Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 41


Phó Tư Dư tức đến mức muốn ném điện thoại đi.


 


Hứa An An giật nảy mình: "Chị em, cô sao vậy?"


 


Phó Tư Dư ngẩng đầu khỏi điện thoại, bĩu môi, mắt chớp chớp nhìn Hứa An An như thể vừa chịu uất ức lớn lắm.


 


Hứa An An vội ôm lấy vai cô, vỗ nhẹ an ủi: "Sao thế? Anh ấy không đồng ý à?"


 


Phó Tư Dư gật đầu, vẻ mặt càng thêm ấm ức, lên án: "Ừ. Chị em à, anh ấy từ chối tôi, anh ấy nói không được, không cho tụi mình đến hiện trường."


 


"Không sao, không sao mà, không cho đi thì thôi." Hứa An An dở khóc dở cười an ủi Phó Tư Dư: "Hiện trường có nhiều fansite lắm, họ sẽ đăng ảnh hai người họ tương tác lên super group, tụi mình không đến cũng có thể xem trong super group mà."


 


Mặc dù rất muốn đi nhưng không thể vì chuyện này mà ảnh hưởng đến tình cảm chị em được.


 


"Nhưng tôi đã hứa với cô và Viện Viện là sẽ dẫn hai người đến hiện trường rồi mà."


 


Hứa An An tỏ vẻ không sao: "Đây cũng không phải chuyện gì to tát, tụi tôi hiểu mà. Tổng giám đốc Thẩm nhìn là biết người công tư phân minh, không đồng ý cũng bình thường."


 


Công tư phân minh cái gì chứ, trước đây để dụ cô vào công ty, thái độ của anh như ngầm đồng ý rằng chỉ cần cô vào công ty là có thể phụ trách dự án "Đồng hành cùng nhau", vậy mà giờ lại kiên quyết từ chối.


 


Đồ lừa đảo.


 


Trong giờ làm, Thẩm Hạo Bác bận, Phó Tư Dư cũng không quấy rầy, đợi đến năm giờ tan làm mới nhắn tin cho anh.


 


Phó Tư Dư: [Hôm nay anh tăng ca à?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Ừ.]


 


Thôi được, xem ra vẫn đang bận.


 


Phó Tư Dư: [Vậy em về trước nhé.]


 


Thẩm Hạo Bác: [Lên đây.]


 


Không phải anh đang làm việc sao? Bảo cô lên làm gì?


 


Phó Tư Dư: [Em lên có làm phiền anh không?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Không đâu.]


 


Nếu nói cô lên không ảnh hưởng công việc của anh, vậy cô sẽ tiếp tục thương lượng về chuyện đến hiện trường "Đồng hành cùng nhau", chắc cũng không sao đâu.


 


Phó Tư Dư: [Em thật sự rất muốn tham gia vào dự án "Đồng hành cùng nhau", anh cho em đi có được không?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Không được.]


 


Phó Tư Dư: [Hừ.]



 


Thẩm Hạo Bác: [Lên đây.]


 


Phó Tư Dư: [Không lên, em đang giận.]


 


Để xem anh có dỗ dành cô không.


 


Phó Tư Dư khoanh tay ngồi trên ghế chờ.


 


Năm phút trôi qua, Thẩm Hạo Bác vẫn không nhắn tin dỗ cô.


 


Thẩm Hạo Bác có EQ không vậy, vợ giận rồi mà cũng không biết dỗ.


 


Cô tức tối gõ vào khung soạn tin, định hỏi tại sao không dỗ cô nhưng gõ xong lại cảm thấy mình tự hỏi sao không dỗ thì mất mặt quá, cô nghĩ một lúc rồi xóa tin.


 


Thẳng tay chặn WeChat của Thẩm Hạo Bác.


 


Không dỗ đúng không.


 


Được thôi.


 


Chặn xem anh có dỗ không.


 


Nhìn tên Thẩm Hạo Bác nằm trong danh sách chặn, tâm trạng Phó Tư Dư bất chợt thấy dễ chịu.


 


Đàn ông.


 


Phải dạy dỗ mới được.


 


Hứa An An thu dọn đồ chuẩn bị tan làm, thấy cô lúc thì trợn mắt, lúc thì bĩu môi, không cần hỏi cũng biết là đang nhắn tin với ai.


 


"Cô chưa tan làm là đợi người ấy cùng về à?"


 


"Ai thèm đợi chứ, tôi chẳng đợi anh ấy." Giọng Phó Tư Dư đầy tức giận, vừa dọn đồ vừa hỏi Hứa An An: "Cô tan làm rồi có việc gì không?"


 


Hứa An An nói: "Không có, về nằm thôi."


 


Phó Tư Dư đề nghị: "Hôm nay thứ sáu, mai được nghỉ, tụi mình ra ngoài ăn một bữa đi, để tôi hỏi xem Viện Viện có rảnh không, ba đứa mình cùng đi."


 


Cô cầm điện thoại, tag Kiều Viện trong nhóm hỏi có muốn đi ăn cùng không.


 


Hứa An An ngạc nhiên: "Cô đi ăn với bọn tôi, thế còn anh ấy thì sao?"


 


"Anh ấy tăng ca, cũng không biết đến mấy giờ, mặc kệ anh ấy. Tôi đã nói là khi có người yêu sẽ mời cô và Viện Viện ăn một bữa rồi mà, hai người ngại ăn với anh ấy thì ba đứa mình đi thôi."


 


Không phải ngại, mà là sợ.


 


Điều nhân viên sợ nhất là gặp sếp, chớ nói gì còn đi ăn với sếp.



Hứa An An cẩn thận hỏi: "Cô không đợi anh ấy tan làm là vì chuyện cãi nhau sáng nay à?"


 


Nếu đúng thế thì Hứa An An không dám đi ăn chung với cô, Phó Tư Dư giận tổng giám đốc Thẩm chỉ vì muốn đưa cô ấy đi xem “Đồng hành cùng nhau”, buổi tối lại cùng cô ấy đi ăn rồi để tổng giám đốc Thẩm một mình tăng ca ở công ty, công việc của cô ấy có còn giữ nổi không đây.


 


Phó Tư Dư biết Hứa An An đang lo lắng điều gì, bèn mỉm cười trấn an: “Yên tâm đi, tôi sẽ không giận anh ấy chỉ vì mấy chuyện cỏn con này đâu.” Tôi chỉ có thể chặn anh ấy vì mấy chuyện vặt vãnh này thôi thôi.


 


Hứa An An nghe vậy mới thở phào.


 


Trong nhóm chat, Kiều Viện nhắn lại.


 


Kiều Viện : [Chị đi được, mà chắc khoảng sáu giờ mới tan làm.]


 


Phó Tư Dư: [Thế bọn em đi trước, đặt bàn trước đợi chị, chị muốn ăn gì?]


 


Kiều Viện : [Gì cũng được, chị không kén ăn đâu.]


 


Phó Tư Dư vốn hay gặp khó khăn trong việc chọn món mỗi khi đi ăn với người khác. Cô ngẩng đầu lên hỏi Hứa An An: “Viện Viện nói có thể tới được nhưng khả năng tới muộn, tụi mình ăn gì đây?”


 


Hứa An An suy nghĩ một lúc rồi đề nghị: “Hay ăn lẩu đi.”


 


Phó Tư Dư gật đầu: “Được đó. Hồi trước tôi từng ăn một quán lẩu khá ngon, hàng đấy ở gần đây, nước lẩu cay ngon tuyệt đỉnh luôn. Cô ăn được cay không?”


 


Đây là lần đầu Phó Tư Dư đi ăn riêng với Hứa An An nên còn chưa rõ khẩu vị của cô ấy.


 


“Tôi ăn được.”


 


“Viện Viện cũng ăn cay được, vậy thì ăn chỗ đó đi. Để tôi gửi địa chỉ cho Viện Viện.”


 


Tối thứ sáu, các trung tâm thương mại đông kín người. Khi Phó Tư Dư và Hứa An An đến nơi thì trước cửa quán lẩu đã có một hàng dài đang xếp. Hai người lấy số rồi tranh thủ đi mua trà sữa.


 


Quán trà sữa cũng đông không kém, cả hai phải xếp hàng chờ. Sau khi thanh toán xong, họ ngồi xuống ghế đợi đồ uống.


 


Trong lúc đó, điện thoại Phó Tư Dư liên tục đổ chuông vài lần nhưng cô không nghe máy.


 


Hứa An An không nhịn được liếc qua, thấy trên màn hình hiển thị tên người gọi là “anh Bác".


 


Tổng giám đốc Thẩm tên là Thẩm Hạo Bác, vậy anh Bác chắc là sếp Thẩm nhỉ?


 


Hứa An An đụng nhẹ vào tay Phó Tư Dư, hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm gọi à?”


 


Phó Tư Dư gật đầu: “Ừ.”


 


“Sao cô không nghe máy?”


 


Phó Tư Dư đáp: “Không muốn nghe.”


 


Hứa An An: “Cô nên nghe đi, nhỡ tổng giám đốc Thẩm có chuyện quan trọng cần nói thì sao?”


 



 


“Chưa, sao vậy?”


 


“Tôi định hỏi ý kiến cô một chút, mà cô chưa từng yêu thì thôi vậy.”


 


Hứa An An tò mò: “Cô định hỏi gì cơ?”


 


“Không có gì đâu, cô chưa yêu nên chắc cũng không hiểu.”


 


“…”


 


Hứa An An cảm thấy bị đâm một nhát dao, bực bội nói: “Cô cũng mới yêu có vài ngày thôi đó? Nói cứ như mình nhiều kinh nghiệm lắm không bằng.”


 


Phó Tư Dư hất cằm tự hào: “Tuy chưa có nhiều kinh nghiệm yêu đương nhưng tôi nắm chắc phần lý thuyết. Gặp tình huống như vậy, tuyệt đối không thể nghe điện thoại.”


 


Hứa An An: “Tại sao?”


 


“Vì anh ấy đã từ chối tôi. Đây là lần đầu tiên sau khi trở thành bạn gái anh ấy mà tôi nhờ vả, vậy mà anh ấy lại thẳng thừng từ chối. Sau này nếu tôi còn nhờ gì nữa, chắc chắn anh ấy cũng sẽ chẳng ngần ngại từ chối tiếp. Cho nên tôi nghĩ, là bạn gái thì tôi phải giận. Phải để anh ấy nhận ra mức độ nghiêm trọng, như vậy anh ấy mới dỗ dành và đồng ý để tụi mình đi xem ghi hình "Đồng hành cùng nhau".”


 


Hứa An An hoảng hốt: “Cô mới vừa nói là không giận tổng giám đốc Thẩm mấy chuyện nhỏ mà? Giờ đi với tôi lại không nghe điện thoại, lỡ anh ấy giận cá chém thớt rồi đuổi việc tôi thì sao?”


 


“Không đâu.” Phó Tư Dư vỗ ngực đầy tự tin: “Có tôi ở đây, anh ấy không dám đuổi cô đâu.”


 


Nhưng Hứa An An chẳng thấy yên tâm chút nào, chẳng có chuyện gì là tổng giám đốc Thẩm không dám làm. Nhìn kiểu gì thì Phó Tư Dư cũng chẳng đáng tin cho lắm.


 


“Vậy cô có giận thật không?”


 


Phó Tư Dư: “Ban đầu có một chút, mà thấy anh ấy gọi nhiều cuộc như vậy, giờ tôi hết giận rồi.”


 


“Vậy sao còn không bắt máy anh ấy đi."


 


Phó Tư Dư: “Vì lúc anh ấy gọi lần đầu, tôi hơi do dự nên không bắt. Mà giờ mà bắt thì giống như chỉ cần anh ấy gọi vài cuộc là dỗ được tôi ngay, như vậy chẳng phải tôi quá mất giá sao?”


 


Hứa An An: “…” Yêu đương đúng là khiến con người trở nên ra vẻ.


 


Sau khi lấy trà sữa, họ quay lại quán lẩu thì cũng vừa đến lượt. Hơn nửa tiếng sau, Kiều Viện mới tới. Vừa ngồi xuống là lập tức bắt đầu hóng hớt chuyện tình cảm của Phó Tư Dư.


 


Nhưng lịch sử yêu đương của Phó Tư Dư mới vỏn vẹn có bốn ngày, nói chưa tới một phút là xong, thế nên chủ đề này nhanh chóng kết thúc. Cả ba liền chuyển sang tám chuyện về vợ chồng Gia Mộc.


 


Gần đây Phó Tư Dư ít theo dõi super group, bỏ lỡ kha khá đoạn hậu trường ngọt ngào của hai người kia. Hứa An An và Kiều Viện say sưa kể lại cho cô những chuyện mà đôi vợ chồng này khiến fan couple dậy sóng gần đây.


 


Bữa ăn kéo dài hơn hai tiếng. Ăn xong, họ lại dạo quanh trung tâm thương mại một vòng. Khi Phó Tư Dư về đến nhà thì đã gần mười một giờ tối.


 


Thẩm Hạo Bác vẫn mặc nguyên bộ vest từ sáng, ngồi nghiêm nghị trên ghế sofa phòng khách, môi mím chặt, gương mặt lạnh lùng.


 


Phó Tư Dư vừa mở cửa đã nhìn thấy vẻ mặt nghiêm khắc của anh, sự sợ hãi đã in sâu trong lòng bao năm khiến cô bất giác thấy sợ sệt. Thay giày xong, cô rón rén bước vào trong.


 


Mới đi được vài bước, giọng nói trầm thấp của Thẩm Hạo Bác vang lên: “Đi đâu vậy?”



Phó Tư Dư khựng lại một chút, rồi lại tự nhủ về mối quan hệ hiện tại. Giờ cô đã là vợ anh rồi, anh phải đối xử tốt với cô, không cần sợ.


 


Cô giả vờ lớn lối đáp lại: “Liên quan gì đến anh.”


 


Rồi quay người đi thẳng vào phòng ngủ chính, đóng cửa lại và khóa trái. Phó Tư Dư vừa ném túi xách lên sofa, vừa buộc tóc chuẩn bị đi tắm thì nghe tiếng khóa cửa xoay, Thẩm Hạo Bác từ ngoài mở cửa bước vào, đi thẳng đến trước mặt cô, cúi đầu nhìn xuống.


 


Phó Tư Dư lùi lại hai bước nhưng nhanh chóng bị anh đuổi kịp, bóng dáng cao lớn che khuất khiến khí thế cô lập tức yếu hẳn đi. Cô đưa tay đẩy vai anh, nói: “Anh làm gì vậy? Ai cho anh vào? Không phải em nói rồi sao, không có sự cho phép của em thì không được vào phòng ngủ chính.”


 


Thẩm Hạo Bác nắm lấy cổ tay cô, tay kia vòng ra sau ôm eo rồi kéo cô vào lòng.


 


"Buông ra, đừng ôm em." Phó Tư Dư trừng mắt nhìn anh, giọng đầy tức giận.


 


Thẩm Hạo Bác cúi người hôn lên môi cô.


 


"Ưm..." Phó Tư Dư giãy giụa, đưa tay đấm vào ngực anh. Thẩm Hạo Bác hơi siết tay, nhấc cô lên đặt xuống sofa rồi giữ chặt cổ tay cô, áp sát người. Môi anh kề sát tai cô, khẽ cắn lấy vành tai nhỏ nhắn, giọng nói lạnh nhạt nhưng như đang kìm nén dông tố: "Không để anh quản thì em định để ai quản?"


 


Phó Tư Dư th* d*c, mơ hồ cảm thấy không ổn, cô khẽ rụt vai lại, giọng nói mềm mại mang chút giận dỗi: "Ai bảo anh không tốt với em, đừng hôn em nữa, em vẫn đang giận đấy."


 


Thẩm Hạo Bác vẫn tiếp tục hôn lên mặt cô.


 


Phó Tư Dư: "..."


 


"Đừng hôn nữa, dừng lại đi, em giận thật rồi đấy."


 


Thẩm Hạo Bác ngẩng đầu, bàn tay giữ cằm cô để xoay mặt cô lại đối diện mình. Ánh mắt anh đầy hứng thú, cơn giận trong lòng dường như cũng đã nguôi đi quá nửa: "Để anh xem thử, em giận kiểu gì."


 


"Em..." Cô cúi đầu định cắn tay anh nhưng Thẩm Hạo Bác tránh được, bóp mũi cô, bật cười trêu: "Lại còn muốn cắn anh, em là cún con à?"


 


"Ôi trời, buông em ra." Bị anh bóp mũi khiến cô không thở nổi, đành há miệng thở bằng miệng, đôi mắt lườm anh đầy ấm ức, vẻ mặt ngây ngốc, chẳng còn chút uy h**p nào.


 


"Thẩm Hạo Bác, mau buông ra, nếu anh không buông thì anh chết chắc, em đang giận đấy, hậu quả nghiêm trọng lắm, em..." Cô đang hùng hồn dọa nạt thì lại tự thấy mình chẳng làm ra được hậu quả gì nghiêm trọng cả, nghĩ đến dáng vẻ há miệng hù dọa người khác của mình, cô không nhịn được bật cười.


 


Cười rồi thì càng không giữ nổi vẻ giận dữ, cô đành cam chịu ôm lấy cánh tay anh, làm nũng: "Buông ra đi, khó chịu quá."


 


Lúc này Thẩm Hạo Bác mới chịu thả mũi cô ra, hỏi với vẻ trêu chọc: "Hết giận rồi à?"


 


Phó Tư Dư nghiêng đầu dụi vào tay anh, làm nũng: "Anh để em phụ trách dự án "Đồng hành cùng nhau" thì em sẽ không giận nữa."


 


Thẩm Hạo Bác rũ mắt nhìn cô, không nói gì.


 


"Đi mà, để em đi đi, em muốn đi lắm."


 


Thẩm Hạo Bác đáp: "Theo đoàn rất vất vả, quay chương trình giải trí phải liên tục di chuyển."


 


"Không sao, em không sợ khổ, chuyện gì cũng chịu được."


 


Anh nhướng mày: "Thế đêm nay động phòng cũng chịu được?"


 


Phó Tư Dư: "..."


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 41
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...