Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu

Chương 144: Ngoại truyện - Triều Mộ


Bạn nhỏ phải đến ngày thứ năm thứ sáu sau khi chào đời mới được đưa về bên cạnh Tống Chân.


Làn da đỏ hỏn.


Đôi mắt đã mở, đen láy và trong veo, như những quả nho vừa được rửa sạch.


Trong mấy ngày được chiếu đèn xanh, Trúc Tuế rảnh là lại ghé xem em bé, xưng hô đã biến từ 'con' thành 'bạn nhỏ', rồi lại thành "Đại Bảo'.


Cái tên Đại Bảo này vốn là bố Tống gọi, còn việc Trúc Tuế hay bố Tống mới là người khởi xướng thì không thể xác định, nhưng dùng làm tên thân mật của con cũng rất hợp, Tống Chân thấy bọn họ gọi vui vẻ thì cũng gọi theo.


Mấy hôm nay, ai muốn đến thăm cũng đều đến.


Ông cụ Trúc vài hôm trước đã tới, ông nhìn Tống Chân một cái, rồi qua phòng trẻ sơ sinh nhìn em bé một cái.


Không nói gì nhiều, chỉ bảo Tống Chân nghỉ ngơi, lúc ở cữ cũng yên tâm, có gì cứ việc thì sai bảo Trúc Tuế.


Nhóm hai khoa Tuyến tố cũng tới không lâu sau đó, Tả Điềm dẫn Hứa An Bạch cùng đến, vừa hay gặp lúc Tống Chân đang ngủ trưa nên họ ghé sang thăm em bé trước, qua lớp kính, nhìn nguyên một phòng toàn là trẻ sơ sinh, Tả Điềm vừa nháy mắt trêu bé vừa nói với Hứa An Bạch, "Anh biết không, nghe nói hồi trước khi dân số Hoa Quốc còn đông, khoa sản lúc nào cũng bận rộn nhất trong bệnh viện, phòng cho trẻ sơ sinh cũng nhiều, hoàn toàn không giống bây giờ, được y tá chăm sóc tỉ mỉ như vậy."


Hứa An Bạch, "Hình như từng nghe lúc đi học rồi."


Lúc học về vấn đề tỉ lệ sinh, giáo viên có tình cờ nhắc đến.


"À, chắc là trong giờ sinh học, phần nói về tỉ lệ sinh nhỉ?"


Hứa An Bạch gật đầu.


Nhìn hình bóng phản chiếu của mình trên mặt kính và ánh mắt dịu dàng của Tả Điềm khi nhìn những đứa trẻ, Hứa An Bạch buột miệng nói, "Sau này trẻ con sẽ ngày càng nhiều hơn, nhờ nỗ lực của em và những người khác, mười mấy hai mươi năm sau nữa, dưới những khu chung cư sẽ lại đầy lũ trẻ con chơi đùa dưới ánh nắng."


Tả Điềm vừa nhìn một đứa bé đang m*t tay, vừa mỉm cười mong đợi, "Hy vọng là vậy."


Gặp Tống Chân nói dăm ba câu, Hứa An Bạch báo tin về Tưởng Hiểu và Nhậm Nghị, Tưởng Hiểu sinh trước Tống Chân, đã xuất viện về nhà, nghe nói nuôi con ngày nào cũng rối tung rối mù.


Trong nhóm chat họ chỉ nói sơ qua, nhưng qua lời kể của Hứa An Bạch, nàng thực sự hình dung được cảnh tượng rối tung rối mù đó sống động đến thế nào.


Tống Chân cười, "Bảo sao nhóm chat dạo này im ắng thế."


Bận quay cuồng với con nhỏ, làm gì còn thời gian mà trò với chuyện.


Hứa An Bạch: "Ừ, tuy rằng vất vả nhưng trông hai người họ rất tận hưởng, với tính cách năng động của Tiểu Hiểu, chờ quen tay rồi chắc sẽ lại nhảy nhót trong nhóm suốt ngày thôi."


Khi cha mẹ Trúc Tuế đến, vừa đúng lúc em bé được đưa về phòng bệnh của Tống Chân.


Thăm Tống Chân xong, mẹ Trúc bế em bé, cười vui hết sức, bố Trúc cũng bế một lúc, nhưng chưa được bao lâu thì Trúc Tuế sợ con khóc nên nhanh chóng đỡ lấy rồi đặt xuống.



Bình thường gặp nhau ở nhà còn ngượng ngập, nhưng hôm đó, có lẽ nhờ sự xuất hiện của thành viên mới là Đại Bảo nên bố mẹ Trúc Tuế cũng ở lại lâu hơn, tuy không nói chuyện với Trúc Tuế, nhưng lại nói chuyện với bố Tống, hỏi han về tình hình của em bé, Tống Chân thấy họ rất vui.


Nhà có thành viên mới vốn là một chuyện vui, Tống Chân cũng chẳng đặt nặng, thậm chí nỗi lo trong lòng còn vơi bớt đôi chút, nàng cảm thấy, nhờ có Đại Bảo, hoặc là lấy cớ chăm con, biết đâu Trúc Tuế sẽ hòa giải được phần nào với cha mẹ mình.


Tống Chân cũng không nhất định bắt Trúc Tuế phải thân thiết với cha mẹ, nói sao nhỉ, 'Gia đình hòa thuận vạn sự hưng', nếu có thể hàn gắn lại tình cảm thì quá tốt, còn không thể thì cũng không sao, Trúc Tuế đã có nàng và Đại Bảo, ngày tháng trôi qua vẫn sẽ tốt đẹp.


Ngày hôm sau xuất viện, Tống Chân cảm thấy cả người mình sắp mốc meo tới nơi rồi.


Khi sinh nàng được tiêm thuốc giảm đau, rạch một đường ở tầng sinh môn, hiện giờ không kiêng kị việc tắm rửa, lúc xuất viện bác sĩ cũng bảo nếu khó chịu thì cứ tắm, ủ quá lâu lại không tốt, dễ sinh vi khuẩn, Trúc Tuế đứng bên cạnh liên tục gật đầu, Tống Chân không kịp hỏi câu nào, mấy chuyện như phục hồi sau sinh, thậm chí cả lịch hẹn phục hồi tại bệnh viện Trúc Tuế cũng đã xác nhận lại một lượt với bác sĩ.


Khi rời viện, Tống Chân thấy Trúc Tuế tỉ mỉ ghi lại tất cả vào ghi chú trên điện thoại, còn đặt báo thức nhắc nhở.


Nàng vốn định trêu vài câu, nhưng chạm phải ánh mắt nghiêm túc của Trúc Tuế, câu vui đùa kia lại biến thành một nụ cười ấm áp.


Bảo mẫu đã tìm từ trước, Trúc Tuế còn thuê tận hai người.


Căn cứ vào kinh nghiệm của tiền nhân Trúc Nghi, nếu chỉ thuê một người, lỡ nhà bảo mẫu có chuyện đột xuất phải nghỉ thì không kịp tìm người thay thế.


Hai bảo mẫu có thể thay ca cho nhau, chỉ cần có tiền thì không gì là không thể giải quyết, nhị tiểu thư cũng không muốn quá mệt mỏi, luôn chừa cho bản thân một phương án dự phòng.


Giữa tiết trời mùa đông lạnh lẽo, thành viên mới bị bọc kín mít được đưa vào nhà, trong nhà đã mở sẵn hệ thống sưởi, Tống Chân nóng tới nỗi muốn tháo khăn quàng cổ ra, nhưng Trúc Tuế không cho, chờ khi nàng đứng trong phòng cho ấm người một lúc mới nhẹ nhàng tháo khăn ra cho nàng, giọng dịu dàng nói, "Đừng vội, coi chừng cảm lạnh đấy."


Tống Chân muốn nói mình không yếu ớt thế nhưng thấy hai hàng lông mày nghiêm túc của Trúc Tuế, lại âm thầm nuốt xuống.


Dù sao cũng là được cưng chiều, nàng cứ nhận là được, huống hồ, so về độ bướng bỉnh thì nàng không thắng nổi nhị tiểu thư.


Em bé đã được đưa vào phòng riêng cho bảo mẫu chăm, bố Tống phụ bảo mẫu dọn dẹp, Trúc Tuế và Tống Chân thì quay về phòng ngủ chính, lúc Tống Chân c** q**n áo chuẩn bị tắm rửa, Trúc Tuế ở ngoài bảo nào có gì thì nhớ gọi, Tống Chân nói 'được'.


Khoảnh khắc dòng nước chảy qua người, Tống Chân cảm thấy cả cơ thể mấy ngày nay chỉ lau sơ qua của mình như được sống lại.


Tắm xong đi ra ngoài, Trúc Tuế lập tức mang máy sấy đến.


Trong tiếng gió ấm áp, ngón tay Trúc Tuế len vào mái tóc mềm mại của Tống Chân, tỉ mỉ giúp nàng sấy khô từng lọn.


Nhìn mình trong gương, Tống Chân bỗng nhiên nói: "Có phải chị rụng nhiều tóc lắm không?"


Phụ nữ sau sinh do nhiều thay đổi nội tiết nên thường bị rụng tóc.


Trúc Tuế ngẩn người, cũng ngẩng đầu nhìn gương, "Có sao? Em thấy vẫn như trước mà."


Vừa nói còn vừa dùng tay vuốt tóc nàng, cười bảo, "Nào có chứ, vẫn giống như trước thôi chị."


Tống Chân: "Em đừng lừa chị."


"Không mà, em nói thật đấy." Trong tiếng máy sấy, Trúc Tuế ghé sát tai Tống Chân nói, "Chị vừa trẻ trung vừa xinh đẹp, sao mà rụng tóc nhiều được, đừng tự dọa mình."



Biết Tống Chân đang nghĩ gì, Trúc Tuế cũng không lảng tránh:


"Sinh xong đúng là sẽ kém sắc hơn một chút, nhưng nếu ở cữ mà chăm sóc tốt thì sau này sẽ còn đẹp hơn nữa."


"Đây không phải em dỗ chị đâu, chị chẳng nói chị Nghi sinh xong da dẻ hồng hào, trông rất đẹp còn gì?"


Tống Chân đúng là có nói như vậy.


Ngón tay dịu dàng, làn gió ấm áp, Trúc Tuế tiếp tục nói tốt cho Tống Chân, "Chúng ta dưỡng tốt, đợi hết ở cữ, đảm bảo cả khoa Tuyến tố đều phải khen chị xinh đẹp, có được không?"


"Em lại dỗ chị."


Lúc gần sinh, Tống Chân có nổi chút tính trẻ con, không muốn đi bộ vận động, Trúc Tuế thường dỗ dành nàng như dỗ con nít vậy.


Trúc Tuế cũng không phản bác, cười tủm tỉm nói, "Dỗ chị không tốt sao? Lỡ sau này chị và Đại Bảo có thi nhau khóc thì em sẽ dỗ chị trước được không?"


"Ai thi khóc với Đại Bảo cơ chứ?!"


"Rồi rồi rồi, không khóc, vì chúng ta là những bà mẹ trưởng thành."


"..." Lại dỗ nàng nữa.


Mặc dù vậy nhưng Tống Chân không thấy phiền, nàng rất hưởng thụ sự dịu dàng đó.


Sấy tóc xong, Tống Chân nghiêng đầu, má tựa lên bàn tay đặt trên tóc mình của Trúc Tuế, chắc chắn nói, "Em nhất định sẽ là một người mẹ tốt."


Trúc Tuế nhướn mày, "Đương nhiên! Đại Bảo có phúc lắm mới chọn được nơi đầu thai tốt như vậy đó!"


Không có chút khiêm tốn nào, Tống Chân bật cười.


Thấy nàng cười, Trúc Tuế cũng nở nụ cười, bảo nàng nằm xuống giường, không cho xem điện thoại kẻo hại mắt, rồi bảo trợ lý thông minh trong nhà kể chuyện cho nàng nghe.


Mệt mỏi cả ngày trời, vừa nghe được một lúc, đến khi Trúc Tuế cầm ly sữa nóng mà Tống Chân thích đến thì nàng đã ngủ mất.


Trúc Tuế cũng không đánh thức Tống Chân, biết nàng sau sinh vẫn còn đau, cô cẩn thận đặt nàng nằm ngay ngắn, đắp chăn kỹ càng.


Ly sữa được mang ra ngoài nguyên vẹn, Trúc Tuế lại vòng sang phòng bên xem Đại Bảo thế nào.


Đại Bảo ăn no xong đã ngủ, Trúc Tuế véo nhẹ má con, dặn bảo mẫu vài câu rồi bảo bố Tống đi nghỉ.


Bao nhiêu chuyện lặt vặt từ trước sinh đến sau sinh đều do bố Tống giúp đỡ, giờ bảo mẫu đã đến, không thể để bố vợ vất vả thêm, Trúc Tuế tự nhủ trong lòng.


Ban ngày ở bệnh viện Tống Chân đã ngủ rất nhiều, đêm khuya hai ba giờ sáng không biết sao lại tỉnh.


Nàng vươn tay sờ, bên cạnh lạnh ngắt, Trúc Tuế không biết đã đi đâu.



Ngồi dậy dụi mắt, lắng tai nghe một hồi, nàng nghe thấy tiếng khóc trẻ con, lập tức hiểu ra, chắc Đại Bảo đói rồi.


Khoác áo choàng dày, đi dép lê, Tống Chân sang phòng bên cạnh.


Vừa tới cửa đã nghe tiếng binh hoang mã loạn nhốn nháo bên trong.


Bảo mẫu tất bật pha sữa bột, Đại Bảo thì oa oa oa khóc to không ngừng.


Dù chẳng có mấy tác dụng, nhưng Trúc Tuế vẫn vụng về bế con lên, vừa dỗ vừa bảo ban, Tống Chân có thể nghe rõ.


"Được rồi được rồi, mẹ biết con đói rồi, đợi chút nhé, phải từ từ đồ ăn mới đến được."


"Đừng có ủi vào người mẹ nữa, mẹ không có sữa đâu."


"Mẹ con sinh con vất vả lắm, hôm nay mới được về nhà ngủ một giấc thôi, đừng quấy rầy mẹ ấy, tối nay con chịu khó chút nhé."


"Sinh con xong phải nghỉ ngơi cho tốt mới được, con đừng có làm giống mấy tiểu ác bá nữa nha ~"


Nhưng chẳng ăn thua, Đại Bảo vẫn khóc ré lên.


Đứng ở cửa nghe loáng thoáng mấy lời này, trong lòng Tống Chân lại thấy rất ấm áp.


Bảo mẫu thử nhiệt độ sữa lên mu bàn tay, ngẩng đầu lên thì thấy Tống Chân đang đứng ở cửa, chần chừ hỏi, "Cô Tống, ồn ào quấy rầy đến cô sao?"


Tống Chân khẽ lắc đầu, dưới ánh nhìn của Trúc Tuế, nàng đi vào phòng, khẽ nói, "Ban ngày ngủ nhiều quá nên tối không ngủ được, không thấy em đâu lại nghe được tiếng khóc nên chị sang đây."


"Đưa chị, chị cho con bú xong rồi chúng ta về ngủ."


Vừa được cho bú, Đại Bảo lập tức ngừng khóc.


Cái thân hình chỉ nhỏ xíu vậy mà bú thì dùng hết cả sức lực, hai tay bé nắm chặt, ực ực không ngừng.


No bụng xong, bé chép miệng vài cái rồi ợ một tiếng.


Trúc Tuế đưa tay khẽ nhéo cái mũi nhỏ, làm bộ chê nói, "Tiểu ác bá!"


Ăn uống no đủ, Đại Bảo ngoan ngoãn nằm trong lòng Tống Chân, mấp máy môi một lúc rồi ngủ thiếp đi.


Nàng đưa con cho bảo mẫu, sau đó hai người về phòng.


Nằm lên giường, Tống Chân hỏi: "Con bé làm em mất ngủ sao?"


Trúc Tuế ngáp một cái, "Không, chỉ là nghe con khóc to quá nên muốn qua xem một chút."


Tống Chân bỗng nhiên nói, "Em nghĩ ra tên con chưa?"



Trúc Tuế: "Chưa, còn chị thì sao?"


"Chị vừa nghĩ ra một cái."


Nàng dừng một chút, không nói tên ra ngay mà lại hỏi, "Ông nội có muốn đặt tên không?"


"Không cần để ý đến ông, ông ấy nói để tụi mình đặt, nếu không nghĩ được thì mới sang hỏi ý ông sau."


Nghĩa là giao quyền đặt tên cho bọn họ.


Tống Chân trở mình, trong bóng tối, tuy không nhìn rõ nhưng nàng biết đối diện là Trúc Tuế.


Trong chăn, Tống Chân nắm tay cô, nhẹ giọng nói, "Chị rất thích tên của em và anh trai em, Niên Niên Tuế Tuế, năm đổi tháng dời, rất ý nghĩa."


Khi nãy, Tống Chân đứng ở cửa, nàng nhìn Trúc Tuế dỗ con, bảo mẫu bận rộn pha sữa, tuy rằng Đại Bảo khóc vang, vậy mà không hiểu sao, nàng lại cảm thấy thứ không khí đời thường ấy thật ấm áp.


Niên Niên hữu kim nhật, Tuế Tuế hữu kim triều*.


(*) Đây là một câu thường dùng để chúc mừng sinh nhật, mang ý nghĩa rằng mỗi ngày đều tốt đẹp, hạnh phúc như hôm nay.


Nếu cuộc sống của nàng và Trúc Tuế cứ yên ả như vậy, bình lặng, không sóng gió, nàng sẽ rất vui lòng.


"Niên Niên Tuế Tuế, Mộ Mộ Triều Triều*."


(*) Năm qua tháng lại, sớm tối xoay vần. Mộ là chiều tối, còn Triều là sáng sớm.


"Đặt tên là Trúc Triều, em thấy sao?"


Trúc Tuế nghĩ một lúc rồi hỏi nàng, "Vậy còn 'Mộ'?"


Tống Chân khẽ cười, nhắc nhở, "Chị không nghĩ chúng ta sẽ chỉ dừng lại ở một đứa đâu."


Nghe vậy, Trúc Tuế cũng bật cười, "Đại Bảo khóc làm em lú lẫn cả đầu rồi."


Dừng một chút, Trúc Tuế nghiêng người về phía Tống Chân, khẽ in đôi môi mềm mại của mình lên trán nàng, thì thầm:


"Đặt vậy đi, em cũng thích."


Cứ vậy, sau một giấc ngủ dài, sáng hôm sau Tống Chân tỉnh dậy đã là hơn 9 giờ sáng.


Sáng nay Đại Bảo bú lúc 6 giờ, hiển nhiên, bữa này là sữa bột thay vì sữa mẹ, bảo mẫu và Trúc Tuế đều không đến đánh thức nàng.


Kéo rèm ra, ánh nắng vàng ấm của mùa đông rải khắp người Tống Chân, nàng hơi híp mắt lại.


Không cần xoa hoa lộng lẫy, nàng chỉ thích những ngày thật bình thường như hôm nay.


Giản dị, và ấm áp.


Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu Truyện Sau Khi Bị Cấp Trên Của Vợ Trước Cặn Bã Đánh Dấu Story Chương 144: Ngoại truyện - Triều Mộ
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...