Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 80


“Cho cháu, bao lì xì này là của cháu.” 


 


Ông cụ Phó nhét bao lì xì vào tay Thẩm Hạo Bác.


 


Phó Tư Dư giả vờ không vui, nói: “Không phải ông nội nói là đoán đúng mới được lì xì sao? Anh ấy có đoán đúng đâu, sao ông lại cho anh ấy, nếu cho thì phải cho cháu chứ.”


 


Ông cụ cười nói: “Chẳng phải cháu đã có một cái rồi à, mỗi người một cái.”


 


Phó Tư Dư cất bao lì xì vào túi, kiêu ngạo nói: “Cái này là ông thưởng cho cháu vì cháu đoán đúng câu hỏi của ông mà, còn anh ấy chẳng đoán đúng câu nào của ông cả mà ông lại đưa bao lì xì cho anh ấy chứ không cho cháu, ông thiên vị.”


 


Cô vừa dứt lời, Thẩm Hạo Bác đã nhét ngay bao lì xì vừa nhận từ ông cụ vào túi áo cô, còn vỗ vỗ lên cái túi căng phồng, dịu giọng hỏi: “Hài lòng rồi chứ?”


 


Phó Tư Dư liếc anh một cái, khóe môi khẽ cong, rồi hơi ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác.


 


Tâm trạng của ông cụ rất tốt, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên. Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác ngồi nói chuyện với ông ấy một lúc lâu, dưới lầu cũng chẳng có ai lên gọi hai người họ xuống.


 


Ông cụ bỗng nhiên hỏi: “Tiểu Dư, có phải bác dâu của cháu vừa nói gì khó nghe trước mặt hai đứa không?”


 


Phó Tư Dư hơi ngạc nhiên, cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Hạo Bác, rồi mỉm cười đáp: “Bác dâu đâu có nói gì khó nghe đâu ạ, sao ông lại đột nhiên hỏi vậy?”


 


Quả thực, những lời vừa rồi của bác dâu khiến người ta rất khó chịu nhưng ông cụ vẫn luôn ở trên lầu, cũng không có ai lên báo cho ông ấy biết chuyện dưới nhà, vậy tại sao ông cụ lại biết được bác dâu đã nói vài lời khó nghe?


 


Mặc dù Phó Tư Dư rất tức giận chuyện Đàm Bình Hòe mỉa mai Thượng Tình trước mặt bao nhiêu người, khiến người ngoài chê cười nhà họ Phó nhưng Phó Tư Dư không muốn kể lại chuyện đó cho ông nội nghe để ông ấy tức giận.


 


Chuyện giữa hai người con dâu trong nhà không vừa mắt nhau, nói vài câu khó nghe thì cũng không phải chuyện gì to tát. Điều khiến người ta phiền lòng nhất chính là việc ba cô đã bán hết đồ trang sức của mẹ cô để trả nợ cờ bạc.



 


Ông cụ ngả người tựa vào lưng ghế: “Đừng tưởng ông già rồi là mấy đứa có thể giấu ông. Hôm nay Hạo Bác đi cùng cháu trở về, dưới nhà cũng tụ tập nhiều người như vậy, nếu không phải bác dâu của cháu nói điều gì không phải thì sao mẹ cháu lại không để hai đứa xuống lầu?”


 


Mặc dù ông cụ bệnh tật, đầu óc thỉnh thoảng lẫn lộn nhưng khi tỉnh táo thì suy nghĩ vẫn rất minh mẫn. Cả đại gia đình nhà họ Phó, tính cách từng người, ông ấy đều nắm rõ trong lòng bàn tay.


 


Ông ấy hiểu rõ cô con dâu thứ hai hay đố kỵ, chẳng có chút ý thức vì danh dự gia tộc, hễ trong lòng không vui là mở miệng nói không để ý tới xung quanh. Ông ấy cũng hiểu rõ cô con dâu thứ ba thì lại rất sĩ diện, mà chàng rể Thẩm Hạo Bác này lại có thể khiến bà ấy nở mày nở mặt. Với tính cách của bà ấy, Thẩm Hạo Bác cùng Phó Tư Dư tham dự tiệc sinh nhật của cháu họ, bà ấy nhất định sẽ muốn thông báo rầm rộ để ai ai cũng biết Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư đã ở bên nhau, anh là con rể của bà ấy.


 


Tới giờ vẫn chưa thấy ai lên gọi xuống, chắc chắn là vợ của thằng hai đã nói mấy lời không hay về chi ba trước mặt Thẩm Hạo Bác. Vợ của thằng ba sợ ảnh hưởng đến tình cảm giữa Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác nên mới bảo Phó Tư Dư dẫn Thẩm Hạo Bác lên đây để yên tĩnh.


 


Quả nhiên, khi ông nội tỉnh táo thì chẳng có chuyện gì trong nhà qua mắt được ông ấy cả.


 


Phó Tư Dư cười gượng, đầu ngón tay khẽ gãi gãi trên đầu gối ông cụ: “Thật sự không có đâu ạ, hôm nay là tiệc sinh nhật của Hồng Văn, bác dâu bận tiếp đãi khách khứa, lấy đâu ra thời gian buôn chuyện ạ.”


 


Ông cụ hừ lạnh một tiếng: “Chỉ cần trong lòng bác dâu cháu không vui thì dù có bị bịt miệng lại, con bé cũng rên được vài tiếng trong cổ họng. Cháu nói thật cho ông nghe, con bé đã nói gì?”


 


Phó Tư Dư mím môi không đáp.


 


Ông cụ quay sang nhìn Thẩm Hạo Bác: “Hạo Bác, cháu nói đi.”


 


Thẩm Hạo Bác rót cho ông cụ một ly nước, giọng điềm đạm: “Bác dâu chỉ lỡ lời một câu không quan trọng với mẹ vợ cháu thôi, ông đừng nghĩ ngợi nhiều ạ. Những chuyện này đều là việc vặt của lớp trẻ, ông chỉ cần giữ gìn sức khỏe là được rồi ạ.”


 


Ông cụ khẽ thở dài, nắm tay Thẩm Hạo Bác đặt lên tay Phó Tư Dư: “Ông già rồi, mấy chuyện khác cũng chẳng quản nổi nữa nhưng ông chỉ có một đứa cháu gái là Tiểu Dư, cháu nhất định phải đối xử tốt với nó. Nếu cháu dám ức h**p nó, thì dù ông có chết rồi thì ông cũng sẽ đội nắp quan tài sống dậy tìm cháu tính sổ.”


 


“Ông ơi, ông nói gì linh tinh vậy, ông vẫn còn khỏe mạnh lắm mà, sống lâu trăm tuổi ấy chứ.”


 


Ông cụ cười: “Được rồi, ông sống lâu trăm tuổi. Ông là bậc trưởng bối, sớm muộn gì cũng phải đi trước tụi cháu thôi.”



 


Tuy điều đó là sự thật nhưng Phó Tư Dư vẫn không thể tưởng tượng được chuyện này, lòng cô chợt trở nên nặng nề.


 


Thẩm Hạo Bác gật đầu, nghiêm túc nói: “Ông cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ luôn đối xử tốt với cô ấy, không để cô ấy phải buồn, không để cô ấy phải…”


 


“Ây da.” Phó Tư Dư đỏ mặt, đẩy nhẹ vai Thẩm Hạo Bác: “Tự dưng anh nói mấy lời sến súa làm gì.”


 


Cô ngăn không cho Thẩm Hạo Bác nói tiếp rồi ngẩng đầu nói với ông cụ: “Ông ơi, ông không cần lo đâu. Nếu anh ấy dám đối xử tệ với cháu, cháu sẽ đá thẳng chân tống cổ anh ấy ra khỏi nhà.”


 


Ông cụ cười ha ha, xoa đầu Phó Tư Dư, thiên vị nói: “Được rồi, chuyện hai đứa tụi cháu, hai đứa tự giải quyết, ông già này không can thiệp.”


 


Cháu rể mà dám bắt nạt cháu gái thì ông ấy có chết cũng phải đội nắp quan tài sống dậy nhưng cháu gái muốn đá cháu rể thì ông ấy lại chẳng nói gì.


 


Tiệc sinh nhật của Hồng Văn chính thức bắt đầu lúc bảy giờ tối. Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác cùng ông cụ xuống dưới chào hỏi một vòng, sau đó đưa ông ấy về biệt thự nghỉ ngơi.


 


Khi họ từ chỗ ông cụ trở về, Thượng Tình cũng đã quay lại. Bà ấy đang ngồi trên sofa trong phòng khách, ngẩng đầu nhìn Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác vừa bước vào, nở nụ cười như thể chẳng có chuyện gì xảy ra: “Hai đứa định về luôn à?”


 


“Chờ chút đã.” Phó Tư Dư quay sang nói với Thẩm Hạo Bác: “Anh ngồi đây chờ một lát, em lên nói vài lời với mẹ.”


 


Hai mẹ con một trước một sau bước lên lầu.


 


Phó Tư Dư đóng cửa phòng ngủ lại, quay đầu hỏi Thượng Tình: “Ba thật sự đã mang hết trang sức của mẹ đi bán rồi à?”


 


Thượng Tình đứng sau cánh cửa, vẻ mặt hơi mất tự nhiên: “Tiểu Dư, những lời mà bác dâu nói hôm nay có ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa con và Hạo Bác không?”


 


Phó Tư Dư nói: “Vậy là những gì bác dâu nói là thật sao? Trước đây chẳng phải mẹ đã bảo là ba không đụng tới tiền của mẹ mà?”



Thượng Tình thở dài: “Ông ấy nợ một khoản cờ bạc rất lớn. Nếu không trả được, bọn đòi nợ sẽ tìm đến tận nhà. Con còn chưa lấy chồng, anh con cũng chưa cưới vợ, mà bác dâu của con lại là người nhiều chuyện, gặp ai cũng kể hết chuyện ba con nợ nần không trả nổi ra. Trước đây mẹ đã bàn bạc với nhà họ Trần, định để con gái nhà đó gặp mặt anh con, vậy mà vì chuyện này, bên ấy cho rằng nhà chúng ta như một cái hố không đáy, lập tức đổi ý, không muốn xem mắt với anh con nữa.”


 


“Là mẹ tự nguyện đưa cho ông ta, hay là bị ông ta ép buộc?”


 


Thượng Tình nói: “Chuyện của người lớn, con đừng xen vào. Mẹ chỉ sợ mấy lời hôm nay của bác dâu của con sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa con và Hạo Bác. Bác dâu của con không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt, bà ta vốn không muốn chuyện giữa con và Hạo Bác thành đôi nên mới cố ý nói mấy câu đó trước mặt Hạo Bác. Đợi lát nữa khách khứa về hết, mẹ phải sang chi hai tìm bà ta tính sổ.”


 


“Chuyện giữa con và Thẩm Hạo Bác mẹ không cần lo, bọn con vẫn rất tốt.”


 


Thượng Tình thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi, mẹ yên tâm rồi. Từ lúc bác dâu con nói ra mấy lời đó, lòng mẹ cứ thấp thỏm, sợ Hạo Bác nghĩ nhà mình là gánh nặng. Lúc con về nhất định phải nói rõ với Hạo Bác, nợ nần của ba con không liên quan gì đến con cả. Sau này hai đứa kết hôn, tài sản mà ông nội chia cho con, ba con cũng không đụng được một xu. Còn chuyện trang sức bị ba con mang đi bán, là mẹ gạt ông ấy thôi. Ông ấy chỉ lấy được một phần trong nhà, còn phần mẹ cất kỹ trong két an toàn ở ngân hàng. Mẹ còn có tài sản khác mà ba con không biết, đợi con và Hạo Bác kết hôn rồi, mẹ sẽ âm thầm chuyển một nửa cho con làm của hồi môn, phần còn lại để anh trai con cưới vợ.”


 


Phó Tư Dư nói: “Con thật sự không cần mẹ lo lắng đâu. Thẩm Hạo Bác và cả chú dì nhà họ Thẩm cũng không để tâm mấy chuyện này. Thôi được rồi, con không nói chuyện này nữa, để con gọi điện cho ba.”


 


Thượng Tình hỏi: “Giờ này con gọi cho ông ấy làm gì?”


 


“Mẹ đừng quan tâm.”


 


Phó Tư Dư cầm điện thoại lên, tìm tên ba cô trong danh bạ rồi bấm gọi.


 


Chuông reo một hồi nhưng không ai bắt máy.


 


Thượng Tình đã quen với cảnh này, nói: “Thôi, đừng gọi nữa.” Chắc ông ta lại đang ở sòng bạc.


 


Phó Tư Dư cảm thấy có một cơn tức nghẹn trong lồng ngực, nếu hôm nay không xả ra được thì trong người sẽ khó chịu nên cô vẫn gọi tiếp.


 


Chuông reo đến lần thứ tư thì cuối cùng điện thoại cũng được kết nối. Đầu dây bên kia vang lên giọng Phó Vĩnh Thịnh, nghe có vẻ tâm trạng ông ta đang rất tốt: “Con gái cưng của ba, con gọi cho ba có chuyện gì vậy?”


 



Vừa nghe giọng điệu này, Phó Tư Dư đã lập tức đoán được hôm nay ông ta may mắn, thắng được tiền.


 


Từ nhỏ đến lớn đều như vậy, chỉ cần ông ta thắng được tiền là tâm trạng sẽ rất tốt, mua cho cô đủ thứ quà, còn dẫn cô đi chơi.


 


Hồi đó Phó Tư Dư còn nhỏ nên cô không biết ba mình là một kẻ nghiện cờ bạc, cô cứ nghĩ ông ta là người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời, còn thường xuyên viết về tình phụ tử trong các bài văn.


 


Nghĩ đến việc tình cảm mãnh liệt mà ba dành cho cô đều gắn liền với cơn phấn khích sau khi thắng bạc, Phó Tư Dư chỉ thấy buồn nôn.


 


Cô làm ra tiếng nôn khan với Phó Vĩnh Thịnh ở đầu dây bên kia.


 


Phó Vĩnh Thịnh lo lắng hỏi: “Con gái cưng, con làm sao vậy, có phải thấy không khỏe không?”


 


Phó Tư Dư: “Buồn nôn.”


 


Phó Vĩnh Thịnh: “Sao lại buồn nôn thế? Có phải Thẩm Hạo Bác chăm sóc con không chu đáo không?”


 


Phó Tư Dư nghe ông ta nhắc đến tên Thẩm Hạo Bác thì khựng lại một chút nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, thẳng thắn nói: “Vì nghe thấy giọng ông nên tôi mới buồn nôn.”


 


Phó Vĩnh Thịnh: “…”


 


“Ông đúng là làm mới tam quan của tôi hết lần này đến lần khác. Tôi chưa từng thấy ai thua sạch tiền, không chỉ để người ta đến tận nhà đòi nợ ba mình mà còn đem trang sức của vợ đi bán để trả nợ như ông cả.”


 


Phó Vĩnh Thịnh nghiêm giọng quát: “Tư Dư, ba là ba của con, có đứa con gái nào lại nói chuyện với ba mình như vậy không?”


 


Phó Tư Dư: “Ông nói đúng, không có ai nói với ba mình như vậy cả nên ông làm ơn đừng nhận tôi là con gái ông nữa.”


 


Phó Vĩnh Thịnh: “…”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 80
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...