Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 23: Hắn hôn đến mức rơi lệ


Tiếng rên khe khẽ ấy như giọt nước rơi vào chảo dầu đang sôi, Yến Tuyết Thôi chỉ cảm thấy máu trong người sôi trào, toàn thân run rẩy, hận không thể vò nát nàng, ép nàng dung nhập vào thân thể mình.


Nhưng chút lý trí còn sót lại nhắc nhở hắn, trong lòng nàng có người khác, nàng muốn mê hoặc tâm trí hắn, lấy mạng hắn.


Trì phủ và Tuyên Vương có quan hệ dây dưa phức tạp, thân phận của nàng lại càng khả nghi, bất luận nàng là người của Tuyên Vương, hay trong lòng có tình ý khác, giữ nàng bên người đều là mối họa.


Nhưng Yến Tuyết Thôi vẫn không khống chế được bản năng khao khát, hai luồng sức mạnh mâu thuẫn trong cơ thể không ngừng giằng co xé rách.


Một luồng gào thét trong máu thịt, muốn đến gần nàng, muốn quấn chặt lấy nàng, để xoa dịu sự bứt rứt và trống rỗng trong lòng.


Luồng sức mạnh còn lại thì cố kéo hắn ra khỏi cơn trầm luân, nhắc nhở rằng tất cả chỉ là giả tạo, sự ngoan ngoãn của nàng là dao giấu trong bông, sự kháng cự cũng chỉ là thủ đoạn lùi một bước để tiến hai bước.


Chỉ là một nữ nhân mà thôi, ngươi xưa nay trầm ổn tự chế, tự cho mình thông minh, rõ biết phía trước là vực sâu, vẫn muốn tham luyến khoảnh khắc ấm áp này sao?


Toàn thân Trì Huỳnh căng cứng, vành tai tê dại đau nhói khiến sống lưng lạnh buốt, nhưng hai má lại nóng rực như bốc cháy, tựa như bị giày vò giữa cực hàn và cực nhiệt.


Chẳng lẽ nàng nói mớ trong mơ, bị hắn nghe được điều gì?


Nhưng nàng đâu có nói dối, nàng thực sự mơ thấy hắn, mà "A nương" thì Trì Dĩnh Nguyệt cũng gọi Ân thị như vậy, vốn chẳng có gì không ổn.


Vậy rốt cuộc hắn đang nghi ngờ điều gì, chẳng lẽ còn có vị "điện hạ" nào khác?


"Điện hạ..." nàng khẽ gọi.


Trì Huỳnh chỉ nghe thấy hơi thở bị đè nén đến cực hạn bên tai, nóng bỏng gấp gáp phả lên má nàng, da thịt hai người kề sát, thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng sự run rẩy bị kìm nén của hắn.


Bất giác nhớ tới đêm đó hắn nhắc đến bệnh cũ.


Nàng một lòng muốn rời đi, đến nay chưa từng hỏi Phương Xuân cô cô rốt cuộc bệnh cũ ấy là gì, chỉ sau đêm đó mới mơ hồ nhận ra, có lẽ việc gần gũi với người khác có thể xoa dịu sự bạo loạn bất an trong hắn.


Vết đỏ nơi cổ đêm trước, xúc cảm nơi khớp ngón tay, có lẽ đều là hành động bất đắc dĩ khi bệnh cũ phát tác.


Trì Huỳnh chậm rãi thở ra một hơi, buông tay khỏi chăn gấm đang siết chặt, cẩn thận ôm lấy thân thể khẽ run của nam nhân, thử giúp hắn bình tĩnh lại.


Thành thật mà nói, trong tranh vẽ có vô số tư thế, chưa chắc phải làm thật từng cái, cũng có trăm ngàn cách khiến người ta khoái lạc.


Nhưng nàng da mặt mỏng, lại nhát gan, cho nàng thêm trăm cái gan nữa, cũng không thể như nữ tử trong tranh mà khiêu khích hay mạo phạm hắn.


Trì Huỳnh thầm thở dài, dốc hết dũng khí, cũng chỉ dám vụng về ôm lấy hắn như vậy.


Gió đêm len qua song cửa, mang theo hơi ấm còn sót lại của hoàng hôn và hương cỏ cây, ngọn nến trên giá khẽ lay trong gió, ánh sáng đan xen sáng tối lặng lẽ tràn trên màn dát vàng, những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí dường như cũng chậm rãi đứng yên.


Vòng tay thiếu nữ rất nhẹ, rất mềm, nhiệt độ ấm áp xuyên qua lớp trung y mỏng manh thấm vào cơ thể hắn, như mưa thấm đất, lặng lẽ chảy vào vùng đất khô cằn nứt nẻ trong lòng hắn.


Chỉ được nàng ôm nhẹ như vậy, vẫn khó xoa dịu khát khao trong tim, khoảng trống dưới da khao khát được lấp đầy, hắn áp mặt mình lên má nàng, thuận theo bản năng tựa vào hõm cổ nàng, chậm rãi cọ xát lên mảnh da mềm mại ấy, như cuối cùng cũng tìm được nơi thuộc về, thân tâm đều đạt tới sự thỏa mãn chưa từng có.


Trì Huỳnh khó nói rõ cảm giác lúc này.


Hắn dường như... có chút lệ thuộc vào nàng.


Không biết qua bao lâu, người bên cạnh dần dần thở đều.


Trì Huỳnh nuốt khan, khẽ giải thích: "Thiếp không nói dối, vừa rồi quả thực mơ thấy điện hạ."


Yến Tuyết Thôi lặng lẽ tựa vào cổ nàng, mặt kề mặt, cảm nhận giọng nói mềm mại tràn ra từ cổ họng ấm áp mảnh khảnh ấy.


Rất lâu sau, hắn thản nhiên hỏi: "Mơ thấy ta thế nào?"


Nàng hình như cũng không bịa ra được câu trả lời hay hơn, mím môi, thành thật nói: "Thiếp mơ thấy... điện hạ muốn giết thiếp."


Danh tiếng hắn vốn chẳng tốt, câu trả lời này cũng coi như hợp tình hợp lý.


Yến Tuyết Thôi lại khẽ cười, đầu ngón tay lướt qua tóc mai nàng, hỏi tiếp: "Vậy nàng có biết, vì sao ta muốn giết nàng không?"


Giọng hắn ôn hòa, thật sự khiến người ta sinh ra ảo giác dịu dàng.


Trong lòng Trì Huỳnh dâng lên một nỗi chua xót nhàn nhạt: "Có lẽ là vì thiếp đã làm sai chuyện gì đó."


Yến Tuyết Thôi v**t v* mạch đập nơi cổ nàng, dụ dỗ từng bước: "Nàng đã làm sai chuyện gì, mà ta lại phải giết nàng?"


Trì Huỳnh đương nhiên không thể nói thật.


Từ khi nàng phát hiện sự tồn tại của Ly Hồn Đan, vốn tưởng hắn sẽ có cái nhìn khác về mình, không còn nghi ngờ nàng có ý đồ ám sát, nhưng hôm nay chẳng biết vì sao, hắn lại chắc chắn nàng nói dối... có lẽ hắn chưa từng hoàn toàn tin nàng.


Yến Tuyết Thôi ôn giọng nhắc nhở: "Nghĩ ra lý do chưa? Nàng do dự rất lâu rồi, Vương phi."


Hơi thở của nam nhân phả bên tai, Trì Huỳnh lập tức dựng hết lông tơ, "Thiếp... thiếp cũng không biết."


Yến Tuyết Thôi cười khẽ: "Không biết?"


Tai Trì Huỳnh có chút ngứa, nàng khẽ nghiêng đầu né tránh, lưu ý thấy hắn mím chặt môi, lại hoảng hốt vòng tay ôm chặt hơn.


Có lẽ do lực tay đột ngột siết chặt, chạm vào vết thương cũ của hắn, trong khoảnh khắc ôm lại ấy, nàng nghe rõ tiếng rên trầm thấp thoát ra từ cổ họng nam nhân, hơi thở cũng khẽ run, nhưng dường như không chỉ vì đau đớn, trong tiếng rên ấy còn lẫn vài phần khó nói thành lời... tê dại?


Nhất định là nàng nghe nhầm.


Trì Huỳnh đỏ mặt, luống cuống định buông tay, lại nghe thấy giọng khàn gần như khản đặc của hắn.


"Không được buông."


Trì Huỳnh sững lại, bàn tay vừa buông ra lại ôm chặt eo hắn, ấp úng đáp: "Được, thiếp không buông."


Hai người kề sát, mạch đập như xuyên qua lồng ngực quấn lấy nhau, va chạm vào một chỗ.


Trì Huỳnh trầm mặc hồi lâu, lấy hết dũng khí nói: "Bất luận điện hạ tin hay không, thiếp chưa từng có nửa phần tâm tư làm tổn hại điện hạ, cũng không rõ vì sao ngài lại nghi ngờ thiếp lòng mang bất chính. Mẫu phi hiền hòa nhân hậu, điện hạ đối với thiếp cũng là... dịu dàng quan tâm, thiếp đã gả tới đây, điều mong cầu chỉ là cùng ngài an ổn sống qua ngày, chưa từng nghĩ đến điều khác."


Yến Tuyết Thôi cười nhẹ: "Vương phi muốn cùng ta sống tốt?"


Trì Huỳnh gật đầu: "Vâng."


Nếu là trước kia, nàng giữ thái độ làm ngày nào hay ngày ấy, gặp khó khăn liền muốn đổi lại thân phận với Trì Dĩnh Nguyệt, nhưng nay đường lui đã đoạn, chỉ có thể dẹp bỏ tâm tư, cẩn trọng sinh tồn trong Chiêu Vương phủ. Còn đội danh nàng ta được bao lâu, chuyện tương lai không ai nói trước được, có lẽ một hai năm, cục diện sẽ đổi, cũng có lẽ vô thời hạn, sống tốt hiện tại mới là quan trọng.


Yến Tuyết Thôi lại bỗng hỏi: "Mẫu thân ngươi cũng nghĩ vậy?"


Trì Huỳnh khựng lại, không rõ vì sao hắn đột nhiên nhắc đến Ân thị, chẳng lẽ cuộc nói chuyện giữa nàng và Ân thị bị người của hắn nghe được?


Trong đầu nàng ong ong, lòng dạ bất an.



Hai người vẫn giữ tư thế ôm nhau, nhịp tim thất thường của nàng tự nhiên không giấu được nam nhân.


Trì Huỳnh tay đổ mồ hôi, ép mình bình tĩnh, giả bộ mê mang: "Mẫu thân đương nhiên mong thiếp và điện hạ cử án tề mi."


Yến Tuyết Thôi "ừ" một tiếng, nói: "Ân phu nhân dụng tâm lương khổ, Vương phi đêm qua chưa về, hẳn là tận hiếu bên mẫu thân."


Trì Huỳnh chột dạ gật đầu.


Có sợi tóc rơi lên cổ Yến Tuyết Thôi, hắn rũ mắt, hầu kết khẽ lăn, "Ân phu nhân có biết nàng và ta còn chưa viên phòng không?"


Trì Huỳnh sửng sốt, "Biết... biết ạ."


Yến Tuyết Thôi: "Có thúc giục nàng không?"


Trì Huỳnh không biết hắn rốt cuộc muốn nói gì, theo lẽ thường đáp: "Cũng có."


Yến Tuyết Thôi: "Vậy bản thân nàng nghĩ thế nào?"


Trì Huỳnh: "......"


Nàng vừa từ Trì phủ trở về ngủ chưa được nửa ngày, mở mắt ra lại phải đối mặt với vấn đề này.


Nhưng lần này trở về, tình cảnh đã khác, trước kia còn nghĩ thoát thân, luôn cố gắng giữ khoảng cách với hắn, không để bản thân lún sâu, còn nay nàng phải dùng thân phận Trì Dĩnh Nguyệt mà diễn tiếp, viên phòng là chuyện sớm muộn, cứ kéo dài chỉ khiến người ta nghi ngờ.


Trì Huỳnh mím môi, khẽ nói: "Chỉ cần điện hạ nguyện ý, thiếp tự nhiên phối hợp."


Yến Tuyết Thôi khẽ cười, đầu ngón tay chậm rãi vuốt lên gò má nàng, "Người ngoài đều nói Vương phi tư dung tuyệt thế, dung nhan vô song, gả cho ta một kẻ mù, nàng không cảm thấy tủi thân sao?"


Trì Huỳnh vội nói: "Điện h* th*n phận tôn quý, phong thái xuất chúng, là thiếp trèo cao mới đúng."


Bàn tay hắn ấm nóng, đầu ngón tay có vết chai mỏng, đặt trên má nàng có cảm giác hiện diện không thể bỏ qua, bỗng lại hỏi: "Vậy vì sao trong mơ lại khóc?"


Trì Huỳnh ngẩn ra nhìn hắn, hắn cho rằng nàng khóc trong mơ là vì không muốn gả cho hắn?


Vậy nên, cảm giác ướt át nơi má trong mơ, dường như bị người l**m sạch, cũng là thật...


Hắn... l**m khô nước mắt của nàng?


Nghĩ đến đây, mặt Trì Huỳnh nhanh chóng nóng bừng, toàn thân máu chảy dồn dập.


"Thiếp..." nàng vội vàng suy nghĩ cách đáp, cuối cùng thật sự không nghĩ ra, dè dặt nói: "Thiếp có khóc sao?"


Yến Tuyết Thôi lại cười, lần này cười đến toàn thân run rẩy, hai người vốn ôm chặt, Trì Huỳnh bị hắn ôm lắc hồi lâu, vừa xấu hổ như bị vạch trần tâm tư, lại có chút bất lực.


Hắn cười đến mức trán chạm vào khóe môi nàng, Trì Huỳnh giật mình mím chặt môi, nín thở.


Nhưng chẳng biết vì sao, như phản xạ thần kinh, hay do nín thở quá lâu, theo bản năng hít vào, môi hé ra trong khoảnh khắc ấy, liền không báo trước mà chạm lên trán hắn.


Hai người gần như đồng thời cứng đờ.


Trì Huỳnh lập tức rối loạn tâm trí, mặt đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.


Cùng lúc đó, nàng mơ hồ nhận ra dưới thân có thứ gì đó đang chậm rãi dựng lên, kỳ thực từ đầu đã có cảm giác hiện diện, chỉ là nàng luôn nghĩ đó là ngọc bội bên hông hắn hay vật trang sức nào khác, nhưng lúc này đường nét xa lạ kia ngày càng rõ ràng, chống lên, khiến nàng toàn thân căng cứng, lại không dám cử động.


Yến Tuyết Thôi nuốt khẽ, khóe môi cong lên, như hiếu kỳ hỏi: "Nàng hôn ta?"


Trì Huỳnh không ngờ hắn lại nói thẳng ra như vậy, hai má nóng rực, tim đập thình thịch đập vào lồng ngực hắn.


"Thiếp..." nàng căng thẳng đến mức không biết mở miệng thế nào, cổ họng khô rát.


Đúng lúc này, một tiếng "ục ục" từ bụng vang lên, phá vỡ sự trầm mặc quái dị giữa hai người.


Trì Huỳnh xấu hổ đến mức vùi thấp đầu.


Yến Tuyết Thôi hạ mắt, rất lâu sau mới hỏi: "Đói rồi?"


Trì Huỳnh cắn môi: "Có chút, hôm nay về phủ mệt mỏi, chưa dùng bữa trưa."


Yến Tuyết Thôi khẽ thở dài, cuối cùng đứng dậy khỏi vòng tay nàng, "Truyền thiện đi."


Hắn còn chưa đến mức vội vàng ức h**p một Vương phi đang đói bụng.


Trì Huỳnh như được đại xá, thầm thở phào nhẹ nhõm.


Khi đứng dậy thay y phục, nàng lén liếc sang, thấy hắn có chút lười biếng ngồi bên giường, nhưng dưới lớp áo bào vẫn căng chặt, thậm chí có phần ngang ngược.


Nàng từng xem tranh vẽ, tự nhiên biết điều đó có nghĩa gì.


Trong lòng vừa hoảng vừa xấu hổ, nàng hình như đã làm sai chuyện, lại không mấy phúc hậu mà trốn tránh trách nhiệm, chẳng định xử lý hậu quả.


Nhưng trong lòng lại nảy ra ý nghĩ không đúng lúc, hắn là người mù, có lẽ... có lẽ không biết mình thành ra thế này?


Dù sao hắn không nhìn thấy, cũng không thể trước mặt nàng... tự sờ xác nhận.


Ôm chút may mắn ấy, Trì Huỳnh nhanh chóng thay đồ, sang gian bên dùng bữa.


Trình Hoài vốn chờ lệnh dưới hành lang, hành lễ với Vương phi, thấy nàng bước vào gian bên, mới dẫn Liên Vân, Phụng Nguyệt hai võ tỳ vào trong bẩm báo.


Trình Hoài cúi đầu hành lễ, cố gắng phớt lờ nếp nhăn trên áo bào của điện hạ nhà mình, nghiêm mặt nói: "Thuộc hạ theo Vương phi về phủ, chỉ là không tiện tiếp cận khu nội viện nữ quyến, nên chỉ có thể để hai người họ ở gần Vương phi và Ân phu nhân nghe lệnh, hai ngày trôi qua, cũng coi như có chút phát hiện."


Yến Tuyết Thôi nhấp một ngụm trà, hỏi: "Phát hiện gì?"


Liên Vân nói thật: "Vương phi sai nô tỳ chờ ngoài phòng, cùng Ân phu nhân nói chuyện nhỏ giọng trong phòng, chỉ là hai người vừa vào đã xảy ra tranh cãi, không giống lúc ở ngoài hòa thuận."


Yến Tuyết Thôi nhớ lần trước Hương Cầm về phủ, Ân thị cũng từng trách mắng một phen.


Phụng Nguyệt nói: "Nô tỳ tai không thính, chỉ loáng thoáng nghe Vương phi nói muốn 'đổi lại', Ân phu nhân không cho, lại sợ điện hạ ngài phát hiện ra điều gì, Vương phi nói 'cùng lắm cá chết lưới rách', muốn quay về nói rõ với ngài vân vân."


Nguyên Đức mặt đầy kinh ngạc, nhìn về phía điện hạ nhà mình: "Vương phi còn giấu bí mật gì, định thẳng thắn với ngài?"


Suy nghĩ của Yến Tuyết Thôi lại dừng ở câu nói không đầu không đuôi kia——"đổi lại".


Đổi.


Lại.


Một khoảnh khắc, vô số điểm nghi vấn trong đầu hắn như cuộn tranh chậm rãi mở ra.


Theo hắn biết, Trì gia đích nữ là con gái duy nhất của Ân thị, từ nhỏ được cưng chiều kiêu căng, khí thế bức người, nhưng người trong phủ này, tính tình nhu thuận câu nệ, ngay cả nói chuyện với hắn cũng vô thức run rẩy.



Trì Dĩnh Nguyệt yêu thích châu ngọc hoa phục, thích giao du với quý nữ, nhưng sau khi nhập phủ hơn tháng, chưa từng thấy nàng động đến ngân khố trong phủ, cũng chưa từng cùng bạn cũ uống trà dạo chơi, mỗi ngày chỉ quanh quẩn trong một mẫu ba phân đất trước mắt.


Một quý nữ mười ngón không dính nước xuân, lại vừa biết xử lý vết thương, vừa biết làm đủ loại bánh ngọt, nhưng chưa từng thấy nàng chạm vào cây đàn vốn là thứ nàng nên am hiểu nhất.


Thánh chỉ ban hôn vừa hạ, nàng còn lớn tiếng nói "chết cũng không gả", nhưng sau khi nhập phủ, trước mặt hắn ngoài việc quá mức nhút nhát, cẩn trọng từng lời từng việc, cũng không thấy nàng khóc lóc phản kháng.


Hắn từng nghĩ vợ chồng Xương Viễn Bá hết mực yêu thương đứa con gái này, nhưng mấy lần hạ nhân bẩm báo đều không tránh khỏi mâu thuẫn giữa nàng và Ân thị, đã là ngàn sủng vạn ái, lẽ ra phải dốc hết sức nâng đỡ, sao lại có thể nói ra những lời như "liên lụy hầu phủ"?


Có lẽ, không phải dưới sự giáo huấn mà đổi tính, mà ngay từ đầu, người gả vào phủ vốn chưa từng là đích nữ thật sự của Trì gia.


Như vậy, thái độ thô bạo của Ân thị đối với vị Vương phi giả mạo này liền có thể hiểu được.


Vậy thì Vương phi của hắn, rốt cuộc là ai?


Nàng và Tuyên Vương, lại có quan hệ gì?


Còn nữ nhi Trì gia mang thai cốt nhục của Tuyên Vương kia...... Ân thị chẳng phải chỉ có một đứa con ruột sao?


Yến Tuyết Thôi trầm ngâm chốc lát, lại hỏi: "Vương phi về phủ, thái độ của hạ nhân trong phủ thế nào?"


Trình Hoài đáp: "Trong phủ trên dưới đều cung kính, nghênh đón Vương phi."


Yến Tuyết Thôi nhẹ gõ khớp ngón tay lên mặt án, loại trừ khả năng Trì phủ trên dưới đều biết Vương phi đã bị tráo người.


Giấy không gói được lửa, vợ chồng Trì Minh Tường dù gan lớn đến đâu, cũng tuyệt đối không dám để chuyện này cả phủ đều hay biết.


Hạ nhân không thể không nhận ra tiểu thư trong phủ, Trì gia cũng không thể tìm một kẻ giả mạo có dung mạo thân hình khác biệt quá lớn để gả sang, như vậy Vương phi chỉ cần ra ngoài là lộ tẩy.


Vậy nên hai người hẳn là ngay cả dung mạo thân hình cũng vô cùng tương tự.


Là Tuyên Vương và Trì gia cố ý tìm một người dung mạo giống nhau để thay gả?


Hay là, hai người vốn dĩ là tỷ muội song sinh có dung mạo tương đồng?


Yến Tuyết Thôi trầm ngâm thật lâu, dặn dò Trình Hoài: "Tiếp tục phái người theo dõi Xương Viễn Bá phủ, nhất là Ân thị, có bất kỳ hành động khả nghi nào, gặp bất kỳ kẻ khả nghi nào, lập tức bẩm báo."


Nếu Vương phi không phải đích nữ Trì gia, Ân thị tất nhiên đã sắp xếp ổn thỏa cho con gái, sống hay chết, cũng phải có một chỗ đi.


Người trong phủ này thân phận làm giả, có lẽ kẻ mang thai kia mới là Trì Dĩnh Nguyệt thật sự.


Trình Hoài đang định lĩnh mệnh cáo lui, Yến Tuyết Thôi chợt nhớ ra điều gì, lại hỏi: "Chứng đau đầu của Ân thị thế nào rồi?"


Trình Hoài cẩn thận nhớ lại tình hình hôm đó, "Ân phu nhân thân thể khỏe mạnh, sắc mặt hồng hào, dường như không có bệnh tật gì."


Yến Tuyết Thôi khẽ nhếch môi cười.


Việc về phủ thăm mẫu thân chẳng qua chỉ là cái cớ, còn chuyện sai Bảo Phiến đi mời đại phu, tất nhiên là để truyền lời cho Tuyên Vương.


Vương phi ư, thoạt nhìn thì ôn thuận nhút nhát, nhưng những việc nàng làm lại lần nào cũng giẫm trúng nghịch lân của hắn.


Đã sợ hắn đến mức ấy, vậy thì lấy đâu ra gan dạ để trong ngoài cấu kết với người ngoài, thông đồng một khí chứ?


Hắn thực sự nghĩ không thông.


......


Trì Huỳnh dùng xong bữa tối trở về phòng, chỉ cảm thấy bầu không khí trong phòng có một sự tĩnh lặng khác thường.


Nam nhân ngồi một mình trước giường, ánh trăng xuyên qua song cửa rọi vào, trên dung mạo tuấn mỹ thanh quý của hắn rơi xuống những mảng sáng tối bất định. Đôi mắt xám lạnh khẽ khép xuống, hỉ nộ khó phân.


Trì Huỳnh không đoán ra được cảm xúc của hắn, trong lòng nặng trĩu, ép đến mức có phần khó thở.


Nguyên Đức đúng lúc này bước vào, trên tay bưng một vò rượu, nhẹ nhàng đặt lên án kỷ trước mặt Chiêu Vương.


Trì Huỳnh liếc nhìn Nguyên Đức, đối phương nặn ra một nụ cười cung kính, nhưng chẳng nhắc nhở nàng lấy một câu, chỉ cúi đầu rót đầy hai chén rượu, rồi lui sang một bên.


Trì Huỳnh thu hồi ánh mắt, lại nhìn sang Chiêu Vương, ánh nhìn theo bản năng lướt xuống dưới thân hắn, nơi đó dường như đã xẹp xuống.


Nàng khẽ thở phào một hơi, thử dò hỏi: "Điện hạ muốn uống rượu ạ?"


Yến Tuyết Thôi đáp: "Ừm, lâu rồi không uống, vương phi ngồi xuống uống cùng chứ?"


Trì Huỳnh siết chặt vạt váy, "Ta... không biết uống rượu."


Sao đột nhiên lại muốn uống rượu?


Yến Tuyết Thôi nói: "Đây là Lê Tuyết Nhưỡng, dùng hoa lê còn chưa rụng trên cành cùng nước tuyết mùa đông chưa vương bụi trần để ủ thành, vào miệng trong trẻo thơm thuần, ngay cả nữ tử cũng không dễ say, không ngại nếm thử chứ?"


Trì Huỳnh không tiện chối từ thêm, đành ngồi xuống, thử nhấp một ngụm, nào ngờ vị cay nồng của rượu xộc thẳng lên cổ họng, khiến nàng sặc đến ho liên hồi, mặt đỏ bừng.


Yến Tuyết Thôi đưa cho nàng một chiếc khăn gấm, hỏi mùi vị thế nào.


Trì Huỳnh lúng túng lau khóe môi, cũng không thể nói rằng hương hoa lê và nước tuyết nàng chẳng nếm ra chút nào, nín nửa ngày mới nói: "...Rất ngon."


Yến Tuyết Thôi cười cười, ra hiệu cho Nguyên Đức, Nguyên Đức lập tức tiến lên, thay nàng rót đầy thêm vào chén.


Trì Huỳnh tửu lượng kém, vừa định nói không uống nữa, đã nghe Chiêu Vương nói: "Ngày sau yến tiệc trong cung, nàng và ta thế nào cũng phải kính rượu phụ hoàng mẫu hậu cùng mấy vị huynh trưởng, chi bằng hôm nay luyện tập trước một phen."


Trì Huỳnh quả thực sợ vào cung thất thố. Nàng xưa nay không uống rượu, nhưng cũng nghe nói tửu lượng càng luyện càng khá. Thế nhưng... nàng ngẩng mắt nhìn hắn, nam nhân song mục mù lòa, nếu lén uống ít đi một chút, e là hắn cũng chẳng biết; song lúc này Nguyên Đức còn đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, nàng không có khả năng qua loa, đành nghe theo lời hắn, thử thêm lần nữa.


Bất tri bất giác ba chén rượu vào bụng, gò má Trì Huỳnh ửng hồng, ánh mắt cũng dần mất tiêu cự.


Đầu nặng chân nhẹ sắp không ngồi vững được nữa, người nghiêng sang một bên, thân thể liền rơi vào một vòng ôm ấm áp vững chãi.


Yến Tuyết Thôi dùng bàn tay đỡ cằm nàng, để nàng dựa vào cổ mình, thấp giọng hỏi: "Nàng tên là gì?"


Trì Huỳnh gắng gượng mở mắt, nhưng cũng chỉ thấy được đường nét mờ mịt của nam nhân, mơ hồ hé miệng: "Trì... Dĩnh Nguyệt."


Men rượu khiến tư duy trở nên chậm chạp, nhưng lời đến bên môi, sự cẩn trọng khắc sâu trong xương cốt vẫn khiến nàng nói ra cái tên Trì Dĩnh Nguyệt.


Yến Tuyết Thôi lại hỏi: "Vào Chiêu Vương phủ là muốn làm gì?"


Mi mắt Trì Huỳnh khẽ run, lẩm bẩm đáp: "Gả... gả cho chàng."


Đầu ngón tay Yến Tuyết Thôi đặt lên cổ nàng, chầm chậm v**t v* mạch đập dưới đầu ngón, tiếp tục truy hỏi: "Ai phái nàng tới?"


Trì Huỳnh bị hắn ấn đến hơi khó chịu, trong đầu mơ mơ hồ hồ, hơi thở ấm nóng phả lên bên cổ hắn.


Nguyên Đức đứng bên cạnh, vểnh tai lắng nghe, nào ngờ một tiếng "Xuống đi" trầm thấp của điện hạ bỗng truyền tới tai, hắn giật mình kinh hãi, liếc nhìn bốn phía, không có người khác, vậy mệnh lệnh này chỉ có thể là dành cho hắn, đành lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng cúi người lui xuống.



Hương Cầm chờ dưới hành lang, thấy bên trong đã truyền rượu, trong lòng không khỏi hoang mang thấp thỏm, cũng không biết tửu lượng của tam cô nương ra sao, sau khi say có lỡ nói ra điều gì không nên nói hay không.


Phương Xuân cô cô lại vui mừng khôn xiết, tân hôn phu thê ở chung một phòng, lại còn truyền rượu, điện hạ muốn làm gì đã không cần nói cũng hiểu.


Trong phòng.


Yến Tuyết Thôi ôm người trong lòng, lặp lại một lần nữa: "Nói cho ta biết, ai phái nàng tới?"


Hắn không nhìn thấy biểu cảm trên mặt nàng, nhưng hơi thở rối loạn cùng mạch đập lộn xộn khi nói dối thì không thể gạt người.


Hắn ở trong ngục tối tra khảo phạm nhân, đều dựa vào cách này để phán đoán nhược điểm của bọn họ, cũng như xem có nói thật hay không.


Khi cần thiết, hắn còn có vô số thủ đoạn, luôn có thể khiến nàng mở miệng.


Yến Tuyết Thôi nhắm mắt lại, ngay khi sự kiên nhẫn sắp cạn kiệt, bên cổ bỗng có giọt nước ấm nóng rơi xuống.


Thân thể hắn khẽ cứng lại, như bị ngọn lửa nhỏ l**m phải, nghe thấy cánh mũi nàng khẽ rung, rất nhanh đã phân biệt được đó là thứ gì.


"Khóc cái gì?" hắn mở miệng, giọng khàn đi.


Nữ tử trong lòng siết chặt vạt áo hắn, thân thể run rẩy, rõ ràng đang cố nhịn nước mắt, nhưng nước mắt lại càng chảy nhiều hơn, men theo cổ trượt vào vạt áo hắn, tựa như lửa cháy lan, một đường thiêu đốt đến tim.


Yến Tuyết Thôi cúi đầu, môi mỏng dán lên chỗ ướt át nơi khóe mắt nàng, đổi cách hỏi: "Nàng có phải cam tâm tình nguyện gả cho ta không?"


Trì Huỳnh mơ mơ màng màng, lắc đầu, rồi như nhận ra không đúng, lại gật đầu.


Yến Tuyết Thôi khẽ cười: "Đã là cam tâm tình nguyện, vì sao lúc nào cũng muốn đổi lại?"


Trì Huỳnh nhíu chặt mày, vành mắt đỏ hoe, như thể không muốn nhớ lại.


Khóe môi Yến Tuyết Thôi cong lên, đột nhiên hỏi: "Nàng muốn giết ta sao?"


Mi mắt hạnh của Trì Huỳnh khép hờ, chậm chạp hiểu được ý trong lời hắn, cuối cùng lắc đầu, thì thầm như nói mớ: "Không muốn..."


Yến Tuyết Thôi v**t v* chiếc cổ mảnh khảnh của nàng, từng bước dẫn dắt: "Hắn không bảo nàng giết ta?"


Hàng mi dài của Trì Huỳnh đọng nước mắt, mê mang lắc đầu.


Yến Tuyết Thôi có chút ngoài ý muốn, "Vậy nàng muốn thẳng thắn với ta điều gì?"


Người trong lòng dường như lại rơi vào đau khổ và né tránh, liều mạng che giấu bí mật của mình.


Yến Tuyết Thôi cười nhạt: "Thẳng thắn rằng nàng không phải Trì Dĩnh Nguyệt?"


Trong cơn mê mang chợt nghe lời này, thân thể Trì Huỳnh theo bản năng run mạnh một cái, hơi thở cũng đột ngột dồn dập.


Đáp án đã không cần nói ra.


Yến Tuyết Thôi hứng thú hỏi: "Nàng không muốn gả cho ta, là muốn gả cho Tuyên Vương?"


Đầu óc Trì Huỳnh choáng váng nặng nề, rõ ràng từng chữ đều lọt vào tai, nhưng ghép lại thì không hiểu ý gì, lại thêm men say dâng lên, thực sự không chống đỡ nổi, khuôn mặt nhỏ dụi vào cổ hắn, cứ thế chìm vào giấc ngủ.


Trước mắt Yến Tuyết Thôi là một mảnh tối đen, hơi thở ấm nóng của thiếu nữ rơi vào vạt áo, từng chút từng chút gãi lên tim hắn.


Hắn đại khái có thể xác định, nàng không phải tới để giết hắn.


Bất kỳ một mật thám đạt chuẩn nào cũng không thể phòng bị sơ hở đến vậy, để mình uống say trước mặt đối tượng ám sát.


Mà Tuyên Vương cũng không đến mức túng quẫn như thế, đem một nữ tử tay trói gà không chặt đặt bên cạnh hắn.


Đã nỡ để nàng tới, lại nhặt đi bông tai của nàng.


Yến Tuyết Thôi khẽ hừ một tiếng, nếu vương phi và Trì Dĩnh Nguyệt kia thật sự là tỷ muội ruột, thì sở thích của vị hoàng huynh này của hắn cũng coi như là di truyền từ phụ hoàng.


Xem ra, chỉ có đưa nàng vào cung dự Quần Phương Yến, gặp Tuyên Vương một lần, mới có thể cho hắn câu trả lời.


Yến Tuyết Thôi bế nàng lên, nhẹ nhàng đặt lên giường.


Hơi thở thiếu nữ nhẹ như lan, hòa lẫn mùi rượu nhàn nhạt vờn quanh chóp mũi.


Yến Tuyết Thôi bỗng nhớ lại, ngày đó dùng đầu ngón tay phác họa ngũ quan của nàng, cảm giác ấm nóng ẩm mềm khi chạm vào môi lưỡi, lại nhớ tới hôm nay trên giường, khoảnh khắc hương mềm ngọt ngào rơi xuống trán hắn.


Trong lòng vô cớ dâng lên rung động, như bị cổ trùng gặm nhấm từng tấc trái tim. Hắn không kìm nén nữa, cúi đầu, nâng khuôn mặt nàng, run rẩy tìm đến đôi môi mềm mại kia, hôn xuống.


Hương hoa cam quấn lấy mùi rượu cuốn vào khoang miệng, tựa như một hòn đá khuấy lên ngàn lớp sóng.


Hoàn toàn khác với cảm giác khi hôn vành tai hay ngón tay, hắn có thể rõ ràng cảm nhận được dòng máu dưới da thịt cuộn trào, vô số thứ trong khoảnh khắc nổ tung, lại có vô số chỗ trống được lấp đầy.


Đôi môi thiếu nữ căng mọng mềm mại như nụ hoa, ngậm trong miệng, ép nàng nở rộ, đầu lưỡi lướt qua hàm răng trắng, luồng tê dại như dòng điện kéo dài đến tận đầu ngón tay, khiến hắn không kìm được run rẩy toàn thân.


Hắn ép nàng cắn lấy lưỡi mình, đầu lưỡi bị rách, khoảnh khắc nếm được vị tanh ngọt của máu, đau đớn cùng kh*** c*m nhảy nhót điên cuồng nơi đầu m*t thần kinh, như dã thú trong đấu trường phá xiềng xích chọn người mà cắn xé, đó là một thứ tham lam và hưng phấn đấm thẳng vào da thịt.


Cổ họng Yến Tuyết Thôi cuộn lên dồn dập, song mắt đỏ ngầu, có dòng nước lạ lẫm nóng bỏng trào ra từ khóe mắt, lặng lẽ rơi xuống mặt nàng, môi nàng.


Hắn khựng lại, trầm mặc hồi lâu, chấp nhận sự thật hoang đường này.


Suốt ngàn đêm ngày trước kia, hắn luôn tự kiềm chế nội liễm, không cho phép bản thân có dù chỉ khoảnh khắc cảm xúc quá khích trước mặt người khác, hay phô bày sự yếu đuối. Dù đau khổ hay chật vật đến đâu, hắn cũng chưa từng để mình rơi lệ.


Hóa ra khi khoảng trống trong lòng được lấp đầy bằng sự sảng khoái và thỏa mãn đến tột cùng, trái tim lạnh cứng đến mấy cũng hóa thành phàm thai bằng xương bằng thịt.


Hóa ra hắn cũng sẽ rơi nước mắt.


Yến Tuyết Thôi cúi đầu, men theo vệt ướt át kia, từng chút từng chút l**m sạch.


Giấc ngủ này của Trì Huỳnh rất sâu.


Cho dù trong lúc nửa mộng nửa tỉnh rơi vào cảm giác ngột ngạt kéo dài gần như nghẹt thở, nàng cũng chỉ cho là do nằm nghiêng đè ép tim.


Nào ngờ sau khi tỉnh lại vừa hé miệng, bên môi liền truyền đến cảm giác căng đau tê nhẹ.


Trì Huỳnh theo bản năng đưa tay chạm vào môi, lại như sưng lên, liền gọi Hương Cầm lấy gương lăng hoa cho nàng soi, quả nhiên, đôi môi đỏ hơn trước rất nhiều, thoạt nhìn còn diễm lệ hơn cả thoa son.


Đường đường Chiêu Vương phủ Sấu Ngọc Trai, tự nhiên không thể có độc trùng cắn người.


Vậy thì chỉ có thể là hắn.


Trì Huỳnh chỉ nhớ tối qua bị hắn khuyên uống mấy chén rượu, sau đó liền bất tỉnh nhân sự, không ngờ hắn lại nhân lúc nàng ngủ say mà... làm ra hành vi như thế.


Nhớ tới trong mộng cảm giác đè ép và nghẹt thở quái lạ, hai má Trì Huỳnh nóng bừng ửng đỏ, ngay cả hơi thở cũng bắt đầu nóng lên.



Đằng này người này lần nào cũng chọn lúc nàng ngủ say mới ra tay, thân cận thì thân cận, còn không biết chừng mực như vậy, nhất định phải để lại dấu vết!


Trì Huỳnh chỉ hận tửu lượng mình kém, tối qua cứ thế say đi... khoan đã, chợt nghĩ tới điều gì, Trì Huỳnh gần như trong nháy mắt dựng tóc gáy, móng tay siết chặt khảm sâu vào lòng bàn tay.


Hắn đột nhiên dụ nàng uống rượu, rốt cuộc là có dụng ý gì?


Trong lòng Hương Cầm cũng sợ hãi không thôi, "Cô nương, điện hạ tối qua vì sao đột nhiên cho người uống rượu vậy?"


Sắc mặt Trì Huỳnh tái đi: "Ta cũng không biết."


Hương Cầm hỏi: "Vậy điện hạ có nói gì, hỏi gì không?"


Trì Huỳnh chỉ cảm thấy Lê Tuyết Nhưỡng kia mạnh hơn tưởng tượng, lắc đầu nói: "Ta nhớ không rõ nữa... ngươi xem lúc sáng điện hạ rời đi, trên mặt có gì khác thường không?"


Hương Cầm nghĩ ngợi, "Điều này thì không, điện hạ trông có vẻ tâm trạng còn khá vui."


Lời vừa dứt, Hương Cầm theo bản năng nhìn sang đôi môi sưng đỏ của nàng, Trì Huỳnh cúi đầu, cánh môi quá mức tươi đỏ căng mọng như son loang, nhuộm cả gò má và cổ một sắc ửng hồng.


Thành ra thế này, nàng cũng chẳng có cách nào gặp người khác, chỉ có thể bảo Hương Cầm dùng son nhạt thoa quanh môi, để bằng mắt thường làm dịu bớt sự sưng đỏ.


Trong lòng tự an ủi mình, hắn đã rời đi với tâm trạng vui vẻ, chứng tỏ... đã nếm được vị ngọt. Nếu thật sự nhân lúc nàng say mà hỏi ra điều gì, ắt hẳn đã xử trí tra hỏi rồi, tuyệt đối không thể yên ổn như vậy.


Dùng xong bữa sáng, Trì Huỳnh tới kho, từ đồ hồi môn mang từ Trì phủ ra chọn mấy món trang sức vàng khá có giá trị, dặn Bảo Phiến ra phủ một chuyến, lặng lẽ đem vàng đi nấu chảy mua Ký Tế Đan, rồi tới chỗ phòng nha hỏi xem trong kinh thành có nhà dân nào vắng vẻ nhã nhặn hay không.


Ký Tế Đan mười lượng bạc một viên, mà một lượng vàng có thể đổi mười lượng bạc, đem trang sức vàng nấu chảy lấy tiền, cũng sẽ không để lại dấu vết trên thị trường.


Số trang sức vàng lấy ra hôm nay, đủ cho a nương dùng Ký Tế Đan một thời gian, đây là món nợ Ân thị thiếu hai mẹ con nàng.


Ngày thường nàng dùng Hương Cầm nhiều hơn, nhưng Hương Cầm rốt cuộc là con gái Trịnh ma ma, có vài việc nàng ấy cũng khó làm.


Ngược lại là Bảo Phiến, lần trước lại có thể mời được đại phu Hồ của Hồi Xuân Đường tới bắt mạch cho a nương, điều này quả thật ngoài dự liệu của nàng.


Dẫu rằng Bảo Phiến chưa chắc sẽ đứng về phía mình, nhưng sẽ không vì Ân thị mà gây khó dễ cho nàng và a nương, như vậy là đủ rồi. Giao việc cho nàng ta, Trì Huỳnh cũng yên tâm.


Bảo Phiến buổi sáng ra ngoài làm việc, mãi đến trời tối mới trở về, đem những thu hoạch trong ngày tỉ mỉ kể lại cho nàng nghe.


"Tiểu tỳ đem trang sức vàng đi đổi được ba mươi viên Ký Tế Đan, đã về phủ đưa sang Xuân Liễu Uyển. Đúng lúc hôm nay bá gia đi trực, phu nhân cũng không có ở phủ, cho nên khá thuận lợi."


Trì Huỳnh gật đầu, "Hôm nay vất vả cho ngươi rồi."


Bảo Phiến lại nói tới chuyện nhà cửa, "Thời gian gấp gáp, tiểu tỳ chỉ theo phòng nha xem hai căn. Một căn ở Trường Thanh phố, hẻm Thải Y, là một tứ hợp viện một tiến, chỗ ở tuy hơi lệch nhưng rộng rãi yên tĩnh, tiền thuê một năm hai mươi lượng bạc. Còn một căn ở hẻm Liễu Miên phía đông thành, gần Vương phủ hơn, trước kia ở là một vị quan thất phẩm, một năm cần ba mươi lượng tiền thuê."


Trì Huỳnh không ngờ chuyến này nàng ta ra ngoài lại có thể dò hỏi được chi tiết đến vậy, còn thay nàng sàng lọc ra hai căn thích hợp, như thế cũng tiết kiệm cho nàng không ít công sức.


Việc không nên chậm trễ, sáng sớm hôm sau, Trì Huỳnh liền lấy cớ ra phố dạo chợ mà xuất môn, tranh thủ sớm định xuống căn nhà, để kịp quét dọn sửa sang, đón a nương ra khỏi Trì phủ.


Liên Vân, Phụng Nguyệt hai nữ võ tỳ từ Trì phủ trở về liền phụng mệnh bảo vệ an nguy của vương phi, chuyến ra ngoài này tự nhiên là theo cùng.


Trì Huỳnh thấy không vứt bỏ được hai người họ, đành nghĩ cách khác. May mà Bảo Phiến nhớ vị trí hẻm Liễu Miên, liền dặn phu xe đi đường tắt tới Như Ý Trai.


Bảo Phiến hạ giọng nói: "Hẻm Liễu Miên ở ngay phía nam Như Ý Trai không xa, từ con đường này đi qua vừa hay lướt qua, cô nương có thể xem trước một chút."


Trì Huỳnh vội gật đầu, vén một góc rèm xe, xe ngựa quẹo một khúc, chạy vào hẻm Liễu Miên, một dãy nhà ngói đen tường xanh đập vào tầm mắt.


Bảo Phiến nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, đợi đến nơi liền lập tức nhắc nàng: "Chính là căn này."


Trì Huỳnh nhìn ra ngoài, chỉ thấy ngoài cửa sổ xe xuân ý dạt dào, cổng viện đã có tuổi, lớp sơn bong tróc, vòng cửa bằng đồng vàng được mài sáng loáng, ánh nắng xuyên qua kẽ hở cành cây, chiếu lên bức tường gạch phủ đầy dây leo xanh mướt, ấm áp dịu dàng.


Xe ngựa chỉ lướt qua trong chớp mắt, nhưng Trì Huỳnh nghe tiếng cười nói của phụ nhân và trẻ nhỏ trong hẻm, tâm tình cũng theo đó mà thư thái hơn.


"Chỗ này quả thật không tệ, ngươi tìm ra thế nào vậy?" Trì Huỳnh quay đầu hỏi.


Bảo Phiến cười cười nói: "Tiểu tỳ cũng là đánh bậy đánh bạ, tìm được một nhà nha hành đáng tin. Phòng nha kia thấy tiểu tỳ ăn mặc như nha hoàn nhà quyền quý, chắc cũng không dám qua loa lừa gạt."


Trì Huỳnh gật đầu, không do dự nữa, lập tức quyết định thuê căn nhà này.


Bạc không thành vấn đề, căn còn lại cũng không cần tốn công đi xem. Hẻm Liễu Miên gần Chiêu Vương phủ hơn, sau này lúc nào cũng có thể tìm cơ hội tới thăm a nương.


Lập tức giao việc thuê nhà, mua sắm nô bộc cùng các hạng mục liên quan cho Bảo Phiến, lại lấy ra một túi bạc đưa cho nàng ta, "Nhà trước tiên thuê một năm đi, rồi mua thêm hai nha hoàn đáng tin hầu hạ a nương bên cạnh, đồ dùng giường chiếu, dầu muối gạo bột ngươi xem mà chuẩn bị. Đợi nơi này dọn dẹp chỉnh tề, ta sẽ nghĩ cách đón a nương ra khỏi Trì phủ."


Nói đến đây, Trì Huỳnh thở dài một tiếng. Trước kia một lòng chỉ nghĩ tới việc đưa a nương ra phủ, chưa từng nghĩ đến nhiều chuyện như vậy. Đến khi thực sự bắt tay vào chuẩn bị, mới biết trong ngoài đủ thứ việc vặt, nhất là còn phải tránh tai mắt của Chiêu Vương phủ. Trước mắt nàng không có người dùng, chỉ có thể giao chuyện này cho Bảo Phiến.


Trong lòng Trì Huỳnh có phần áy náy, lại lấy thêm hai thỏi bạc thưởng cho nàng ta, "Mấy ngày nay vất vả cho ngươi chạy ngược chạy xuôi, nếu không có ngươi, còn không biết phải tốn bao nhiêu công sức. Ngày sau về phủ, e là mẫu thân còn trách tội ngươi."


Bảo Phiến nhận bạc thưởng, cười nói: "Vương phi và phu nhân đều là chủ tử của nô tỳ, nô tỳ thay người làm việc, cũng là lẽ nên."


Xe ngựa dừng trước Như Ý Trai, Trì Huỳnh chọn vài món điểm tâm mang về, lại sang thư trai bên cạnh chọn mấy cuốn sách, tượng trưng dạo qua vài cửa hàng, rồi lấy cớ đi tiệm vàng làm trang sức, dặn Bảo Phiến ra ngoài xử lý việc.


Hai nữ võ tỳ thấy Bảo Phiến rời đi, nhìn nhau một cái, trên mặt cũng không lộ ra dị thường gì.


Trên xe ngựa về phủ, Trì Huỳnh mở hộp điểm tâm của Như Ý Trai, nhón lấy một chiếc táo nê tô, cắn một miếng, hương vỏ bánh nướng hòa cùng mùi táo nê lập tức tràn ngập khoang miệng, mềm xốp ngọt ngào, khiến người ta thèm ăn.


Cũng là mùi vị của rất nhiều năm trước. Nàng còn nhớ, năm đó cháu trai của Ân thị là Ân Sính tới phủ, mua cho Trì Dĩnh Nguyệt một hộp táo nê tô, nhưng Trì Dĩnh Nguyệt chẳng biết vì sao đang giận dỗi, không thèm điểm tâm của hắn, Ân Sính liền đưa điểm tâm cho nàng. Khi ấy nàng nào từng ăn thứ ngon lành thế này, trong lòng tự nhiên vui mừng, nhưng mới ăn được hai miếng, Trì Dĩnh Nguyệt lại từ trong phòng chạy ra, giơ tay một cái tát hất văng hộp điểm tâm trong lòng nàng, những chiếc bánh tô tinh xảo như hoa kia lập tức vỡ nát đầy đất...


Sau này, nàng liền không ăn nữa.


Dẫu rằng bây giờ nàng tự mình cũng có thể làm, cũng không còn ham mê khẩu vị quá mức, nhưng nhìn những món điểm tâm này, vẫn muốn nếm lại hương vị.


Quả nhiên, đồ ngọt chính là thứ khiến người ta vui vẻ.


Về phủ, Trì Huỳnh mang điểm tâm đi thăm Trang phi.


Trang phi tinh thần không tệ, buổi trưa còn ra sân phơi nắng một lát, sắc mặt hiếm khi hiện ra vài phần hồng hào, Trì Huỳnh thấy vậy cũng yên tâm hơn nhiều.


Trở lại Sấu Ngọc Trai, dùng xong bữa tối, tắm rửa xong xuôi, Trì Huỳnh vừa định lấy sách mua về ra xem vài trang, thì hạ nhân vào bẩm báo, nói Chiêu Vương tới rồi.


Tiếng trúc trượng chạm đất quen thuộc ngày một gần, tựa như từng nhịp gõ thẳng vào tim.


Trì Huỳnh mím chặt môi, nơi đó vẫn chưa hoàn toàn tan sưng, cảm giác còn sót lại như đang nhắc nhở nàng ——


Hắn đã không biết chừng mực mà m*t mát, cắn nghiền ra sao, rồi xoay chuyển hôn bao lâu, mới để lại dấu vết rõ ràng đến vậy.


Trong lúc thất thần, nam nhân đã bước vào cửa.


Hắn khoác áo dài trắng hoa văn sơn thủy giản nhã, tóc đen dùng trâm ngọc mỡ dê vấn hờ, vạt áo tuyết trắng theo bước chân lay động, lúc cuộn lên thì hoa văn bạc ẩn hiện như mang theo một thân ánh trăng thanh huy, thân hình cao dài đứng thẳng, phong thái xuất trần.


Ánh mắt Trì Huỳnh lại không sao khống chế được, rơi xuống đôi môi hắn.


Trước kia sắc môi hắn luôn nhạt, hôm nay nhìn lại, hiếm thấy lại hồng diễm như vậy, thậm chí còn phảng phất một nét diễm sắc.


Trì Huỳnh nhìn hắn từng bước tiến lại, hô hấp đột ngột căng thẳng, trái tim vô cớ lỡ nhịp một cái.


Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Story Chương 23: Hắn hôn đến mức rơi lệ
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...