Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 24: Nàng có bằng lòng không?


Yến Tuyết Thôi đi đến bên giường ngồi xuống, giọng trầm thấp trong trẻo cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng: "Vương phi đang xem gì vậy?"


Trì Huỳnh cuống quýt thu hồi tầm mắt, "Ta......"


Chưa kịp để nàng trả lời, Yến Tuyết Thôi đã đột ngột hỏi: "Nàng đang đọc sách?"


Thì ra là nói chuyện này.


Trì Huỳnh lặng lẽ thở phào, rót trà cho hắn, "Ừm, là sách hôm nay mua ở thư trai."


Yến Tuyết Thôi đã ngửi thấy mùi Long Tỉnh minh tiền, từ sau đêm đó, Sấu Ngọc Trai liền chuẩn bị sẵn loại trà này cho hắn.


Trì Huỳnh thấy hắn nhấp một ngụm trà nóng, đôi môi vốn đã đỏ thẫm dường như càng thêm diễm lệ.


Yến Tuyết Thôi đặt chén trà xuống, thản nhiên nói: "Nghe nói Vương phi giỏi cầm, vậy mà từ trước đến nay bổn vương chưa từng thấy nàng gảy đàn."


Sắc mặt Trì Huỳnh hơi trắng đi, vô thức siết chặt tay áo.


Từ lúc đồng ý thế gả cho đến ngày xuất giá, khoảng thời gian chẳng qua chỉ vài tháng, lễ nghi khuê tú còn miễn cưỡng học được, nhưng cầm kỳ thư họa vốn không phải chuyện ngày một ngày hai, trong thời gian ngắn sao có thể sánh bằng nền tảng nhiều năm của Trì Dĩnh Nguyệt.


May mà trước đó đã nghĩ sẵn lời đối đáp, nàng cẩn thận cân nhắc rồi đáp: "Không sợ điện hạ chê cười, trước kia ta khổ luyện cầm kỹ chỉ là để không thua kém người khác, cầu một cái danh tốt bên ngoài mà thôi, kỳ thực từ tận đáy lòng, cầm cũng không phải điều ta yêu thích."


"Thì ra là vậy," Yến Tuyết Thôi không khỏi cong môi cười, "Đã không thích cầm, vậy Vương phi còn có sở thích nào khác không?"


Trì Huỳnh nghĩ nghĩ rồi nói: "Vào bếp, nữ công, thỉnh thoảng trồng hoa, đọc vài quyển tạp thư."


Yến Tuyết Thôi khá tán đồng: "Cầm kỳ thư họa tuy phong nhã, nhưng ẩm thực chi đạo há chẳng phải cũng là khói lửa nhân gian, như vậy rất tốt."


Bất kể hắn là thật lòng hay chỉ xã giao, Trì Huỳnh nghe đều thấy dễ chịu, dĩ nhiên rồi, nàng cũng chỉ biết những thứ này.


Thuở nhỏ nàng cũng từng tiếp xúc cầm kỳ thư họa, nhưng về sau bị đưa đến thôn trang, mọi thứ chỉ đành gác lại.


Nữ công và nấu nướng vừa là sở thích, cũng là vì mưu sinh. Ban đầu do a nương dạy, sau đó nàng tự mày mò, dần dần làm vài chiếc túi thơm khăn thêu mang đi đổi bạc; việc xuống bếp cũng là bản lĩnh luyện ra trước bếp lò suốt những năm qua. Cuộc sống ở thôn thôn trang thanh khổ, nhưng nấm dại rau rừng cũng có thể làm thành mỹ vị trân tu.


Những sở thích như xuống bếp có lẽ không hợp với tiêu chuẩn bồi dưỡng khuê tú của thế gia cao môn, nhưng khó có dịp giãi bày lòng mình, Trì Huỳnh vẫn nói thật. Chiêu Vương nếu có tâm, về sau hẳn sẽ không còn dùng cầm kỳ thư họa để khảo xét hay làm khó nàng nữa.



Thỉnh thoảng bị thăm dò bất ngờ như vậy một lần, nàng cũng bị dọa toát mồ hôi lạnh.


Yến Tuyết Thôi nghe thấy tiếng đầu ngón tay nàng lướt qua trang sách, không khỏi sinh hứng thú: "Vương phi đang đọc sách gì?"


Trì Huỳnh: "Là «Mộng Trai Bút Lục» của Trình Mộng Song."


Nàng đến thư trai vốn chỉ là làm cho có lệ, tiện tay chọn hai quyển tạp bút của danh gia lật xem vài trang, nội dung dường như nói về những chuyện phong nhã của văn nhân mặc khách. Nghĩ rằng sau này yến tiệc thưởng hoa khó tránh khỏi giao thiệp với hoàng thân quốc thích, xem cũng chẳng có hại gì, liền tiện tay mua về.


Chỉ là lúc nói xong thấy khóe môi hắn mím cười, nàng không khỏi thấp thỏm: "Điện hạ đã xem qua? Hay là... cuốn sách này có gì không ổn sao?"


Yến Tuyết Thôi lắc đầu, cười nói: "Viết những gì? Đọc cho ta nghe."


"Đại khái đều là ghi chép việc giao du của Trình Mộng Song ở kinh thành," Trì Huỳnh lật về phía trước xem mục lục, từng dòng đọc, "Đốt hương gảy cầm, dưới trăng tiểu ẩm, đối cờ thưởng trà, hồng tụ thêm hương, vấn tóc họa mày, nằm giường......"


Đọc đến đây rốt cuộc mới phát giác không ổn, đây đâu phải chuyện phong nhã của văn nhân, mà là......


Má nàng ửng đỏ, ngượng ngùng không dám đọc tiếp, Chiêu Vương lại trực tiếp vạch trần: "Ta nhớ quyển này là Trình Mộng Song ghi lại tình thú khuê phòng với thê tử, xem ra ta không nhớ lầm."


Trì Huỳnh: "......"


Hắn rõ ràng biết, còn bắt nàng đọc ra để mất mặt!


Hai má Trì Huỳnh đỏ bừng, vừa như để lộ sự nông cạn của mình, lại vừa có cảm giác xấu hổ phẫn uất vì bị hắn trêu chọc.


Yến Tuyết Thôi khẽ nhướng mày, "Thì ra Vương phi thật sự không biết à, ta còn tưởng nàng cố ý mua về, muốn cùng ta bàn luận chuyện vợ chồng."


Trì Huỳnh cúi đầu, lúng túng đến mức siết chặt góc sách.


Yến Tuyết Thôi khẽ thở dài: "Đáng tiếc ta mù cả hai mắt, không thể vì Vương phi vẽ mày điểm trán, cùng nàng ngắm hoa thưởng cảnh."


Trì Huỳnh sững người, ngẩng lên thấy ý cười bên môi hắn, trong lòng không khỏi dâng lên một tia chua xót.


Muốn nói gì đó, lại cảm thấy mọi lời an ủi đều quá nhạt nhẽo, chỉ có thể nói: "Lâm viện phán y thuật cao minh, cho dù cần thời gian, điện hạ nhất định có thể khỏi hẳn như xưa."


Yến Tuyết Thôi đặt chén trà trong tay xuống, mím môi cười, đột nhiên vươn tay về phía nàng, "Lại đây."


Hơi thở Trì Huỳnh khựng lại, do dự một lát mới đứng dậy.



Nàng không biết hắn định làm gì, chậm rãi lần mò tiến tới, đầu ngón tay vừa chạm nhẹ vào lòng bàn tay hắn, bất ngờ đã bị người đàn ông ôm ngang eo, hai tay nàng chống lên lồng ngực rộng rắn của hắn, miễn cưỡng mới đứng vững.


Bàn tay lớn hơi sần đặt lên thắt lưng sau, hơi nóng bỏng thấm qua lớp vải. Khoảng cách quá gần, hơi thở hai người quấn quýt, mùi già lam thanh lạnh hòa cùng hương trà nhàn nhạt lướt qua mũi, Trì Huỳnh đỏ bừng mặt mày, sau lưng cũng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.


Nàng hơi nghiêng đầu, muốn điều chỉnh tư thế, nhưng thân mình vừa động, lập tức bị ôm chặt hơn.


Mắt thấy khoảng cách giữa môi hai người chỉ còn một đốt ngón tay, tim Trì Huỳnh đập thình thịch, từ vành tai đến cổ đều nhuộm sắc hồng.


Nhận ra đôi môi mỏng của hắn dường như có ý tiến lại gần, nàng siết chặt ngón tay, hoảng hốt nói bừa: "Điện hạ, ta...... môi ta hơi sưng......"


Vừa dứt lời, nàng liền hối hận.


Không nói thì còn có thể coi như chưa có chuyện gì, lời này vừa thốt ra, chẳng khác nào chọc thủng những điều ngầm hiểu giấu trong đêm tối.


Hơi thở mang ý cười của người đàn ông rơi lên môi nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* một cái, "Sưng rồi?"


Trì Huỳnh lập tức mím chặt môi, nín thở.


Yến Tuyết Thôi nói: "Là ta hôn không tốt, xin lỗi."


Trì Huỳnh cũng không biết đáp thế nào, hắn luôn nói xin lỗi, nhưng thái độ lại chẳng giống xin lỗi chút nào, hai chữ này giống như giấy miễn tội, nói xong là có thể muốn làm gì thì làm.


Nàng cúi đầu, khẽ hỏi: "Đêm đó, vì sao điện hạ dụ ta uống rượu?"


Yến Tuyết Thôi cười khẽ: "Dụ? Ta chỉ không ngờ tửu lượng của nàng kém đến vậy, ba chén đã bất tỉnh nhân sự."


Trì Huỳnh cẩn thận ngẩng mắt liếc hắn, thấy hắn vẻ mặt thản nhiên, lại mang ba phần trêu ghẹo, nghĩ đến hẳn là hắn chưa moi được lời gì từ nàng, nếu không lúc này nàng đã là tù nhân dưới thềm rồi.


Vừa mới hơi thở phào, liền nghe hắn nói: "Ta đúng là hôn không tốt, nhưng nàng cũng cắn rách lưỡi ta, coi như huề nhau, được không?"


Trì Huỳnh mặt đầy kinh ngạc: "Chàng......"


Nàng không tin mình sau khi say lại có thể thất lễ như vậy, rõ ràng mỗi đêm sau khi nàng ngủ, người xằng bậy chính là hắn.


Yến Tuyết Thôi: "Không tin? Muốn ta cho nàng xem không?"


Trì Huỳnh suýt nữa líu lưỡi: "Không, không cần."



Nhưng ở dưới mái hiên người ta, không thể không cúi đầu, hắn là Vương gia, đã nói nàng cắn hắn, vậy chỉ có thể là lỗi của nàng.


Trì Huỳnh đành căng da đầu nhận lỗi: "Nếu quả thật là ta cắn bị thương điện hạ, ta xin bồi tội."


Yến Tuyết Thôi cười nhẹ: "Đúng là nên bồi tội, đến giờ vẫn còn đau."


Đầu ngón tay Trì Huỳnh tê dại, cúi gằm đầu, hận không thể chui xuống khe đất.


Dẫu biết hắn không nhìn thấy, nhưng vẫn cảm thấy với sự nhạy bén của hắn, mọi xấu hổ hoảng loạn của nàng đều không chỗ trốn tránh.


Nhận ra sự thoái lui mơ hồ của nàng, Yến Tuyết Thôi tăng lực ở đầu ngón tay, kéo người ôm chặt vào trước ngực, hương hoa cam tràn ngập khoang mũi, dịu dàng bao bọc toàn bộ giác quan của hắn. Hắn nhắm mắt, thân mật cọ lên gò má mềm mại mịn màng của nàng.


Trì Huỳnh ngơ ngác áp mặt vào má hắn, hơi thở đan xen, thân nhiệt chạm nhau, thậm chí có thể xuyên qua da thịt cảm nhận rõ nhịp mạch đang đập bên dưới.


Nhịp tim của hắn, dường như cũng không chậm hơn nàng.


Yến Tuyết Thôi cọ cọ má nàng, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi lên môi nàng, Trì Huỳnh mở to mắt hạnh, theo bản năng siết chặt tay áo, trong lòng không kìm được căng thẳng.


Dừng lại chốc lát, lại ngậm lấy m*t nhẹ, giọng điềm nhiên đến mức như chỉ để xác nhận mức độ sưng đỏ, "Quả thật có hơi sưng."


Trì Huỳnh vội vàng gật đầu: "Ừm."


Nhưng sau đó lại nghe giọng hắn khàn khàn khe khẽ: "Vậy hôm nay hôn chỗ khác, được không?"


Trong đầu Trì Huỳnh ong lên một tiếng, như bị rút cạn mọi suy nghĩ. Nàng cũng không biết một người mù làm sao có thể làm được điều này, đến khi ý thức trở lại, người đã bị hắn đặt lên giường.


Sau gáy được bàn tay ấm áp nâng đỡ, chiếc ban chỉ hơi lạnh như có như không lướt qua bên cổ.


Thân thể Trì Huỳnh cứng đờ, chỉ cảm thấy mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ, chỉ có nơi đôi môi mỏng của người đàn ông đi qua, xúc cảm bị phóng đại vô hạn.


Hắn áp sát rất gần rất gần, gần như mỗi chỗ trên thân thể đều dán chặt vào nàng. Nụ hôn dịu dàng mà không cho kháng cự rơi xuống trán, chậm rãi men xuống, lưu luyến triền miên, sống mũi cao cọ lên chóp mũi nàng, chầm chậm lướt qua má, rồi cọ vào cổ nàng. Nơi đi qua đều như lửa cháy lan đồng cỏ, toàn thân Trì Huỳnh dâng lên từng đợt nhiệt ý, sau lưng sớm đã thấm mồ hôi.


Hắn hôn đến bên cổ, lúc muốn đi xuống dưới thì khẽ dừng lại, hỏi nàng: "Ta như vậy, nàng có nguyện ý không?"


Trì Huỳnh ngửa đầu khẽ th* d*c, chuyện đã đến nước này, nàng cũng không muốn giãy giụa nữa, nhưng hắn cứ luôn hỏi ý nàng vào những lúc mấu chốt như thế, nàng thực sự...... khó mà mở miệng.


"Ta......" nàng cắn môi, "đều theo ý điện hạ."



Yến Tuyết Thôi: "Vậy thì tốt."


Hắn v**t v* những đốt xương mảnh khảnh dưới đầu ngón tay, bỗng bật cười khẽ, "Vương phi, nàng không cần căng thẳng như vậy, thả lỏng chút đi."


Trì Huỳnh xấu hổ đến cực điểm, tim đập không sao kìm được, chỉ có thể cố giữ nhịp thở ổn định.


Nàng quá căng thẳng, xương quai xanh vốn đã mảnh mai liền lõm sâu, như hai cây cầu ngọc tinh xảo lả lướt. Dẫu không thể tận mắt nhìn thấy, cũng có thể cảm nhận được đường nét trôi chảy mềm mại, lại cô độc mong manh đến đáng thương.


Yến Tuyết Thôi bỗng nghĩ, nếu rót Lê Tuyết Nhưỡng vào đó, e rằng có thể đổ đầy một chén.


Bàn tay xoa lên gáy nàng, như an ủi mà cùng nàng trò chuyện: "Hôm nay nàng mặc áo ngủ màu gì?"


Trì Huỳnh cúi đầu, nghĩ cho hắn mù lòa, vẫn dịu dàng đáp: "Hải đường đỏ."


Yến Tuyết Thôi hôn mở vạt áo nàng, "Hải đường đỏ, hẳn là rất đẹp."


Trời ấm dần, áo ngủ thêu phòng may đưa tới cũng ngày càng mỏng, vạt áo rất dễ bị vén ra. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả lên làn da dưới xương quai xanh, môi mỏng hạ xuống, Trì Huỳnh nắm chặt ga giường, toàn thân run rẩy không ngừng.


Yến Tuyết Thôi men theo khối mềm mại tinh tế nóng bỏng ấy chậm rãi m*t hôn, dùng môi răng cảm nhận làn da mềm nước như quả vải bóc vỏ, hôn nhịp tim loạn nhịp của nàng, hôn thân thể run rẩy mất kiểm soát của nàng.


Hơi thở nóng hổi rơi trên da thịt nàng, giọng nói như truyền thẳng từ tim nàng, "Chỗ này...... là màu gì?"


Trì Huỳnh quay mặt đi, cắn chặt môi không chịu trả lời, sợ chỉ cần mở miệng, sẽ phát ra âm thanh khiến bản thân xấu hổ không chịu nổi.


Yến Tuyết Thôi khẽ thở dài: "Vương phi, nàng biết rõ ta không nhìn thấy, mọi cảm nhận về nàng đều chỉ có thể đến từ giọng nói và xúc cảm, cho nên, cho ta chút đáp lại, được không?"


Bảo nàng trả lời thế nào đây......


Trì Huỳnh nhìn hắn đường hoàng nói ra những lời ấy, nhưng việc làm lại không chịu nổi, không biết xấu hổ đến vậy, trong lòng trào lên sự xấu hổ phẫn uất cùng bất lực sâu sắc.


Nàng từ ngữ nghèo nàn, thực sự không miêu tả được, rất lâu sau mới nặn ra một câu: "Thì...... cũng giống áo ngủ."


Yến Tuyết Thôi hài lòng hôn nàng, "Vậy hẳn cũng rất đẹp."


Mặt Trì Huỳnh đỏ như nhỏ máu, các ngón chân cũng co rúm lại.


Yến Tuyết Thôi v**t v* nơi đó, dịu giọng nói: "Cho nên bất kể là quá đau, quá ngứa, hay là quá thoải mái, đều phải mở miệng nói cho ta biết. Nàng không nói một lời, mà ta lại là kẻ mù, ngày sau nếu người nằm bên gối đổi thành người khác, ta cũng chẳng hay biết, có phải không?"


Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Story Chương 24: Nàng có bằng lòng không?
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...