Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 73


“Anh tự va vào à?”


 


Phó Tư Dư nhìn Thẩm Hạo Bác đầy nghi ngờ, phải đi đứng bất cẩn đến mức nào mới có thể va trúng vào mắt như vậy chứ.


 


Thẩm Hạo Bác chỉ đáp "Ừ” và không giải thích gì thêm. Anh ôm chặt lấy Phó Tư Dư, môi khẽ hôn lên vành tai cô, đầu ngón tay v**t v* nhẹ nhàng sau lưng cô: “Ngủ thêm một lát nữa đi.”


 


Vì vết thương ở mắt nên hôm nay Thẩm Hạo Bác đã hoãn lại lịch làm việc bên ngoài.


 


Tuy Thẩm Hạo Bác một mực khẳng định vết thương là do anh tự va phải nhưng trong lòng Phó Tư Dư hiểu rõ, chín mươi chín phần trăm là do cô đánh, nghĩ thế cô lại cảm thấy vô cùng áy náy.


 


Vì muốn bù đắp cho anh, hôm nay cô rất dịu dàng với anh, cứ cách một lúc lại ghé sát tai Thẩm Hạo Bác thì thầm mấy lời ngọt ngào, thậm chí để tránh tối đến vô tình làm anh bị thương lần nữa, cô còn nghĩ ra một cách vụng về.


 


Cô nằm trong vòng tay Thẩm Hạo Bác, đưa hai cổ tay trắng nõn ra chụm lại đưa cho anh xem.


 


“Về sau khi ngủ anh khóa tay em lại đi.”


 


Như vậy thì lúc ngủ cô sẽ không vô thức vung tay đấm anh nữa.


 


“Khóa lại ư?” Lông mày Thẩm Hạo Bác hơi nhíu lại.


 


Phó Tư Dư khẽ ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt anh rồi gật đầu: “Đúng vậy, khóa tay em lại, chẳng phải là em đã mua còng tay rồi còn gì? Anh dùng còng khóa hai cổ tay em lại là em không đánh anh được nữa.”


 


Thẩm Hạo Bác nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, tim anh khẽ dao động, cánh tay ôm eo cô siết chặt hơn, anh cúi đầu hôn lên môi cô.


 


Phó Tư Dư lập tức vòng tay ôm lấy cổ anh, ngoan ngoãn phối hợp.


 


Tiếng tim đập hòa vào nhau, nụ hôn ấy dịu dàng tha thiết giống như thuở ban đầu họ bên nhau, vừa kích động vừa dè dặt.


 


Phó Tư Dư bị anh hôn đến mức đỏ bừng hai má, Thẩm Hạo Bác kẹp lấy cổ tay cô bằng hai ngón tay, đầu ngón tay thô ráp lướt nhẹ qua làn da mịn màng bên trong cổ tay, ánh mắt anh chăm chú quan sát, khẽ lẩm bẩm: “Cái cổ tay nhỏ xíu này có chịu nổi còng tay không?”


 


“Chịu được, chịu được mà.” Phó Tư Dư vội vàng gật đầu: “Em ngủ ngoan lắm, anh khóa tay em lại thì em sẽ không quậy nữa, không sao đâu.”


 


“Em ngủ ngoan ấy hả?”


 


Thẩm Hạo Bác quay mặt sang, vết thương trên mắt đối diện với ánh mắt cô như thể đang nói, ngoan mà còn đấm anh thành ra thế này à.


 


Phó Tư Dư chột dạ cười gượng, Thẩm Hạo Bác xoa đầu cô: “Đừng nghĩ ra mấy trò vớ vẩn này nữa, anh không nỡ.”


 


Anh đưa tay cô lên, hôn khẽ lên cổ tay, Phó Tư Dư hơi nhổm nửa người lên tựa vào ngực anh, mái tóc dài xõa xuống người cô, nửa khuôn mặt áp lên lồng ngực rắn chắc kia, khóe môi cong lên: “Thẩm Hạo Bác, tim anh đập nhanh quá.”


 


Thẩm Hạo Bác đặt tay lên sau đầu cô: “Nhanh sao?”


 


“Nhanh lắm.” Phó Tư Dư đảo mắt, ngẩng đầu lên cố tình hỏi: “Có phải anh rất thích em không?”


 


Thẩm Hạo Bác nhướng mày: “Em thấy sao?”


 


Phó Tư Dư mím môi, nụ cười càng thêm ngọt ngào: “Có phải anh rất, rất thích em không?”


 


Ánh mắt cô mang chút trêu chọc, Thẩm Hạo Bác nhìn cô vài giây, anh ôm eo cô lật người đè lên, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào gương mặt cô.


 


“Bé cưng, hôm nay không ra khỏi giường nữa.”


 



 


Hai người ở khách sạn hai đêm, đến khoảng mười giờ sáng ngày thứ ba mới cùng nhau rời khỏi đó.



 


Vết thương ở khóe mắt Thẩm Hạo Bác vẫn còn hơi bầm, Phó Tư Dư bôi một lớp kem che khuyết điểm cho anh. Sau đó cô chọn một chiếc kính gọng vàng đeo lên, khí chất lạnh lùng của anh nay thêm vài phần nho nhã.


 


Thẩm Hạo Bác vốn có thị lực rất tốt nên trước giờ chưa từng đeo kính. Phó Tư Dư được anh nắm tay, đi chầm chậm về hướng công ty. Bên cạnh có mấy cô gái trông như sinh viên đại học đi ngang qua, không biết ai nhìn thấy Thẩm Hạo Bác trước, Phó Tư Dư tai thính nên lập tức nghe thấy các cô gái thì thầm, chia sẻ với nhau rằng vừa thấy một anh đẹp trai, sau đó cả đám đồng loạt quay đầu nhìn về phía Thẩm Hạo Bác.


 


“Đẹp trai quá trời luôn á.”


 


Người đã đi xa rồi mà vẫn còn quay đầu nhìn.


 


Đúng là cái tên thu hút ong bướm.


 


Phó Tư Dư siết chặt tay Thẩm Hạo Bác.


 


Thẩm Hạo Bác lập tức cúi người đưa tai lại gần má cô.


 


Phó Tư Dư hừ nhẹ một tiếng, hỏi: "Anh biết bây giờ trông anh giống gì không?”


 


“Giống gì?”


 


Phó Tư Dư đáp: “Giống một tên lưu manh giả danh tri thức.”


 


Thẩm Hạo Bác mím môi cười, hỏi: “Sao em lại nói như thế?”


 


“Không đúng, không phải giống mà anh chính là lưu manh giả danh tri thức, bên ngoài thì nho nhã, bên trong lại đầy bụng âm mưu.”


 


Lần đầu tiên Thẩm Hạo Bác nghe cô nói anh có vẻ ngoài nho nhã, chắc là nhờ cái kính rồi.


 


Dù nhận xét có phần tiêu cực nhưng Thẩm Hạo Bác cũng không giận, anh hỏi tiếp: “Thế trước kia thì sao?”


 


Phó Tư Dư: “Trước kia là cầm thú đội lốt người.”


 


Thẩm Hạo Bác nhướng mày: “Cầm thú đội lốt người mà em cũng thích à?”


 


“Đương nhiên rồi.” Phó Tư Dư nghiêm túc nói: “Giờ mấy cô gái trẻ đều thích kiểu này đó, anh không thấy mấy cô hồi nãy dán mắt vào anh suốt à?”


 


“Em ghen hả?”


 


“Em đâu có, em không thích ghen tuông đâu, mấy người hay ghen toàn là trẻ con hết.”


 


Cô hơi ngẩng cằm, lắc đầu, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: “Hơn nữa, bọn họ nhìn cũng vô ích, anh là của em rồi.”


 


Thẩm Hạo Bác bật cười, phía trước lại có hai người phụ nữ đi tới liếc nhìn Thẩm Hạo Bác một cái, sau đó quay sang nhìn nhau, che miệng quay đầu lại nhìn tiếp.


 


Thẩm Hạo Bác ghé sát tai Phó Tư Dư thì thầm: “A Dư, lại có người nhìn anh nữa kìa.”


 


Phó Tư Dư giả vờ thờ ơ: “Nhìn thì nhìn đi, có mất miếng thịt nào đâu.”


 


Thẩm Hạo Bác buông tay cô ra để cô khoác tay anh.


 


Phó Tư Dư đùa chọc nhẹ vào má anh: “Anh là đàn ông mà, chẳng lẽ bị người ta nhìn vài lần đã xấu hổ rồi à?”


 


Thẩm Hạo Bác nắm chặt tay cô: “Đừng nghịch.”


 


Phó Tư Dư đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn tòa nhà Quang Trì, trong lòng tính toán khoảng cách đi bộ chắc còn khoảng mười phút.


 


“Em sao vậy?”



 


Thẩm Hạo Bác quay đầu hỏi cô.


 


Phó Tư Dư vỗ vỗ vai anh: “Anh ngồi xuống đi.”


 


Thẩm Hạo Bác không biết cô định làm gì nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo, ngồi xổm xuống trước mặt cô.


 


Phó Tư Dư đi ra phía sau lưng anh, cúi người nằm bò lên lưng anh, nghiêng đầu ghé sát tai anh nói nhỏ: “Được rồi, anh cõng em đi.”


 


Thẩm Hạo Bác đưa tay ra sau đỡ lấy đùi cô, cõng cô lên, quay đầu lại hỏi: “Mệt rồi à?”


 


Phó Tư Dư thành thật nói: “Không, chỉ là muốn anh cõng em thôi.”


 


Thẩm Hạo Bác hiểu ý cô, bật cười: “Không phải em không ghen à?”


 


Phó Tư Dư dùng hai tay nhéo tai anh, giọng điệu bá đạo: “Anh là của em, sau này ra ngoài thì cách xa mấy người phụ nữ khác ra, không được trêu ong ghẹo bướm, nghe rõ chưa?”


 


Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng.


 


Phó Tư Dư kéo tai anh dài ra: “Đừng chỉ ‘ừ’, nói cho rõ ràng vào.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Nghe rõ rồi, anh là của em.”


 


Phó Tư Dư thả tai anh ra, khóe môi cong lên, liếc mắt thấy xung quanh không ai chú ý đến hai người, cô nhanh chóng hôn nhẹ lên tai anh một cái.


 


Còn cách công ty một ngã rẽ nữa, Phó Tư Dư bảo Thẩm Hạo Bác thả cô xuống. Cô có thể thoải mái khoe khoang tình cảm với người không quen ngoài đường nhưng trước mặt nhân viên của tập đoàn Quang Trì thì lại thấy ngại nên cô bảo Thẩm Hạo Bác đi trước, còn mình thì chờ đèn xanh ở đằng sau.


 


Hôm nay vừa bước vào cổng công ty, Phó Tư Dư đã cảm thấy mấy cô nhân viên lễ tân nhìn mình với ánh mắt hơi kỳ lạ.


 


Ở khu vực thang máy, có mấy nhân viên đang đợi. Chắc Thẩm Hạo Bác vừa mới lên lại còn đi thang máy công cộng chứ không phải thang riêng của anh. Phó Tư Dư nghe thấy họ đang bàn tán về anh.


 


“Tôi vừa đi tới đã thấy tổng giám đốc Thẩm đang đứng đợi thang máy rồi, anh ấy còn đeo kính nữa chứ, trông hơi khác mọi ngày, suýt chút nữa thì không nhận ra. May mà tôi phản ứng nhanh, không thì đã phải đi chung thang với tổng giám đốc rồi.”


 


“Bây giờ cũng gần 11 giờ rồi đó, sao tổng giám đốc Thẩm lại đến muộn vậy? Trợ lý Phan cũng không đi cùng, chẳng phải anh ấy là kiểu cuồng công việc à?”


 


“Dĩ nhiên là do đang yêu rồi, đàn ông đang yêu thì khác chứ, cô không biết tổng giám đốc Thẩm có bạn gái rồi à?”


 


“Biết chứ, chẳng phải chuyện anh ấy yêu đương bên phía bộ phận truyền thông đã đồn cả mấy tháng nay rồi sao? Nghe nói bạn gái còn từng đến phòng làm việc tìm anh ấy nữa, chỉ là vẫn chưa ai biết là ai thôi.”


 


Một người đàn ông trạc ngoài ba mươi chen đầu vào nói: “Bạn gái của tổng giám đốc Thẩm là ai mà hai người còn chưa biết à?”


 


“Anh biết à?”


 


Phó Tư Dư cùng hai người kia tò mò nhìn về phía người đàn ông đang nói chuyện.


 


Người kia tay xách hai ly cà phê, ưỡn ngực lên, mặt đầy vẻ đắc ý như đang nắm giữ bí mật lớn.


 


“Bạn gái của tổng giám đốc Thẩm cũng là nhân viên của tập đoàn Quang Trì chúng ta đó.”


 


“Cũng là người của công ty mình á?”


 


Người đàn ông gật đầu: “Đúng vậy, hôm qua tin này còn lan khắp công ty rồi mà.”


 


“Biết là ở bộ phận nào không?”


 


“Bộ phận marketing truyền hình và điện ảnh, hình như tên là Phó Tư Dư.”



Phó Tư Dư nghe tới đây trợn to mắt kinh ngạc, cô nhanh chóng giơ tay tháo bảng tên đang đeo trước ngực xuống.


 


Hôm kia lúc cô đến công ty, mấy người này còn chưa biết bạn gái của Thẩm Hạo Bác là cô mà?


 


Hôm qua cô và anh đều không đến công ty, tại sao chuyện cô là bạn gái Thẩm Hạo Bác lại bị đồn ầm lên thế này?


 


Chẳng lẽ hôm kia lúc cô tới phòng làm việc Thẩm Hạo Bác bị mấy cô thư ký đoán ra rồi sao?


 


Cũng may tập đoàn Quang Trì rất lớn, cô cũng ít khi tiếp xúc với nhân viên các phòng ban khác, những người này chỉ biết tên bạn gái của Thẩm Hạo Bác là Phó Tư Dư chứ không biết mặt cô trông ra sao.


 


Tuy nhiên nếu một người mà cô chưa từng gặp cũng biết chuyện thì chắc chắn bây giờ trong phòng làm việc của bộ phận marketing truyền hình và điện ảnh ai cũng biết rồi.


 


Phó Tư Dư cầm điện thoại nhắn tin cho Hứa An An.


 


[An An, cô có nghe ai nhắc đến chuyện tôi là bạn gái Thẩm Hạo Bác không?]


 


Thang máy đến tầng một, mấy người khác đang đợi thang đã lên hết, thấy cô cúi đầu chơi điện thoại không để ý, bèn nhắc: “Thang máy đến rồi.”


 


Phó Tư Dư ngẩng đầu nhìn thang máy, khẽ gật đầu, bước vào rồi cảm ơn người đã nhắc nhở, sau đó ấn tầng lên phòng làm việc.


 


Cô nhận được hồi âm từ Hứa An An trên WeChat.


 


Hứa An An: [Hôm qua tôi đi trám răng nên không ở công ty, giờ đang hóng chuyện đây.]


 


Phó Tư Dư: “...”


 


Ý là mọi người thật sự đều biết chuyện rồi à.


 


Nhưng chẳng phải cô ấy đã sớm biết quan hệ giữa cô và Thẩm Hạo Bác sao?


 


Sao còn hóng gì chứ?


 


Phó Tư Dư: [Có gì mà hóng?]


 


Hứa An An: [Cô không muốn biết cô bị lộ ra kiểu gì à?]


 


Thế thì cô càng muốn biết, dù cô đoán chắc là hôm đó mấy người ở phòng thư ký đoán ra cô chính là cô gái thường đeo khẩu trang và đội mũ đến tìm Thẩm Hạo Bác nhưng lúc đó cô chỉ nói mình là người bên bộ phận marketing truyền hình và điện ảnh, chưa từng nhắc đến tên thật.


 


Mấy người ở phòng thư ký không đến mức rảnh rỗi đi điều tra cô ở phòng marketing truyền hình và điện ảnh chứ?


 


Phó Tư Dư: [Tôi bị lộ thế nào?]


 


Sau khi gửi tin nhắn đó, thang máy đến tầng của bộ phận mà cô làm việc.


 


Phó Tư Dư bước ra khỏi thang máy, cô không đi thẳng về phòng mà đến chỗ rẽ quay mặt vào tường, quay lưng lại với mọi người để chờ tin nhắn của Hứa An An.


 


Hứa An An: [Chuyện này nói ra thì dài lắm, lát nữa tôi vào nhà vệ sinh rồi gọi voice cho cô nhé, hôm nay cô có đến công ty không?]


 


Phó Tư Dư: [Tôi đến rồi, đang đứng ở thang máy đây, cô ra đây đi.]


 


Hai phút sau, Hứa An An chạy tới.


 


Phó Tư Dư kéo tay cô ấy hỏi: “Trong phòng làm việc bây giờ có nhiều người bàn tán về tôi không?”


 


Hứa An An: “Tôi biết thế nào cô cũng hỏi câu này mà. Lúc ra đây tôi đếm rồi, hôm nay phòng làm việc mình có tổng cộng sáu người đến, chỉ có một người là đang chạy dự án vì không kịp tiến độ, năm người còn lại đều đang hóng chuyện.”


 



Phó Tư Dư: “Mọi người biết quan hệ giữa tôi và Thẩm Hạo Bác thế nào? Họ đang bàn tán cái gì vậy?”


 


Hứa An An nói: “Tôi nghe anh Lý kể sáng hôm qua có hai trợ lý bên phòng thư ký đến hỏi bộ phận mình có ai họ Phó không, người ấy là một mỹ nữ rất xinh đẹp. Nhắc đến mỹ nữ thì trong bộ phận mình cô là nổi nhất rồi, anh Lý nghe thấy mỹ nữ họ Phó là nghĩ ngay đến cô. Hai trợ lý đó hỏi anh Lý có ảnh của cô không, anh Lý nói là không có. Rồi họ lại hỏi cô ở công ty có điểm gì đặc biệt không, không phải cô vẫn được công nhận là nhân tài đặc biệt do công ty tuyển riêng sao? Anh Lý cứ tưởng họ đến điều tra để đánh giá năng lực của cô nên nói rất nhiều điều tốt về cô. Vì hôm qua cô không đến công ty, anh Lý sợ họ nghĩ cô tự ý nghỉ làm nên còn giải thích là vì cô là nhân tài đặc biệt, có thể được lãnh đạo cử đi hiện trường công tác, nói xong thì hai người đó rời đi.”


 


Mỗi lần nghe mấy chữ nhân tài xuất sắc là Phó Tư Dư lại xấu hổ tới mức phải lấy chân cào đất, nhất là bây giờ khi mọi người đều biết cô là bạn gái của Thẩm Hạo Bác, chắc chắn cũng đoán được danh hiệu nhân tài xuất sắc được đặc cách kia là từ đâu mà ra rồi.


 


“Sau đó thì sao?”


 


“Sau đó buổi trưa hôm qua, người bên bộ phận chúng ta đi ăn cơm ở căng-tin bị rất nhiều người kéo lại hỏi có biết Phó Tư Dư của phòng mình là bạn gái của tổng giám đốc Thẩm không. Người bên chúng ta đều bảo không biết, chưa từng nghe nói. Thế là họ bắt đầu phổ cập tin tức, nói rằng hôm qua trợ lý Phan có mặt ở công ty nhưng sếp Thẩm lại không có, điều đó chứng tỏ hôm qua sếp Thẩm nghỉ làm, trùng hợp là cô cũng không ở công ty nên chắc chắn hai người ở bên nhau.”


 


Lý do suy luận này vừa nghe là biết được mấy trợ lý bên phòng thư ký nghĩ ra.


 


Phó Tư Dư hít sâu một hơi, không ngờ mấy người đó lại rảnh rỗi đến mức chạy sang tận phòng marketing để thăm dò tin tức.


 


Phó Tư Dư nghĩ đến danh hiệu nhân tài xuất sắc của mình và những lần đồng nghiệp tám chuyện trong phòng làm việc về chuyện môi Thẩm Hạo Bác bị cô cắn rách, cô chỉ cảm thấy tức ngực, không đủ can đảm để bước vào phòng làm việc và đối mặt với tình huống sượng trân đó.


 


Cô đẩy tay Hứa An An, hỏi: “Cô thấy bây giờ tôi vào có ngượng không?”


 


Hứa An An nói: “Bọn họ sẽ còn ngượng hơn cô.”


 


Vì trước đây họ không biết Phó Tư Dư là bạn gái của Thẩm Hạo Bác nên vẫn thản nhiên hóng hớt về sếp Thẩm và bạn gái anh ngay trước mặt cô.


 


Giờ đột nhiên biết được người mà họ tám chuyện mỗi ngày chính là người ngồi ngay bên cạnh mình, ai nấy đều chết sững.


 


Từ hôm qua đã bàn nhau rằng đợi Phó Tư Dư tới công ty, không biết nên chủ động xin lỗi vì nói xấu sau lưng Phó Tư Dư hay giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


 


Phó Tư Dư nghe nói họ còn định xin lỗi mình thì càng cảm thấy tức nghẹn.


 


Hứa An An hỏi: “Bây giờ cô định vào không? Dù sao cũng phải vào thôi, giơ đầu là một dao, rụt đầu cũng là một dao. Chỉ cần cô không thấy ngượng thì người ngượng sẽ là họ.”


 


Lúc cô ấy khuyên Phó Tư Dư đừng xấu hổ thì trơn tru như chém gió như thể quên mất bản thân mình cũng từng vì một tiếng gọi “chú” mà xấu hổ tới mức muốn bỏ không dám tới gặp Diệp Húc để khám răng nữa.


 


Phó Tư Dư khoát tay: “Không, tôi không vào đâu, cô tự vào đi.”


 


Cô quay đầu bấm thang máy.


 


Hứa An An thấy cô bấm lên tầng trên đoán chắc cô định đi tìm Thẩm Hạo Bác, cô ấy nói: “Vậy tôi về tiếp tục hóng chuyện đây.”


 


Phó Tư Dư liếc xéo cô ấy một cái, cô nàng cười toe toét quay người trở lại phòng làm việc.


 


Phó Tư Dư cúi đầu nhắn tin cho Thẩm Hạo Bác: [Anh đang bận không?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Sao thế?]


 


Phó Tư Dư: [Em muốn lên tìm anh.]


 


Thẩm Hạo Bác: [Nhớ anh à.]


 


Phó Tư Dư: [Đúng vậy.] Muốn đánh anh một trận.


 


Thẩm Hạo Bác hơi bất ngờ: [Hôm nay em chủ động vậy sao?]


 


Phó Tư Dư xắn tay áo: [Đúng thế, anh đợi đấy, em lên liền.]


 


Nếu không phải vì hai hôm trước Thẩm Hạo Bác cứ nằng nặc bắt cô tới phòng làm việc của anh thì cô cũng không bị mấy trợ lý và thư ký kia nhận ra.


 


Phó Tư Dư tức tối bấm thang máy đi tìm Thẩm Hạo Bác tính sổ.


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 73
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...