Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 62


Lẩu của Phó Tư Dư gọi được giao đến trước suất cơm của Thẩm Hạo Bác. Bình thường cô ăn lẩu thường gọi vị cay vừa nhưng có lẽ vì trước đó kiêng khem quá đà nên dạo này sinh ra kiểu ăn uống phục thù, thấy cay vừa không còn thỏa mãn được nữa, thế là cô gọi hẳn vị siêu cay.


 


Để cho tiện nên Phó Tư Dư đã nhờ quán nấu sẵn rồi giao đến luôn.


 


Mở hộp đồ ăn ra, mùi thơm nồng nàn xộc thẳng vào mũi, nước lẩu phủ một lớp ớt đỏ tươi, trông rất hấp dẫn.


 


Thẩm Hạo Bác rót một bát nước lọc bảo cô nhúng qua đồ ăn rồi hẵng ăn nhưng cô đẩy bát trả lại cho anh, lắc đầu từ chối: "Không cần nhúng nước đâu, nhúng mất vị là không ngon nữa."


 


Phó Tư Dư vừa nói vừa gắp một miếng thịt bò cho vào miệng. Miếng thịt bò được vớt ra từ nồi nước đỏ còn bốc hơi nóng, vừa cay vừa tê, k*ch th*ch đầu lưỡi.


 


Phó Tư Dư cay đến mức hít hà một tiếng, rồi lại gắp thêm một đũa thịt bò cuộn nhét vào miệng, nghiêng đầu nhìn Thẩm Hạo Bác hỏi: "Quán lẩu này ngon thật đấy, anh có muốn thử không?"


 


Thẩm Hạo Bác còn chưa kịp nói có muốn ăn hay không thì Phó Tư Dư đã tự ý gắp một miếng thịt bò cho anh: "Nào, nhanh lên, há miệng ra, a..." Phó Tư Dư há to miệng, cười tủm tỉm, trông như đang dỗ trẻ con ăn.


 


Mỗi lần cô cười, khóe mắt đều cong lên như vầng trăng khuyết, đôi mắt trong veo lấp lánh, trông vừa ngọt ngào vừa chân thành, khiến người ta không nỡ từ chối ý tốt của cô.


 


Thẩm Hạo Bác há miệng, chờ cô đút.


 


Nụ cười trên môi Phó Tư Dư càng thêm rạng rỡ, cô dùng đũa gắp miếng thịt đến bên môi anh, bỗng nhiên một giọt dầu từ miếng thịt rơi xuống, rơi đúng vào phần áo trước ngực Thẩm Hạo Bác, thấm một vệt dầu nhỏ trên nền vải trắng.


 


"Ối!" Phó Tư Dư vội vàng rút giấy lau cho anh, vẻ mặt từ đang dỗ dành trẻ con lập tức biến thành vẻ mặt của đứa trẻ mắc lỗi, cô chột dạ liếc nhìn anh: "Làm bẩn rồi, không lau sạch được."


 


"Không sao, lát nữa anh thay bộ khác." Thẩm Hạo Bác lấy tờ giấy đang lau áo ra khỏi tay cô, vứt vào thùng rác, cúi đầu ăn miếng thịt bò trên đũa cô.


 


"Thế nào, ngon không?"


 


Phó Tư Dư nghiêng đầu hỏi.


 


Thẩm Hạo Bác "ừm" một tiếng: "Cũng được."


 


"Anh thấy chưa, không ai có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của lẩu đâu. Nào, anh ăn thêm đi."


 


Thẩm Hạo Bác nâng cốc nước trước mặt lên uống một ngụm rồi nói: "Cay quá, anh không ăn nhiều được, em cũng ăn ít thôi."


 


Phó Tư Dư tự động bỏ qua mấy chữ "em ăn ít thôi": "Thôi được rồi, anh không ăn thì em ăn vậy."


 


Tiếng chuông cửa vang lên trong phòng khách, Phó Tư Dư nghe thấy bèn nói: "Chuông cửa kêu kìa, có phải đồ ăn anh gọi đến rồi không?"


 


Thẩm Hạo Bác đứng dậy đi lấy đồ ăn.


 


Phó Tư Dư tiếp tục ăn đồ ăn của mình.


 


Ăn mấy miếng đầu chưa thấy cay lắm, ăn thêm vài miếng thì cay chịu không nổi nhưng cô vẫn muốn ăn tiếp.


 


Thẩm Hạo Bác xách đồ ăn vào thì thấy Phó Tư Dư đang ăn vô cùng nhiệt tình, cay đến mức đầu mũi lấm tấm mồ hôi, môi đỏ hơn cả lúc được anh hôn, mắt cũng rịn một lớp nước, trông như sắp khóc vậy.


 


Thẩm Hạo Bác khẽ nhíu mày, Phó Tư Dư thấy anh vào thì kêu lên: "Anh mau đi rót cho em ly nước đi."


 



Thẩm Hạo Bác đưa ly nước ấm vừa rót cho cô.


 


Phó Tư Dư chép miệng, thè lưỡi l**m môi: "Nước này không được, nước nóng uống vào càng cay, phải là nước lạnh."


 


"Cay vậy mà còn ăn, em đừng ăn nữa."


 


Anh không nói thì thôi, vừa nói cô đừng ăn nữa, Phó Tư Dư như sợ anh sẽ giành mất đồ ăn, cô lập tức vớt một miếng thịt to, nhét chung cả nấm kim châm vào miệng.


 


"A Dư."


 


Giọng Thẩm Hạo Bác hơi trầm xuống, Phó Tư Dư quay đầu nhìn anh. Lông mi cô cong vút, má phải phồng lên, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy theo nhịp nhai, giống như chú chuột hamster nhỏ. Cô gật đầu, sau khi nhai hết đồ ăn và thịt trong miệng rồi nuốt xong, mới mở miệng nói: "Ngon lắm."


 


Thẩm Hạo Bác bó tay với cô, quay người vào bếp rót cho cô một ly nước lạnh, rồi ngồi cạnh cô, mở từng hộp đồ ăn ra.


 


Một phần cà ri bò, một phần gà viên cà ri, cá hầm đậu phụ, canh tom yum, còn có cơm dứa, trông có vẻ cũng khá ngon đó.


 


Tuy lẩu ngon thật nhưng ăn nhiều cũng ngán.


 


Phó Tư Dư bỗng cảm thấy nồi lẩu trước mặt không còn hấp dẫn nữa, cô muốn ăn suất cơm của anh. Nhưng cô vẫn nhớ những lời mình đã nói lúc gọi món, hôm nay cô có đói đến chết cũng không ăn cơm, chỉ ăn lẩu và Malatang.


 


Bây giờ cô lại muốn ăn, liệu có mất mặt lắm không?


 


Nếu là Thẩm Hạo Bác chủ động mời cô ăn thì chắc cũng không mất mặt lắm đâu nhỉ?


 


Cô kéo ghế lại gần Thẩm Hạo Bác, mắt chăm chú nhìn những món ăn trước mặt anh, biết rõ mà vẫn hỏi: "Thẩm Hạo Bác, anh gọi những món gì vậy? Ngon không?"


 


Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên: "Anh còn chưa ăn nữa."


 


"Vậy anh mau nếm thử đi chứ."


 


Phó Tư Dư thiếu điều nói thẳng ra mấy chữ "em muốn ăn" rồi. Thẩm Hạo Bác cười khẽ, hỏi: "Muốn anh nếm thử món nào?"


 


"Món này đi." Phó Tư Dư chỉ vào món cá hầm đậu phụ.


 


Thẩm Hạo Bác dùng thìa múc một miếng đưa đến bên môi cô, mí mắt khẽ cụp xuống, ánh mắt anh dừng lại trên môi cô.


 


Phó Tư Dư bỗng thấy ngại ngùng, cô che miệng cười rồi né tránh ánh mắt của anh.


 


Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên, anh đưa tay vén những sợi tóc xõa của cô ra sau tai.


 


Phó Tư Dư cầm lấy cái thìa trong tay anh: "Em tự ăn đi."


 


"Ừm." Thẩm Hạo Bác bê nồi lẩu trước mặt cô ra chỗ khác, đặt mấy món vừa gọi vào.


 


Phó Tư Dư ăn uống ngon lành, khóe mắt liếc thấy hai tay Thẩm Hạo Bác đặt trên đầu gối, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn cô.


 


Khóe môi Phó Tư Dư khẽ nhếch lên, cô nâng ly nước che đi nụ cười trộm của mình, nhấp một ngụm nước, giả vờ không để ý đến ánh mắt anh.


 


Một lát sau, cô phát hiện anh vẫn đang nhìn.



Phó Tư Dư bị anh nhìn đến mức vành tai hơi nóng, cô cười rồi quay mặt sang trái, lấy khuỷu tay chạm nhẹ vào tay anh: "Anh cứ nhìn em mãi làm gì, anh không đói à?"


 


"Vẫn nhìn hả, anh nhìn cái gì chứ, đừng nhìn nữa."


 


Thẩm Hạo Bác giơ tay bóp nhẹ cằm cô, xoay mặt cô lại.


 


Phó Tư Dư nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh, vội che miệng: "Chẳng lẽ anh muốn hôn em hả?"


 


"Không được à?"


 


Miệng cô đã bị anh hôn cả trăm lần rồi, giờ anh còn giả vờ hỏi ý kiến cô, mấy lần trước anh muốn hôn cô cũng chẳng mấy khi báo trước cả.


 


"Được chứ, đương nhiên là được. Nhưng em vẫn đang ăn, miệng còn dính dầu mỡ, hay là lát nữa hẵng hôn nhé."


 


Vừa dứt lời, Thẩm Hạo Bác đã gạt tay cô đang che miệng ra, cúi người hôn lên môi cô.


 


"Ấy, anh..."


 


Chưa nói hết lời, Thẩm Hạo Bác lại hôn thêm một cái.


 


"Anh..."


 


"Anh..."


 


"Em..."


 


Mỗi lần Phó Tư Dư vừa nói một từ thì lập tức lại bị nụ hôn của Thẩm Hạo Bác cắt ngang.


 


"A~~" Phó Tư Dư đưa tay véo cánh tay anh, dụi dụi trán vào vai anh, nũng nịu nói: "Anh có thể ăn uống đàng hoàng được không, đừng hôn nữa."


 


Thẩm Hạo Bác vỗ nhẹ lưng cô, không trêu cô nữa: "Ăn đi em."


 


Sau khi ăn xong cơm đã hơn ba giờ. Thẩm Hạo Bác thay một chiếc áo sơ mi xuống lầu đổ rác. Phó Tư Dư cầm chiếc iPad tìm một bộ phim chiếu trên mạng, định về phòng nằm xem trên giường. Vừa đến cửa, cô đã chú ý thấy ga trải giường và chăn gối lộn xộn, nhớ ra tại sao lại lộn xộn như vậy, khuôn mặt trắng nõn của Phó Tư Dư lại bắt đầu ửng hồng.


 


Trong phòng vẫn còn vương vấn mùi hương mờ ám. Phó Tư Dư đặt chiếc iPad lên ghế sô pha, sau đó kéo tất cả ga trải giường lẫn chăn gối xuống, mang nhét vào trong máy giặt.


 


Khi Thẩm Hạo Bác quay lại, Phó Tư Dư đang quỳ hai chân trên giường, vươn tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên tấm ga trải giường mới trải. Chiếc áo ngủ rộng thùng thình bị kéo lên do động tác nâng tay, để lộ một phần eo nhỏ trắng nõn. Không biết là cô nghĩ đến việc gì mà cả hai tai đều đỏ bừng, lan xuống cả cổ.


 


Phó Tư Dư nghe tiếng bước chân phía sau, quay đầu nhìn anh đi tới, như nhìn thấy cứu tinh, cô chỉ vào chiếc vỏ chăn trên ghế sô pha nói: "Anh mau xem cái vỏ chăn này có phải bị rộng không, sao mà em nhét mãi không được."


 


Thẩm Hạo Bác làm gì có tâm trí đâu mà để ý đến vỏ chăn, anh vòng tay ôm eo cô từ phía sau, cúi xuống ngậm lấy vành tai cô, khẽ cọ cọ môi: "Sao tai em nóng thế?"


 


Sau tai Phó Tư Dư cũng rất nhạy cảm, mỗi lần hơi thở của anh lướt qua vùng da cổ cô, một cảm giác tê dại lại dâng lên. Hai chân cô cũng mềm nhũn như mất hết sức lực.


 


Cô rụt cổ né tránh, đẩy nhẹ vai anh: "Không được, trời còn chưa tối mà."


 


Ngón tay Thẩm Hạo Bác v**t v* qua lại trên eo cô, bụng dưới Phó Tư Dư khẽ run lên, trong người lại dâng lên cảm giác khiến cô vừa yêu vừa ghét. Cô bối rối bám lấy cổ anh: "Anh Bác..."


 


Sau khi hai người ở bên nhau, Phó Tư Dư đã cố ý không gọi cái tên mà trước đây cô từng gọi Thẩm Hạo Bác lúc anh còn là anh trai cô nữa. Chỉ khi bối rối, hoảng loạn hoặc mê đắm, cô mới vô thức thốt ra.



 


Thẩm Hạo Bác hôn cô, "ừm" một cái: "Anh đây."


 


Anh vòng tay ôm lấy cô, xoay người cô lại, sau đó ôm vào lòng, đè cô xuống gối rồi hôn.


 


Tấm ga trải giường vừa mới trải phẳng phiu lập tức lại nhăn nhúm.


 


Hai người vừa tiếp xúc thân mật luôn muốn dính lấy nhau mọi lúc, chỉ cần chạm ánh mắt là không thể kìm được, phải hôn, phải ôm.


 


Vết thương ở khóe môi dưới của Thẩm Hạo Bác càng lan rộng thêm. Phó Tư Dư đưa tay khẽ chạm lên môi anh, giọng vẫn còn hơi hổn hển: "Thật sự không thể tiếp tục như vậy nữa, không thì môi anh như này, tuần sau khỏi đi gặp ai luôn đó."


 


Thẩm Hạo Bác trêu chọc: "Em cũng biết như vậy không ra ngoài gặp ai được, thế ai cắn đây hả?"


 


"Ai bảo anh chọc em thì em cắn anh thôi." Phó Tư Dư há miệng, khoe ra chiếc răng khểnh nhỏ nhọn hoắt của mình.


 


Thẩm Hạo Bác dùng đầu ngón tay cái chạm nhẹ vào đầu răng khểnh của cô, cười khẽ nói: "Không sao đâu, cứ cắn đi. Anh vẫn gặp người khác được mà, người ta có hỏi thì cứ nói là vợ cắn."


 


"Mặt anh dày thật đó." Phó Tư Dư hừ một tiếng, cảm thấy thật sự là anh có thể làm ra chuyện đó, cô cảnh cáo: "Ra ngoài không được nói là em cắn đó nha, cứ bảo là bị nhiệt miệng thôi."


 


Thẩm Hạo Bác: "Lừa trẻ con ba tuổi à?"


 


"Kệ người ta có tin hay không, ra ngoài anh cứ nói vậy đi." Cô thấy Thẩm Hạo Bác tỏ vẻ không quan tâm, vỗ một cái vào ngực anh: "Nghe rõ chưa hả?"


 


Thẩm Hạo Bác giữ chặt tay cô: "A Dư, không phải em nói là hết sức rồi sao?"


 


Lúc đánh anh không thấy chút nào là hết sức cả.


 


Phó Tư Dư hơi sững người, cảnh giác nhìn đôi mắt đang cười của anh, biết anh chỉ cố ý trêu cô, không định làm gì thêm, cô bèn giơ tay lên diễn lố: "Ối giời ơi, tay đau quá, chẳng còn chút sức lực nào cả."


 


Thẩm Hạo Bác cười, véo nhẹ ngón tay cô, rồi hôn lên tay cô.


 


Phó Tư Dư vỗ vỗ cánh tay anh: "Anh đi lồng vỏ chăn đi, không thì tối nay không có chăn đắp đâu."


 


Thẩm Hạo Bác "ừm" một tiếng, bước xuống giường, ôm chiếc chăn đang để trên ghế sô pha lên giường.


 


Phó Tư Dư đứng ở đầu giường chờ anh cùng dọn dẹp chăn gối. Thẩm Hạo Bác nhanh nhẹn tháo cái ruột chăn mà cô lồng nhầm chiều ra, nói với cô: "Không cần em giúp đâu."


 


Phó Tư Dư cũng thấy anh không cần mình giúp, cô mà ra tay thì có khi lại làm vướng thêm ấy chứ.


 


"Ò, vậy em ra phòng khách xem TV đây."


 


Hai người ở nhà, đợi ở trong phòng ngủ cũng không thích hợp lắm.


 


Phó Tư Dư cầm chiếc iPad ra phòng khách, định xem bộ phim chiếu trên mạng vừa tìm được mà chưa kịp xem. Vừa ngồi xuống, cô đã cảm thấy ở chân chiếc răng cuối cùng của hàm dưới bên phải hơi nhức nhức.


 


Cô dùng lưỡi l**m thử, phát hiện có một cục nhỏ sưng lên ở đó.


 


Chẳng lẽ bị nhiệt miệng rồi?


 



 


Theo phản xạ, Phó Tư Dư gọi Thẩm Hạo Bác, muốn nói với anh rằng cô bị đau răng, hình như là bị nhiệt miệng. Cô chợt nhớ đến nồi lẩu mình ăn trưa nay, nhận ra có thể là do ăn cay nên mới bị nhiệt.


 


"Sao vậy?"


 


Thẩm Hạo Bác nghe tiếng cô gọi, bèn bỏ chiếc chăn chưa gấp xong xuống, quay người đi đến cửa phòng ngủ.


 


Vốn dĩ anh đã không đồng ý cho cô ăn lẩu mà cô còn cố tình ăn, để anh biết mình bị nhiệt chắc chắn sẽ bị anh mắng cho. Phó Tư Dư nghĩ ngợi một hồi, không dám nói với anh là mình đau răng.


 


"Không có gì, em chỉ gọi anh thôi. Anh lồng chăn xong chưa?"


 


"Sắp rồi, anh xong ngay đây."


 


Phó Tư Dư: "Không sao đâu, anh cứ làm từ từ."


 


Thẩm Hạo Bác trải xong ga giường và chăn, ra phòng khách ngồi cạnh cô, kéo cô ngồi lên đùi mình, cùng cô xem phim chiếu trên mạng.


 


Răng Phó Tư Dư càng lúc càng đau, cảm giác cục nhiệt kia sưng kia to hơn rồi. Cô đưa tay ôm má phải, xoa dịu cơn đau.


 


Cô ngồi trong lòng anh một lúc lại cựa quậy một chút, giống như bị kiến đốt. Thẩm Hạo Bác hỏi: "Sao vậy?"


 


"Không sao đâu." Phó Tư Dư đau răng đến mức muốn khóc, cố nén lại hỏi: "Anh không có việc gì làm à?"


 


Công việc của anh thì làm gì có lúc nào xong xuôi đâu.


 


"Anh ngồi đây xem phim với em."


 


Phó Tư Dư nói: "Anh có hứng thú gì với thể loại phim này đâu, hay là anh cứ đi làm việc đi."


 


Thẩm Hạo Bác nghe ra cô không muốn xem phim cùng anh, bèn khẽ hỏi: "Không muốn anh ở bên cạnh em à?"


 


"Không phải." Phó Tư Dư nhận ra sự không vui của anh, cô đảo mắt nói: "Chúng ta kết hôn cũng lâu rồi mà chưa đi chơi cùng nhau lần nào. Anh sắp xếp công việc quan trọng trước đi, rồi dành thời gian đưa em đi du lịch nhé."


 


Vẻ mặt Thẩm Hạo Bác dịu đi đôi chút: "Được, em muốn đi chơi lúc nào?"


 


Phó Tư Dư: "Sắp tới thời tiết sẽ lạnh dần, không hợp để đi du lịch đâu. Hay là mùa xuân năm sau mình đi nhé."


 


"..."


 


Mùa xuân năm sau mới đi chơi, giờ đã bắt anh sắp xếp công việc trước rồi sao?


 


Tìm ra cái cớ qua loa quá thể.


 


Vẻ mặt Thẩm Hạo Bác lại lạnh đi, anh cúi đầu cắn nhẹ vào vai cô, trầm giọng hỏi: "Em có yêu anh không?"


 


Phó Tư Dư: "..."


 


Thông thường, sau khi quan hệ, không phải phụ nữ mới dễ lo được lo mất, sợ đàn ông thay lòng đổi dạ, rồi cứ hỏi đi hỏi lại đối phương có yêu mình không sao?


 


Thẩm Hạo Bác bị làm sao vậy?


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 62
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...