Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 76
Vì đã mạnh miệng tuyên bố trước mặt Thẩm Hạo Bác rằng mình sẽ đầu tư làm phim. Sau khi về nhà, Phó Tư Dư đã bắt đầu thống kê các loại phim được phát sóng trong những năm gần đây trên các trang web lớn theo tỷ suất người xem và điểm đánh giá, rồi phân tích từng phần ưu nhược điểm của những bộ phim này.
Mấy năm đại học, khi thích tiểu thuyết nào, cô thường mua bản quyền lại bộ đó. Hiện tại trong tay cô có vài bản quyền khá hot, dự định trước tiên sẽ phân tích đánh giá tính khả thi của việc chuyển thể những tiểu thuyết này, sau đó sẽ liên hệ với đạo diễn, biên kịch để tiến hành chuyển thể.
Trước đây, cô cũng làm những việc này nhưng chỉ hứng thú nhất thời, phân tích nghiêm túc chưa được mấy phút đã lại cắm đầu vào điện thoại chơi game.
Lần này cô quyết tâm phải nghiêm túc.
Mấy ngày liền, Thẩm Hạo Bác tan làm về nhà đều thấy cô ngồi trong phòng làm việc nghiêm túc phân tích dự án, trông còn bận rộn hơn cả anh, như đang thi đua với anh vậy. Anh không về phòng nghỉ ngơi, cô cũng không, còn bảo muốn noi gương anh, anh thức khuya làm việc, cô cũng có thể.
Ban đầu, Thẩm Hạo Bác nghĩ cô chỉ hứng thú nhất thời, chưa được hai ngày sẽ chán rồi phát hiện ra nằm dài trên ghế sofa lướt điện thoại chơi game vẫn thoải mái hơn. Không ngờ, mấy ngày trôi qua, cô không những không chán mà còn mê mẩn hơn.
Trước đây, còn một hai tiếng nữa mới đến giờ ăn cơm là cô đã ngừng tất cả mọi việc, bắt đầu nghĩ xem ăn gì, bây giờ vì phân tích dự án mà đến giờ ăn cơm cô cũng quên mất.
Thẩm Hạo Bác tận mắt chứng kiến cô từ một con cá mặn tiến hóa đến trạng thái sắp quên ăn quên ngủ vì công việc, thật sự có chút lo lắng sau này cô sẽ thức khuya làm việc rồi bỏ bữa.
Sáng thứ bảy, sau khi ăn sáng xong, Thẩm Hạo Bác đề nghị ra ngoài hẹn hò với Phó Tư Dư nhưng bị cô từ chối thẳng.
Hôm qua, cô bắt đầu phân tích một tiểu thuyết tiên hiệp mà cô đã mua từ ba năm trước. Dù cô đã đọc vài lần, hiểu rõ mạch truyện nhưng khi đọc đến đoạn hay vẫn thấy nhiệt huyết sôi trào.
Tối qua, cô đọc đến đoạn nữ chính sa ngã vì nam chính, từ thần trở thành ma, rồi gặp lại nam chính lần đầu tiên. Hồi nhỏ cô từng học mỹ thuật, thời đại học cũng từng học ké lớp của Tần Xu nên có chút nền tảng hội họa, lại từng học qua lớp đạo diễn nên trong đầu hình dung được một số cảnh quay. Cô bèn muốn phác thảo các phân cảnh lên giấy để sau này nếu quyết định đầu tư quay bộ phim này, có thể dễ trao đổi với đạo diễn.
Vừa định cầm bút lên thì Thẩm Hạo Bác đã nửa dụ dỗ nửa mua chuộc bế cô về phòng ngủ.
Trước đây cô chưa từng nghĩ đến việc mình có thể vẽ phân cảnh, tối qua sau khi nghĩ ra ý tưởng này, cô cảm thấy mình lại có thêm kỹ năng mới, hôm nay dù thế nào cũng phải vẽ ra được những cảnh nổi bật trong lòng mình.
Gần đây, vì tập trung cao độ nên cô có rất nhiều cảm hứng, lỡ ra ngoài đi dạo một vòng, bị thế giới bên ngoài hấp dẫn, khi về nhà lại sa đọa thì sao?
Cô đặt đũa xuống, để Thẩm Hạo Bác dọn bàn ăn, rót một cốc nước mang vào phòng sách chuẩn bị bắt đầu làm việc.
Trong nhà chỉ có một phòng làm việc, căn phòng ban đầu dành cho dì Đàm nghỉ ngơi đã được sửa thành phòng của Tiểu Tiên Nữ, Thẩm Hạo Bác và cô ở phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ dành cho dì Đàm nghỉ ngơi. Trong nhà cũng không còn phòng nào để sửa thành phòng làm việc cho cô nên cô và Thẩm Hạo Bác đang dùng chung một phòng.
Tuy không ảnh hưởng gì nhưng Phó Tư Dư vẫn cảm thấy trong nhà hơi chật chội, phòng thay đồ ban đầu chỉ dành cho một người, bây giờ phải để quần áo của hai người thì hơi chật, đương nhiên, chủ yếu là không đủ chỗ để quần áo của cô.
Vì vậy, cô và Thẩm Hạo Bác quyết định chuyển nhà, đổi sang một căn nhà lớn hơn. Gần đây ngoài việc phân tích dự án, cô còn đang tìm nhà phù hợp.
Cảm giác mỗi ngày đều làm rất nhiều việc, cuộc sống bỗng chốc được thăng hoa.
Phó Tư Dư gọt một cây bút chì, bắt đầu vẽ.
Thẩm Hạo Bác dọn dẹp xong phòng ăn đi vào, không đến bàn làm việc của mình, mà đứng sau lưng Phó Tư Dư một lúc, thấy cô vẽ một người đàn ông mặc cổ trang trên giấy, nhíu mày hỏi: “Đây là ai?”
Phó Tư Dư không ngẩng đầu lên, trả lời: “Tịch Chẩn.”
Tịch Chẩn?
Thẩm Hạo Bác chưa từng nghe thấy cái tên này, tưởng là nam minh tinh nào đó trong giới giải trí, bèn lấy điện thoại ra lên mạng tìm kiếm, phát hiện không phải minh tinh, mà là nam chính của một bộ tiểu thuyết.
Trên mạng có họa sĩ vẽ nhân vật này nhưng nhân vật Phó Tư Dư vẽ không giống với trên mạng, không biết là cô tự tưởng tượng ra dựa theo mô tả trong tiểu thuyết, hay là vẽ theo hình ảnh của nam minh tinh nào đó.
Thẩm Hạo Bác: “Đây là ngoại hình do em tự thiết kế?”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không phải, em không có trình độ cao như vậy, đây là em gửi thiết lập nhân vật cho Xu Xu, cô ấy vẽ cho em. Những thứ này của em đều là vẽ theo nhân vật mà Xu Xu vẽ, thế nào, đẹp trai không? Có phải Xu Xu rất giỏi không?”
Phó Tư Dư ngẩng đầu nhìn anh, mỗi lần nhắc đến Tần Xu, Phó Tư Dư đều khen ngợi cô ấy hết lời nhưng trước đây đều là khen ngoại hình, lần này là khen tài năng.
“Ai đẹp trai?”
“Tịch Chẩn đó, anh không thấy anh ấy đẹp trai sao? Đương nhiên rồi, vẫn là Xu Xu giỏi, có thể vẽ ra một người đẹp trai như vậy. Bản em vẽ không giống lắm, để em cho anh xem bản gốc của Xu Xu.”
Phó Tư Dư tìm bản vẽ gốc mà Tần Xu gửi cho cô trên máy tính, so với bức cô vừa vẽ bằng bút chì trên giấy, bức tranh nhân vật của Tần Xu rất hoàn chỉnh, quần áo đều đã tô màu, trông rất có khí chất thần tiên, nhìn còn hơi quen mắt.
Thẩm Hạo Bác nhìn kỹ bản vẽ một lúc, phát hiện Tịch Chẩn này có nét hao hao giống Thẩm Cố.
Phó Tư Dư vẫn đang thao thao bất tuyệt khen Tần Xu, khen nhân vật 2D Tịch Chẩn này, đột nhiên phát hiện sắc mặt Thẩm Hạo Bác không đúng lắm.
Phó Tư Dư mơ hồ ngửi thấy mùi giấm chua, khó tin nói: “Không phải chứ, anh ghen với cả nhân vật 2D à?”
Thẩm Hạo Bác liếc nhìn cô một cái, thản nhiên nói: “Em không phát hiện người bạn thân của em vẽ trông giống ai sao?”
“Giống ai?” Phó Tư Dư quay lại nhìn kỹ vài lần: “Không thấy giống ai cả, đây là Xu Xu vẽ theo thiết lập nhân vật em đưa cho cô ấy mà, tác giả nguyên tác viết như vậy nhưng họa sĩ đã làm cho mô tả bằng chữ trở nên sống động hơn.”
Thẩm Hạo Bác nhắc nhở: “Nét mặt của người trong bức tranh này rất giống Thẩm Cố.”
Giống Thẩm Cố sao? Không giống đâu.
Phó Tư Dư lại quan sát Tịch Chẩn trong bức tranh, đường nét khuôn mặt không hề giống Thẩm Cố chút nào nhưng khi nghe Thẩm Hạo Bác nói như vậy, Phó Tư Dư nhìn kỹ lại cũng thấy nét mặt rất giống Thẩm Cố.
Có thể là do từ nhỏ Tần Xu đã tiếp xúc với Thẩm Cố, thiết lập nhân vật Tịch Chẩn trong truyện là rất lạnh lùng, khí chất của Thẩm Cố cũng rất lạnh lùng, vậy nên Tần Xu vô tình vẽ ra nhân vật có thần thái giống Thẩm Cố cũng là điều bình thường.
Lúc nhìn thấy bản vẽ này, cô hoàn toàn không liên tưởng đến Thẩm Cố, có lẽ là do Thẩm Hạo Bác và Thẩm Cố là anh em họ, anh lại quá quen thuộc với Thẩm Cố nên liếc mắt một cái đã thấy bức tranh này giống Thẩm Cố.
Phó Tư Dư cảm thấy có thể Thẩm Hạo Bác đã coi Tịch Chẩn trong bức tranh này là Thẩm Cố, cô khen Tịch Chẩn đẹp trai tương đương với khen Thẩm Cố đẹp trai nên Thẩm Hạo Bác mới ghen. Cô vội vàng nói: “Tuy anh ấy rất đẹp trai nhưng vẫn không đẹp trai bằng anh, anh là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới.”
Phó Tư Dư đứng dậy, ôm lấy cổ Thẩm Hạo Bác, cọ cằm vào xương quai xanh của anh.
Thẩm Hạo Bác cầm tờ giấy vẽ trên bàn cô lên, đưa ra trước mắt quan sát.
Phó Tư Dư nói: “Lúc em vẽ Tịch Chẩn dựa theo bản vẽ của Xu Xu cũng không thấy khí chất anh ấy giống Thẩm Cố. Người em vẽ là Tịch Chẩn, không phải Thẩm Cố. Hơn nữa em chỉ tiện tay phác vài nét, còn lâu mới được một phần mười nét mặt trong tranh của Xu Xu, khác nhau một trời một vực. Không hề có chút bóng dáng nào của Thẩm Cố cả, anh đừng nhỏ nhen mà cho rằng em vẽ anh ấy nhé.”
Phó Tư Dư nói ra hết tất cả những điểm có thể khiến Thẩm Hạo Bác ghen mà cô nghĩ ra được.
Khóe môi Thẩm Hạo Bác hơi mấp máy, Phó Tư Dư lại nghĩ ra một lý do để dỗ dành anh trước khi anh kịp lên tiếng.
“Mấy anh em nhà anh trừ Thẩm Hạo Vĩ ra, ba người còn lại khí chất chẳng phải đều na ná nhau sao? Nếu nói khí chất của Tịch Chẩn trong bức tranh này giống Thẩm Cố, vậy cũng có thể nói là giống anh. Và đương nhiên là anh đẹp trai hơn mấy đứa em trai của anh, cũng đẹp trai hơn Tịch Chẩn ảo này, anh cứ coi như em đang vẽ anh đi.”
Thẩm Hạo Bác chậm rãi nói: “Nhưng em vẽ không giống, không vẽ ra được khí chất.”
“Đúng rồi, em không vẽ ra được khí chất giống Thẩm Cố trong tranh của Xu Xu, vậy thì anh còn gì để ghen nữa.”
“...”
Phó Tư Dư lập tức hiểu ý anh.
Ý anh là cô đối với anh lại không được như Xu Xu đối với Thẩm Cố.
Phó Tư Dư bất lực nói: “Xu Xu là nhà thiết kế, người ta vẽ tranh chuyên nghiệp, em chỉ là nghiệp dư, lúc rảnh rỗi thỉnh thoảng vẽ vài thứ, sao em có thể so sánh với Xu Xu được, em vẽ ra được hình người là tốt lắm rồi, anh còn mong em vẽ ra được thần thái khí chất của anh?”
Phó Tư Dư nói xong bèn ngồi xuống, phẩy tay với Thẩm Hạo Bác: “Anh đi làm việc của anh đi, em phải làm việc rồi.”
Thẩm Hạo Bác vẫn đứng yên.
Phó Tư Dư đảo mắt, ngẩng đầu nói với anh: “Anh nhìn em cũng vô ích, anh tưởng khuôn mặt đẹp trai và khí chất mê người của anh là có thể vẽ ra dễ dàng sao?”
Khóe môi Thẩm Hạo Bác hơi nhếch lên, hỏi: “Khi nào em làm việc xong, chiều nay không muốn ra ngoài dạo à? Anh mua túi xách cho em.”
“Để xem đã.”
Phó Tư Dư chống lại sự cám dỗ của túi xách, tiếp tục vẽ phân cảnh.
Thẩm Hạo Bác bê một chiếc ghế lại, ngồi bên cạnh cô nhìn cô vẽ.
Trước đây đều là anh làm việc, cô ngồi bên cạnh nhìn, bây giờ hai người như đổi vị trí cho nhau vậy.
Phó Tư Dư nghĩ đến trước đây mình ngồi bên cạnh anh, thỉnh thoảng anh lại ngừng công việc hôn mình nên quay đầu lại, cô học theo anh, nắm lấy cằm anh, hôn anh một cái, cười híp mắt vỗ vỗ đầu anh: “Ngoan, tự chơi một lát đi, em làm việc xong sẽ chơi với anh.”
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 76
10.0/10 từ 39 lượt.
