Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 34: 20 Tuổi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Vào ngày sinh nhật thứ 20 của Kỷ Tư Du, cậu đã nộp đơn xin điều động trở về đảo thành lên căn cứ.


Các Omega ở trạm y tế đều rất luyến tiếc cậu, nơi ở gần một năm, nói không có tình cảm là giả, chiều hôm đó, cậu dẫn theo Nhậm Tri Nhiên cùng đi đến ngôi làng cách núi tuyết gần 5 cây số, thị lực của cậu đã hồi phục gần như hoàn toàn, nhưng mỗi lần ra ngoài đều sẽ cố ý bảo vệ tốt đôi mắt, là yêu cầu của Tiểu Tước, kính bảo hộ cũng là do Alpha đưa cho.


“Tư Du, chúng ta đi làm gì thế?”


Nhậm Tri Nhiên tính ham chơi luôn rất lớn, trong tay cầm một quả cầu tuyết, chạy xa liền ném một cái, thở hồng hộc đi đi lại lại, cuối cùng chống đầu gối đợi Kỷ Tư Du.


“Đứa bé lần trước chúng ta đỡ đẻ ấy, còn nhớ không?”


Nhậm Tri Nhiên chớp mắt, đứng thẳng dậy nói: “Nhớ chứ.”


Kỷ Tư Du kéo tay cậu, 2 người gian nan tiến về phía trước, tuyết ở Tháp Babel chưa bao giờ tan, con đường không dài không ngắn giống như đi mãi không hết.


“Đi khám sức khỏe cho thằng bé.”


Nhậm Tri Nhiên kéo khăn quàng cổ đang che miệng xuống một chút, vừa nói vừa nhìn về phía Kỷ Tư Du, nói: “Vậy thằng bé bây giờ chắc đã lớn hơn một chút nhỉ, hồi đó nó mới……”


Cậu dùng tay ra hiệu, “To cỡ chiếc giày của tôi thôi.”


Trẻ sinh non đều như vậy, thể hình nhỏ, da nhăn nheo, tiếng khóc cũng rất yếu ớt, trẻ sơ sinh có thể sống sót ở Tháp Babel vô cùng ít ỏi, sinh mệnh tươi mới là loài hoa hiếm thấy trong tuyết, cần phải được bảo vệ thật tốt.


Kỷ Tư Du nói: “Bây giờ chắc hẳn là một bạn nhỏ đáng yêu.”


Sự thật cũng đúng là như vậy, con đường 5 cây số bọn họ đi mất 40 phút, nhà cửa ở đây mỗi nhà đều cách nhau rất xa, kiến trúc để chống chọi nhiệt độ quá thấp trông giống như cây nấm, lúc Kỷ Tư Du gõ cửa, sau cửa là một người phụ nữ đang ôm con.


“Xin chào.”


Nhậm Tri Nhiên cũng đi theo cậu gọi: “Xin chào nha.”


Người phụ nữ vội vàng mời bọn họ vào nhà, sau đó không ngừng chân đi rót nước.


Kỷ Tư Du tháo kính bảo hộ xuống, cười nói: “Không cần, đứa bé dạo này vẫn khỏe chứ? Chồng cô đâu?”


“Anh ấy ra ngoài rồi.” Người phụ nữ ăn mặc dày cộp, trong phòng đốt 2 lò sưởi, Nhậm Tri Nhiên hắt hơi một cái, ngồi xổm bên lò sưởi sưởi ấm.


Kỷ Tư Du nói: “Có tiện đưa đứa bé cho tôi không? Tôi kiểm tra cho thằng bé một chút.”


Khám sức khỏe cho trẻ con rất đơn giản, cậu vốn không phải chuyên nghiệp, nhưng đi theo các bác sĩ khác làm qua mấy lần, qua lại vài lần cũng quen tay.



Người phụ nữ cởi bỏ lớp tã lót dày của đứa bé, Kỷ Tư Du cẩn thận từng li từng tí ôm lấy, cái lưỡi mềm mại của đứa bé vừa vặn vươn ra l**m miệng, đôi mắt tròn vo như đá hắc diệu thạch, không chớp mắt nhìn chằm chằm cậu, Kỷ Tư Du vươn một ngón tay trêu chọc thằng bé chơi, thằng bé liền cười khanh khách, một cái răng cũng không có.


Nhậm Tri Nhiên chạy tới góp vui, “Tôi xem với, tôi xem với.”


Người phụ nữ bưng một chiếc ghế đẩu thấp ngồi ở một bên, cô rất gầy, hai má đều hơi hóp lại, nhưng ánh mắt nhìn con thì chứa chan tình yêu thương không đếm xuể.


“Bác sĩ Kỷ, thằng bé đã được 3 tháng tuổi rồi, ngày nào cũng uống sữa, chỉ là sữa tôi không nhiều, đôi khi phải đút cho thằng bé uống chút nước cơm.”


Cô rất áy náy, lần đầu làm mẹ, luôn muốn dành cho con những điều tốt nhất, nhưng bây giờ ngay cả cái ăn cái mặc cơ bản dường như cũng là vấn đề.


Kỷ Tư Du móc ngón tay mềm mại ấm áp của đứa bé, nhẹ giọng an ủi cô: “Không sao, 2 ngày nữa căn cứ sẽ phát vật tư, cô phải bổ sung thêm dinh dưỡng, mới có sức lực chăm sóc con.”


Người phụ nữ dùng sức gật đầu, “Vâng.”


Sau khi kiểm tra đơn giản, Kỷ Tư Du đưa đứa bé trả lại vào lòng mẹ nó, sau đó luyến tiếc dùng tay nhẹ nhàng chọc vào khuôn mặt đỏ hây hây của thằng bé, mắt thấy nó nhắm mắt lại, giống như muốn đi ngủ, Nhậm Tri Nhiên chán muốn chết chạy ra ngoài chơi, Kỷ Tư Du mới móc ra một ít tiền từ trong túi đưa cho người phụ nữ.


“Cô cầm lấy đi, sẽ có lúc dùng đến.”


Người phụ nữ vẻ mặt hoảng sợ, kiên quyết không chịu nhận.


Kỷ Tư Du liền nhét vào trong tã lót của bạn nhỏ, “Lần sau đến kiểm tra sẽ không phải là tôi nữa, tháng sau tôi phải rời khỏi Tháp Babel.”


Cậu nói chuyện rất chậm, ngữ điệu rất nhẹ nhàng, mang theo ý cười: “Tôi không giúp được tất cả mọi người, chỉ có thể cố gắng hết sức, tôi thích trẻ con, thằng bé cũng rất đáng yêu.”


“Bác sĩ Kỷ.” Hai mắt người phụ nữ ửng đỏ, có hơi luống cuống ôm con, “Cậu là… có Alpha rồi sao?”


Kỷ Tư Du sửng sốt, đầu ngón tay cứng đờ yên lặng thu về, “Cô……”


Người từng mang thai sinh con sự cảm nhận đối với pheromone sẽ nhạy cảm hơn người bình thường, cô thẹn thùng nói: “Trên người cậu có mùi của Alpha, lần đầu tiên tôi gặp cậu thì không có.”


Cô hỏi: “Có phải là muốn cùng Alpha của cậu rời khỏi nơi này không?”


Vành tai Kỷ Tư Du nóng lên, nhưng cũng thẳng thắn, “Ừm.”


“Sau này bác sĩ Kỷ, cũng sẽ sinh em bé của riêng mình.”


Chuyện này, Kỷ Tư Du chưa từng nghĩ tới, tim đập kịch liệt, có hơi không được tự nhiên chạm vào bàn tay nhỏ bé lộ ra bên ngoài của đứa bé, “Thằng bé tên gì?”


Người phụ nữ nói: “Ethan.”


Cô cúi đầu, nhìn đứa con đang ngủ say trong lòng, dùng giọng nói trầm thấp nhu hòa nói: “Tượng trưng cho tái sinh và hy vọng.”



“Tạm biệt.”


Trên đường về, Nhậm Tri Nhiên bắt đầu buồn ngủ, nói về đến nơi là phải đi ngủ ngay, cậu đi trước Kỷ Tư Du, giống như một chú sư tử nhỏ dũng cảm tiến tới không bao giờ quay đầu lại.


“Tri Tri.”


“Hả? Sao thế?”


Kỷ Tư Du dừng bước, có thể là mệt muốn nghỉ ngơi một chút, Nhậm Tri Nhiên thấy phía sau mãi không có tiếng động, bèn quay đầu lại, Omega đứng ở nơi cách cậu chưa đến 50 mét, cậu nhíu mày, chạy ngược về phía sau.


“Tư Du?”


Mắt Kỷ Tư Du trở nên khô khốc, bởi vì đi bộ nên tiếng th* d*c cũng nặng nề hơn.


“Hơi mệt.” Thể lực dạo này của cậu thực sự không tốt, có thể là do chứng mù tuyết thời gian nghỉ ngơi quá lâu, dẫn đến đi xa một chút là sẽ kiệt sức.


“Vậy chúng ta nghỉ ngơi một chút.”


Nhậm Tri Nhiên đến bên cạnh cậu, cậu vĩnh viễn đều có sức sống dùng mãi không hết, bắt đầu lăn quả cầu tuyết nhỏ, lúc ngồi xổm bên cạnh Kỷ Tư Du, nói chuyện ồm ồm.


“Tư Du, tôi biết tháng sau cậu phải đi, thật ra tôi rất luyến tiếc, nhưng tôi không có cách nào khác, tôi nghe người ta nói, chia ly là chuyện khó tránh khỏi, nếu như có thể chấp nhận chia ly, thì đại biểu là sẽ trưởng thành thành một người lớn rất tốt.”


Cậu ngẩng đầu lên trong tuyết, ngửa mặt nhìn về phía Kỷ Tư Du, cười híp mắt nói: “Tôi nhất định sẽ trưởng thành thành một người lớn rất tốt, đi tìm cậu ăn bánh quy.”


Kỷ Tư Du từ từ vươn tay ra, dùng ngón tay đeo găng tay chạm chạm vào cái mũ dày cộp của cậu, ngay sau đó ngồi xổm xuống bên cạnh cậu.


Hai người dựa vai vào nhau, Kỷ Tư Du dùng đầu dán vào đầu cậu, Nhậm Tri Nhiên không chịu nổi nhất loại động tác thân mật này, miệng vừa bĩu ra là tủi thân ôm chầm lấy, Kỷ Tư Du gần như rất ít khi nhìn thấy Nhậm Tri Nhiên khóc, nhưng hôm nay Omega nhỏ bé lại vì cậu mà rơi rất nhiều nước mắt, nước mắt làm tan chảy lớp tuyết đọng dưới chân, Kỷ Tư Du giúp cậu lau sạch mặt.


“Không khóc nữa Tri Tri.” Cậu yên lặng v**t v* khuôn mặt ướt át của người ta, “Đi thôi, chúng ta đến nhà gỗ nhỏ, tôi kể chuyện cho cậu nghe.”


Nhậm Tri Nhiên xưa nay rất thích nghe cậu nói chuyện, 2 người tay nắm tay đi đến nhà gỗ nhỏ nghỉ ngơi chốc lát, Nhậm Tri Nhiên nằm trên giường gỗ, Kỷ Tư Du đắp chăn cẩn thận cho cậu, kể cho cậu nghe câu chuyện hồi nhỏ mình thường nghe.


Sắc trời bên ngoài sáng trưng, Kỷ Tư Du sau khi Nhậm Tri Nhiên ngủ say cũng nhắm mắt nghỉ ngơi.


Cậu có một giấc mơ rất dài, vội vã lướt qua như đèn kéo quân, đợi đến khi mở mắt ra, trong nhà gỗ chỉ còn một mình cậu, vội vàng ngồi dậy từ trên giường, gấp gáp gọi tên Nhậm Tri Nhiên.


Cậu đẩy cửa ra, đập vào mắt chính là 2 người tuyết, khăn quàng cổ vốn dĩ buộc trên đó không biết có phải đã bị Nhậm Tri Nhiên tự mình lấy đi hay không, cậu lúc này không có tâm trạng để ý đến cái này, chạy về phía trước 2 bước, liền bị người ôm lấy từ phía sau, cơ thể tiếp nhận phản ứng của pheromone còn nhanh hơn cả não bộ.


“Tiểu Tước?”


An Sơn Lam che mắt cậu lại giống như xách đứa bé ôm cậu trở về nhà gỗ nhỏ.



“Cậu ta có thể xảy ra chuyện gì được?” An Sơn Lam buông cậu ra, có hơi bất mãn nói: “Về cùng Kiều Ảnh rồi, nói là muốn ăn kẹo.”


Kỷ Tư Du thở phào nhẹ nhõm, tầm mắt rơi vào đôi tay lộ ra bên ngoài của Alpha, 10 đầu ngón tay lạnh cóng đến đỏ ửng, tim cậu thắt lại, vội vàng nâng lên, đầu tiên là xoa xoa trong lòng bàn tay mình, sau đó hà hơi vào, nhưng nhiệt độ cơ thể thế nào cũng không tăng lên được, cậu vừa vội vừa giận, trực tiếp đặt tay của Alpha lên mặt mình.


“Cậu làm gì?” An Sơn Lam biết rõ còn cố hỏi.


Đôi mắt Kỷ Tư Du ướt át nhưng sáng ngời, giọng điệu nói chuyện đều giống như đang khiển trách, “Sao cậu không đeo găng tay?”


“Quên mất.” Nói nghe rất hiển nhiên.


Nhiệt độ làn da dưới lòng bàn tay biến thành dòng máu chậm rãi chảy trong cơ thể y, An Sơn Lam thuận thế nâng mặt Kỷ Tư Du cúi người xuống hôn cậu.


Chỉ cần hôn nhiều, Kỷ Tư Du sẽ ít nói đi, sẽ rất giống một con mèo ngoan ngoãn.


“Được rồi, cậu đi theo tôi.”


Kỷ Tư Du không chịu, muốn tháo găng tay của mình ra đưa cho y.


“Cái này của cậu tôi không đeo vừa.” Y nói: “Găng tay của tôi ở ngay bên ngoài.”


“Vậy tại sao cậu không đeo?”


Y không trả lời, kéo Kỷ Tư Du chạy ra ngoài, dấu chân bên ngoài lộn xộn, 2 người chạy dọc theo dấu chân lúc y tới, Alpha nói có bánh kem, vì để chúc mừng sinh nhật 20 tuổi của cậu tự tay làm, Kỷ Tư Du tưởng thật là bánh kem có thể ăn được, còn muốn hỏi y lấy lò nướng ở đâu, kết quả là giống như hoa hồng tuyết, dùng tuyết dưới chân núi tuyết Tháp Babel làm.


“Không đẹp sao?” An Sơn Lam giọng điệu rất cứng rắn hỏi.


Kỷ Tư Du nhìn một bộ biểu cảm rất muốn được khen ngợi của y, cười cười, nói: “Đẹp mà.”


Bánh kem hình tròn trắng tinh, còn chia làm 2 tầng trên dưới, bên trên cắm cành cây có hình dạng hoàn mỹ mà Tiểu Tước thường nói.


“Là nến, cầu nguyện đi Kỷ Tư Du.”


Cậu trực tiếp quỳ ngồi bên cạnh bánh kem, cười rất vui vẻ, vô cùng nể tình chắp 2 tay lại bắt đầu cầu nguyện.


Vừa cầu xong giây tiếp theo, Alpha liền đụng vào vai cậu, cậu vừa quay đầu là có thể nhìn thấy đường viền hàm dưới ưu việt của An Sơn Lam, thị lực hồi phục khiến cậu có thể dần dần nhìn rõ người yêu của mình, cậu của hiện tại vô cùng trân trọng đôi mắt của mình.


“Cầu nguyện cái gì, nói tôi nghe chút nào.”


Sinh nhật mỗi năm trước đây, nguyện vọng của cậu chưa bao giờ thay đổi, năm nay cũng vậy.


“Hy vọng Tiểu Tước khỏe mạnh bình an, không bệnh không tai.”



“Biết ngay cái gì vậy.”


“Hừ.”


Tâm trạng Kỷ Tư Du đặc biệt tốt, trong khí hậu lạnh giá ngay cả mí mắt cũng đỏ, cậu rút nến cành cây ra, đổi một hướng khác, coi nó như con dao nhỏ, cẩn thận từng li từng tí cắt bánh kem thành 4 phần nhỏ.


“Tiểu Tước, mời cậu ăn bánh kem.”


An Sơn Lam xì một tiếng, không hài lòng: “Là tôi làm mà.”


Kỷ Tư Du chớp chớp mắt, sáp người qua hôn lên má y, “Cảm ơn Tiểu Tước.”


Alpha ở trong một góc không ai biết đỏ vành tai.


“Kỷ Tư Du.”


Y vén lại mái tóc bị gió thổi bay cho Omega, “Sinh nhật vui vẻ.”


Trước khi ăn bánh kem, Kỷ Tư Du chủ động hôn y, là nụ hôn ướt át, mang theo hơi nóng triền miên của pheromone vào ngày ph*t t*nh đó.


Hôn xong, Kỷ Tư Du xấu hổ, quay mặt đi bưng một miếng bánh kem tuyết trắng hình tam giác nhỏ, sau đó giả vờ bắt đầu ăn, giống như chơi đồ hàng hồi nhỏ vậy, người bây giờ ở bên cạnh cậu, mặc dù vẫn là em trai cậu, là Tiểu Tước của cậu.


Nhưng cũng là Alpha của cậu.


Kỷ Tư Du bưng bánh kem, thầm nghĩ trong lòng, đây là tuổi 20 vô cùng vui vẻ hạnh phúc của cậu.


Nhưng điều cậu không nói cho An Sơn Lam biết là, Kỷ Tư Du tham lam còn cầu nguyện điều ước thứ 2.


Bất luận sinh lão bệnh tử sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh y.


Vĩnh viễn.


_______________________________________


[Tác giả có lời muốn nói]


Kỷ Tư Du tuổi 20 sinh nhật vui vẻ nha.


(Chương sau là hết rồi, Sơn Lam Ngư là truyện hoàn mới vào VIP, cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng Tước Du và tôi, yêu mọi người, ngủ ngon)


KY: honey sinh nhật vui vẻ, mãi mãi yêu Tước Du 


có thể là tối nay sẽ có chương cuối, nếu mọi người canh tầm 11h 0h gì đó không thấy up thì ngủ đi không cần đợi nha, sáng sớm t sẽ up


Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 Truyện Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 Story Chương 34: 20 Tuổi
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...