Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 61
Hai người lại quấn quýt một hồi trên giường, cuối cùng là bên nhà tổ họ Thẩm gọi điện cho Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư mới sực nhớ cầm điện thoại lên xem giờ.
Đã một giờ rưỡi chiều rồi.
Tiểu Tiên Nữ còn chưa được cho ăn! Cô vội vàng quấn chăn quanh người, lật người xuống giường luôn.
Chân vừa chạm đất đã lập tức mềm nhũn, cô vịn mép giường nhưng vẫn không đứng vững thành ra ngã nhào xuống đất.
Thẩm Hạo Bác đang tựa vào đầu giường, tay còn đang cầm điện thoại, tấm chăn trên người đã bị cô kéo phăng đi trong lúc hấp tấp. Khi quay đầu lại thấy cô ngã xuống, muốn đỡ cô cũng chẳng kịp.
Thẩm Hạo Bác vội vàng nói với ông Thẩm bên kia điện thoại một câu rồi cúp máy, tiện tay quăng luôn điện thoại sang một bên, dang tay bế Phó Tư Dư lên.
Phó Tư Dư ngồi dưới đất, người quấn chăn chặt như con tằm, nhờ có lớp chăn đỡ nên ngã cũng không đau mấy, chỉ là thấy khá xấu hổ mà thôi.
Cô quay đầu lại, đôi mắt to tròn tràn đầy tủi thân nhìn Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác bị vẻ đáng yêu của cô chọc cười, lại sợ cô thẹn quá hóa giận mà muốn cãi nhau với anh, anh đành phải cố nín cười, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau rồi bế cả người lẫn chăn về lại giường.
“Em giật chăn của anh làm gì?”
Thẩm Hạo Bác nhìn cơ thể tr*n tr** của mình, vừa bất đắc dĩ lại vừa cảm thấy buồn cười nhưng cũng chẳng buồn lấy lại chăn, cứ thế thản nhiên ngồi đó đối diện với cô.
Lúc này Phó Tư Dư mới nhận ra trên người anh không mặc gì cả, vội đưa tay che mắt, mấy ngón chân trong chăn rụt lại rồi lại thò ra ngoài đá lên đùi anh một cái rồi co về ngay lập tức.
Thẩm Hạo Bác cúi đầu, thấy bàn chân nhỏ kia của cô ló ra khỏi chăn, cọ cọ vài cái rồi mới giấu vào trong chăn, khóe môi khẽ cong lên.
Gan nhỏ xíu, thế mà lần nào cũng dám trừng mắt đánh anh, đá anh.
Anh gỡ tay cô ra khỏi mắt.
Phó Tư Dư giật tay lại nhưng không được, trừng mắt nhìn anh, không may lại lỡ nhìn thấy cả người anh, mặt cô đỏ bừng, vội nhắm tịt mắt lại, lắp bắp nói: “Đồ lưu manh! Anh còn không mau mặc quần áo vào!”
Giọng nói của Thẩm Hạo Bác còn mang theo tiếng cười: “Là ai giật chăn khiến anh thành ra thế này hả?”
Anh nghiêng người sát lại gần cô, Phó Tư Dư vội ngả người ra sau né tránh, tay chọc vào ngực anh: “Tiểu Tiên Nữ còn chưa được cho ăn! Anh mau đi mặc đồ rồi cho nó ăn đi, sáng giờ chưa được ăn gì, chắc nó đói muốn chết rồi!”
Cô quả thực rất để tâm đến con mèo nhỏ đó, lúc nào cũng nhớ đến nó.
“Em hôn anh một cái, anh sẽ đi cho nó ăn.”
Phó Tư Dư nghiêng đầu, nhìn Thẩm Hạo Bác với ánh mắt một lời khó nói hết: “Sao anh cứ lưu manh thế nhỉ? Dù gì Tiểu Tiên Nữ cũng gọi anh một tiếng ba đó, dạo này nhìn thấy anh, nó còn thân hơn cả em, anh nỡ lòng nào để nó đói?”
Có đôi lúc Phó Tư Dư cũng thấy khó hiểu, rõ ràng là cô nhặt Tiểu Tiên Nữ về, cưng chiều nó từng chút một, nói năng nhẹ nhàng, còn Thẩm Hạo Bác thì lúc nào cũng làm mặt lạnh với Tiểu Tiên Nữ, thậm chí còn định mang Tiểu Tiên Nữ cho người khác không biết bao nhiêu lần.
Thế mà mỗi lần anh về, Tiểu Tiên Nữ lại chạy lon ton bám lấy, nịnh nọt Thẩm Hạo Bác đủ kiểu.
Chắc có lẽ đến cả mèo cũng biết trong nhà này Thẩm Hạo Bác mới là người quyết định.
Thật đúng là một con mèo biết gió chiều nào theo chiều ấy, nịnh bợ không biết ngượng.
Cô thao thao bất tuyệt nói một tràng, định dùng đạo đức để áp đảo anh.
Thẩm Hạo Bác chẳng bị lay chuyển chút nào, mà chỉ chỉ vào má mình.
Thật đúng là, tình cảm bỏ ra càng nhiều càng thiệt thòi.
Cô thì yêu chiều Tiểu Tiên Nữ hết lòng hết dạ, còn Tiểu Tiên Nữ thì chỉ biết nịnh bợ Thẩm Hạo Bác. Thẩm Hạo Bác thì chẳng buồn để tâm đến Tiểu Tiên Nữ, mà bây giờ cô lại phải "bán sắc" cho anh vì sợ nó đói.
Một vòng tam giác luẩn quẩn cỡ lớn.
Là thời thế suy đồi hay đạo đức suy thoái đây?
Phó Tư Dư kéo chặt chăn tránh bị tuột, dịch đến trước mặt Thẩm Hạo Bác, ngẩng đầu hôn nhẹ lên má anh một cái, rồi đẩy tay anh thúc giục: “Thôi được rồi, anh mau đi đi.”
Thẩm Hạo Bác quay đầu lại, ôm lấy gáy cô, hôn lên đôi môi đỏ mọng, cười khẽ nói: “Yên tâm, anh cho nó ăn rồi.”
“Anh cho nó ăn rồi á?”
Giọng Thẩm Hạo Bác hơi chua chua: “Nó là cục cưng em nâng niu trong lòng bàn tay, để nó đói rồi thì anh có còn sống yên ổn trong nhà này nữa không?”
Anh nói như thể địa vị ở trong nhà của anh thấp lắm không bằng.
Phó Tư Dư vừa bực vừa buồn cười: “Anh cho ăn lúc mấy giờ?”
“Chín giờ.”
Phó Tư Dư: “Sáng cho ăn rồi nhưng giờ cũng đã quá trưa, không được, vẫn phải cho nó ăn lần nữa!”
“Anh cho nó tận ba bát hạt khô, không đói được đâu.”
Bây giờ Tiểu Tiên Nữ đã quen sống cuộc sống sung sướng, không còn giống như lúc mới về, sợ bữa nay ăn rồi không có bữa sau mà cho nó ăn bao nhiêu nó đều ăn hết sạch. Bây giờ thì nó biết ăn theo sức mình, ăn no là ngừng, không còn cố ăn nữa.
Mèo không đói thì thôi nhưng mà cô thì đói rồi.
Phó Tư Dư chớp chớp mắt nhìn Thẩm Hạo Bác: “Em đói rồi.”
Thẩm Hạo Bác lập tức lấy điện thoại ra đặt đồ ăn.
Phó Tư Dư ghé đầu qua chọn cùng anh.
“Nè, có thể đặt quán lẩu lúc nãy không?”
Thẩm Hạo Bác trượt tay qua xem quán khác luôn.
Phó Tư Dư bĩu môi: “Vậy quán này đi, ăn Malatang.”
Nhưng quán đó cũng bị Thẩm Hạo Bác lướt qua không thương tiếc.
Tối hôm qua, Phó Tư Dư bị anh giày vò quá lâu, bữa sáng còn chưa ăn gì, hiện giờ cả người cảm thấy mệt mỏi rã rời như thể bị yêu tinh hút hết tinh khí, cho nên cô chỉ muốn ăn cái gì ngon ngon bồi bổ lại. Vậy mà anh không cho ăn lẩu, cũng chẳng cho ăn Malatang. Cô tức giận hừ một tiếng, cuộn chăn lăn sang bên kia giường.
Thẩm Hạo Bác đuổi theo ôm lấy cô.
Phó Tư Dư đẩy anh ra, không cho anh ôm.
“A Dư, chờ vài ngày nữa hãy ăn lẩu, chẳng phải em mới ăn đó sao?”
Phó Tư Dư liếc anh một cái: “Chỉ vì một nồi lẩu mà tối hôm qua anh hành em như muốn ăn tươi nuốt sống, tiêu tốn bao nhiêu thể lực, giờ còn không cho ăn lẩu, Malatang cũng không cho ăn. Sao số em khổ thế này hả trời!”
“...”
Không cho ăn lẩu và Malatang thì đúng là số khổ mà.
Thẩm Hạo Bác chọn một nhà hàng Thái đưa cho cô xem: “A Dư, em xem nhà hàng này đi, có món cà ri bò em thích ăn đó, ăn chỗ này nhé?”
Phó Tư Dư liếc nhìn, trước đây cô từng gọi món của nhà hàng Thái này rồi, cô cũng khá thích.
Thế nhưng lúc này mà nhượng bộ thì mất mặt lắm, vừa bắt đầu đã không phản kháng thì sau này nhất định sẽ bị đè bẹp mãi.
“Không ăn.”
Thẩm Hạo Bác: “Nhà hàng này thì sao, chúng ta từng gọi hai lần rồi.”
“Không cần, mấy cái này em đều không muốn.”
Thẩm Hạo Bác nheo mắt lại.
Phó Tư Dư thấy anh như vậy thì có chút chột dạ, cúi đầu lén nhìn, vô tình liếc thấy dấu hôn trên ngực mình, lập tức lấy lại khí thế.
“Anh nhìn em bằng ánh mắt gì vậy?” Phó Tư Dư kéo chăn xuống thấp một chút, để lộ cả xương quai xanh, chỉ vào dấu hôn đỏ sẫm trên đó cho anh xem.
“Anh nhìn đi, anh hành em thành ra thế này rồi, em đã… Em đã ra nông nỗi này rồi.” Ban đầu cô còn khí thế hùng hồn, nói đến đây lại cảm thấy cứng rắn không bằng chơi bài đáng thương có khi còn hiệu quả hơn. Cô hít hít mũi, bặm môi, tội nghiệp nói: “Anh còn không cho em ăn món em thích, dù sao anh cũng chỉ muốn cơ thể của em thôi. Bây giờ có được rồi, em trong mắt anh chẳng còn giá trị gì nữa, anh cứ để em chết đói luôn cho rồi, hôm nay em có chết đói cũng không ăn cái gì ngoài lẩu và Malatang đâu.”
“Được rồi được rồi, anh gọi lẩu cho em, được chưa, bà cô nhỏ của anh.” Thẩm Hạo Bác đưa tay kéo chăn đắp lại cho cô: “Đừng có dụ anh nữa, dụ nữa thì khỏi ăn trưa luôn đấy.”
Phó Tư Dư nghe anh nhượng bộ, chẳng thèm để tâm mấy câu nói lưu manh kia của anh, cười hí hửng hỏi: “Anh gọi thật hả?”
Thẩm Hạo Bác bất đắc dĩ: “Không gọi thật mà được sao?”
Cô đã nói là có chết đói cũng không ăn món khác, giờ mà không gọi chắc tí nữa cô khóc luôn mất, khóc kiểu còn thảm hơn ăn mày ấy.
“Không được.” Phó Tư Dư đưa tay về phía anh: “Anh đưa điện thoại đây, em tự gọi.”
Thẩm Hạo Bác đặt điện thoại vào tay cô.
Cô ấn vào một tiệm lẩu có đánh giá khá tốt, gọi hết mấy món ăn lẩu mình thích ăn. Đến bước đặt hàng thanh toán, cô vô thức nhập mật khẩu thẻ ngân hàng mà anh đưa cô, chính là ngày sinh của anh.
Không đúng mật khẩu.
Cô sững lại, chợt nhớ ra đây không phải điện thoại mình, bèn ngẩng lên nhìn anh.
Thẩm Hạo Bác nói: “Mật khẩu là sinh nhật em.”
Phó Tư Dư “ồ” một tiếng, cúi đầu nhập ngày sinh của mình, thanh toán thành công. Sau đó cô bỗng nhớ ra gì đó, mắt đảo một vòng, mở WeChat của anh ra để chuyển khoản cho mình.
WeChat giới hạn thì cô lại vào Alipay.
Phó Tư Dư vừa chuyển tiền vừa trêu anh: “Ây da, thật không ngờ, điện thoại anh mà còn có cài cả Alipay cơ đấy.”
Cô chuyển khoản cho mình ngay trước mặt Thẩm Hạo Bác.
Tuy giới hạn mỗi lần không nhiều nhưng kiểu ‘vặt lông cừu’ này, vặt được sợi nào hay sợi đó.
“Anh này, có phải tất cả mật khẩu thẻ của anh đều là sinh nhật em không?”
Cô chuyển khoản xong trả điện thoại cho anh rồi hỏi.
Thẩm Hạo Bác nhận lại điện thoại, đáp một tiếng “Ừ”.
“Vậy mật khẩu két sắt thì sao?”
Thẩm Hạo Bác nhìn đôi mắt lấp lánh của cô, tràn ngập vẻ như sắp phát tài tới nơi.
“Mật khẩu két sắt cũng là sinh nhật em, nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?”
“Bên trong chẳng có gì cả.”
“…” Thật hụt hẫng.
Thẩm Hạo Bác liếc qua đơn đặt món của cô rồi vào nhà hàng Thái ban đầu chọn thêm vài món. Xong xuôi anh bước xuống giường, tr*n tr**ng đi thẳng vào nhà vệ sinh để rửa mặt.
Phó Tư Dư thấy anh chẳng mặc gì mà cứ thế đi lại trong phòng ngủ, cô che mắt lại hét lên với anh: “Thẩm Hạo Bác, anh có thể mặc đồ rồi hẵng đi không, anh không biết ngại à?”
“Bị em nhìn hết rồi, anh còn phải tự bịt tai trộm chuông à?”
Phó Tư Dư cúi đầu nhìn tấm chăn đang quấn trên người mình, cảm thấy anh đang nói móc mình, cô bèn nhấc gối anh lên ném qua.
Thẩm Hạo Bác bắt lấy gối, đặt lên ghế sofa bên cạnh, nhướng mày hỏi cô: “Em không xuống giường à?”
Ai mà muốn chen chúc trong phòng tắm với anh chứ.
“Em xuống sau.”
Đồ ăn còn 40 phút nữa mới giao đến, mà ở nhà không phải ra ngoài nên khỏi trang điểm, cô chỉ cần mười mấy phút là xong xuôi.
Thẩm Hạo Bác nhanh chóng rửa mặt xong, lúc ra còn biết ngại mà quấn khăn tắm nhưng vừa đi đến cạnh giường lại tháo khăn ra, đứng ngay đó thay đồ.
Phó Tư Dư cuộn mình ở đầu giường nhìn anh thong thả mặc quần âu cao cấp đặt may riêng, áo sơ mi trắng, tay áo cài khuy kim cương, ăn mặc vô cùng chỉnh tề sang trọng, bèn hỏi: “Hôm nay anh phải ra ngoài à?”
Hôm nay là thứ bảy, hơn nữa hai người vừa phát sinh quan hệ, cô còn tưởng hôm nay anh sẽ không ra ngoài, ở nhà bầu bạn với cô chứ.
Thẩm Hạo Bác: “Không ra ngoài.”
“Không ra ngoài mà anh ăn mặc chỉnh tề thế làm gì?”
Thẩm Hạo Bác nghiêm túc: “Bởi vì có người háo sắc.”
“…”
Nên là, lúc nào ở nhà anh cũng phải cảnh giác, ăn mặc chỉnh tề như vậy để dùng sắc đẹp quyến rũ cô à?
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 61
10.0/10 từ 39 lượt.
