Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 74
Hiện giờ đang trong giờ làm, khu phòng làm việc tầng cao rất yên tĩnh. Khi Phó Tư Dư đi ngang qua khu vực làm việc của bộ phận thư ký, các nhân viên đều ngồi tại bàn của mình, mắt dán vào màn hình máy tính, người thì gõ bàn phím, người thì rê chuột, bấm nhấp liên tục.
Trông có vẻ đang làm việc rất nghiêm túc.
Nhưng nhớ lại hôm trước ở khu nghỉ ngơi nghe được mấy người này tám chuyện, Phó Tư Dư nghĩ mình cứ đường hoàng bước lên thế này chắc chắn họ không thể nào không nhìn thấy.
Phó Tư Dư hơi ngước mắt, nhìn vào gương phía trước bên trái, quả nhiên thấy phía sau có hai người ngồi ở bàn làm việc đang lén liếc về phía mình.
Người nào người nấy cũng biết diễn đấy chứ.
So với Thẩm Hạo Bác, chính mấy người này mới là “đầu sỏ” truyền bá khắp công ty cái tin đồn môi Thẩm Hạo Bác bị cô cắn rách và khiến thân phận bạn gái của cô bị lộ.
Tuy cô không phải cấp trên của họ nhưng với thân phận bạn gái của sếp vẫn đủ để khiến họ e dè. Giống như lãnh đạo đi thị sát vậy, dù có làm xong việc rồi cũng phải tỏ ra bận rộn, không dám để cô phát hiện họ đang lười biếng.
Điều đó khiến Phó Tư Dư nhớ đến cảm giác bị giáo viên giám sát học trong giờ tự học hồi đi học, thời gian trôi qua vô cùng khó chịu.
Khóe môi Phó Tư Dư cong lên một nụ cười ranh mãnh, cô lùi lại hai bước đi đến phía sau lưng một nhân viên đang lén nhìn mình qua gương.
Phó Tư Dư nhớ hôm trước người này có nói, cô ấy cố tình làm rơi bút xuống đất để cô nhặt, nhân cơ hội lại gần ngắm nhìn gương mặt của mình.
Chỉ dựa vào cái sự tò mò muốn biết mặt mình của cô ấy thôi, Phó Tư Dư đoán chắc chắn cô ấy là một trong hai người đến bộ phận marketing nghe ngóng tin tức về mình.
Phó Tư Dư khoanh tay trước ngực, im lặng đứng sau lưng Miêu Vi.
Mấy ngày nay Miêu Vi vốn đã thấp thỏm vì sợ Phó Tư Dư nghe thấy những lời mình nói hôm trước, giờ Phó Tư Dư đột nhiên lùi lại đứng ngay sau lưng làm cô ấy sợ đến mức tim muốn nhảy ra ngoài.
Chỉ sợ Phó Tư Dư sẽ nhắc lại chuyện cô ấy cố tình giăng bẫy làm rơi bút để cô nhặt.
Hai tay cô ấy đặt trên bàn phím gõ chữ, vì quá căng thẳng nên đầu óc rối bời, gõ ra toàn ký tự loạn xạ.
Phó Tư Dư nheo mắt lại, cúi xuống nhìn màn hình máy tính của Miêu Vi, sau đó quay đầu lại, cười tủm tỉm nhìn cô ấy, cô vẫn không nói một lời, nét mặt đầy ẩn ý.
Đến lúc đó Miêu Vi mới phát hiện trong tài liệu của mình toàn là ký tự vô nghĩa, ngón tay cô ấy cứng đờ, một luồng khí lạnh chạy từ đỉnh đầu xuống tận gót chân.
Tiêu rồi tiêu rồi.
Lần này chắc chắn tiêu thật rồi.
Cô ấy lại dám gõ một đống chữ vớ vẩn trước mặt bạn gái của sếp, nhìn dáng vẻ của cô, chắc chắn là đã nghe thấy những lời mình nói hôm trước nên mới cố ý đứng sau lưng để xem năng lực làm việc của mình ra sao.
Kết quả Miêu Vi lại viết ra một mớ câu cú chẳng ra gì, lát nữa chắc chắn sẽ bị trợ lý Phan gọi lên mắng cho một trận.
Phó Tư Dư thấy cô ấy căng thẳng như vậy thì khẽ thở ra một hơi, cầm điện thoại lên lướt nhìn tin nhắn thúc giục vừa được Thẩm Hạo Bác gửi tới.
Thẩm Hạo Bác: [Em tới chưa?]
Phó Tư Dư không trả lời, cô nhấc chân bước về phía phòng làm việc Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác đang đứng cạnh cửa đợi cô, vừa đẩy cửa bước vào đã bị anh vươn tay ôm vào lòng: “Sao lại lâu vậy?”
Phó Tư Dư vốn định tính sổ với anh cho ra lẽ nhưng ngẩng đầu thấy gọng kính viền vàng trên sống mũi anh, cô nhớ ra mắt anh vẫn còn chưa khỏi nên mềm lòng, ôm eo anh hừ một tiếng thật dữ dằn.
Thẩm Hạo Bác véo mũi cô: “Hừ gì chứ, anh chọc em không vui à?”
Phó Tư Dư giơ tay đập nhẹ vào ngực anh: “Anh nói xem, tất cả là tại anh, phiền chết đi được.”
Cô vừa nói vừa đập thêm một cái.
Thẩm Hạo Bác không né tránh, ôm Phó Tư Dư để cô ngồi xuống ghế rồi cúi người quỳ trước mặt cô, anh nắm tay cô nhẹ nhàng bóp mấy ngón tay: “Em nói trước đi, anh làm gì khiến em không vui sao?”
Hai người họ vừa mới chia tay nhau ở ngã rẽ phía trước công ty, lúc đó cô vẫn còn vui vẻ, giờ chưa tới hai mươi phút mà đã như vậy rồi.
Phó Tư Dư bĩu môi, ấm ức nói: “Lúc em vừa bước vào thang máy thì gặp mấy nhân viên, nghe họ bảo giờ cả công ty đều biết chuyện hai chúng ta đang yêu nhau rồi.”
Thẩm Hạo Bác ngẩng đầu nhìn cô, dịu dàng nói: “Biết thì biết thôi, em đâu chỉ là bạn gái anh, em còn là vợ anh nữa cơ mà, có phải quan hệ gì mờ ám đâu.”
Phó Tư Dư thấy anh thản nhiên như vậy thì giận đến mức giơ chân đá nhẹ vào bắp chân anh.
Trên ống quần tây sẫm màu của anh in lại một dấu giày nhàn nhạt, Thẩm Hạo Bác chẳng thèm để ý, Phó Tư Dư rút tay ra khỏi tay anh, cúi người phủi bụi trên quần anh rồi ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia. Vì hai người có quan điểm khác nhau về cùng một chuyện nên cô phụng phịu hừ vài tiếng, sau đó dụi mặt vào vai anh: “Haiz, cái đồ mặt dày như anh thì sao hiểu được cảm giác xấu hổ của con gái bọn em chứ.”
Thẩm Hạo Bác vỗ lưng cô: “Sao anh lại không hiểu, chẳng phải em cảm thấy xấu hổ vì để người ta biết chuyện em là người cắn rách môi anh sao?”
“Chưa hết gì nữa?”
Phó Tư Dư liếc anh một cái: “Chẳng phải còn cái danh hiệu nhân tài đặc biệt anh cho em nữa sao, em đi làm ở công ty kiểu ba ngày đi làm hai ngày nghỉ, chưa từng tham gia dự án nào tử tế, hoàn toàn không xứng với hai chữ nhân tài. Giờ ai cũng biết em là bạn gái anh, là đi cửa sau vào làm, vậy thì… Cái danh hiệu nhân tài đặc biệt đó của em chẳng phải cực kỳ xấu hổ sao, người ta chắc chắn sẽ nghĩ em là đồ phù phiếm, đi cửa sau còn thổi gió bên gối xin cho được cái danh hiệu ấy.”
Phó Tư Dư lải nhải nói một tràng còn Thẩm Hạo Bác thì nhìn cô bằng ánh mắt chăm chú, bị cô chọc cười đến nỗi suýt bật cười thành tiếng.
Cô đúng là rất biết rõ tình trạng làm việc của bản thân.
Phó Tư Dư nói một lúc thì cũng cảm thấy phản ứng của mình so với sự điềm tĩnh của anh có vẻ quá trẻ con.
Cô biết rõ chuyện nhân viên công ty thích tám chuyện đời tư của sếp là điều Thẩm Hạo Bác cũng không giải quyết được nhưng cô lại giống như tìm được một chỗ dựa để bênh vực mình, cô hít hít mũi, móc lấy cúc áo vest của anh, nói: “Dù sao, dù sao thì em thấy xấu hổ lắm. Hay là... Hay là...”
Thẩm Hạo Bác xoa xoa sau đầu cô, dịu dàng nói: “Muốn nói gì thì cứ nói thẳng.”
Phó Tư Dư nói: “Hay là em nghỉ việc đi, từ mai không đến công ty nữa.”
Thực ra Phó Tư Dư đã nghĩ xong quyết định này từ lúc nghe thấy mấy người kia nói về mối quan hệ giữa cô và Thẩm Hạo Bác khi đang đợi thang máy ở sảnh tầng một rồi, chỉ là cô hơi lo rằng Thẩm Hạo Bác sẽ không đồng ý.
Dù sao danh xưng nhân tài xuất sắc đặc biệt này tuy không xứng đáng với cô nhưng lúc trước Thẩm Hạo Bác cũng tốn không ít công sức để thuyết phục cô đến công ty làm việc.
“Vừa hay sắp tới em phải bắt đầu viết luận văn tốt nghiệp nữa, em...”
“Được.”
Lý do cô chuẩn bị cả đống còn chưa kịp nói hết, Thẩm Hạo Bác đã đồng ý: “Nghỉ việc xong thì chuyên tâm làm bà chủ của anh.”
Phó Tư Dư vui mừng reo lên: “Anh đồng ý thật à!”
Thẩm Hạo Bác bật cười: “Có gì mà không đồng ý chứ, em muốn đi làm thì đi, không muốn thì thôi.”
“Nhưng mà lúc trước anh còn làm cho em bao nhiêu kế hoạch phát triển tương lai cơ mà? Giờ em nói nghỉ là nghỉ, anh thật sự không giận à?”
Thẩm Hạo Bác thở dài bất đắc dĩ, gõ nhẹ vào trán cô: “Em ngốc à?”
Phó Tư Dư không hiểu anh có ý gì.
Thẩm Hạo Bác nhàn nhạt nói: “Hồi đó anh bảo em đến làm là để vun đắp tình cảm với em, ai quan tâm em có phải nữ cường nhân hay không chứ.”
“...”
Phó Tư Dư cảm thấy mình lại bị anh coi là đồ ngốc nữa rồi, cô không cam lòng nói: “Vậy ông nội em thì sao, anh tính nói gì với ông? Ông kêu anh phải quản lý em cho tốt đó.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Ông nội em bảo em đến công ty anh làm là vì muốn em tích cực, cố gắng kiếm tiền hả?”
Phó Tư Dư: “...”
Thôi được rồi, cô hiểu rồi.
Ông nội cô cũng muốn cô có thể ở bên cạnh anh, bồi dưỡng tình cảm cho tốt, vốn dĩ cũng chẳng trông mong cô gây dựng sự nghiệp gì đâu.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 74
10.0/10 từ 39 lượt.
