Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Chương 145: Ngoại truyện - Mâu thuẫn
Từ khi trở về nhà, Tống Chân không biết đối với những người khác thì ở cữ là thế nào, nhưng với nàng, nó chỉ gói gọn lại trong một câu, đó là --
Ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.
Nàng không được dùng đồ điện tử quá lâu, mỗi ngày đều có giới hạn thời gian rõ ràng, quá giờ thì bố Tống hoặc Trúc Tuế sẽ đến, hai người đó chẳng thèm nói gì, chỉ dùng ánh mắt đầy trách móc và lo lắng nhìn nàng, bị nhìn nhiều lần như thế, Tống Chân chỉ đành cắn răng mà cai hẳn đồ điện tử.
Nếu đã không thể dùng mắt quá độ, thì thôi... Dùng tai vậy.
Nghe nhạc thì chỉ cần bảo trợ lý thông minh trong nhà bật lên, phần lớn thời gian cũng khá ổn, nhưng mà có vài tình huống đặc biệt, như là đứng xa hoặc nói nhỏ một chút thì y như rằng có nói đến khô cả cổ, trợ lý cũng sẽ vô tội hỏi lại, "Chủ nhân, ngài vừa nói gì ạ?"
Bị vài lần như thế, Tống Chân bỗng thấy thôi thì yên tĩnh cũng có cái hay, coi như tu thân dưỡng tính.
Quả nhiên, ranh giới lúc nào cũng dễ bị phá vỡ bởi sự thỏa hiệp và nhân nhượng, đặc biệt là trong giai đoạn ở cữ này, lúc nào cũng có hai cặp mắt cứ nhìn chằm chằm... Cuộc sống chẳng dễ dàng gì, Tống Chân thở dài.
Cuối cùng, người mà Tống Chân có thể tương tác nhiều nhất, chính là Đại Bảo.
Trong căn phòng ấm áp, Tống Chân ngồi trên giường, còn Đại Bảo nằm trong nôi, nàng bóp bóp bàn tay, bàn chân nhỏ xíu, mềm mềm, mũm mĩm của con, trừ lúc có nhu cầu thì Đại Bảo hiếm khi khóc, bảo mẫu trong nhà cũng rất chuyên nghiệp nên Tống Chân không phải bỏ quá nhiều công sức để dỗ dành, thường khi Đại Bảo ngủ, Tống Chân cũng lim dim ở bên cạnh, đợi đến giờ ăn, tiếng khóc của con mới đánh thức Tống Chân dậy.
Thời gian cứ thế trôi qua, chầm chậm, tẻ nhạt như vậy.
Nhưng cuộc sống vẫn còn rất nhiều lạc thú, vài ngày sau, Tống Chân phát hiện ra mấy món đồ chơi mà mọi người tặng cho Đại Bảo cũng khá thú vị.
Bạn bè của họ ít ai có con, nên phần lớn nhận thức của họ về đồ chơi trẻ em đều hơi... lệch chuẩn.
Một con cá ngựa sẽ phát nhạc khi ấn vào - đó là đồ chơi bình thường cho Đại Bảo.
Còn một bộ xếp hình một nghìn mảnh, một bộ lego khổng lồ, hay một chiếc ô tô đồ chơi điều khiển từ xa - đó lại là những món 'đồ chơi sai đối tượng' với Đại Bảo ( × ).
Nhưng chúng hoàn toàn có thể được tái sử dụng, biến thành 'đồ chơi đúng đối tượng' cho cô Tống ( √ ).
Ban đầu, khi thấy Tống Chân mở mấy món đồ tặng cho Đại Bảo ra chơi, Trúc Tuế cũng không nghĩ gì nhiều.
Nhưng hai ngày liên tiếp về nhà, cô đều thấy Tống Chân đang nghiêm túc ngồi lắp một tòa lâu đài lego có diện tích còn lớn hơn cả cái nôi của Đại Bảo, thì Trúc Tuế lúc này mới thay đổi cái nhìn.
Hỏi ra, Tống Chân còn chớp mắt, mặt không đỏ, tim không loạn mà đáp, "Đại Bảo thích chơi, chị đang chơi cùng con mà."
"..." Trúc Tuế nghiêm túc đặt câu hỏi, "Thế Đại Bảo tham gia thế nào?"
Đại Bảo cầm được cái gì là cho cái đấy vào miệng, mà lego hay mảnh ghép thì toàn nhỏ nhỏ vụn vụn, khi Tống Chân lắp, con hoặc ở trên giường, hoặc nằm xa xa trên tấm thảm mềm mại, chẳng chạm vào được mảnh nào.
Tống Chân chỉ vào Đại Bảo đang ngủ say, nghiêm túc đáp, "Con thích nghe tiếng lắp ráp, 'cạch cạch' một lát là ngủ ngay."
"......"
Trúc Tuế cũng thật không ngờ còn có kiểu 'tham gia' như vậy.
Im lặng một lúc, cô liếc qua bản hướng dẫn lắp ráp, rốt cuộc cũng không nỡ tước đi niềm vui cuối cùng của Tống Chân.
Trong thời gian ở cữ, không được dùng điện thoại hay máy tính quá lâu, cũng không có công việc để làm, Tống Chân chán, Trúc Tuế biết.
Mấy mảnh lego cũng to, không hại mắt, Đại Bảo ba tiếng ăn một lần, ăn xong Tống Chân sẽ dỗ con một lúc, nên việc lắp ráp cũng làm đứt quãng, không quá mệt mỏi.
Nhưng kể từ khi cô ngầm đồng ý, sự việc bắt đầu đi theo một hướng kỳ lạ hơn.
Ghép xong bộ lego đang chơi, Tống Chân không dám tự mua, có một hôm, Trúc Tuế về nhà thì nghe thấy nàng đang gọi điện cho Tả Điềm, ngồi ở một góc, giọng thì thào, "Không, không cần mấy cái đó đâu, ở nhà còn nhiều lắm, lại còn đắt nữa, đừng mua."
Không rõ bên kia nói gì, Trúc Tuế chỉ thấy mắt Tống Chân láo liên, ánh lên vẻ ranh mãnh rồi khéo léo gợi ý, "Ừm, hay là mua ít đồ chơi nhé?"
"Có rồi."
"Có."
"Có một cái tương tự rồi."
Một hơi từ chối mấy lời đề nghị, đến khi Tả Điềm hỏi thẳng, Tống Chân mới ho khẽ hai tiếng, nói thật lòng mình.
"Tớ thấy có mấy bộ lego đẹp lắm, lắp xong để trong nhà nhìn cũng hay."
Trúc Tuế: "..."
"À, không chơi được cũng không sao, cứ cất đó đợi con bé lớn lên rồi cho chơi."
Trúc Tuế: "......"
Người ta hay gọi là gì nhỉ? Nghiêm túc nói bậy à!
"Để tớ xem nào... Có cái lâu đài phép thuật đẹp lắm, nhưng mà hơi đắt, hoặc là mấy bộ biệt thự nghỉ dưỡng có hồ bơi cũng được, nói chung cậu thấy cái nào được thì mua, được mà, tớ rất... Tớ và Đại Bảo đều rất thích."
Cúp máy xong, bỗng cảm thấy trước mặt tối sầm lại.
Ngẩng đầu lên, không biết từ lúc nào Trúc Tuế đã về, bốn mắt chạm nhau, Tống Chân nghẹn lời.
"Híc..."
Trúc Tuế khoanh tay, bình thản nói, "Không sao, chị cứ nghĩ cách bào chữa đi, em và Đại Bảo đang nghe đây."
Ờ thì...
Tống Chân chớp chớp mắt, Trúc Tuế không dao động.
Tống Chân lại chớp thêm vài cái, cố tỏ ra đáng thương, nhưng Trúc Tuế vẫn chẳng mảy may.
Cuối cùng, Tống Chân tiu nghỉu, lặng lẽ lấy điện thoại ra, "Vậy... Chị bảo Điềm Điềm đừng mua nữa nhé?"
Càng nói giọng càng nhỏ, thực lòng nàng chẳng muốn chút nào.
Trúc Tuế không nhịn được, bỗng bật cười thành tiếng, cười tới nghiêng ngả, Tống Chân ngẩn người.
Một lúc sau nàng mới nhận ra Trúc Tuế không hề giận, mà chỉ đang cố ý làm mặt lạnh để trêu mình.
Tống Chân đánh Trúc Tuế một cái, lực chẳng có bao nhiêu.
Trúc Tuế ngồi xếp bằng trên tấm thảm mềm mại trong phòng con, khóe mắt cong lên hình trăng khuyết, nói: "Chị thích thì cứ mua thôi, em có cấm chị bao giờ đâu?"
Tống Chân ngẩn người, lúc này mới nhận ra đúng là Trúc Tuế chưa từng nói không cho nàng mua.
Nghĩ đến đây, nàng lại gãi má, nhìn đi chỗ khác, ngượng ngùng nói, "Nhưng mà, có phải hơi trẻ con quá không?"
Nhận ra Tống Chân vẫn muốn giữ hình tượng 'nhà khoa học' nên mới mượn danh nghĩa Đại Bảo để mua đồ chơi, lần này Trúc Tuế thật sự cười đến mức không dừng lại được.
Cười đến nỗi Tống Chân đỏ cả mặt.
Ở cữ ăn uống tốt, lại chẳng có phiền muộn gì nên da dẻ Tống Chân được dưỡng đến trắng mịn, khi ửng hồng lên, kết hợp với đôi mắt long lanh lại càng thêm xinh đẹp, khiến người ta không kiềm được mà muốn nâng niu trong lòng.
Thấy nàng vừa xấu hổ vừa giận, Trúc Tuế kéo tay Tống Chân lại, mở ứng dụng mua sắm, dỗ dành:
"Được rồi, là mua cho Đại Bảo nghe, vậy chị chọn đi, em mua cho hai người nhé?"
Mắt Tống Chân sáng lên, không dám tin nói, "Thật sao?"
"Thật ~" Trúc Tuế kéo dài giọng.
Đưa điện thoại cho Tống chân, Trúc Tuế mỉm cười, "Chị xem xem Đại Bảo thích nghe bộ nào, chúng ta mua hết."
Đại Bảo nằm trên giường ngáp dài, phát ra âm thanh có phần kỳ lạ, như đang âm thầm phản đối.
Nhưng mà, chẳng ai để tâm.
*
Từ đó, đồ chơi trẻ em tràn ngập cuộc sống của Tống chân, sự nhàm chán khi ở cữ cũng bị quét sạch.
Ghép lego, chơi ô tô điều khiển, thỉnh thoảng lắc lắc lục lạc với Đại Bảo, một ngày trôi qua vô cùng phong phú.
Khi hết cữ, Tống Chân cảm thấy mình như thay da đổi thịt, người tới thăm cũng nhiều hẳn lên.
Trong số đó, đến thường xuyên nhất là bố mẹ Trúc Tuế.
Đại Bảo không sợ người lạ, ngoài việc đặc biệt thích được Tống Chân bế khi ăn thì những lúc khác, miễn là được ăn uống no đủ, ai bế cũng như nhau, Trúc Tuế hay cảm thán tay trẻ con sao mà khỏe thế, cảm thán xong Tống Chân lại thấy cô với Đại Bảo đang giành qua giành lại cái lục lạc mà con bé thích, thường xuyên nghe thấy tiếng khanh khách vang lên không dứt.
Tiếng cười giòn tan vang khắp căn phòng.
Ở Hoa Quốc hiện tại, chế độ nghỉ sinh cho cả vợ và chồng đều nghỉ, người sinh có thể nghỉ từ nửa năm đến một năm, tùy chọn.
Người bạn đời sẽ được nghỉ từ ba tháng đến nửa năm, nếu muốn có thể nghỉ liên tục, nhưng còn tùy vào điều kiện cụ thể của từng cá nhân.
Trúc Tuế mới nhậm chức Phó cục trưởng Cục III, dạo này nhiều việc, không thể nghỉ hoàn toàn, trong nhà đã có hai bảo mẫu, nên cô chỉ ở nhà mấy ngày đầu, nếu công việc thuận lợi, rảnh rỗi thì Trúc Tuế sẽ làm nửa ngày, giải quyết xong việc rồi về nhà.
Còn nếu bận thì đi làm như bình thường, nhưng tuyệt đối không tăng ca.
Lúc mới sinh, Trúc Tuế rất lo Tống Chân sẽ bị trầm cảm sau sinh, nhưng may là trong nhà ai cũng quan tâm nàng, không chỉ chăm chăm một mình đứa bé, nên tâm trạng của Tống Chân cũng ổn, không có những biểu hiện như khóc hay buồn bã quá mức.
Lúc sinh Đại Bảo thì trong nhà đã bật hệ thống sưởi, ở cữ khoảng một tháng là sắp đến Tết, bé còn nhỏ nên ông cụ muốn đến thăm sẽ tự sang, chứ không bế ra ngoài.
Trong hoàn cảnh này, bố mẹ Trúc Tuế tới chơi cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Mẹ Trúc rất thích Đại Bảo, khen con bé không sợ người lạ, tính tình cởi mở, vừa không ghét bị trêu vừa thích chơi đùa.
Tuy rằng phần lớn thời gian mẹ Trúc chỉ cầm đồ chơi lắc lắc chọc Đại Bảo cười, con bé thì chớp mắt nhìn, nhưng thỉnh thoảng phản ứng lại một chút cũng đủ khiến người lớn vui vẻ cả ngày.
Tống Chân không ngăn bố mẹ Trúc đến thăm, thậm chí còn bảo họ nếu rảnh thì cứ tới chơi.
Nói thế nào họ cũng là bố mẹ của Trúc Tuế, muốn gặp cháu là chuyện bình thường, nàng vốn cũng không có quyền ngăn cản, hơn nữa, mẹ Trúc đến nhiều hơn, quan hệ giữa bố mẹ với trúc Tuế lại càng hòa hoãn đi nhiều, từ góc độ này mà nói, nàng không nên ngăn cản.
Tình cảm của con người âu cũng là do cùng nhau vun đắp mà thành.
Khi Trúc Tuế còn nhỏ bố mẹ không trực tiếp chăm nom, nhưng từ khi mẹ Trúc thường xuyên đến chơi với Đại Bảo, có lần họ còn cùng thay tã, pha sữa, dỗ con bé ngủ,... Tuy rằng mối quan hệ chưa thật gần gũi nhưng lúc trò chuyện cũng đã thoải mái hơn, không còn cảm giác lạnh lùng, xa cách, khó chịu như trước nữa.
Lâu dần, Trúc Tuế thậm chí còn chủ động mời bố mẹ ở lại ăn tối.
Trong bữa cơm, bố mẹ Trúc vừa nhìn Đại Bảo, vừa thỉnh thoảng kể lại vài chuyện hồi nhỏ của Trúc Tuế và Trúc Niên, đó đều là những kỷ niệm rất vui, cả bàn ăn nghe mà cười rộn rã.
Chỉ là có một điểm không tốt, có lẽ vì quá thích Đại Bảo nên mỗi lần đến chơi, mẹ Trúc đều bế con bé không rời tay.
Mà trẻ con một khi được nuông chiều sẽ thành quen, tạo thành thói xấu thì rất khó sửa.
Bế nhiều rồi, bé lại thích được bế được dỗ, đặt xuống giường sẽ tỏ ra khó chịu.
Bảo mẫu ngại nói thẳng, chỉ nhiều lần nhắc riêng với Tống Chân.
Tống Chân cũng tìm lời khéo léo nhắc mẹ Trúc, nhưng thường chỉ được một thời gian, sau đó bà lại quên.
Bảo mẫu dè dặt, "Hay là, chúng ta nói với Trung tá Trúc?"
Bảo mẫu không biết rõ mối quan hệ trong nhà, nghĩ Trúc Tuế là con gái ruột thì dễ nói chuyện hơn, còn Tống Chân là con dâu thì sẽ khó mở miệng.
Nhưng Tống Chân thì biết rõ!
Nếu thật sự nói cho Trúc Tuế thì chẳng phải tự tìm rắc rối rồi sao?
Suy đi tính lại, nàng vẫn lắc đầu, "Thôi, bọn họ cũng không ở đây thường xuyên, nếu thích thì cứ để họ bế, Đại Bảo biết phân biệt ai là ai, đợi mẹ đi rồi thì chúng ta không bế nữa, chờ Đại Bảo hiểu được là được."
Dừng một chút, nàng lại bổ sung một câu, "Nếu thực sự không sửa được, lúc đó tôi sẽ tự nói."
Dù sao thì bé vẫn còn nhỏ, nàng cũng không chắc con sẽ phân biệt được người này với người khác.
Nói thì nói vậy, nhưng làm lại không hề dễ.
Thường là mẹ Trúc vừa đi, bảo mẫu không bế dỗ Đại Bảo nữa, con bé sẽ khóc toáng lên.
Tống Chân không định nuông chiều con, cứ để Đại Bảo khóc, khóc mệt rồi sẽ tự ngủ.
Kiên quyết vài lần như thế, cách này quả nhiên có hiệu quả, dần dần Đại Bảo cũng phân biệt được.
Chỉ là số lần Đại Bảo khóc cũng tăng lên, Trúc Tuế bắt đầu để ý, nhưng mãi không tìm ra nguyên nhân, tự thấy khó hiểu.
Tống Chân và bảo mẫu vẫn không nói cho cô, lúc con bé sắp 'cai' được rồi, thì không biết Trúc Tuế làm sao biết được, cuối cùng lại cãi nhau ầm ĩ với mẹ một trận, khi Tống Chân đi qua, vừa hay nghe thấy Trúc Tuế lớn tiếng bảo mẹ đừng tới nữa.
Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Story
Chương 145: Ngoại truyện - Mâu thuẫn
10.0/10 từ 38 lượt.
Truyện Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Story
Chương 145: Ngoại truyện - Mâu thuẫn
