết tận động vật trong khuôn viên trường.”


Các sinh viên chưa từng thấy thủ đoạn như vậy, sợ ngây người, quay đầu nhìn nhau.


Tống Thanh Viễn: “……”


Gân xanh trên trán anh giật giật: “Tạ Tranh, cậu đừng có mà làm hư sinh viên của tôi!”


Tạ Tranh bật cười, ánh mắt liếc qua Lộ Lộc, đôi mắt của nam sinh đó sáng long lanh như những ngôi sao.


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 2
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...