Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 33: Hoa Và Thần Linh
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau kỳ ph*t t*nh, mắt của Kỷ Tư Du bắt đầu từ từ có thể nhìn thấy một chút ánh sáng, tất cả bóng người đều mơ hồ, chồng chéo lên nhau, cậu không phân biệt được ai với ai, dễ cảm thấy khô khốc, lúc Tiểu Tước ở đây sẽ giúp cậu thổi một chút, lúc không có thì chỉ có thể tự mình day.
Quả táo cuối cùng đã thối một nửa, Kỷ Tư Du vẫn chia với Nhậm Tri Nhiên ăn.
Bởi vì bản thân bị bệnh, cậu dạo này trở nên bận rộn, đi sớm về muộn, nói cho cậu biết quân đội liên minh nhận được chỉ thị mới, nói là phải thay một đội quân mới ở Tháp Babel.
“Mọi người đều muốn về nhà.” Nhậm Tri Nhiên không coi chuyện này là chuyện gì to tát, tiếp tục ăn quả táo đông đá của mình, “Táo ngâm nước nóng mềm nhũn không ngon, không có giá trị dinh dưỡng.”
Kỷ Tư Du cười cười: “Phần còn lại cũng cho cậu ăn đấy.”
“Không cần không cần, đúng rồi Tư Du, trước kia sao cậu không nói cậu còn có một người em trai vậy?”
Cuốn sổ tay trong tay mang theo nhiệt độ cơ thể được Kỷ Tư Du chậm rãi khép lại, đầu ngón tay vuốt phẳng góc giấy lỡ bị cuốn lên, môi mấp máy, giống như ngại trả lời vấn đề này, Nhậm Tri Nhiên cũng không phải nhất định muốn biết, chỉ là tò mò mà thôi, cậu thở dài nằm bò ra bàn, mùi pheromone trong ký túc xá của Kỷ Tư Du từ lúc cậu trở về từ nhà gỗ nhỏ đã trở nên là lạ, mang theo hơi thở khiến cậu xa lạ, mà Omega trên giường giống như một đóa hoa đã được tưới tắm đến chín muồi, cậu nhớ tới hoa hồng Kỷ Tư Du miêu tả cho cậu trước kia.
“Nhưng tôi cảm thấy anh ta với cậu lớn lên một chút cũng không giống nhau.”
Kỷ Tư Du sửng sốt, nghiêng người một chút, hỏi cậu: “Phải không?”
“Đúng thế.” Nhậm Tri Nhiên chống cằm, ung dung tự tại nói: “Cậu xinh đẹp hơn anh ta.”
Mặc dù không biết tại sao Nhậm Tri Nhiên lại dùng xinh đẹp hay không để định nghĩa độ giống nhau về ngoại hình, nhưng Kỷ Tư Du vẫn bị lời khen bất ngờ của cậu chọc cười, “Cậu có muốn ăn kẹo không?”
“Cậu có sao?”
Mắt Nhậm Tri Nhiên sáng lên, nhảy từ trên ghế xuống nhanh chóng ngồi lên giường cậu, dính người sáp vào gần, “Cậu lấy kẹo ở đâu ra vậy?”
Kỷ Tư Du móc từ dưới gối ra 2 viên kẹo được gói tinh xảo, giấy gói kẹo bằng nilon đủ loại màu sắc, Nhậm Tri Nhiên cầm lấy một viên, tò mò giơ lên xem, phần nếp gấp cực kỳ giống đèn lưu ly rực rỡ.
“Oa, đẹp quá……”
Giọng điệu cảm thán, nhưng rất trân trọng nắm chặt viên kẹo trong lòng bàn tay, nói với Kỷ Tư Du: “Tôi không nỡ ăn.”
“Sao vậy?”
Kỷ Tư Du định tặng viên còn lại cho cậu, nhưng Nhậm Tri Nhiên không nhận, ấn tay Omega xuống, giọng điệu vừa đáng thương vừa tủi thân: “Tư Du, cậu nói thật đi, đợi mắt cậu khỏi hẳn, có phải cậu sẽ đi không?”
Nếu cậu nhớ không nhầm thì thời hạn của Kỷ Tư Du ở Tháp Babel chỉ có 1 năm, mỗi một Omega đến đây giống như những cuốn truyện cổ tích cậu xem vội vàng hồi nhỏ, lật một cái là qua một trang, gặp một lần là ít đi một lần.
Kỷ Tư Du nương theo ánh sáng yếu ớt trước mắt sờ được tay Nhậm Tri Nhiên đặt trên đùi, vừa lạnh vừa nhỏ, cậu nắm thật chặt, Nhậm Tri Nhiên luyến tiếc cậu, hốc mắt đỏ lên, nhào tới ôm lấy eo cậu.
“Tôi biết mà, chuyện này rất bình thường, mặc dù tôi luôn nói tôi không muốn cậu rời đi, nói muốn đi cùng cậu, nhưng đó chỉ là nói vậy thôi, nhưng mà.” Cậu lén lau nước mắt, giống như một đứa trẻ vừa khó chiều vừa thẳng thắn: “Tư Du, cậu phải cho tôi địa chỉ của cậu, đợi đến lúc đó tôi đi tìm cậu.”
“Được.” Kỷ Tư Du v**t v* theo chiều tóc mọc của cậu, sau đó vỗ lưng cậu trấn an, giọng điệu dịu dàng: “Tôi sống ở một ngôi làng hẻo lánh ở đảo thành, thư từ sẽ gửi trực tiếp đến trạm y tế ở đó, tôi có một người hàng xóm tên Sophia, biết nướng bánh quy và bánh ngọt nhỏ rất ngon, bờ sông trước cửa nhà là ruộng hoa hồng, ba tôi trồng, bởi vì mẹ rất thích.”
Nhậm Tri Nhiên tò mò nói: “Mẹ cậu có phải cũng tốt giống như cậu không?”
“Người còn tốt hơn tôi.”
“Tôi cũng muốn ăn bánh quy.”
“Ừm.” Kỷ Tư Du đồng ý với cậu, đợi sau này gặp lại sẽ đưa cậu đi ăn bánh quy của Sophia, “Sophia thích trẻ con nhất.”
Nhậm Tri Nhiên nằm bò trên đùi cậu phản bác: “Nhưng tôi không phải trẻ con.”
Kỷ Tư Du vén tóc cậu ra sau tai, nhỏ nhẹ nói: “Nếu không phải trẻ con thì tiếc thật, bánh quy của Sophia chỉ cho trẻ con ăn thôi.”
Thế này không được, Nhậm Tri Nhiên bò dậy, mùi thơm của bánh quy trong tưởng tượng sớm đã khiến cậu ch** n**c miếng, sao có thể nói không ăn là không ăn được.
“Vậy tôi là trẻ con.”
Thay đổi thái độ nhanh như vậy, bản thân cũng cảm thấy xấu hổ, cúi đầu không nói lời nào, nằm bò trở lại bên cạnh Kỷ Tư Du.
“Tư Du, bây giờ tôi không thấy khó chịu nữa.” Những ngày mang theo hy vọng khiến cậu mong thời gian trôi qua nhanh hơn một chút, cậu nói cậu cũng sẽ trở thành một bác sĩ giỏi.
“Tri Tri nhất định sẽ làm được.”
Buổi chiều Nhậm Tri Nhiên rời khỏi chỗ cậu, cậu ngủ một mình một lát, cảm giác khó chịu do đánh dấu tuyến thể mang đến trở nên sâu sắc trong khoảng thời gian Alpha vắng mặt, lúc mở mắt ánh sáng ảm đạm, cậu biết trời lại sắp tối.
Cửa ở giây tiếp theo bị mở ra, có người từ bên ngoài bước vào, thổi tới một trận gió, Kỷ Tư Du nheo mắt lại, được người ôm vào trong lòng.
“Dạo này rất bận phải không?”
“Cũng bình thường.”
Alpha giống như trước kia ở nhà rúc vào trong lòng cậu, hôn lên má và chóp mũi cậu, “Nghỉ ngơi một lát trước đã, đợi đến giờ cơm tối, tôi đưa cậu đi một nơi.”
“Đi đâu?”
Kỷ Tư Du kéo chăn đắp cho y, tay v**t v* đầu y, nhớ tới vẫn còn một viên kẹo, bóc ra muốn nhét vào miệng y, nhưng cậu không nhìn rõ, chỉ có thể sáp vào gần, ngón tay chạm vào đôi môi mềm mại của Alpha, “Cho cậu ăn này.”
An Sơn Lam không vui lắm, y đối với thứ này không có ấn tượng tốt đẹp gì, nắm lấy cổ tay Kỷ Tư Du hỏi cậu: “Lấy đâu ra?”
Kỷ Tư Du chớp chớp mắt: “Kiều Ảnh cho.”
Vừa nghe thấy cái tên này, An Sơn Lam mới chịu ăn, “Được.”
“Nếu không cậu tưởng là ai?”
“Tôi có nói là ai đâu.”
Một viên kẹo được 2 người chia nhau ăn, Kỷ Tư Du cảm thấy hơi chua.
“Vậy lần sau không ăn nữa.”
“Nếu Kiều Ảnh tặng thì vẫn phải ăn, nếu không lãng phí lắm.”
An Sơn Lam hừ một tiếng, “Cho cái tên nhóc con kia của cậu ăn không phải là được sao.”
Hình như như vậy cũng không tồi, vừa hay Tri Tri thích ăn.
Chuông căn cứ vang lên lúc 7 giờ, An Sơn Lam trước khi lén lút đưa Kỷ Tư Du ra ngoài mặc thêm cho cậu một chiếc áo.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
Alpha luôn có rất nhiều ý tưởng kỳ quái kỳ diệu vô danh, cậu không khỏi có hơi lo lắng: “Ra ngoài muộn thế này, không về được thì làm sao?”
Kỷ Tư Du không nhìn rõ, y liền dắt người chạy theo con đường nhỏ bị đá che lấp cạnh cửa sau căn cứ, Omega chạy không nhanh, y liền cõng người lên, tuyết dưới chân quá dày, Kỷ Tư Du sợ y quá mệt, bảo y chậm một chút.
“Không được, Kỷ Tư Du, đợi bọn họ ăn cơm xong, sẽ không đi được nữa.”
“Rốt cuộc là đi đâu?”
An Sơn Lam chơi trò ú tim với cậu: “Cậu đoán xem.”
Kỷ Tư Du ôm chặt lấy y, vùi vào vai y: “Đoán không ra mà.”
Trước mắt lờ mờ xuất hiện ánh lửa, bọn họ cách căn cứ càng lúc càng xa, ban đêm quá lạnh, Kỷ Tư Du bắt đầu run rẩy, vượt qua rừng cây đã sớm khô héo, còn có tuyết địa mênh mông bát ngát, núi tuyết ở ngay sau lưng, Kỷ Tư Du cảm thấy mình biến thành một con kiến.
“Nơi này……”
Tòa tháp bỏ hoang cao chọc trời, ban ngày cũng không nhìn thấy đỉnh, Kỷ Tư Du nheo mắt, vẫn không nhìn thấy gì cả, An Sơn Lam dường như rất quen thuộc với nơi này, hàng rào làm bằng dây thép gai căn bản không làm khó được y, y để Kỷ Tư Du cùng nhảy xuống từ trên tảng đá khổng lồ.
“Tôi sẽ đỡ được cậu.”
Quả nhiên, Kỷ Tư Du ngã vào cái ôm quen thuộc, ập vào mặt là mùi lá cam đắng.
“Cậu muốn đưa tôi lên đó? Nguy hiểm lắm, nếu như bị phát hiện……”
An Sơn Lam bịt miệng cậu lại, cẩn thận từng li từng tí vòng qua binh lính trực đêm, “c** nh* giọng một chút, ai nói tôi muốn đưa cậu lên đó?”
“Vậy cậu……”
“Tòa tháp này cao như vậy, chúng ta ngã chết thì làm sao? Cầu nguyện ở dưới cũng giống nhau.”
Đêm ở Tháp Babel căn bản không nhìn thấy mặt trăng, trên lông mi Kỷ Tư Du sắp đóng thành sương, cậu l**m môi giống như làm trộm hỏi: “Thật sự sẽ không bị bắt sao?”
“Bắt thì bắt, sợ cái gì?” An Sơn Lam căn bản không coi ra gì: “Có tôi ở đây.”
Kiến trúc trang nghiêm túc mục trong đêm có cảm giác âm u quỷ dị, nhưng Kỷ Tư Du cũng không cảm thấy sợ hãi, An Sơn Lam luồn hai tay qua nách cậu, trực tiếp bế cậu lên, mông ngồi trên một tảng đá cứng rắn, mặc nhiều nữa cũng thấy cộm, Kỷ Tư Du để mình không bị rơi xuống, hai tay bám chặt lấy bề mặt gồ ghề.
“Tiểu Tước.” Cậu hỏi: “Cậu cảm thấy cầu nguyện sẽ thành hiện thực không?”
An Sơn Lam không biết đang làm gì, xung quanh tối đen như mực, hồi lâu y mới bám vào tảng đá nhảy lên, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Tư Du.
“Không thành hiện thực cũng phải thành hiện thực, nếu không tôi chẳng phải phí công chạy một chuyến à.”
Kỷ Tư Du cười trộm nói: “Vậy sớm biết thế đã không tới.”
“Cậu đừng quan tâm, Kỷ Tư Du, mau cầu nguyện đi.”
“Nhưng mà tôi……” Kỷ Tư Du ngại ngùng nói: “Cảm giác, ngốc ngốc thế nào ấy.”
An Sơn Lam bị câu này của cậu làm cho tức chết, “Bây giờ cậu thấy ngốc, lúc cậu nghe người ta nói cái lời đồn lung tung không có căn cứ kia sao không thấy ngốc đi, không được, nhanh lên.”
“Được rồi.”
Cậu nhắm mắt, hai tay chắp lại.
An Sơn Lam giây tiếp theo liền sáp vào gần, mùi hương khiến cậu cảm nhận được trước cả nhiệt độ, nhịp tim ngưng trệ, “Sao vậy?”
“Nói cho tôi biết, cầu nguyện cái gì?”
“Nhất định phải nói sao?” Kỷ Tư Du khó xử nói.
“Đương nhiên.” An Sơn Lam làm giao dịch với cậu: “Tôi có đồ muốn tặng cậu, cậu nói tôi mới cho cậu.”
Kỷ Tư Du động lòng, dù sao nguyện vọng cầu cũng không phải bí mật gì.
“Tôi cầu nguyện tôi có thể vĩnh viễn ở bên cạnh cậu.”
Cơ thể giống như rơi vào một vòng xoáy khổng lồ, Alpha không lên tiếng, Kỷ Tư Du bắt đầu cảm thấy bất an, “Tiểu Tước, cậu sao vậy?”
Hồi lâu sau.
“Kỷ Tư Du.” Giọng nói của y ở ngay gần gang tấc.
Kỷ Tư Du hoảng loạn chớp mắt: “Là cậu bảo tôi cầu nguyện mà.”
Trong tay bị nhét thứ gì đó, đeo găng tay cảm nhận không được, càng không nhìn thấy, cậu theo bản năng muốn ngửi, liền đụng phải một mũi đầy tuyết lạnh băng.
“Là hoa hồng.” Giọng điệu vừa ảo não cũng vừa tiếc nuối: “Tôi làm hỏng nó rồi.”
Bọn họ dán vào rất gần, mặc quần áo dày nặng kề vai sát cánh, An Sơn Lam nắm tay cậu, giọng nói trong không khí lạnh lẽo có vẻ đặc biệt trống trải.
“Kỷ Tư Du, tôi có lời muốn nói với cậu.”
“Được.”
Tiếng hít thở của An Sơn Lam trầm hơn mọi khi, tai Kỷ Tư Du lúc này rất mẫn cảm, cậu không tự chủ được nắm chặt lòng bàn tay người nọ.
“Đợi rời khỏi Tháp Babel, tôi đưa cậu về đảo thành, tôi sẽ tìm một căn nhà gần biển ở đó.”
Kỷ Tư Du mờ mịt nói: “Không về nhà sao?”
“Về chứ.” An Sơn Lam nói: “Ý của tôi là nhà của hai chúng ta, cậu cũng không thể ở trạm y tế cả đời được.”
Tiếng gió tĩnh lặng, tay Kỷ Tư Du đông cứng khẽ run rẩy, “Tiểu Tước……”
“Cậu muốn làm vợ tôi không?”
Màn đêm che giấu tất cả sự xấu hổ cùng hoảng sợ, tình yêu nảy sinh còn mãnh liệt hơn cả pheromone.
“Mặc dù tôi cảm thấy chúng ta vốn dĩ không thể tách rời, nhưng Sophia nói đây là cảm giác nghi thức.”
Trực giác nói cho y biết Kỷ Tư Du lại khóc, nhưng y bây giờ cũng đã có chút kinh nghiệm dỗ dành người, y hôn lên Kỷ Tư Du.
“Thật ra tôi muốn nói, cậu cầu xin Chúa, không bằng cầu xin tôi, hoa hồng cậu muốn, nguyện vọng cậu cầu, tôi đều có thể thực hiện.”
Y quả nhiên hôn được nước mắt của Kỷ Tư Du, thở dài muốn hôn sâu hơn, Omega lại dùng 2 tay nâng mặt y lên, y còn tưởng rằng sẽ nhận được một nụ hôn, nhưng Kỷ Tư Du chỉ chậm rãi sáp vào gần, dùng mũi cọ cọ chóp mũi y.
Trong chốc lát có hơi ngẩn ngơ, lông mi ướt át lạnh thấu của Omega run rẩy kịch liệt, trái tim trong nháy mắt đột nhiên đập rất nhanh.
Kỷ Tư Du cọ xong liền cong eo dịch xuống dưới, dùng trán chạm vào cằm y, cuối cùng là cổ.
Trong đầu nhanh chóng lướt qua rất nhiều thứ.
5 tuổi lần đầu tiên tham gia tiệc cưới, hoa hồng đỏ như máu, sông băng tan chảy, Alpha cõng Omega về nhà, còn có kẹo hỷ Kỷ Tư Du chia cho y.
Bây giờ y thừa nhận, đôi khi nước mắt cũng không thể chứng minh là quỷ khóc.
Y hôn lấy Kỷ Tư Du, cũng giống vậy muốn nói cho cậu biết, ý nghĩa của Kiss nằm ở chỗ thần linh sẽ vĩnh viễn phù hộ cho đôi tình nhân bọn họ.
_______________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Qua sinh nhật 20 tuổi của Kỷ Tư Du là phải nói tạm biệt rồi.
KY: tức là còn vài chương nữa là end đó
Sau kỳ ph*t t*nh, mắt của Kỷ Tư Du bắt đầu từ từ có thể nhìn thấy một chút ánh sáng, tất cả bóng người đều mơ hồ, chồng chéo lên nhau, cậu không phân biệt được ai với ai, dễ cảm thấy khô khốc, lúc Tiểu Tước ở đây sẽ giúp cậu thổi một chút, lúc không có thì chỉ có thể tự mình day.
Quả táo cuối cùng đã thối một nửa, Kỷ Tư Du vẫn chia với Nhậm Tri Nhiên ăn.
Bởi vì bản thân bị bệnh, cậu dạo này trở nên bận rộn, đi sớm về muộn, nói cho cậu biết quân đội liên minh nhận được chỉ thị mới, nói là phải thay một đội quân mới ở Tháp Babel.
“Mọi người đều muốn về nhà.” Nhậm Tri Nhiên không coi chuyện này là chuyện gì to tát, tiếp tục ăn quả táo đông đá của mình, “Táo ngâm nước nóng mềm nhũn không ngon, không có giá trị dinh dưỡng.”
Kỷ Tư Du cười cười: “Phần còn lại cũng cho cậu ăn đấy.”
“Không cần không cần, đúng rồi Tư Du, trước kia sao cậu không nói cậu còn có một người em trai vậy?”
Cuốn sổ tay trong tay mang theo nhiệt độ cơ thể được Kỷ Tư Du chậm rãi khép lại, đầu ngón tay vuốt phẳng góc giấy lỡ bị cuốn lên, môi mấp máy, giống như ngại trả lời vấn đề này, Nhậm Tri Nhiên cũng không phải nhất định muốn biết, chỉ là tò mò mà thôi, cậu thở dài nằm bò ra bàn, mùi pheromone trong ký túc xá của Kỷ Tư Du từ lúc cậu trở về từ nhà gỗ nhỏ đã trở nên là lạ, mang theo hơi thở khiến cậu xa lạ, mà Omega trên giường giống như một đóa hoa đã được tưới tắm đến chín muồi, cậu nhớ tới hoa hồng Kỷ Tư Du miêu tả cho cậu trước kia.
“Nhưng tôi cảm thấy anh ta với cậu lớn lên một chút cũng không giống nhau.”
Kỷ Tư Du sửng sốt, nghiêng người một chút, hỏi cậu: “Phải không?”
“Đúng thế.” Nhậm Tri Nhiên chống cằm, ung dung tự tại nói: “Cậu xinh đẹp hơn anh ta.”
Mặc dù không biết tại sao Nhậm Tri Nhiên lại dùng xinh đẹp hay không để định nghĩa độ giống nhau về ngoại hình, nhưng Kỷ Tư Du vẫn bị lời khen bất ngờ của cậu chọc cười, “Cậu có muốn ăn kẹo không?”
“Cậu có sao?”
Mắt Nhậm Tri Nhiên sáng lên, nhảy từ trên ghế xuống nhanh chóng ngồi lên giường cậu, dính người sáp vào gần, “Cậu lấy kẹo ở đâu ra vậy?”
Kỷ Tư Du móc từ dưới gối ra 2 viên kẹo được gói tinh xảo, giấy gói kẹo bằng nilon đủ loại màu sắc, Nhậm Tri Nhiên cầm lấy một viên, tò mò giơ lên xem, phần nếp gấp cực kỳ giống đèn lưu ly rực rỡ.
“Oa, đẹp quá……”
Giọng điệu cảm thán, nhưng rất trân trọng nắm chặt viên kẹo trong lòng bàn tay, nói với Kỷ Tư Du: “Tôi không nỡ ăn.”
“Sao vậy?”
Kỷ Tư Du định tặng viên còn lại cho cậu, nhưng Nhậm Tri Nhiên không nhận, ấn tay Omega xuống, giọng điệu vừa đáng thương vừa tủi thân: “Tư Du, cậu nói thật đi, đợi mắt cậu khỏi hẳn, có phải cậu sẽ đi không?”
Nếu cậu nhớ không nhầm thì thời hạn của Kỷ Tư Du ở Tháp Babel chỉ có 1 năm, mỗi một Omega đến đây giống như những cuốn truyện cổ tích cậu xem vội vàng hồi nhỏ, lật một cái là qua một trang, gặp một lần là ít đi một lần.
Kỷ Tư Du nương theo ánh sáng yếu ớt trước mắt sờ được tay Nhậm Tri Nhiên đặt trên đùi, vừa lạnh vừa nhỏ, cậu nắm thật chặt, Nhậm Tri Nhiên luyến tiếc cậu, hốc mắt đỏ lên, nhào tới ôm lấy eo cậu.
“Tôi biết mà, chuyện này rất bình thường, mặc dù tôi luôn nói tôi không muốn cậu rời đi, nói muốn đi cùng cậu, nhưng đó chỉ là nói vậy thôi, nhưng mà.” Cậu lén lau nước mắt, giống như một đứa trẻ vừa khó chiều vừa thẳng thắn: “Tư Du, cậu phải cho tôi địa chỉ của cậu, đợi đến lúc đó tôi đi tìm cậu.”
“Được.” Kỷ Tư Du v**t v* theo chiều tóc mọc của cậu, sau đó vỗ lưng cậu trấn an, giọng điệu dịu dàng: “Tôi sống ở một ngôi làng hẻo lánh ở đảo thành, thư từ sẽ gửi trực tiếp đến trạm y tế ở đó, tôi có một người hàng xóm tên Sophia, biết nướng bánh quy và bánh ngọt nhỏ rất ngon, bờ sông trước cửa nhà là ruộng hoa hồng, ba tôi trồng, bởi vì mẹ rất thích.”
Nhậm Tri Nhiên tò mò nói: “Mẹ cậu có phải cũng tốt giống như cậu không?”
“Người còn tốt hơn tôi.”
“Tôi cũng muốn ăn bánh quy.”
“Ừm.” Kỷ Tư Du đồng ý với cậu, đợi sau này gặp lại sẽ đưa cậu đi ăn bánh quy của Sophia, “Sophia thích trẻ con nhất.”
Nhậm Tri Nhiên nằm bò trên đùi cậu phản bác: “Nhưng tôi không phải trẻ con.”
Kỷ Tư Du vén tóc cậu ra sau tai, nhỏ nhẹ nói: “Nếu không phải trẻ con thì tiếc thật, bánh quy của Sophia chỉ cho trẻ con ăn thôi.”
Thế này không được, Nhậm Tri Nhiên bò dậy, mùi thơm của bánh quy trong tưởng tượng sớm đã khiến cậu ch** n**c miếng, sao có thể nói không ăn là không ăn được.
“Vậy tôi là trẻ con.”
Thay đổi thái độ nhanh như vậy, bản thân cũng cảm thấy xấu hổ, cúi đầu không nói lời nào, nằm bò trở lại bên cạnh Kỷ Tư Du.
“Tư Du, bây giờ tôi không thấy khó chịu nữa.” Những ngày mang theo hy vọng khiến cậu mong thời gian trôi qua nhanh hơn một chút, cậu nói cậu cũng sẽ trở thành một bác sĩ giỏi.
“Tri Tri nhất định sẽ làm được.”
Buổi chiều Nhậm Tri Nhiên rời khỏi chỗ cậu, cậu ngủ một mình một lát, cảm giác khó chịu do đánh dấu tuyến thể mang đến trở nên sâu sắc trong khoảng thời gian Alpha vắng mặt, lúc mở mắt ánh sáng ảm đạm, cậu biết trời lại sắp tối.
Cửa ở giây tiếp theo bị mở ra, có người từ bên ngoài bước vào, thổi tới một trận gió, Kỷ Tư Du nheo mắt lại, được người ôm vào trong lòng.
“Dạo này rất bận phải không?”
“Cũng bình thường.”
Alpha giống như trước kia ở nhà rúc vào trong lòng cậu, hôn lên má và chóp mũi cậu, “Nghỉ ngơi một lát trước đã, đợi đến giờ cơm tối, tôi đưa cậu đi một nơi.”
“Đi đâu?”
Kỷ Tư Du kéo chăn đắp cho y, tay v**t v* đầu y, nhớ tới vẫn còn một viên kẹo, bóc ra muốn nhét vào miệng y, nhưng cậu không nhìn rõ, chỉ có thể sáp vào gần, ngón tay chạm vào đôi môi mềm mại của Alpha, “Cho cậu ăn này.”
An Sơn Lam không vui lắm, y đối với thứ này không có ấn tượng tốt đẹp gì, nắm lấy cổ tay Kỷ Tư Du hỏi cậu: “Lấy đâu ra?”
Kỷ Tư Du chớp chớp mắt: “Kiều Ảnh cho.”
Vừa nghe thấy cái tên này, An Sơn Lam mới chịu ăn, “Được.”
“Nếu không cậu tưởng là ai?”
“Tôi có nói là ai đâu.”
Một viên kẹo được 2 người chia nhau ăn, Kỷ Tư Du cảm thấy hơi chua.
“Vậy lần sau không ăn nữa.”
“Nếu Kiều Ảnh tặng thì vẫn phải ăn, nếu không lãng phí lắm.”
An Sơn Lam hừ một tiếng, “Cho cái tên nhóc con kia của cậu ăn không phải là được sao.”
Hình như như vậy cũng không tồi, vừa hay Tri Tri thích ăn.
Chuông căn cứ vang lên lúc 7 giờ, An Sơn Lam trước khi lén lút đưa Kỷ Tư Du ra ngoài mặc thêm cho cậu một chiếc áo.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
Alpha luôn có rất nhiều ý tưởng kỳ quái kỳ diệu vô danh, cậu không khỏi có hơi lo lắng: “Ra ngoài muộn thế này, không về được thì làm sao?”
Kỷ Tư Du không nhìn rõ, y liền dắt người chạy theo con đường nhỏ bị đá che lấp cạnh cửa sau căn cứ, Omega chạy không nhanh, y liền cõng người lên, tuyết dưới chân quá dày, Kỷ Tư Du sợ y quá mệt, bảo y chậm một chút.
“Không được, Kỷ Tư Du, đợi bọn họ ăn cơm xong, sẽ không đi được nữa.”
“Rốt cuộc là đi đâu?”
An Sơn Lam chơi trò ú tim với cậu: “Cậu đoán xem.”
Kỷ Tư Du ôm chặt lấy y, vùi vào vai y: “Đoán không ra mà.”
Trước mắt lờ mờ xuất hiện ánh lửa, bọn họ cách căn cứ càng lúc càng xa, ban đêm quá lạnh, Kỷ Tư Du bắt đầu run rẩy, vượt qua rừng cây đã sớm khô héo, còn có tuyết địa mênh mông bát ngát, núi tuyết ở ngay sau lưng, Kỷ Tư Du cảm thấy mình biến thành một con kiến.
“Nơi này……”
Tòa tháp bỏ hoang cao chọc trời, ban ngày cũng không nhìn thấy đỉnh, Kỷ Tư Du nheo mắt, vẫn không nhìn thấy gì cả, An Sơn Lam dường như rất quen thuộc với nơi này, hàng rào làm bằng dây thép gai căn bản không làm khó được y, y để Kỷ Tư Du cùng nhảy xuống từ trên tảng đá khổng lồ.
“Tôi sẽ đỡ được cậu.”
Quả nhiên, Kỷ Tư Du ngã vào cái ôm quen thuộc, ập vào mặt là mùi lá cam đắng.
“Cậu muốn đưa tôi lên đó? Nguy hiểm lắm, nếu như bị phát hiện……”
An Sơn Lam bịt miệng cậu lại, cẩn thận từng li từng tí vòng qua binh lính trực đêm, “c** nh* giọng một chút, ai nói tôi muốn đưa cậu lên đó?”
“Vậy cậu……”
“Tòa tháp này cao như vậy, chúng ta ngã chết thì làm sao? Cầu nguyện ở dưới cũng giống nhau.”
Đêm ở Tháp Babel căn bản không nhìn thấy mặt trăng, trên lông mi Kỷ Tư Du sắp đóng thành sương, cậu l**m môi giống như làm trộm hỏi: “Thật sự sẽ không bị bắt sao?”
“Bắt thì bắt, sợ cái gì?” An Sơn Lam căn bản không coi ra gì: “Có tôi ở đây.”
Kiến trúc trang nghiêm túc mục trong đêm có cảm giác âm u quỷ dị, nhưng Kỷ Tư Du cũng không cảm thấy sợ hãi, An Sơn Lam luồn hai tay qua nách cậu, trực tiếp bế cậu lên, mông ngồi trên một tảng đá cứng rắn, mặc nhiều nữa cũng thấy cộm, Kỷ Tư Du để mình không bị rơi xuống, hai tay bám chặt lấy bề mặt gồ ghề.
“Tiểu Tước.” Cậu hỏi: “Cậu cảm thấy cầu nguyện sẽ thành hiện thực không?”
An Sơn Lam không biết đang làm gì, xung quanh tối đen như mực, hồi lâu y mới bám vào tảng đá nhảy lên, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Tư Du.
“Không thành hiện thực cũng phải thành hiện thực, nếu không tôi chẳng phải phí công chạy một chuyến à.”
Kỷ Tư Du cười trộm nói: “Vậy sớm biết thế đã không tới.”
“Cậu đừng quan tâm, Kỷ Tư Du, mau cầu nguyện đi.”
“Nhưng mà tôi……” Kỷ Tư Du ngại ngùng nói: “Cảm giác, ngốc ngốc thế nào ấy.”
An Sơn Lam bị câu này của cậu làm cho tức chết, “Bây giờ cậu thấy ngốc, lúc cậu nghe người ta nói cái lời đồn lung tung không có căn cứ kia sao không thấy ngốc đi, không được, nhanh lên.”
“Được rồi.”
Cậu nhắm mắt, hai tay chắp lại.
An Sơn Lam giây tiếp theo liền sáp vào gần, mùi hương khiến cậu cảm nhận được trước cả nhiệt độ, nhịp tim ngưng trệ, “Sao vậy?”
“Nói cho tôi biết, cầu nguyện cái gì?”
“Nhất định phải nói sao?” Kỷ Tư Du khó xử nói.
“Đương nhiên.” An Sơn Lam làm giao dịch với cậu: “Tôi có đồ muốn tặng cậu, cậu nói tôi mới cho cậu.”
Kỷ Tư Du động lòng, dù sao nguyện vọng cầu cũng không phải bí mật gì.
“Tôi cầu nguyện tôi có thể vĩnh viễn ở bên cạnh cậu.”
Cơ thể giống như rơi vào một vòng xoáy khổng lồ, Alpha không lên tiếng, Kỷ Tư Du bắt đầu cảm thấy bất an, “Tiểu Tước, cậu sao vậy?”
Hồi lâu sau.
“Kỷ Tư Du.” Giọng nói của y ở ngay gần gang tấc.
Kỷ Tư Du hoảng loạn chớp mắt: “Là cậu bảo tôi cầu nguyện mà.”
Trong tay bị nhét thứ gì đó, đeo găng tay cảm nhận không được, càng không nhìn thấy, cậu theo bản năng muốn ngửi, liền đụng phải một mũi đầy tuyết lạnh băng.
“Là hoa hồng.” Giọng điệu vừa ảo não cũng vừa tiếc nuối: “Tôi làm hỏng nó rồi.”
Bọn họ dán vào rất gần, mặc quần áo dày nặng kề vai sát cánh, An Sơn Lam nắm tay cậu, giọng nói trong không khí lạnh lẽo có vẻ đặc biệt trống trải.
“Kỷ Tư Du, tôi có lời muốn nói với cậu.”
“Được.”
Tiếng hít thở của An Sơn Lam trầm hơn mọi khi, tai Kỷ Tư Du lúc này rất mẫn cảm, cậu không tự chủ được nắm chặt lòng bàn tay người nọ.
“Đợi rời khỏi Tháp Babel, tôi đưa cậu về đảo thành, tôi sẽ tìm một căn nhà gần biển ở đó.”
Kỷ Tư Du mờ mịt nói: “Không về nhà sao?”
“Về chứ.” An Sơn Lam nói: “Ý của tôi là nhà của hai chúng ta, cậu cũng không thể ở trạm y tế cả đời được.”
Tiếng gió tĩnh lặng, tay Kỷ Tư Du đông cứng khẽ run rẩy, “Tiểu Tước……”
“Cậu muốn làm vợ tôi không?”
Màn đêm che giấu tất cả sự xấu hổ cùng hoảng sợ, tình yêu nảy sinh còn mãnh liệt hơn cả pheromone.
“Mặc dù tôi cảm thấy chúng ta vốn dĩ không thể tách rời, nhưng Sophia nói đây là cảm giác nghi thức.”
Trực giác nói cho y biết Kỷ Tư Du lại khóc, nhưng y bây giờ cũng đã có chút kinh nghiệm dỗ dành người, y hôn lên Kỷ Tư Du.
“Thật ra tôi muốn nói, cậu cầu xin Chúa, không bằng cầu xin tôi, hoa hồng cậu muốn, nguyện vọng cậu cầu, tôi đều có thể thực hiện.”
Y quả nhiên hôn được nước mắt của Kỷ Tư Du, thở dài muốn hôn sâu hơn, Omega lại dùng 2 tay nâng mặt y lên, y còn tưởng rằng sẽ nhận được một nụ hôn, nhưng Kỷ Tư Du chỉ chậm rãi sáp vào gần, dùng mũi cọ cọ chóp mũi y.
Trong chốc lát có hơi ngẩn ngơ, lông mi ướt át lạnh thấu của Omega run rẩy kịch liệt, trái tim trong nháy mắt đột nhiên đập rất nhanh.
Kỷ Tư Du cọ xong liền cong eo dịch xuống dưới, dùng trán chạm vào cằm y, cuối cùng là cổ.
Trong đầu nhanh chóng lướt qua rất nhiều thứ.
5 tuổi lần đầu tiên tham gia tiệc cưới, hoa hồng đỏ như máu, sông băng tan chảy, Alpha cõng Omega về nhà, còn có kẹo hỷ Kỷ Tư Du chia cho y.
Bây giờ y thừa nhận, đôi khi nước mắt cũng không thể chứng minh là quỷ khóc.
Y hôn lấy Kỷ Tư Du, cũng giống vậy muốn nói cho cậu biết, ý nghĩa của Kiss nằm ở chỗ thần linh sẽ vĩnh viễn phù hộ cho đôi tình nhân bọn họ.
_______________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Qua sinh nhật 20 tuổi của Kỷ Tư Du là phải nói tạm biệt rồi.
KY: tức là còn vài chương nữa là end đó
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Đánh giá:
Truyện Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Story
Chương 33: Hoa Và Thần Linh
10.0/10 từ 26 lượt.
