Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu

Chương 11


Tạ Thu có chút hoảng, lo lắng người chồng thực vật của mình thật sự có vấn đề gì đó, vội vàng đi gọi hộ lý ở phòng bên cạnh.


Lý Vĩ vừa đi vừa hỏi: “Sao thế Đại thiếu phu nhân?”


“Tôi cũng không rõ, mặt và cổ của ngài Hạ đều đỏ lên.” Tạ Thu ngại không dám nói mình đã hôn người chồng thực vật của mình, “Anh mau vào xem, là dị ứng hay là người sắp tỉnh lại rồi?”


Lý Vĩ nhanh chóng đi đến bên giường bệnh, cẩn thận quan sát sắc mặt người đàn ông, quả nhiên thấy vệt đỏ còn sót lại ở sau tai.


Hắn thực hiện một loạt các loại kiểm tra, cuối cùng quay người lại, lắc đầu với Tạ Thu: “Hạ Đại Thiếu không tỉnh, cũng không có vấn đề gì khác, có lẽ chỉ là phản ứng sinh lý bình thường mà thôi.”


Tạ Thu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt…”


Lý Vĩ đang định hỏi Đại thiếu phu nhân vừa rồi có làm gì Hạ Đại Thiếu hay không, thì phía sau truyền đến giọng Tô Uyển Dung: “Có chuyện gì thế?”


“Mẹ.” Tạ Thu gọi một tiếng, “Vừa nãy mặt chồng con đột nhiên trở nên rất đỏ, nhưng mẹ yên tâm, không sao đâu ạ.”


“Mặt đỏ?” Tô Uyển Dung ngạc nhiên hỏi, “Sao Ti Yến lại đột nhiên đỏ mặt?”


Tạ Thu: “Ờm…”


Tô Uyển Dung truy hỏi: “Có chuyện gì xảy ra hả?”


Mặt Tạ Thu cũng đỏ lên, nhưng vẫn thành thật khai báo: “Hôm nay con đọc đến câu chuyện Công chúa ngủ trong rừng, rồi con chợt nảy ra ý nghĩ, hôn chồng một cái…”


“Thật sao?” Tô Uyển Dung lộ vẻ vui mừng, giọng điệu trở nên kích động, “Vậy là mặt Ti Yến bị con hôn đỏ lên hả?”


Tạ Thu: “Chắc là vậy ạ…”


“Trời ơi, Tiểu Thu, con đáng yêu quá đi mất!” Tô Uyển Dung kéo tay cậu, “Ti Yến lớn đến từng này rồi, còn chưa hôn bạn trai hay bạn gái bao giờ, chắc chắn là bị con hôn cho ngại ngùng rồi!”


“Không, không có hôn môi!” Tai Tạ Thu đỏ bừng như sắp bốc khói, cậu nhanh chóng thanh minh, “Chỉ hôn lên má thôi mà.”


“Chỉ hôn má thôi à…” Giọng Tô Uyển Dung nghe có vẻ thất vọng, “Tiểu Thu, hai đứa đã kết hôn rồi, có thể hôn môi mà.”


Tạ Thu: “…”


“Phản ứng này của Ti Yến, chứng tỏ nó rất thích con đấy.” Tô Uyển Dung khuyến khích, “Lần sau có thể thử sâu hơn một chút.”



Tạ Thu chớp chớp mắt: “Lỡ anh ấy tức giận đến đỏ mặt thì sao ạ?”


“Không đâu, mẹ hiểu con trai của mẹ.” Tô Uyển Dung khẳng định chắn nịch, “Khi nó tức giận thì mặt sẽ đen lại, chứ không phải đỏ lên.”


Tạ Thu tưởng tượng ra vẻ mặt tối sầm của người đàn ông, không nhịn được “phì” cười thành tiếng.


Cùng lúc đó, lông mày người đàn ông trên giường bệnh khẽ giật giật.


“Tiểu Thu, con cứ nghe lời mẹ là đúng, sau này rảnh rỗi con cứ hôn Ti Yến nhiều vào, biết đâu nó sẽ sớm tỉnh lại thôi.” Tô Uyển Dung quay sang hỏi hộ lý, “Tiểu Lý, cậu nói có lý không?”


Hộ lý đang hóng hớt dở thì bị gọi tên, vội vàng gật đầu: “Có lý, phu nhân nói vô cùng có lý!”


Dưới ánh mắt đầy hy vọng của Tô Uyển Dung, Tạ Thu chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu: “Vâng, con sẽ cố gắng…”


Tô Uyển Dung hài lòng rời đi, trước khi đi hộ lý còn chu đáo đóng cửa phòng lại, để lại không gian riêng tư cho Hạ Đại Thiếu và thiếu phu nhân bồi đắp tình cảm.


Tạ Thu: “…”


Cậu dùng mũi chân chấm xuống sàn nhà, lề mà lề mề di chuyển đến bên giường, khẽ hỏi: “Anh xã, rốt cuộc anh có nghe thấy em nói gì không vậy?”


Người đàn ông nằm trên giường bệnh, sắc mặt đã trở lại dáng vẻ trắng bệch, cứ như thể việc đỏ mặt tía tai vừa nãy chỉ là ảo giác của cậu.


Tạ Thu ngồi lại ghế, lầm bầm trong miệng: “Xem ra thật sự chỉ là phản xạ sinh lý rồi.”


“Nhưng mà…” Cậu dí sát người vào giường bệnh, lại bật cười không rõ nguyên nhân, “Anh xã, không ngờ nhìn anh đẹp trai lạnh lùng thế này, vậy mà vẫn là một trai tân thuần khiết đấy.”


Theo lời Tô Uyển Dung nói, người chồng thực vật của cậu hai mươi tám năm không gần gũi nam sắc cũng chẳng gần gũi nữ sắc, chỉ một lòng tập trung vào sự nghiệp.


“Thảo nào em vừa hôn anh là anh đã đỏ mặt rồi.” Tạ Thu đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng, mân mê trong lòng bàn tay của mình, “So với anh, em lại có vẻ giống một tên tiểu lưu manh.”


Nói xong, cậu còn bắt chước lưu manh huýt sáo một cái, rồi lại tự mình thấy buồn cười.


Chơi với những ngón tay thon dài một lúc, Tạ Thu đặt tay người đàn ông trở lại giường: “Anh xã, mặc dù nụ hôn tình yêu đích thực của em không đánh thức được anh, nhưng em vẫn phải đọc hết câu chuyện Công chúa ngủ trong rừng.”


Cậu cầm cuốn truyện cổ tích đặt bên cạnh lên, tiếp tục đọc: “Không lâu sau khi công chúa tỉnh lại, nhà vua, hoàng hậu và tất cả sinh linh khác trong lâu đài cũng lần lượt tỉnh dậy…”


“…Hoàng tử và công chúa ngủ trong rừng từ đó sống hạnh phúc bên nhau.” Tạ Thu khép sách lại, khẽ thở dài, “Anh xã, bao giờ anh mới tỉnh lại đây?”


Dù người chồng thực vật của cậu tỉnh lại sẽ không tổ chức đám cưới long trọng với cậu, nhưng cậu vẫn hy vọng anh ấy có thể sớm tỉnh lại.



“Thôi đi, mình lại suy nghĩ linh tinh rồi.” Tạ Thu đứng dậy, đắp lại chăn cho người đàn ông, “Ngủ ngon nhé anh xã, mai em lại đến thăm anh.”


**


Ngày hôm sau là thứ Bảy, Tạ Thu nhận được tin nhắn của Mạnh Tử Diệp từ sáng sớm.


Mạnh Tử Diệp: [Tiểu Thu Thu, tao đến rồi!]


Mạnh Tử Diệp: [Nhưng tao không dám vào, cổng nhà họ Hạ to vãi!!!]


Tạ Thu: [Lần đầu tiên tao đến cũng thấy nó rất to.]


Tạ Thu: [Mày đợi một chút, tao nói với quản gia một tiếng.]


Tạ Thu nhấc điện thoại ở đầu giường lên, gọi đến số máy của quản gia.


Giọng quản gia Lâm vang lên ở đầu dây bên kia: “Đại thiếu phu nhân, ngài có dặn dò gì không ạ?”


“Chú Lâm, bạn của cháu đến cổng rồi.” Tạ Thu lịch sự nhờ vả, “Phiền chú Lâm báo bảo vệ mở cổng giúp cháu ạ.”


Quản gia đáp: “Vâng, Đại thiếu phu nhân.”


Cúp điện thoại xong, Tạ Thu đi dép lê xuống lầu.


Tô Uyển Dung đang cắm hoa trong phòng khách, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu: “Tiểu Thu, con xuống rồi à.”


“Mẹ, bạn con đến rồi.” Tạ Thu đi tới, “Con đi đón cậu ấy ạ.”


Khoảng thời gian này, Mạnh Tử Diệp luôn kêu réo muốn đến nhà họ Hạ thăm người chồng thực vật của cậu, sau khi hỏi ý kiến Tô Uyển Dung, cậu mới mời cậu ấy đến nhà.


“Ồ, thì ra là bạn của Tiểu Thu đến rồi.” Tô Uyển Dung đặt cây kéo xuống, “Nhanh, mời cậu bé vào đi.”


Tạ Thu đi qua phòng khách, vừa đến hành lang đã nhìn thấy bóng dáng của thằng bạn thân.


“Tiểu Thu!” Mạnh Tử Diệp cũng thấy cậu, giơ tay vẫy mạnh.


“Đại thiếu phu nhân.” Quản gia đích thân dẫn người vào, “Tôi xin phép lui xuống trước.”


Tạ Thu gật đầu: “Chú Lâm, chú cứ đi làm việc đi ạ.”



“Đừng nói nữa, đến hôm nay tao còn chưa thuộc hết đường đi.” Tạ Thu ra hiệu, “Đi thôi, chúng ta đi chào hỏi Hạ phu nhân.”


Hai người đi trước đi sau vào phòng khách, Tạ Thu giới thiệu: “Mẹ, đây là bạn thân của con, Mạnh Tử Diệp.”


Mạnh Tử Diệp dõng dạc chào: “Cháu chào Hạ phu nhân!”


Tô Uyển Dung ngồi trên sofa, nở nụ cười thân thiện với hai người họ: “Chào cháu, đây là lần đầu tiên Tiểu Thu mời bạn về nhà chơi, chắc hẳn quan hệ của hai đứa rất tốt nhỉ?”


Mạnh Tử Diệp gãi gãi gáy, cười ngây ngô: “Vâng Hạ phu nhân, cháu và Tiểu Thu là bạn thân nhất ạ.”


Tạ Thu thầm rủa trong lòng, còn bạn thân nhất nữa chứ, người trong cơ thể nguyên chủ đã thay đổi mà cũng không nhận ra.


Nhưng người bình thường cũng không nghĩ đến chuyện xuyên sách kỳ lạ như vậy, Mạnh Tử Diệp bản tính lại là người vô tư, chỉ nghĩ mình sau khi gả vào nhà giàu thì phong cách đối nhân xử thế trở nên điềm tĩnh hơn.


“Được rồi, hai đứa đi chơi đi.” Tô Uyển Dung mỉm cười, “Cô bảo nhà bếp chuẩn bị, lát nữa mời cháu ở lại ăn trưa luôn.”


Mạnh Tử Diệp sảng khoái đáp: “Vâng ạ!”


Tạ Thu tiếp lời: “Mẹ, con đưa Tử Diệp lên lầu xem sao.”


Hai người đi lên lầu, Mạnh Tử Diệp khẽ nói: “Tiểu Thu, tao thấy mẹ chồng của mày thân thiện thật đấy.”


Tạ Thu liếc nhìn cậu ấy: “Thật à?”


“Nói thật, có lẽ tao xem phim truyền hình quá nhiều, cứ luôn tưởng tượng mày sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng của nhà giàu.” Mạnh Tử Diệp cười hề hề, “Nhưng tận mắt nhìn thấy, mẹ chồng mày vẫn là người rất dễ gần.”


Tạ Thu cười mà không nói, dẫn cậu ấy đến phòng bệnh.


Cảm giác Tô Uyển Dung mang lại luôn là dịu dàng thân thiện, không có sự kiêu ngạo và khó gần của những phu nhân nhà giàu khác, nhưng điều này không có nghĩa là bà ấy dễ nói chuyện.


Một người phụ nữ ly thân với người chồng không ra gì, có thể nuôi dạy hai người con trai trưởng thành, lại còn để con trai lớn trở thành người nắm quyền Hạ thị dưới sự dòm ngó của biết bao nhiêu người trong gia tộc Hạ, người phụ nữ như vậy tuyệt đối không yếu đuối như vẻ bề ngoài.


Tạ Thu thu hồi suy nghĩ, đẩy cửa phòng, khẽ nói: “Anh xã, em đưa bạn đến thăm anh đây.”


“Tiểu Thu Thu, tao thấy mày gọi ‘anh xã’ ngày càng thành thạo rồi đấy!” Mạnh Tử Diệp trêu chọc cậu, ánh mắt đặt trên giường bệnh, một tiếng “vcl” thốt ra khỏi miệng.


Tạ Thu hơi nhướng mày: “Lại sao nữa?”


“Tao tao tao—” Mạnh Tử Diệp đập mạnh vào đùi, “Đây là lần đầu tiên tao được tiếp xúc gần với idol như thế này, anh ấy còn đẹp trai hơn trong ảnh rất nhiều!”



Mạnh Tử Diệp không nhịn được tiến đến gần giường bệnh, miệng vẫn lẩm bẩm: “Nhưng idol trông gầy đi nhiều quá, idol của em ơi…”


Tạ Thu di chuyển linh hoạt, chắn người trước giường: “Mạnh Tử Diệp, mày muốn làm gì chồng tao?”


“Ôi chao, đã bảo vệ rồi cơ à?” Mạnh Tử Diệp dừng bước, “Mau thành thật khai báo, có phải mày đã sớm thèm muốn sắc đẹp idol của tao rồi không!”


Tạ Thu: “Mày nói phải thì là phải đi…”


Mạnh Tử Diệp vẻ mặt “đã hóng được rồi”: “Tao biết ngay mà!”


“Anh xã, em nói đùa thôi, anh đừng coi là thật đấy nhé.” Tạ Thu quay lại sờ mu bàn tay người đàn ông, nghiêm túc giải thích, “Em không chỉ thèm muốn sắc đẹp của anh, mà còn thèm muốn cả thân thể của anh nữa.”


Mạnh Tử Diệp: “!”


Cái này là thứ cậu ta có thể nghe à?


Tạ Thu bật cười, cười xong lại kéo chiếc ghế bên cạnh ra: “Tử Diệp, mày ngồi một lát đi.”


Cậu tự mình đi đến trước cửa sổ kính sát đất, mở cửa sổ ra, kéo toàn bộ rèm cửa ra, để ánh nắng chiếu vào trong phòng.


Mạnh Tử Diệp tò mò hỏi: “Tiểu Thu, mỗi ngày mày ở nhà, đều ở bên người chồng thực vật của mày hả?”


“Cũng không phải mọi lúc đều ở đây.” Tạ Thu quay người lại, “Dù sao rảnh rỗi thì sẽ qua đây, đọc truyện cho anh ấy nghe, nghe nhạc gì đó.”


Đương nhiên còn một chuyện, cậu đã coi người chồng thực vật của mình như một cái hố cây biết lắng nghe, mỗi ngày nói với chồng những điều không thể nói với người khác, trong lòng sẽ thoải mái hơn rất nhiều.


“Thế à…” Mạnh Tử Diệp đột nhiên nhìn về phía cửa, khẽ hỏi, “Vậy bọn mày có cái gì đó không…”


Tạ Thu không hiểu: “Cái gì đó?”


“Thì cái đó đó!” Mạnh Tử Diệp giơ hai ngón cái lên, chạm vào nhau và xoay qua xoay lại.


Tạ Thu: “…”


Mạnh Tử Diệp: “Mày vừa nãy còn nói mày thèm muốn thân thể của anh ấy!”


Tạ Thu nhìn trời không nói nên lời: “Lạy mày, chồng tao là một người thực vật thứ thiệt, loại không thể cử động được chút nào ấy, mày nghĩ tao có thể làm được gì anh ấy?”


Giọng Mạnh Tử Diệp hạ rất thấp, lén lút đề nghị: “Tiểu Thu, chẳng lẽ mày chưa từng nghĩ, nhân lúc hiện tại chồng mày không thể phản kháng, lén lút gạo nấu thành cơm à?”


Tạ Thu: “?”


Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Truyện Sau Khi Gả Cho Lão Đại Người Thực Vật Nhà Giàu Story Chương 11
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...