Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 77


Cả buổi sáng, Thẩm Hạo Bác ngồi bên cạnh Phó Tư Dư mà chẳng có việc gì làm, lúc thì ra ngoài lấy nước ép cho cô, lúc lại đi rửa hoa quả, rảnh rỗi như thể công ty phá sản phải sống nhờ vợ, tận tâm hầu hạ vợ như một anh chàng bám váy.  


 


Phó Tư Dư phác thảo sơ qua một số cảnh ấn tượng trong giai đoạn đầu của cuốn sách, bút chì vừa đúng lúc gãy ngòi, cô quay đầu nhìn về phía Thẩm Hạo Bác.  


 


Thẩm Hạo Bác đang cầm điện thoại nhắn tin cho Thẩm Cố, cảm nhận được ánh mắt của Phó Tư Dư, bèn ngẩng đầu lên.  


 


Phó Tư Dư lắc lắc cây bút chì trên tay, không cần cô nói, Thẩm Hạo Bác đã tự nhiên đón lấy cây bút chì, cầm lấy chiếc gọt bút chì trên bàn bắt đầu gọt.  


 


Phó Tư Dư ngồi vẽ cả buổi sáng, vai thấy hơi mỏi, cô ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, vươn vai một cái, rồi cúi người ôm lấy cổ Thẩm Hạo Bác, hôn lên má anh, tay véo cằm anh cười như một tên côn đồ: "Đúng là người vợ hiền."  


 


Tay Thẩm Hạo Bác vẫn cầm gọt bút chì, cô cứ thế lao vào mà không để ý, suýt nữa bị đâm, anh đưa tay vỗ nhẹ vào mông cô: "Ngồi yên nào."  


 


"Đồ b**n th**, đừng có động một tí là đánh mông em." Phó Tư Dư trừng mắt nhìn anh, rồi cắn nhẹ vào cằm anh.  


 


Thẩm Hạo Bác giơ chiếc gọt bút chì lên cho cô xem: "Cẩn thận đấy."  


 


Phó Tư Dư "ừm" một tiếng, ngoan ngoãn ngồi trở lại, cầm điện thoại lên xem, đã mười một giờ rưỡi rồi.  


 


Cô thấy WeChat của mình nhận được mấy tin nhắn mới.  


 


Cô mở WeChat ra xem, mẹ cô và chị dâu đều đã nhắn tin cho cô.  


 


Cô mở cuộc trò chuyện với mẹ ra trước tiên.  


 


Mẹ: [Tiểu Dư, bác dâu vừa nói với mẹ hôm nay là sinh nhật Hồng Văn, định tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà cho thằng bé, con có về nhà một chuyến không?]


 


Hồng Văn là con trai của Phó Tư Bình - anh họ của Phó Tư Dư, là đứa cháu đầu tiên của nhà họ Phó. Tuy mối quan hệ giữa Phó Tư Dư và chị dâu không thân thiết cho lắm nhưng đứa cháu trai này là cô trông nom từ bé đến lớn.


 


Mấy năm trước, vào ngày sinh nhật của cháu trai cô đều ở nhà, mấy ngày nay bận phân tích dự án phim ảnh, lại không ở nhà nên không ai nhắc cô, cũng quên béng mất hôm nay là sinh nhật của thằng bé.  


 


Chẳng trách ngày thường chị dâu chẳng liên lạc gì hôm nay lại đột nhiên nhắn tin cho cô, xem ra cũng là vì sinh nhật của Hồng Văn.  


 


Cô mở WeChat của chị dâu, nhận được hai tin nhắn thoại.  


 



Cô bật tin thoại, loa điện thoại vang lên giọng nói trẻ con.  


 


"Cô út ơi, hôm nay là sinh nhật cháu, tối nay ba mẹ mời rất nhiều bạn cháu đến nhà chơi, cô có về nhà không ạ?"  


 


Có lẽ vì Phó Tư Dư không xem tin nhắn, chị dâu không nhận được câu trả lời của cô, nghĩ cô không về, nên đã nói gì đó với Hồng Văn. Tin nhắn thứ hai nghe giọng của cậu bé có chút thất vọng.  


 


"Cô ơi, cô bận công việc lắm phải không? Không về dự sinh nhật cháu được ạ?"  


 


Giọng của đứa trẻ buồn bã, Phó Tư Dư xót lắm, vội vàng gửi tin nhắn thoại trả lời.  


 


"Xin lỗi bé yêu, cô vừa bận nên không thấy tin nhắn của cháu, buổi chiều cô sẽ về dự sinh nhật cháu."  


 


Thẩm Hạo Bác đặt cây bút chì đã gọt xong lên bàn, ngẩng đầu nhìn cô.  


 


Phó Tư Dư cầm điện thoại nói với anh: "Cháu trai em, con của anh họ, hôm nay sinh nhật thằng bé mà em quên béng mất. Đợi lát chúng mình ra ngoài ăn trưa, ăn xong anh đi dạo trung tâm thương mại với em nhé."  


 


Cô về dự sinh nhật cháu trai không thể về tay không được, phải mua chút quà mang về.


 


Thẩm Hạo Bác khẽ “ừ” một tiếng, hỏi: “Em muốn dẫn anh về cùng à?”


 


Mối quan hệ giữa ba chi trong nhà họ Phó không được hòa thuận như bên nhà họ Thẩm. Với mấy dịp như sinh nhật trẻ con thế này, nếu là ở nhà họ Thẩm, có lẽ cả ba chi đều sẽ tụ họp chúc mừng nhưng ở nhà họ Phó thì lại chẳng phải ngày gì quan trọng. Sinh nhật hàng năm của Hồng Văn ngoài ba mẹ cậu bé ra, cũng chỉ có mỗi cô út Phó Tư Dư là sẽ có mặt. Mấy anh trai khác của Phó Tư Dư cùng lắm chỉ gửi chút quà, ngay cả Phó Tư Lễ -  em trai ruột của Phó Tư Bình – cũng chẳng thèm về.


 


Trước mặt người nhà họ Phó, Thẩm Hạo Bác vẫn chưa tính là con rể có danh phận chính thức nên càng không cần thiết phải có mặt.


 


Thế nên nếu như hôm nay Phó Tư Dư đưa Thẩm Hạo Bác về nhà, tức là ngầm thừa nhận thân phận của anh trước mặt gia đình.


 


Chuyện này khác hẳn với lần hai người vừa xem mắt xong trước đó, khi đó là do Thẩm Hạo Bác chủ động đến nhà họ Phó, nên ở trong mắt người nhà họ Phó, ý nghĩa hoàn toàn không giống nhau.


 


Hai người nhìn nhau vài giây, Phó Tư Dư mỉm cười nói: “Được thôi, nhưng chiều nay chúng ta đi trung tâm thương mại anh phải chọn quà cho ông nội và ba mẹ em đấy.”


 


Thẩm Hạo Bác gật đầu: “Được.”


 


Ăn trưa xong, hai người rời khỏi nhà hàng đi chọn quà.


 


Quà sinh nhật cho trẻ con thì dễ chọn, Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác vào cửa hàng đồ chơi mua một chiếc xe đồ chơi cho Hồng Văn.



Quà tặng ông nội và ba của Phó Tư Dư cũng dễ lựa, khó nhất là quà cho mẹ cô. Thẩm Hạo Bác do dự mãi, lo sợ chọn không hợp ý mẹ vợ tương lai nên quay sang hỏi ý kiến Phó Tư Dư nhưng Phó Tư Dư cố tình không nói cho anh biết, giả vờ không biết gì cả, bảo anh tự chọn.


 


Thẩm Hạo Bác đứng trước quầy trang sức, giơ điện thoại lên chụp ảnh gửi cho mẹ mình hỏi ý kiến.


 


Tuổi tác của mẹ anh cũng tương đương với mẹ Tư Dư, thẩm mỹ của những người cùng độ tuổi chắc cũng không khác nhau quá nhiều.


 


Cố Mộ Vân nhận được tin nhắn từ con trai, đoán ra anh đang định mua tặng mẹ vợ, bà ấy lập tức gọi điện tới cố tình chọc ghẹo anh: “Con trai à, con định tặng trang sức cho mẹ đấy hả? Không sợ ba con đánh gãy chân à?”


 


Vì ông Thẩm từng dặn rõ ràng là không cho Thẩm Hạo Bác tặng mẹ mình trang sức, vì ông ấy cho rằng tất cả trang sức của mẹ anh đều chỉ có thể do chính ông ấy mua. Vậy nên đến giờ, Thẩm Hạo Bác chưa từng tặng mẹ bất kỳ món trang sức châu báu nào, càng không rõ phụ nữ độ tuổi này thích kiểu gì.


 


Thẩm Hạo Bác đành thật thà đáp: “Chút nữa con về nhà cùng Tư Dư, muốn chọn quà tặng bác gái mà không biết bác gái thích kiểu nào, mẹ xem giúp con với.”


 


Nghe anh muốn mua tặng mẹ vợ tương lai, Cố Mộ Vân lập tức giả vờ tủi thân: “Ôi giời ơi, đúng là sinh con trai chẳng bằng sinh con gái. Con gái là áo bông nhỏ sát tim, còn con trai toàn là sinh cho nhà người ta, cưới vợ là quên ngay mẹ. Mẹ nuôi con hai mươi mấy năm, chưa từng nhận được món trang sức nào, thế mà  mới ở với Tư Dư chưa bao lâu, con đã muốn tặng mẹ vợ trang sức rồi. Tặng cho mẹ vợ mà chẳng tặng cho mẹ ruột, còn bắt mẹ ruột chọn giúp, con đang đâm dao vào tim mẹ đấy à!”


 


Thẩm Hạo Bác: “...”


 


Chắc gần đây mẹ anh xem phim bi kịch nhiều quá rồi.


 


Thẩm Hạo Bác: “Mẹ thích cái nào thì bảo, con bảo họ gói hết lại, gửi về cho mẹ chiều nay luôn.”


 


Cố Mộ Vân vẫn không buông tha: “Đáng lẽ con phải chủ động tặng quà cho mẹ chứ? Đợi mẹ lên tiếng con mới tặng, lại còn là tiện tay mua trong lúc chọn quà cho mẹ vợ, rõ ràng trong lòng con thiên vị mẹ vợ rồi, mẹ vợ quan trọng hơn mẹ ruột chứ gì.”


 


Thẩm Hạo Bác: “...”


 


Phó Tư Dư đứng bên cạnh Thẩm Hạo Bác, nghe hết những gì mẹ anh nói, cuối cùng cũng hiểu cái tính hay ghen bóng gió, soi mói từng li từng tí của Thẩm Hạo Bác rốt cuộc là di truyền từ ai.


 


Thấy gương mặt bất lực của Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư không nhịn được mà bật cười.


 


Cố Mộ Vân nghe thấy tiếng Phó Tư Dư, hỏi: “Tiểu Dư đang ở cạnh con à?”


 


Thẩm Hạo Bác “vâng” một tiếng: “Hai chúng con đang ở trung tâm thương mại.”


 


Sợ Phó Tư Dư hiểu nhầm những lời mình nói ban nãy là thật, Cố Mộ Vân vội vàng giải thích: “Tiểu Dư à, những gì dì nói ban nãy chỉ là đùa với Tiểu Bác thôi, không phải thật sự ghen tị vì thằng bé không tặng trang sức cho dì đâu. Là ba Tiểu Bác ghen ấy, ông ấy không cho ai khác mua trang sức cho dì.”


 


Cố Mộ Vân không chút do dự đẩy hết trách nhiệm sang ông Thẩm.



 


Phó Tư Dư cười càng vui hơn.


 


Hóa ra ông Thẩm cũng là một chúa ghen thứ thiệt.


 


Vốn dĩ nghe là biết Cố Mộ Vân chỉ đang nói đùa, giờ thì chắc chắn luôn cái tính hay ghen của Thẩm Hạo Bác là di truyền trực tiếp từ ba mình.


 


“Không sao đâu ạ, dì ơi, cháu nghe ra là dì đang đùa mà. Dạo này dì khỏe chứ? Dì ăn cơm chưa ạ?”


 


Cố Mộ Vân cười đáp: “Dì vừa ăn xong, vẫn khỏe lắm. Hai đứa ăn chưa?”


 


Phó Tư Dư ngại ghé sát nói chuyện, bèn cầm điện thoại áp lên tai: “Chúng cháu cũng ăn rồi ạ. Hôm nay là sinh nhật cháu trai cháu, chiều cháu với Hạo Bác về nhà nên anh ấy muốn tặng quà cho mẹ cháu, dì có mắt thẩm mỹ tốt, dì xem giúp trong tấm ảnh anh ấy vừa gửi, cái nào đẹp nhất ạ?”


 


Cố Mộ Vân vô cùng hào sảng đáp: “Dì thấy cái nào cũng đẹp, bảo Tiểu Bác mua hết đi!”


 


Phó Tư Dư còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Hạo Bác bên cạnh đã quay sang nhân viên bán hàng: “Gói hết mấy bộ này lại giúp tôi.”


 


Phó Tư Dư giơ tay đập nhẹ lên tay Thẩm Hạo Bác, đầu dây điện thoại bên kia có Cố Mộ Vân, bà ấy đáp lại rồi nói với Phó Tư Dư: “Tiểu Dư à, thím của Hạo Bác gọi dì đi đánh mạt chược rồi, có thời gian cháu và Hạo Bác nhớ qua nhà chơi nhiều hơn, để hai ta cùng thắng tiền của thím hai, thím ba nhé.”


 


“Vâng ạ, chắc chắn rồi.”


 


Cố Mộ Vân: “Vậy nhé, dì cúp máy đây.”


 


Phó Tư Dư ngẩng đầu nhìn Thẩm Hạo Bác, hỏi: “Dì có muốn nói gì với Hạo Bác không ạ?”


 


Cố Mộ Vân: “Không cần đâu, cứ cúp luôn đi.”


 


“Vâng, tạm biệt dì ạ.”


 


“Tiểu Dư, tạm biệt cháu.”


 


Phó Tư Dư cúp máy xong, Thẩm Hạo Bác cũng vừa quẹt thẻ thanh toán xong xuôi.


 


Nhân viên vẫn đang gói quà, Phó Tư Dư đưa điện thoại lại cho Thẩm Hạo Bác, nói: “Ai đời đi tặng quà mà tặng tận mấy bộ trang sức, người không biết còn tưởng đang làm chương trình mua một tặng một nữa ấy.”


 



 


Một lát sau, nhân viên đưa mấy hộp quà đã gói cho Thẩm Hạo Bác.


 


Phó Tư Dư thấy hai tay anh xách đầy túi nên chìa tay ra: “Đưa em cầm bớt hai cái.”


 


Thẩm Hạo Bác lắc đầu: “Không cần.”


 


Phó Tư Dư đưa tay lấy luôn hộp quà tặng cho cháu trai.


 


Trên đường về nhà họ Phó, Phó Tư Dư nói: “Lát nữa mấy bộ trang sức anh mua đừng đưa hết cho mẹ em nhé, lần này tặng một bộ là được rồi.”


 


Cô hiểu mẹ mình rất rõ, nếu Thẩm Hạo Bác tặng quà quý giá quá, mẹ cô chắc chắn sẽ khoe khắp nơi trong mấy buổi tụ họp với giới quý bà. 


 


Gia đình giống như họ, tặng một bộ trang sức là rất bình thường nhưng tặng vài bộ một lúc thì hơi phô trương. Đến lúc ấy mà bị lan truyền ra ngoài, cả giới thượng lưu đều biết Thẩm Hạo Bác rất hào phóng với mẹ vợ, thế nào cũng sẽ có người nghĩ nếu ba và anh cả cô tranh giành quyền lực, Thẩm Hạo Bác nhất định sẽ đứng về phía ba cô.


 


Mỗi lần nghĩ đến chuyện ba cô âm thầm muốn cạnh tranh quyền lực với anh cả, Phó Tư Dư lại đau đầu.


 


Cô đưa tay xoa nhẹ thái dương, Thẩm Hạo Bác thấy vậy lập tức giảm tốc, hỏi: “Sao thế?”


 


Phó Tư Dư lắc đầu: “Không có gì đâu.”


 


Cô do dự một lát, rồi lấy cuốn sổ đăng ký kết hôn từ trong túi đã chuẩn bị sẵn từ khi ra khỏi nhà lúc trưa.


 


Ánh mắt Thẩm Hạo Bác lướt qua thấy cuốn sổ đăng ký kết hôn trong tay cô, sững người trong giây lát rồi khóe môi khẽ cong lên.


 


Phó Tư Dư nhìn thấy anh cười thì cũng cười theo, hỏi: “Anh cười gì vậy?”


 


Thẩm Hạo Bác chỉ mím môi, không nói gì.


 


Phó Tư Dư giơ cuốn sổ kết hôn lên khua qua lại: “Trước giờ hai chúng ta chưa từng nói với người nhà là đã đăng ký kết hôn. Nếu bây giờ đột ngột tuyên bố đã có giấy chứng nhận thì hơi đột ngột, thế nên em tính hôm nay về nhà sẽ nói với ba mẹ là chúng mình nghiêm túc muốn ở bên nhau, sau đó làm lễ đính hôn theo đúng trình tự thông thường. Còn với ông nội thì âm thầm cho ông biết chúng mình đã đăng ký rồi, để ông yên tâm. Anh cảm thấy thế nào?”


 


Thẩm Hạo Bác mỉm cười.


 


Phó Tư Dư: “Anh đừng chỉ cười không thế chứ. Em là con gái, còn phải đứng ra lo mấy chuyện này, anh mà cứ cười mãi là em ngại lắm đấy.”


 


Thẩm Hạo Bác khẽ “ừ”, nhân lúc đợi đèn đỏ, anh đưa tay lên khẽ vuốt nhẹ má cô: “Nghe em hết.”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 77
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...