Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 40
Vết bầm ở khóe miệng của Thẩm Hạo Bác phải mất ba ngày mới mờ hẳn, suốt ba ngày đó, anh đều làm việc ở nhà, không đến công ty.
Anh không đi làm, cũng không cho Phó Tư Dư đi.
Vốn dĩ Phó Tư Dư không quá chú trọng sự nghiệp, lại thêm cảm giác có lỗi vì là người gây ra vết thương đó, bản thân cô cũng không muốn rời xa anh nên ba ngày liền cô cũng xin nghỉ, ở nhà cùng anh.
Từ lúc bước chân vào tập đoàn Quang Trì, Phó Tư Dư đã là một trường hợp đặc biệt. Ngay ngày đầu tiên, Nhạc Mạn đã nói rằng Phó Tư Dư là nhân tài mà lãnh đạo cấp cao đặc biệt mời về, để trưởng nhóm Hà tạm thời dẫn dắt cô mà không sắp xếp chức vụ cụ thể.
Mọi người trong bộ phận truyền thông truyền hình điện ảnh đều rất bận, phần lớn thời gian phải ra ngoài theo sát các dự án ở đoàn phim. Kể từ khi Phó Tư Dư vào công ty, văn phòng chưa lúc nào đông đủ, trưởng nhóm Hà cũng thường xuyên không có mặt. Mỗi lần đến công ty thấy Phó Tư Dư rảnh quá mới tiện tay giao cho cô chút việc, vì vậy, lúc đi làm cô đã rất nhàn, xin nghỉ ở nhà thì lại càng không có ai giao việc.
Thế là suốt ba ngày qua, Thẩm Hạo Bác vẫn bận rộn như ở công ty, liên tục xử lý công việc, còn Phó Tư Dư thì rảnh đến mức phát chán, chỉ ôm iPad ngồi co trên sofa trong thư phòng anh xem phim và chơi game.
Mắt nhìn màn hình lâu mỏi, cô lại lén liếc nhìn Thẩm Hạo Bác đang nghiêm túc làm việc. Cô nhìn trộm rất kém kín đáo, bị anh bắt gặp không biết bao nhiêu lần. Để tránh ngại ngùng, dù mặt đỏ rực lên rồi nhưng Phó Tư Dư vẫn làm ra vẻ tay chơi tình trường, bắt đầu trêu chọc Thẩm Hạo Bác.
"Thẩm Hạo Bác, mỗi lần anh ngẩng đầu nhìn em là tim em lại đập thình thịch ấy."
Thẩm Hạo Bác đang bận một dự án rất quan trọng, không rảnh để chỉnh cô, chỉ giả vờ nghiêm túc bảo cô đừng quấy rối nữa. Thế nhưng cô lại càng được thể, chống cằm cười rạng rỡ nhìn anh.
Cuối cùng, thấy Thẩm Hạo Bác gần xong việc, đoán mình sắp bị dạy dỗ nên cô nhanh nhảu đi rót nước, còn nịnh nọt đấm vai cho anh, sau đó chạy một mạch về phòng ngủ chính rồi khóa trái cửa lại.
Đến thứ sáu, cả hai cùng đến công ty. Như mọi khi, Phó Tư Dư vẫn bảo Thẩm Hạo Bác thả cô xuống ở ngã tư gần công ty.
Hứa An An vừa thấy cô, tinh thần lập tức phấn chấn. Cô ấy bước tới gần cô, ánh mắt tò mò đánh giá từ trên xuống dưới.
Phó Tư Dư đặt túi xuống, bị cô ấy nhìn chằm chằm thì thấy kỳ lạ, hỏi: "Làm gì mà nhìn tôi kỹ thế?"
Hứa An An nở nụ cười rõ bỉ ổi: "Này người chị em, tối thứ hai đang nhắn tin giữa chừng thì biến mất không thấy đâu nữa, cô đi đâu vậy?"
Cô ấy không nhắc tới thì Phó Tư Dư cũng quên béng, cô mở điện thoại ra xem.
Tin nhắn cuối cùng trong nhóm "Ngồi hóng vợ chồng Gia Mộc rải đường" là vào sáng sớm thứ ba, khi Hứa An An hỏi cô và Thẩm Hạo Bác bắt đầu như thế nào.
Cô chưa trả lời.
Từ đó đến nay, cả Hứa An An và Kiều Viện đều không nói gì thêm trong nhóm.
Điều Phó Tư Dư không biết là, tuy không nhắn trong nhóm nhưng Hứa An An và Kiều Viện đã nhắn riêng không ngừng từ rạng sáng thứ ba tới tận bây giờ.
Việc Phó Tư Dư nhắn giữa chừng rồi đột ngột biến mất, lại thêm việc xin nghỉ liền mấy hôm, Hứa An An dò la được sếp Thẩm cũng không đến công ty, thế là cả hai chắc chắn rằng Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đang ở nhà đại chiến ba ngày ba đêm nên mới không có một chút tin tức nào.
Thời gian trôi qua, hai người lo cho cơ thể nhỏ bé của Phó Tư Dư không biết có chịu được không, còn lén cược xem cô sẽ xin nghỉ mấy ngày, liệu có cùng Thẩm Hạo Bác đến công ty vào thứ sáu không.
Tối qua hai người đều nghĩ là còn có một ngày đi làm, khả năng cao là Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác sẽ đi làm lại vào thứ hai, tức là thời gian Phó Tư Dư biến mất vừa vặn bảy ngày bảy đêm.
Phó Tư Dư áy náy nói: "Xin lỗi nhé, hôm đó nhắn được một lúc thì tôi buồn ngủ quá, thế là ngủ quên luôn."
Hứa An An nhướng mày: "Là đi ngủ thật, hay là bị người ta ngủ thế?"
Fan couple gặm ke trong fandom lâu năm không ai còn ngây thơ nữa. Phó Tư Dư hiểu ngay, đỏ mặt lườm cô ấy: "Tất nhiên là đi ngủ thật! Tụi tôi mới bắt đầu thôi, chưa đến mức đó, cô nghĩ cái gì vậy!"
"Còn chưa đến bước đó á?" Hứa An An kinh ngạc: "Vậy mấy hôm nay cô bặt vô âm tín, tổng giám đốc Thẩm cũng không đi làm, bọn tôi còn tưởng hai người đang mưa xuân hàng đêm không dậy tảo triều chứ."
"Gì mà bặt vô âm tín, gì mà mưa xuân hàng đêm không dậy tảo triều, đầu óc mấy người không thể đàng hoàng chút được sao. Mấy ngày nay tôi chỉ không nhắn tin thôi, chứ ngày nào cũng online chơi game đấy!"
Để chứng minh sự trong sạch của mình, Phó Tư Dư mở tài khoản game cho cô ấy xem.
Mỗi ngày đều chơi mấy chục trận, đúng là nhàn rỗi thật, không giống mấy đôi yêu đương nhắng nhít quấn lấy nhau.
Hứa An An hỏi tiếp: "Thế ba hôm nay hai người với nhau à?"
Phó Tư Dư: "Ừ đúng."
"Trời ơi, cô với sếp Thẩm là couple thuần khiết nhất thế gian rồi đấy. Nhất là sếp Thẩm, lớn tuổi vậy rồi mà ở cạnh bạn gái chẳng làm gì, lại để cô có thời gian chơi game. Không lẽ cô còn kéo tổng giám đốc Thẩm chơi cùng?"
Phó Tư Dư lắc đầu: "Không đâu, anh ấy bận lắm, toàn làm việc. Tôi chơi một mình thôi."
"Thế là hai người nghỉ làm chỉ để ở nhà làm việc và chơi game?" Hứa An An hoàn toàn không hiểu nổi. Nếu bảo Phó Tư Dư cố tình xin nghỉ phép để ở nhà chơi game thì cô ấy còn tin, chứ tổng giám đốc Thẩm cố tình ở nhà làm việc, không lý nào lại để bạn gái xinh như hoa thế này ngồi không, chẳng lẽ không đến công ty chỉ để ngồi nhà xem bạn gái chơi game?
Phó Tư Dư ngại không dám kể là do cô đánh bầm mặt Thẩm Hạo Bác nên anh mới phải ở nhà dưỡng thương, cô bật máy tính lên, nói: "Mấy hôm nay anh ấy không có việc gì nhất thiết phải đến công ty nên mới làm việc ở nhà. Ôi trời, cô đừng tò mò chuyện yêu đương của bọn tôi nữa, nói nhiều ngại lắm."
Cô còn nhìn quanh một vòng, nhỏ giọng nhắc đi nhắc lại: "Đừng kể với ai trong công ty nhé."
Hứa An An gật đầu liên tục: "Yên tâm đi tôi kín như bưng ấy, tuyệt đối không nói ra chuyện cô với sếp Thẩm đang yêu nhau đâu."
"Ơ, ai, ai yêu sếp Thẩm cơ?" Một nam đồng nghiệp từ phòng pha trà đi ngang qua nghe được cuộc trò chuyện của hai người, bất ngờ hét toáng lên.
Những người khác trong văn phòng nghe thấy đều đồng loạt ngoái đầu nhìn.
Phó Tư Dư: "..."
Hứa An An: "..."
Hai người nhìn nhau, rất ăn ý đổ sang cho vợ chồng Gia Mộc.
Phó Tư Dư: "Bọn tôi đang nói Từ Gia Dịch với Mục Phù đó, chắc hai người họ đang yêu thật rồi."
Hứa An An gật đầu: "Hai bọn tôi đang tám chuyện về Từ Gia Dịch và Mục Phù."
Cả văn phòng đều biết hai người là fan couple của đôi vợ chồng Gia Mộc nên không ai nghi ngờ gì. Nam đồng nghiệp kia cũng không để tâm, cầm ly trà đi mất.
Cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm. Phó Tư Dư đập nhẹ tay Hứa An An: "Cô nói nhỏ thôi, sau này đừng nói về chuyện của hai bọn tôi nữa."
"Xin lỗi xin lỗi." Hứa An An nói sang chuyện khác: "“Vậy cô đã nhắc với 'người ấy' chuyện cho chúng mình đến trường quay ‘Đồng hành cùng nhau’ chưa?”
Vì trong công ty, gọi thẳng là tổng giám đốc Thẩm hơi nhạy cảm nên Hứa An An cẩn thận dùng từ “người ấy” để thay thế.
“Trời ơi, tôi quên khuấy mất.”
Hứa An An cuống tới độ nắm tay cô: “Sao chuyện quan trọng vậy mà cô quên được? Đừng nói với tôi là cô yêu đương rồi bỏ hít ke couple luôn nhé.”
“Đương nhiên không rồi! Tôi mãi mãi là fan trung thành nhất của hai người họ. Chỉ là dạo này tôi bận giải quyết mấy việc trọng đại đời mình thôi. Giờ mọi thứ ổn rồi, tôi có thể thoải mái hít ke cùng mọi người. Đừng lo, tôi nhắn cho anh ấy ngay bây giờ.”
Mắt Hứa An An sáng rực lên nhìn cô: “Chị em giỏi quá, cố lên nha!”
Sáng nay Thẩm Hạo Bác mới nhắn tin chúc buổi sáng cho cô nên trong danh sách trò chuyện WeChat, người đứng đầu là anh.
Phó Tư Dư: [Anh bận không?]
Thẩm Hạo Bác: [Nói đi.]
Phó Tư Dư: [Em muốn hỏi anh một chuyện.]
Thẩm Hạo Bác: [Ừm.]
Phó Tư Dư: [Anh biết em thích ngôi sao nào nhất không?]
Thẩm Hạo Bác: [Anh.]
“…"
Phó Tư Dư cạn lời. Hứa An An tò mò hỏi: “Sao rồi, anh ấy trả lời thế nào?”
Phó Tư Dư đáp: “Chờ chút, tôi còn nói chuyện này với anh ấy."
Phó Tư Dư: [Em đang hỏi người nổi tiếng, anh đâu phải nghệ sĩ.]
Thẩm Hạo Bác: [Không biết.]
Phó Tư Dư: [Anh biết rõ mà.]
Phó Tư Dư: [Nói nhanh đi, em nhắc anh không biết bao nhiêu lần rồi.]
Thẩm Hạo Bác: [Anh quên rồi.]
Phó Tư Dư: [Anh không thương em nữa à?]
Thẩm Hạo Bác: [Mục Phù.]
Phó Tư Dư: [Mục Phù với ai?]
Thẩm Hạo Bác: [Mục Phù với nghệ sĩ nam nào đấy.]
Gì mà nghệ sĩ nam nào đấy, chẳng lẽ Từ Gia Dịch không xứng có tên.
Cô đang định nhắn tiếp thì Thẩm Hạo Bác lại gửi tin:
Thẩm Hạo Bác: [Đợi anh một lát, anh phải đi họp.]
“Ấy, sao rồi sao rồi, anh ấy đồng ý chưa?”
Phó Tư Dư cười gượng: “Ngại quá, tôi còn chưa kịp hỏi, anh ấy vào họp rồi.”
Hứa An An: “Chẳng phải hai người nhắn được mấy phút rồi à? Lâu như vậy mà vẫn chưa vào chủ đề chính á?"
“Thì phải từ từ dẫn dắt chứ, ai lại vừa vào đã đòi hỏi luôn.”
Hứa An An phỉ nhổ: “Đúng là mấy đôi đang yêu, nói chuyện cũng kiểu cách.”
“Thôi đừng cuống, chờ anh ấy họp xong tôi hỏi liền. Kiểu gì hôm nay tôi cũng sẽ hỏi.”
“Ừ, tôi không lo đâu.”
Miệng thì nói vậy nhưng hai người cứ ngồi không cả tiếng đồng hồ, không làm được gì vì chuyện này. Đợi hơn một tiếng, cuối cùng Thẩm Hạo Bác mới nhắn lại:
Thẩm Hạo Bác: [Họp xong rồi.]
Lần này Phó Tư Dư vào thẳng vấn đề: [Anh có thể sắp xếp cho em và bạn em đến trường quay chương trình "Đồng hành cùng nhau" không? Bọn em muốn xem Mục Phù với Từ Gia Dịch.]
Thẩm Hạo Bác: [Dự án đó không phải anh phụ trách.]
Phó Tư Dư: [Đừng đánh trống lảng, cả tập đoàn này chẳng phải anh quản hết sao.]
Thẩm Hạo Bác: [Ừ, nhưng không được.]
Anh từ chối cô?
Phó Tư Dư: [Vì sao?]
Thẩm Hạo Bác: [Không có lý do.]
Không có lý do mà cũng từ chối cô.
Anh lại có thể từ chối cho cô đi xem ghi hình “Đồng hành cùng nhau”.
Hồi trước cô còn chưa vào Quang Trì đã từng nói rõ chuyện này với anh rồi. Thẩm Hạo Bác biết rõ cô vào công ty là vì muốn có cơ hội đến xem vợ chồng Gia Mộc, thế mà giờ anh lại không cho cô đi?!!
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 40
10.0/10 từ 39 lượt.
