Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 12


“Tao đã tra trên mạng rồi, người thực vật cũng có công năng kia đấy.” Mạnh Tử Diệp tiếp tục nói bậy nói bạ, “Khoan đã! Chỗ kia của Hạ Ti Yến có bị thương không? Anh ấy không bị bất lực đấy chứ?”


Tạ Thu nhanh chóng đi về phía giường bệnh, đưa hai tay bịt tai người đàn ông lại: “Anh xã đừng nghe, toàn là lời rác rưởi thôi.”


Bàn tay Hạ Ti Yến buông thõng ở phía trong, từ từ nắm lại.


Mạnh Tử Diệp tiếp tục khuyên nhủ: “Nếu không đợi đến kkhi anh ấy tỉnh lại liền ly hôn với mày, lúc đó mày biết phải làm sao?”


Tạ Thu bỏ tay ra, giọng điệu có chút bất đắc dĩ: “Cuộc hôn nhân này vốn đã rất vội vàng, thậm chí còn chưa được sự đồng ý của người trong cuộc, anh ấy không muốn thừa nhận cũng là chuyện bình thường mà.”


“Vậy thì mày chăm sóc anh ấy tận tâm tận lực như vậy, chẳng phải tất cả đều đổ sông đổ bể rồi à?” Mạnh Tử Diệp lo lắng thay cho cậu, “Hơn nữa sau này mày có soi đèn lồng cũng không tìm được người chồng nào tốt như vậy nữa đâu!”


“Sao có thể coi là đổ sông đổ bể chứ?” Tạ Thu cười nhẹ, “Tao đã có được thứ tao muốn rồi.”


Cậu không chỉ lợi dụng cuộc hôn nhân này để thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Tạ, mà còn nhận được một khoản thù lao hậu hĩnh, vậy nên chăm sóc Hạ Ti Yến là điều mà cậu nên làm.


Mạnh Tử Diệp còn muốn nói gì đó, nhưng bị cậu ngắt lời.


“Thôi đi, chồng tao còn không biết khi nào thì tỉnh lại, đừng nghĩ đến những chuyện vớ vẩn này nữa.” Tạ Thu bước đi, ra hiệu, “Nhìn cũng nhìn rồi, đi thôi, về phòng tao.”


“Thế thì đành chịu.” Mạnh Tử Diệp đứng dậy, quay đầu lại nhìn, “Idol, chúc anh sớm ngày tỉnh lại.”


Tạ Thu trêu chọc: “Nếu idol của mày biết mày muốn tao vấy bẩn anh ấy, e rằng sẽ không thừa nhận mày là fan cuồng nhỏ đâu.”


“Lời này sai rồi.” Mạnh Tử Diệp khoác vai cahay, “Anh em của tao hoàn toàn không hề thua kém ngôi sao nào, rõ ràng là idol có lợi mà!”


Tạ Thu: “Tao cám ơn mày nhé…”


Hai người đi về phía trước, đối diện vừa vặn đụng phải Hạ Cảnh Thần.


Mạnh Tử Diệp giật bắn người, nhanh chóng rút tay khỏi vai Tạ Thu: “Hạ Nhị Thiếu.”


Hạ Cảnh Thần liếc nhìn cậu ta, rồi nhìn sang Tạ Thu: “Người cậu mời đến?”


“Đúng vậy, tôi mời bạn đến chơi.” Tạ Thu gật đầu, rồi bổ sung, “Đã được mẹ đồng ý rồi.”


Việc Hạ Ti Yến trở thành người thực vật, hiện tại đã không còn là bí mật gì nữa, nhà họ Hạ cũng không cố ý che giấu.


Hạ Cảnh Thần không nói gì: “Tôi đi thăm anh cả.”



Hai người ăn ý tách ra hai bên, nhường đường cho cậu ta.


Đợi người vào phòng, Mạnh Tử Diệp lập tức vỗ ngực, nhỏ giọng cằn nhằn: “Làm tao hết hồn.”


Tạ Thu đẩy cửa phòng của mình ra, cười nói: “Mày sợ cậu ta thế à?”


“Khí chất của hotboy Hạ quá mạnh mẽ.” Mạnh Tử Diệp tiện tay đóng cửa phòng lại, “Nhưng Tiểu Thu Thu, sao tao cảm thấy thái độ của Hạ Cảnh Thần đối với mày đã dịu đi nhiều rồi nhỉ?”


“Không phải mày ảo giác đâu.” Tạ Thu khẳng định, “Gần đây thái độ của Hạ Nhị Thiếu quả thực nice hơn nhiều.”


Có lẽ là do thời gian qua cậu không gây chuyện, nên Hạ Cảnh Thần cũng không còn ghét bỏ và đề phòng cậu nữa.


“Đây là chuyện tốt mà!” Mạnh Tử Diệp vỗ hai tay, “Tốt nhất là kéo cả Hạ Cảnh Thần về phe của mày, mày sẽ có thêm một sự đảm bảo!”


Tạ Thu: “Ờ…”


Hạ Cảnh Thần không nhắm vào cậu đã là tốt lắm rồi, cậu không dám nghĩ nhiều như vậy.


Mạnh Tử Diệp bắt đầu quan sát căn phòng, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở bức tranh phong cảnh treo trên tường: “Vãi loàn!”


Tạ Thu nhìn theo ánh mắt của cậu ấy: “Bức tranh đó làm sao?”


“Nếu tao không nhìn nhầm, tác giả bức tranh này là một danh họa lớn thời nhà Minh, cụ thể tên gì tao quên rồi—” Mạnh Tử Diệp dụi dụi mắt, “Tóm lại bức tranh này đặc biệt có giá trị, bản giả tao từng thấy lần trước cũng đã đáng giá mấy trăm nghìn rồi!”


Tạ Thu cũng kinh ngạc: “Bản giả cũng đáng giá như vậy ấy hả?”


“Tiểu Thu, bức tranh này của mày từ đâu ra?” Mạnh Tử Diệp đi đến trước bức tranh quan sát kỹ lưỡng, “Bức này có phải cũng là đồ giả không?”


“Bức tranh này là quà cưới ông nội Hạ tặng tao.” Giọng Tạ Thu do dự, “Ông nội Hạ tặng… chắc không phải là đồ giả đâu nhỉ?”


“Vãi loàn, vãi loàn!” Mạnh Tử Diệp lao tới, ôm lấy đùi của cậu, “Tiểu Thu Thu, mày còn nhớ lời thề của chúng ta không? Giàu sang phú quý đừng quên nhau!”


“Yên tâm đi.” Tạ Thu dở khóc dở cười, “Mày buông đùi tao ra trước đã.”


“Không!” Mạnh Tử Diệp càng ôm chặt hơn, “Từ nay về sau tao chính thức gia nhập tộc ăn bám anh em!”


Tạ Thu đành kéo lê cái phụ kiện nặng trĩu dưới chân, từng bước nhích đến trước bức tranh.


Mạnh Tử Diệp cọ mông trên sàn nhà: “Tiểu Thu Thu, mày định làm gì?”


“Cất bức tranh đi.” Tạ Thu đáp, “Trước đây tao cứ nghĩ nó chỉ là một bức tranh bình thường, bây giờ mới biết treo ở đây quá lộ liễu rồi.”



Tạ Thu: “…”


Cậu đâu phải là vận động viên cao 1m85 đi tất trắng, cậu không cần tag trầm tĩnh đâu.


Cất bức danh họa xong, Tạ Thu lại mở một ngăn tủ, lấy ra một hộp quà, đưa cho Mạnh Tử Diệp.


“Cái gì thế, quà tặng tao à?” Mạnh Tử Diệp nhận lấy hộp, mở gói quà ra rồi thốt lên câu “Vãi loàn!” lần thứ N trong ngày.


“Sắp đến sinh nhật của mày rồi, mày rất muốn đôi giày thể thao hợp tác này à?” Tạ Thu giải thích, “Nên tao mua về làm quà sinh nhật cho mày.”


“Không phải—” Mạnh Tử Diệp vẻ mặt kinh ngạc, “Đôi giày này phát hành toàn cầu chỉ có một trăm đôi, hoàn toàn có giá mà không có chợ, mày móc ở đâu ra đấy?”


Tạ Thu ra hiệu bằng tay: “Đương nhiên là sức mạnh của đồng tiền.”


“A a a a a!” Mạnh Tử Diệp hét lên chói tai, ôm hộp giày định lao tới ôm cậu, “Tiểu Thu Thu tao yêu mày chết mất!”


“Thôi, từ chối khéo.” Tạ Thu né sang bên cạnh, cười tươi trả lời, “Tao là người có chồng rồi, đừng yêu tao, không có kết quả đâu.”


Mạnh Tử Diệp ngồi lại trên giường, giơ hai tay làm hình trái tim thật lớn: “Vậy thì tao chúc mày và chồng mày trăm năm hạnh phúc!”


Hai người chơi trong phòng một lúc, Tạ Thu đưa cậu ấy xuống lầu ăn trưa.


Ăn xong, Mạnh Tử Diệp không tiếc lời khen ngợi bạn thân trước mặt Tô Uyển Dung, khiến Hạ phu nhân cười tươi rạng rỡ, trước khi ra về còn nhất quyết bảo cậu ấy mang vài hộp bánh ngọt do nhà bếp làm về cho gia đình nếm thử.


Mạnh Tử Diệp cũng không khách sáo, hai tay xách đầy ắp đồ.


Tạ Thu tiễn người ra đến cổng, rồi quay người trở về.


**


Lúc chạng vạng tối, mặt trờ ngã về hướng Tây, Tạ Thu đẩy người chồng thực vật ra vườn tắm nắng.


Gần đây thời tiết đã dần dần ấm lên, nắng buổi sáng cũng khá gắt, nên cậu chuyển sang ra ngoài hóng gió khi mặt trời chuẩn bị lặn.


Tạ Thu đẩy chồng đến bên xích đu, còn mình thì ngồi lên xích đu đung đưa.


Hạ Ti Yến ngồi trên xe lăn, sắc mặt tĩnh lặng như mọi khi.


Một cơn gió thổi qua, mái tóc hơi xoăn của Tạ Thu trở nên rối bời, cậu đưa tay vuốt một cái: “Anh xã, anh có ngửi thấy mùi hoa nhài không?”


Không nhận được phản hồi, cậu lại tự mình lẩm bẩm: “Thật sự rất thơm, nếu anh có thể ngửi thấy thì tốt biết mấy.”



Cậu nhảy xuống xích đu, đi về phía khóm hoa, đến gần mới thấy đó là một chú cún con màu đen, miệng đang cắn cánh hoa ăn.


Chú cún con thấy cậu cũng không sợ hãi, ngược lại còn vẫy đuôi kêu lên hai tiếng non nớt về phía cậu.


Tạ Thu bị sự đáng yêu của nó làm tan chảy, ngồi xổm xuống, cẩn thận ôm chú cún con lên: “Mày từ đâu đến vậy?”


Chú cún con lại kêu lên một tiếng với cậu, còn lè chiếc lưỡi nhỏ màu hồng ra.


“Đại thiếu phu nhân.” Người làm vườn nghe thấy tiếng động đi tới, ngẩn người, “Sao lại có một con chó ở đây?”


“Tôi cũng không biết.” Tạ Thu ôm cún con quay lại nhìn đối phương, “Vừa nãy tôi mới phát hiện ra.”


“Chắc là chui từ lỗ hổng nào vào rồi, tôi sẽ đi kiểm tra ngay.” Người làm vườn đề nghị, “Đại thiếu phu nhân, ngài đưa con chó cho tôi đi, tôi sẽ xử lý.”


Tạ Thu ngập ngừng: “Anh định vứt nó đi hả?”


Người làm vườn hiểu ý cậu, hỏi: “Ngài muốn nuôi nó?”


Mắt Tạ Thu sáng lên: “Có được không ạ?”


“Thế này đi, tôi đưa nó về chỗ ở của tôi tắm rửa sạch sẽ trước, lát nữa xin phép phu nhân.” Người làm vườn nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết, “Nhưng ngài yên tâm, chắc hẳn phu nhân sẽ không từ chối yêu cầu của ngài đâu.”


“Tuyệt quá!” Tạ Thu cong môi cười cảm ơn, “Vậy làm phiền anh rồi.”


Người làm vườn đưa tay đón lấy chú cún con: “Không có gì ạ.”


Ai ngờ chú cún con vừa nãy còn vẫy đuôi ngoe nguẩy trong tay Tạ Thu, giờ sang tay người làm vườn lại kêu oang oang lên.


“Cún con, mày ngoan chút đi.” Tạ Thu đưa tay nắm lấy chân cún con, “Chú làm vườn là người tốt, chú ấy sẽ cho mày đồ ăn ngon, có được không?”


Chú cún con mở to đôi mắt đen láy, dường như hiểu lời cậu nói, không còn giãy giụa nữa.


“Con chó này thông minh ghê, nghe hiểu tiếng người nói.” Người làm vườn nói xong, tranh thủ bế chó đen nhỏ nhanh chóng rời đi.


Tạ Thu cũng về nhà rửa sạch vi khuẩn trên tay, rồi quay lại vườn hoa.


Trời đã tối, cậu đẩy xe lăn quay về, vừa đi vừa hỏi: “Anh xã, chú cún đen nhỏ đó dễ thương quá đi, anh nói mẹ chúng ta có đồng ý cho chúng ta nuôi nó không?”


“Nếu mẹ không đồng ý, em sẽ tặng nó cho Mạnh Tử Diệp vậy.” Tạ Thu nghĩ một chút rồi lại nói, “Dù sao chăm sóc anh xã vẫn quan trọng hơn.”


Buổi tối khi ăn cơm, Tạ Thu chủ động nói với Tô Uyển Dung về chuyện chú cún nhỏ.



“Vâng, con chắc chắn không mang cún con vào nhà đâu ạ.” Tạ Thu đảm bảo, “Con sờ cún con xong cũng sẽ khử trùng cẩn thận.”


“Đứa trẻ ngoan.” Tô Uyển Dung khen một câu, đột nhiên hỏi, “Tiểu Thu, Ti Yến gần đây có dấu hiệu tốt lên nào không?”


Tạ Thu thành thật trả lời: “Vẫn như cũ, thỉnh thoảng sẽ có một vài phản ứng ạ.”


Tô Uyển Dung im lặng vài giây, rồi lại hỏi: “Lần trước mẹ bảo con nên gần gũi Ti Yến hơn, con có làm không?”


Tạ Thu rủ mắt xuống, ấp úng trả lời: “Có ạ…”


Mỗi ngày khi kể chuyện cậu đều nắm tay chồng mình, cái này chắc cũng được coi là hành động thân mật nhỉ?


“Haizz…” Tô Uyển Dung thở dài, cau mày, “Tiểu Thu, tình hình nhà họ Hạ con cũng hiểu ít nhiều, Ti Yến cứ tiếp tục ngủ như thế này, một số chuyện sẽ thực sự không thể kiểm soát được nữa.”


“Con hiểu ạ.” Tạ Thu ngoan ngoãn đáp, “Con sẽ cố gắng hết sức, mẹ.”


Tô Uyển Dung nở nụ cười: “Đứa trẻ ngoan, không có con mẹ thật sự không biết phải làm sao.”


Tạ Thu trở về phòng tắm rửa, lau khô tóc, rồi đến phòng bệnh bên cạnh.


Cậu ngồi xuống chiếc ghế bên giường, theo thường lệ đọc một câu chuyện trước khi ngủ.


Đọc xong, Tạ Thu nằm bò ra mép giường khẽ nói: “Anh xã, mẹ chúng ta hôm nay lại lo lắng rồi.”


Thực ra cậu hoàn toàn có thể hiểu tâm trạng của Tô Uyển Dung, việc cậu gả vào nhà họ Hạ vốn là cọng rơm cứu mạng cuối cùng mà bà ấy có thể nắm lấy.


Nhưng nhìn xem, một tháng đã trôi qua, Hạ Ti Yến vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.


Tạ Thu nắm lấy bàn tay trắng trẻo xinh đẹp, đặt lên môi hôn một cái.


Trước đây khi bị hôn, ngón tay người đàn ông còn co lại một chút, giờ thì không có chút phản ứng nào.


“Anh xã, anh thật là không nể mặt em chút nào.” Tạ Thu lầm bầm một câu, ngồi thẳng người dậy, “Xem ra phải tăng mức độ mạnh lên cho anh rồi.”


Cậu hít một hơi thật sâu, như thể đã hạ quyết tâm, chân rời khỏi dép, trèo lên giường bệnh.


Giường Hạ Ti Yến ngủ rất lớn, cậu bò vào phía trong, nằm nghiêng sát cạnh người đàn ông.


“Anh xã, đêm nay em ngủ với anh nhé…” Tạ Thu nhắm mắt lại, hàng mi như chiếc cọ nhỏ khẽ run lên vì ngượng ngùng, “Nếu anh không muốn, anh cứ đẩy em ra nhé.”


Hai người nằm rất gần nhau, khi nói chuyện hơi thở ấm áp phả vào cổ Hạ Ti Yến, vùng da đó lặng lẽ chuyển sang màu đỏ.


Tạ Thu nhắm mắt, đương nhiên không phát hiện ra, yết hầu người đàn ông rõ ràng đã nuốt xuống một cái.


Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Story Chương 12
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...