Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 1
Tạ Tranh ngước mắt nhìn.
Anh từng học đại học ở Lâm Uyên, sau khi tốt nghiệp thì về Thần An khởi nghiệp, đã rất nhiều năm không quay trở lại đây.
Đại học Y* đã thay hiệu trưởng và chuyển khu học xá từ hai năm trước, mọi thứ trong trường đều mới toanh và sáng sủa, có thể nói là thay đổi rất nhiều so với trước kia.
(*Đại học Y này có thể là ở tỉnh Y, hoặc là XYZ gì đó, nhưng chắc chắn không phải là đại học Y học nhé. Nhấn cực kỳ mạnh!)
Hoa tử đằng đầu xuân bám trên hành lang thấp nở rộ dịu dàng, xa xa những chiếc lá non xanh mơn mởn đang nhú mầm, hòa cùng tiếng đùa giỡn ồn ào của sinh viên—
Tạ Tranh lấy ra một điếu thuốc lá từ trong túi quần, ngậm vào trong miệng, nói lẩm bẩm: “Mẹ nó, tràn đầy sức sống thật đấy.”
Thằng bạn thân Tống Thanh Viễn liếc anh một cái: “…Đừng có mà nói tục.”
Rồi lại nói: “Cũng đừng hút thuốc.”
Tạ Tranh nhếch mép cười, chiếc bật lửa đắt tiền được đặt làm riêng xoay một vòng trên đầu ngón tay, nhưng anh không châm thuốc.
Ánh mắt và lông mày của Tạ Tranh sắc lạnh như được chạm khắc, vẻ mặt nửa cười nửa không, toát lên sự tà khí và hung hãn.
Thời tiết nóng bức, chiếc vest đen được anh cởi ra vắt trên cánh tay, cà vạt màu xám bạc nhét vào túi áo sơ mi đen, áo sơ mi bị cơ ngực căng ra bó sát, ống tay áo được xắn lên để lộ một đoạn cánh tay màu da lúa mạch với những đường gân xanh cuồn cuộn.
Anh năm nay đã ba mươi mốt tuổi, chênh lệch khoảng mười tuổi so với sinh viên đại học, khí chất cũng hoàn toàn khác biệt. Nếu phải nói, anh giống như một ông trùm xã hội đen trong phim Hồng Kông, sẵn sàng lật bàn bất cứ lúc nào với khẩu súng giắt sau lưng.
Sinh viên bình thường chưa từng nhìn thấy người nào trông giống xã hội đen như vậy, chắc chắn đều nghĩ Tạ Tranh đến để chặn đường ai đó, hoặc là bọn chúng vội vã trchồng hành lang tử đằng, hoặc là cúi đầu đỏ mặt bước nhanh hơn, sợ bị anh để mắt tới.
Tạ Tranh biết người khác sợ mình, khi một sinh viên đi ngang qua, anh còn cố ý hù dọa người ta: “Sợ tôi à?”
Trong những năm gần đây, sau khi vòng cổ ức chế Omega được phát minh ra, về cơ bản tất cả O đều ngừng tiêm thuốc và chuyển sang đeo những chiếc vòng cổ sặc sỡ.
Sinh viên bị Tạ Tranh hù dọa này không đeo vòng cổ, nhìn vào chiều cao và thể hình, hẳn là một Alpha.
Tạ Tranh cũng là A, thông thường giữa các Alpha không có sự áp chế tuyệt đối như A đối với O, nhưng sinh viên bị Tạ Tranh bắt chuyện lại mặt mày tái mét, mồ hôi lập tức túa ra.
Tống Thanh Viễn cạn lời: “Lát nữa bảo vệ trường đến đuổi cả hai đứa ra ngoài thì cậu mới vui à.”
Tạ Tranh cười cười: “Còn bao lâu nữa thì đến nhà của cậu?”
“Đi xuyên qua khuôn viên trường là tới. Cậu đừng quên lời đã hứa với tôi, sau khi tôi đi, cậu phải chăm sóc hoa của tôi thật tốt.”
“Biết rồi.” Lời nói của Tạ Tranh hoặc là dọa người hoặc là không đứng đắn: “Tôi sẽ hầu hạ chúng như tổ tông.”
Ngừng một chút, anh bổ sung thêm một câu với Tống Thanh Viễn: “Cảm ơn.”
Ở tuổi ba mươi mốt vẫn còn độc thân, việc tìm đối tượng, kết hôn, sinh con đã được đưa vào chương trình nghị sự.
Quan điểm của cha mẹ Tạ Tranh vẫn vô cùng truyền thống: “Con không thể sống một mình cả đời được. Ít ra cũng phải có một người bầu bạn, khi ốm đau có thể ở bên cạnh con.”
Miệng Tạ Tranh chưa bao giờ chịu thua, ngay cả đối với cha mẹ cũng phải cãi lại: “Con có tiền, con có thể thuê hộ lý, bảo họ gọt táo, đút cơm, múa cột cho con xem.”
Anh bị cha mẹ chiến tranh lạnh ba tuần liền.
Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc, cha mẹ bắt đầu sắp xếp cho Tạ Tranh đi xem mắt, các Omega nam và nữ cứ cách vài ngày lại được mời đến quán cà phê gần nhà, ngượng ngùng nhìn Tạ Tranh.
Tạ Tranh bực bội dập tàn thuốc lá vào ly cà phê, cảm thấy cứ thế này thì không ổn.
Anh biết tại sao hai vị phụ huynh nhà mình đột nhiên muốn anh kết hôn đến vậy: con trai của người chú thân thiết với gia đình bọn họ đã kết hôn một tháng trước, đám cưới rất rầm rộ và náo nhiệt, hai người đứng cạnh nhau hôn nhau dưới sự chỉ đạo của MC, trông rất hạnh phúc và ngọt ngào.
Con dâu rất tháo vát, hai người phối hợp ăn ý, con trai cũng đỡ vất vả hơn, có thời gian về nhà thường xuyên hơn.
Hai cụ nghe người chú kia khoe khoang, thấy thèm.
Dù sao Tạ Tranh cũng không tin cuộc sống hôn nhân có thể mãi mãi hoàn hảo, những chuyện vụn vặt cơm áo gạo tiền làm sao có thể luôn luôn thoải mái. Hiện tại anh đang chờ cặp vợ chồng mới cưới này gây ra chuyện gì đó để dập tắt cái đầu nóng của cha mẹ nhà mình.
Nhưng trước đó anh không muốn bị thúc giục nữa, lại khổ nỗi nếu dọn ra ngoài ở sẽ bị kiểm tra hóa đơn chi tiêu. Đúng lúc Tống Thanh Viễn, người đang giảng dạy ở Lâm Uyên, chuẩn bị đi nghỉ, cần tìm người chăm sóc hoa của mình, đề nghị Tạ Tranh đến nhà anh ta ở tạm để tránh mặt, Tạ Tranh đã gật đầu đồng ý.
Tống Thanh Viễn lắc đầu: “Cảm ơn cái gì, chúng ta là bạn bè bao nhiêu năm rồi, đừng khách sáo.”
Ngừng một chút, anh lại tò mò: “Thật sự kháng cự đến vậy cơ à? Thật sự không nghĩ đến việc tìm một người à?”
Một tiếng “cách” vang lên, nắp bật lửa đóng mở, cuối cùng Tạ Tranh châm điếu thuốc đang ngậm trong miệng.
Mặt anh bị làn khói bao phủ, Tống Thanh Viễn chỉ có thể nhìn thấy nụ cười chế giễu ở khóe miệng Tạ Tranh: “Đừng bận tâm đến tôi, tự lo cho bản thân mình trước đi. Nhân dịp nghỉ phép chạy thêm vài bệnh viện, ài, trị dứt chứng liệt dương của cậu đi.”
Tống Thanh Viễn bất lực sửa chữa: “…Đó là rối loạn cảm ứng gen pheromone.”
Tạ Tranh cười vô cùng phóng túng.
Tiếng chuông điện vang lên trong khuôn viên trường, chắc là chuông nghỉ trưa. Sinh viên tràn ra khỏi tòa nhà giảng đường với vẻ tràn đầy tươi tắn và thèm ăn, mỗi người đều rất trẻ trung.
Tống Thanh Viễn là giảng viên khoa Điêu khắc, khoa có ít sinh viên, nhưng anh cũng dạy các lớp khác trong chuyên ngành.
Lúc này, đúng lúc sinh viên học mỹ thuật đi ra khỏi tòa nhà giảng đường.
Một nhóm sinh viên vẫn còn dính màu vẽ trên người, nhìn thấy Tống Thanh Viễn thì cười hề hề chào “Chào thầy Tiểu Tống.”
Tạ Tranh ngậm thuốc lá trong miệng thầm nghĩ, thẩm mỹ của sinh viên chuyên ngành mỹ thuật quả nhiên không tồi, ai nấy đều ăn mặc rất đẹp.
Tống Thanh Viễn khi đối diện với sinh viên vẫn rất ra dáng thầy giáo: “Tan học rồi à? Mau đi ăn cơm đi. Đừng chạy nhảy đấy nhé.”
Các sinh viên vâng vâng dạ dạ đáp lời, đi vòng qua Tống Thanh Viễn và tiến về phía trước, lúc này mới nhìn thấy Tạ Tranh ở dưới hành lang hoa tử đằng.
Tiếng cười nói đột nhiên im bặt, sinh viên chen chúc nhau lén lút rời đi.
Chỉ đến khi đi qua Tạ Tranh, tiếng cười nói mới vang lên trở lại.
Điện thoại di động trong túi quần Tạ Tranh rung lên, anh lấy điện thoại ra xem, là một trong những trợ lý của mình gọi đến.
Lại có một nhóm sinh viên mới đến chào hỏi Tống Thanh Viễn, xem ra sẽ không nói chuyện xong ngay được, Tạ Tranh liền nghe điện thoại: “Nói.”
Trợ lý nhanh chóng báo cáo công việc buổi sáng cho anh.
Theo lý mà nói, làm gì có trợ lý nào lại chọn giờ nghỉ trưa để gọi điện báo cáo công việc cho sếp, nhưng Tạ Tranh thì khác, anh không phải kiểu lãnh đạo để cấp dưới tự do làm việc, anh thích mọi việc đều phải nằm trong tay mình, kiểm soát tuyệt đối.
Một cơn gió sáng sủa và mát mẻ thổi qua, những cánh hoa tử đằng vụn vặt bay từ trên đầu xuống, rơi đầy đầu Tạ Tranh.
Tạ Tranh không cảm thấy lãng mạn, “chậc” một tiếng, kẹp điện thoại bằng vai, hai khuỷu tay đặt ra sau dựa vào lan can, nhíu mày ngước nhìn hoa.
Trợ lý nói: “Anh Tạ, chỉ có bấy nhiêu thôi.”
Tạ Tranh nhìn Tống Thanh Viễn, thấy sinh viên bên cạnh anh ta đã tản đi gần hết, liền “ừ” với trợ lý: “Cúp máy đây.”
Đang định đứng dậy, Tạ Tranh nghe thấy giọng nói lớn hơn của Tống Thanh Viễn: “Tiểu Lộc! Lại đây.”
Một giọng nói sáng sủa và mát mẻ như cơn gió vừa rồi vọng lại từ xa: “Thầy Tống!”
Tạ Tranh nghiêng mắt liếc qua.
Có ba sinh viên nam đang đi đối diện bên kia đường, nghe Tống Thanh Viễn gọi thì đi tới, cả ba đều không đeo vòng cổ, chắc hẳn đều là Alpha.
Chàng trai ở giữa nổi bật nhất, dáng người cao ráo, mặc áo khoác màu vàng tươi, quần jean, da rất trắng, khuôn mặt đặc biệt ưa nhìn, nụ cười rất rạng rỡ, đôi mắt cong lên trông vô cùng ngoan ngoãn.
Bước chân và dáng người của chàng trai rất nhẹ nhàng, giống như một con mèo linh hoạt.
“Vâng ạ.” Chàng trai nhận lấy, giọng điệu dễ mến vô ùng: “Thầy ơi, thầy đừng quên tối nay nhóm học trò của chúng ta liên hoan nhé ạ.”
“Biết rồi.”
Tống Thanh Viễn dặn dò thêm hai câu: “Mau đi ăn cơm đi.”
Chàng trai đáp lời, tiếp tục đi về phía trước.
Khi cậu đi ngang qua Tạ Tranh, Tạ Tranh nhả ra một làn khói trắng, giơ tay lấy điếu thuốc có nhiều vết răng cắn xuống khỏi miệng, dập tắt đốm lửa cuối cùng trên lan can.
Ba chàng trai đồng loạt im lặng khi đi ngang qua anh, chàng trai áo vàng dường như liếc nhìn anh một cái rất nhanh, giày thể thao va vào viên gạch nhô lên, bỗng nhiên lảo đảo về phía trước.
Hướng chàng trai ngã tình cờ hướng về phía Tạ Tranh, nhưng Tạ Tranh vẫn dựa vào lan can phía sau không nhúc nhích, hoàn toàn không có ý định đỡ. Anh nhả ra một hơi khói ra, ngẩng đầu nhìn bầu trời qua làn khói trắng.
May mắn là người bên phải chàng trai đã đỡ cậu ấy lại: “Không sao chứ Tiểu Lộc?”
Chàng trai có vẻ rất vui, bật cười khúc khích: “Ừm ha.”
Vứt tàn thuốc vào thùng rác, Tạ Tranh đi đến bên cạnh Tống Thanh Viễn: “Sinh viên của cậu đấy à?”
“Ừm. Lộ Lộc, họ là con đường, tên là hươu sao. Tôi đã từng nói với cậu trong lớp của tôi có một sinh viên rất có linh khí, chính là cậu ấy đấy.”
Tạ Tranh nghĩ đến cú vấp suýt ngã vừa rồi của Lộ Lộc.
Linh khí? Chưa nhìn thấy được.
Chỉ thấy một cục ngốc nghếch to đùng.
Một con nai ngốc nghếch.
**
Tống Thanh Viễn không mua nhà, để tiện cho việc giảng dạy, anh ta thuê căn nhà trong một khu chung cư cách cổng sau trường không xa.
Tầng 17, rộng rãi và sạch sẽ, vừa bước vào đã nhìn thấy cây cối hoa cỏ xanh tươi um tùm.
Tạ Tranh dựa vào tường nghe thằng bạn thân kể về cách chăm sóc những chậu hoa này.
Giữa các chậu hoa đặt đủ loại tượng điêu khắc, có thạch cao, có cả điêu khắc rễ cây và điêu khắc giấy, Tạ Tranh nhìn vào một bức tượng thạch cao, Tống Thanh Viễn nói với anh: “Cái này là Tiểu Lộc làm đấy.”
Bức tượng thạch cao cao nửa người, điêu khắc một người đàn ông phủ khăn voan, chiếc khăn voan thạch cao bán trong suốt trông cực kỳ mềm mại, bọc sát vào da thịt, làm nổi bật đường nét cứng rắn trên khuôn mặt người đàn ông.
Tạ Tranh hỏi: “Làm tốt lắm à?”
“Đặc biệt có linh hồn. Kết cấu bề mặt làm quá tốt.”
Tạ Tranh tùy tiện đặt khuỷu tay l*n đ*nh đầu bức tượng thạch cao, hoàn toàn không quan tâm đến tác phẩm được thầy Tống khen ngợi không ngớt này, anh nhếch mép cười lười biếng, hình xăm dưới áo sơ mi lộ ra một đoạn.
Điện thoại di động của Tống Thanh Viễn kêu lên một tiếng, anh liếc nhìn màn hình điện thoại rồi bật cười, Tạ Tranh thấy bạn mình cười đầy ẩn ý, hỏi: “Chuyện gì thế? Người yêu à?”
Tống Thanh Viễn trực tiếp đưa điện thoại đến trước mặt Tạ Tranh: “Không phải tìm tôi, tìm cậu đấy.”
[Hoàn nghệ 24 Vương Sở Sở: Thầy Tống, người mặc vest đen bên cạnh thầy hôm nay là ai vậy ạ? Cũng là giảng viên trường mình sao? Hay là bạn của thầy thế ạ?]
Cái khí chất tà ác trên người Tạ Tranh khiến người ta sợ hãi, nhưng cũng vô cùng quyến rũ, luôn có người biết rõ là nguy hiểm, nhưng vẫn như thiêu thân lao vào lửa mà tiếp cận Tạ Tranh.
Tuy nhiên Tạ Tranh không có hứng thú với bất cứ ai, bất kể người đến là ai, anh đều thẳng thừng từ chối.
Lần này cũng như vậy, Tạ Tranh cười rất sảng khoái, nhưng lời nói ra lại không chút thương tiếc: “Cầm xa ra chút đi.”
Tống Thanh Viễn cất điện thoại đi, có chút tò mò: “Rốt cuộc cậu thích kiểu người như thế nào?”
Tạ Tranh nói: “Đẹp.”
Tống Thanh Viễn: “… Tiểu minh tinh theo đuổi cậu trước đây còn chưa đủ đẹp à? Đẹp như tiên nữ, mà cũng chẳng thấy cậu thích người ta.”
Tạ Tranh nhíu mày cười.
Anh không nói dối, anh thực sự thích người đẹp. Nhưng đối với anh, định nghĩa về “đẹp” lại khác biệt so với những Alpha khác.
Do gen, Omega sau khi phân hóa càng ngày càng trở nên mềm mại, ngũ quan dịu dàng như nước, Tạ Tranh lại thích kiểu cứng cáp hơn, đối với Tạ Tranh, vòng eo thon thả không bằng đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, hay xương cổ tay gầy guộc.
Tạ Tranh không có h*m m**n phá hoại, anh có h*m m**n chinh phục.
**
Nhật ký Tạ Tranh
[Mười lăm năm trước]
Ngày đầu tiên nhập học cấp ba, đánh nhau với người ta trong hẻm.
Cúc áo đồng phục không biết đánh rơi đâu mất rồi.
Mẹ nó.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 1
10.0/10 từ 32 lượt.
