Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 79


Câu nói của bác dâu Phó Tư Dư là Đàm Bình Hòe đã khiến bầu không khí trong nhà trở nên vi diệu.


 


Ai cũng biết mối quan hệ giữa ba chi của nhà họ Phó chẳng mấy hòa thuận nhưng không ngờ rằng trước mặt bao nhiêu người như thế, Đàm Bình Hòe lại có thể không nể mặt nhà họ Phó mà thẳng thừng vạch trần chuyện xấu của em dâu ngay tại chốn đông người.


 


Hôm nay lại là tiệc mừng sinh nhật cháu trai của Đàm Bình Hòe. Thượng Tình đưa con gái và con rể đến cũng coi như là nịnh nọt bà ta. Chuyện tai tiếng mà chồng con Đàm Bình Hòe gây ra cũng chẳng kém gì trò hề của hai ba con chi ba. Thế mà bà ta lại dám không kiêng nể gì mà phơi bày chuyện riêng của chi ba ra, chẳng sợ chọc giận Thượng Tình, để rồi chuyện xấu của chi hai cũng bị lật tẩy, làm hỏng cả buổi tiệc của bà ta.


 


Mấy vị khách nữ ban nãy còn vây quanh người nhà họ Phó bây giờ đều giả vờ như chẳng nghe thấy lời Đàm Bình Hòe nói, chỉ lặng lẽ đứng đó xem diễn biến tiếp theo.


 


Trong lòng Thượng Tình đã bừng bừng lửa giận, lập tức muốn đáp trả lại ngay. Thế nhưng thấy Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đang đứng bên cạnh, rốt cuộc bà ấy vẫn phải lo lắng cho thể diện của nhà họ Phó và Thẩm Hạo Bác nên không tiện gây chuyện ầm ĩ với chi hai ngay trước mặt Thẩm Hạo Bác, bà ấy đành phải tạm thời nhịn cơn giận lần này xuống.


 


Phó Tư Dư nghe Đàm Bình Hòe nói ba cô đã đem toàn bộ trang sức của mẹ cô đi bán thì có hơi ngỡ ngàng nhìn Thượng Tình.


 


Thượng Tình khẽ cong môi, giả vờ không để tâm nói với Phó Tư Dư: “Tiểu Dư, ông nội con đang ở trong kia, con dẫn Hạo Bác vào thăm ông đi.”


 


Phó Tư Dư nhìn Đàm Bình Hòe, khóe môi khẽ giật giật nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì Hồng Văn đã từ trong chạy ra, vui mừng reo lên: “Cô út!”


 


Phó Tư Dư thấy cậu bé chạy tới, cô theo phản xạ cúi người dang tay chuẩn bị đón lấy. Hồng Văn cũng dang hai tay lao về phía cô nhưng còn chưa kịp nhào vào lòng Phó Tư Dư thì cậu bé đã bị Thẩm Hạo Bác vòng tay ôm ngang lưng, ôm trong lòng.


 


Hồng Văn nhìn Thẩm Hạo Bác đang bế mình, ánh mắt thoáng mù mịt. Cậu bé hoang mang ngẩng đầu nhìn Phó Tư Dư, môi mím chặt, trong đôi mắt to tròn lộ ra vẻ dè dặt.


 


Gương mặt Thẩm Hạo Bác quả thực không phải kiểu dễ khiến trẻ con thấy thân thiện. Nếu không phải đang ở nhà họ Phó, người nhà họ Phó đều có mặt ở đây thì Phó Tư Dư nghi ngờ cậu bé có khi đã bị Thẩm Hạo Bác dọa cho khóc rồi.


 


Phó Tư Dư bật cười, đưa tay véo nhẹ má cậu bé rồi giới thiệu: “Hồng Văn, đây là bạn trai của cô út, cháu gọi chú ấy là Thẩm...”


 


“Gọi là chú út.” Phó Tư Dư vốn định để Hồng Văn gọi chú Thẩm Hạo Bác nhưng cô còn chưa nói xong thì đã bị Thẩm Hạo Bác ngắt lời.


 


Thượng Tình nghe Thẩm Hạo Bác chủ động bảo Hồng Văn gọi anh là chú út thì tâm trạng cũng tốt hẳn lên. Bà ấy nhìn sang Đàm Bình Hòe, đúng lúc thấy bà ta hơi nhíu mày.


 


Trước đây tuy Đàm Bình Hòe miệng mồm chua ngoa nhưng cũng không đến mức không cho Thượng Tình chút thể diện nào trước mặt người ngoài. Hôm nay đột nhiên lại cay nghiệt như vậy, Thượng Tình đoán bà ta cố tình nói ra chuyện trang sức bị ba của Phó Tư Dư mang đi bán ngay trước mặt Thẩm Hạo Bác, nhằm ám chỉ rằng chi ba nhà họ Phó đã sa sút đến mức phải sống dựa vào việc bán đồ trang sức của phụ nữ, rằng Thượng Tình, với tư cách là mẹ vợ, tương lai bà ấy sẽ hút máu anh, hòng phá vỡ hôn sự giữa nhà họ Thẩm và chi ba.


 


Hiện tại, người nắm quyền trong nhà họ Phó là Phó Tư Nghiên, cả chi hai và chi ba đều phải nhìn sắc mặt anh ấy mà sống. Nếu Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác kết hôn, chi ba kết thông gia với nhà họ Thẩm, tất nhiên sẽ lấn át chi hai. Mục đích của Đàm Bình Hòe chính là không muốn chuyện giữa Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác thành hiện thực.


 


Việc Thẩm Hạo Bác bảo Hồng Văn gọi mình là chú út chính là thể hiện rõ thái độ của anh đối với cuộc hôn nhân này.



 


Suy nghĩ của người lớn, trẻ con vốn chẳng để tâm, cậu bé ngoan ngoãn nghe lời gọi: “Chú út.”


 


Thẩm Hạo Bác mỉm cười, đưa món đồ chơi mà anh vẫn cầm trong tay cho cậu bé: “Sinh nhật vui vẻ nhé.”


 


“Cảm ơn chú út ạ.” Hồng Văn ôm món quà vào lòng.


 


Phó Tư Dư khẽ vỗ đầu cậu bé: “Thế còn cô? Quà là cô và chú út cùng chọn, không cảm ơn cô à?”


 


Hồng Văn rời khỏi vòng tay Thẩm Hạo Bác, ngẩng đầu nhìn Phó Tư Dư nói: “Cô út với chú út là một đôi, cảm ơn ai cũng như nhau thôi ạ.”


 


Thượng Tình ẩn ý nói: “Vẫn là Hồng Văn biết ăn nói.”


 


Đàm Bình Hòe liếc bà ấy một cái, rồi bước đến trước mặt Hồng Văn, cúi người khoác vai cậu bé: “Hồng Văn, mấy người bạn nhỏ của cháu đều đến rồi đấy, mau qua chơi với các bạn đi.”


 


Hồng Văn lắc đầu: “Cháu chơi với các bạn rồi, giờ cháu muốn chơi với cô út.”


 


Đàm Bình Hòe bị chính cháu ruột của mình từ chối, khóe môi bà ta đông cứng lại.


 


Chị dâu của Phó Tư Dư mỉm cười xoa dịu bầu không khí: “Hồng Văn, cô út và chú út của con muốn lên thăm ông cố, con dẫn họ lên nhé?”


 


Hồng Văn gật đầu, quay sang nói với Phó Tư Dư: “Cháu biết ông cố đang ở đâu, ông cố ở trong phòng trên lầu. Cô út, chú út, hai người đi theo cháu đi.”


 


Dứt lời, cậu bé lập tức nhấc chân chạy vụt đi một đoạn xa, khi ngoái đầu lại thấy Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác vẫn chưa bước theo, cậu bé lập tức lớn tiếng gọi: “Cô út, chú út, nhanh lên nào!”


 


Tiếng gọi ấy không chỉ lan sang khu vực của khách nữ mà cả khu vực khách nam cũng nghe thấy. Có người tò mò quay sang hỏi người đang đứng tiếp khách giữa sảnh là Phó Tư Bình: “Hồng Văn gọi tổng giám đốc Thẩm là chú út à? Tổng giám đốc Thẩm với em năm của anh bắt đầu quen nhau khi nào thế?”


 


Dạo gần đây Phó Tư Bình cứ hay nhắc đến chuyện Phó Tư Dư đi xem mắt với Thẩm Hạo Bác nhưng anh ấy cũng không rõ tình cảm giữa Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác tiến triển đến đâu rồi. Tuy nhiên, Thẩm Hạo Bác chịu cùng Phó Tư Dư đến dự tiệc sinh nhật của Hồng Văn, lại còn không phản đối việc Hồng Văn gọi mình là chú út, xem ra mối quan hệ tiến triển cũng khá suôn sẻ.


 


Anh ấy nhìn Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư đứng cạnh nhau rồi nâng ly rượu trong tay nhấp một ngụm, cười nói: “Chắc là đang gọi tổng giám đốc Thẩm thật đấy nhưng cụ thể bắt đầu khi nào thì tôi cũng không rõ, để lát nữa hỏi thử xem.”


 


Phó Tư Dư vì những lời lúc nãy của Đàm Bình Hòe mà liếc bà ta một cái đầy bất mãn.


 


Thượng Tình sợ cô tức giận mà nói điều gì đó vô lễ trước mặt mọi người nên vỗ nhẹ lưng cô: “Hồng Văn đang chờ con đấy, con và Hạo Bác mau lên đi.”



 


Phó Tư Dư khẽ đáp “vâng” một tiếng, cô ngẩng đầu nói với Thẩm Hạo Bác: “Đi thôi.”


 


Ông cụ đang ở trong căn phòng ngoài cùng bên trái trên tầng hai nên những âm thanh ồn ào náo nhiệt từ sảnh lớn tầng một hoàn toàn không thể truyền lên đến đây.


 


Ông ấy mặc một chiếc áo đỏ rực, ngồi trên ghế bên cửa sổ, mặt hướng ra ngoài.


 


Hồng Văn là người đầu tiên đẩy cửa bước vào, cậu bé gọi lớn: “Ông cố ơi, cô út của cháu dẫn chú út về thăm ông này.”


 


Ông cụ nghe thấy Hồng Văn gọi cô út và chú út thì sững người một chút, phản ứng có phần chậm chạp: “Chú út nào?”


 


Trong thế hệ này của nhà họ Phó chỉ có mỗi Phó Tư Dư là con gái vậy nên chú út mà Hồng Văn nói tới, hiển nhiên chính là bạn trai của cô.


 


Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác vừa đi đến trước cửa thì nghe thấy ông cụ hỏi Hồng Văn là chú út nào, nghe như kiểu Hồng Văn có đến mấy người chú út vậy.


 


Anh nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm như thể đang hỏi cô ngoài anh ra, nhà họ Phó còn từng sắp xếp cho cô đi xem mắt với người đàn ông nào khác hay không.


 


Phó Tư Dư lập tức hiểu ý anh, vô tội nói: “Không có ai cả, chỉ có mình anh thôi.”


 


Bên trong phòng, Hồng Văn đang cúi đầu mở hộp đồ chơi do Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác tặng, đáp: “Là bạn trai của cô út đó ạ, chú ấy còn tặng cháu quà sinh nhật nữa cơ. Ông cố nhìn này.”


 


Hồng Văn giơ món đồ chơi đang mở được một nửa lên cho ông cụ Phó xem.


 


Lúc này ông cụ Phó mới phản ứng lại kịp, thì ra Phó Tư Dư đã dẫn bạn trai về nhà, ông ấy lập tức quay đầu nhìn về phía cửa.


 


Phó Tư Dư nắm tay Thẩm Hạo Bác bước vào, mỉm cười nói: “Cháu chào ông ạ, ông xem cháu dẫn ai đến thăm ông này.”


 


Ông cụ Phó nhìn thấy Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đang nắm tay nhau, nét mặt lập tức rạng rỡ, vẫy tay gọi: “Mau lại đây, để ông nhìn cho rõ nào.”


 


Phó Tư Dư kéo Thẩm Hạo Bác lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt ông cụ.


 


Thẩm Hạo Bác cũng ngồi xuống theo cô.


 


Ông cụ Phó hỏi: “Hai đứa đến lúc nào vậy?”



Phó Tư Dư đáp: “Chúng cháu vừa mới đến không lâu ạ.”


 


Ông cụ Phó: “Thế sao vừa nãy ông không thấy hai đứa đâu?”


 


Phó Tư Dư hơi ngẩn ra: “Ông nội, ông nhìn tụi cháu từ đâu vậy?”


 


Ông cụ Phó quay đầu nhìn ra cửa sổ: “Ông ngồi đây nãy giờ cứ nhìn xuống dưới lầu mà chẳng thấy hai đứa, cũng không thấy mẹ cháu. Mẹ cháu có đến không?”


 


Phó Tư Dư mỉm cười: “Mẹ cháu đang ở dưới nhà trò chuyện với khách ạ.”


 


Bên cạnh, Hồng Văn vừa được tặng món đồ chơi mới, lại thấy phòng ngủ không đủ rộng nên cậu bé nói với ông cụ và Phó Tư Dư là cậu bé muốn xuống nhà tìm mấy bạn chơi cùng.


 


Ông cụ Phó bảo cậu bé chạy chậm thôi, rồi quay sang nhìn Thẩm Hạo Bác, nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn: “Dạo này hai đứa thế nào rồi?”


 


Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư liếc mắt nhìn nhau, Phó Tư Dư khẽ huých tay anh: “Anh nói đi.”


 


Thẩm Hạo Bác mỉm cười đáp: “Ông ơi, chúng cháu rất tốt. Hôm nay tụi cháu đến là muốn báo cho ông một tin vui ạ.”


 


Ông cụ Phó híp mắt hiểu ý, giọng chắc nịch: “Hai đứa đã đăng ký kết hôn rồi.”


 


Phó Tư Dư sửng sốt một chút: “Ông nội, sao ông biết vậy ạ?”


 


Ngoài Tần Xu ra, cô chưa nói với bất kỳ ai chuyện cô và Thẩm Hạo Bác đã đi đăng ký kết hôn. Ông cụ Phó lại không thể nào nghe được tin này từ Tần Xu được.


 


Phó Tư Dư nhìn Thẩm Hạo Bác đầy vẻ nghi ngờ.


 


Thẩm Hạo Bác khẽ lắc đầu, ý bảo không phải anh nói cho ông cụ biết.


 


Ông cụ rướn người về phía hai người, dáng vẻ như một ông cụ tinh nghịch, cười bí ẩn: “Hai đứa đoán xem làm sao ông biết đi.”


 


Nếu Thẩm Hạo Bác cũng không tiết lộ chuyện hai người kết hôn vậy thì chỉ có thể là ông cụ Phó tự đoán ra hoặc có người khác đoán được rồi nói lại với ông ấy.


 


Mà trong nhà họ Phó, người có thể suy ra được chuyện cô và Thẩm Hạo Bác đã đăng ký kết hôn, Phó Tư Dư không cần nghĩ nhiều, cô biết ngay chỉ có thể là anh cả Phó Tư Nghiên của cô.


 



“Là anh cả của cháu nói cho ông biết sao?” Phó Tư Dư hỏi.


 


Ông cụ Phó cười ha ha rồi móc từ trong túi ra một phong bao lì xì đỏ chót: “Đoán đúng rồi, thưởng cho cháu một bao lì xì này.”


 


Phó Tư Dư mỉm cười nhận lấy lì xì: “Cháu cảm ơn ông ạ.”


 


Ông cụ Phó: “Vậy bây giờ cháu đoán thử xem, ông biết hai đứa đăng ký kết hôn từ khi nào?”


 


Phó Tư Dư: “Nếu đoán đúng thì có thêm bao lì xì không ạ?”


 


Ông cụ lại móc ra một cái phong bao lì xì nữa, lắc lắc trước mặt hai người: “Đoán đúng thì có.”


 


Hai người họ đã kết hôn được mấy tháng rồi, ai mà biết được Phó Tư Nghiên đã đoán ra từ khi nào cơ chứ.


 


Phó Tư Dư hỏi Thẩm Hạo Bác: “Anh có nhớ ra được anh để lộ chuyện này trước mặt anh cả em khi nào không?”


 


Tự Phó Tư Dư cảm thấy cô chưa bao giờ để lộ chuyện mình đã đi đăng ký kết hôn với anh cả, vậy thì chỉ có thể là Thẩm Hạo Bác, cái người lúc nào cũng không nhịn được mà khoe khoang mình là người đã kết hôn rồi thôi.


 


Thẩm Hạo Bác đáp: “Anh chưa từng nói với cậu ấy.”


 


“Anh không nói thẳng thì chắc cũng lộ ý tứ gì đó rồi.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Anh thật sự không nhớ.”


 


Ông cụ Phó cười khúc khích: “Không đoán ra rồi chứ gì.”


 


Phó Tư Dư đặt hai tay lên đầu gối ông ấy: “Vậy ông nói cho chúng cháu biết đi, ông biết từ khi nào vậy?”


 


Ông cụ Phó đắc ý nói: “Hôm hai đứa đi đăng ký kết hôn là ông biết rồi. Hôm đó hai đứa rời khỏi nhà tổ, chưa được bao lâu đã lái xe trở về. Tư Nghiên nói với ông là lúc hai đứa đi thì trong nhà thiếu mất một cuốn sổ hộ khẩu.”


 


Phó Tư Dư: “…”


 


Hộ khẩu của ba chi nhà họ Phó không để chung với nhau, ngay cả mẹ cô cũng không phát hiện ra cô đã cầm sổ hộ khẩu. Lúc cô và Thẩm Hạo Bác quay lại lấy sổ hộ khẩu cũng không gặp anh cả, chẳng lẽ anh cả cô mọc thêm thiên lý nhãn sao, đến cả chuyện chi ba thiếu một quyển sổ hộ khẩu mà cũng biết?


 


Chả trách trước đó ông nội còn hối cô và Thẩm Hạo Bác nhanh chóng kết hôn nhưng sau này lại không thấy nhắc đến nữa, thì ra ông ấy đã biết chuyện cô và Thẩm Hạo Bác đã đăng ký kết hôn từ lâu rồi.


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 79
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...