Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 36


Thẩm Hạo Bác lướt đầu lưỡi qua khoang miệng, vị máu tanh lan ra. Anh đưa tay nắm lấy hai cổ tay của cô. Cô gái này nhìn thì mềm yếu, vậy mà lúc vung tay lại chẳng hề nhẹ chút nào. 


  


Phó Tư Dư bị anh giữ chặt tay, giận dỗi trừng mắt nhìn anh, nghẹn ngào nói: “Anh còn muốn bắt nạt em nữa sao?” 


  


Cô vẫn đang chìm trong nỗi xấu hổ vì vừa bị đánh vào mông, nên cũng không để ý rằng cả người mình đang ngồi trong lòng Thẩm Hạo Bác, giãy giụa loạn xạ trong ngực anh. 


  


“Không bắt nạt em nữa, em đừng động đậy.” Đôi mắt Thẩm Hạo Bác thoáng thay đổi, ánh nhìn đen sẫm nhìn cô nồng cháy. Phó Tư Dư bị anh nhìn đến mức nghẹt thở, rụt người về phía sau nói: “Anh đúng là bắt nạt người ta mà. Anh đánh em, đồ khốn, anh còn không thả em ra, anh định làm gì?” 


  


Thẩm Hạo Bác mở ghi âm trên điện thoại, nói với cô: “Lặp lại lời em vừa hứa với anh một lần nữa.” 


  


“Cái gì?” 


  


“Em nói, sau này ngoài anh ra, em sẽ không uống rượu trước mặt người khác.” 


  


Phó Tư Dư mặc cả với anh: “Em nói rồi thì anh phải thả em xuống.” 


  


“Ừ.” 


  


Phó Tư Dư nói: “Sau này em sẽ không uống rượu nữa, không uống với ai hết. Được chưa? Mau thả em ra.” 


  


Thẩm Hạo Bác nói tiếp: “Nếu uống thì sẽ tự nguyện chịu phạt.” 


  


“Phạt gì chứ?” 


  


Tầm mắt Thẩm Hạo Bác cụp xuống, giọng khàn khàn: “Phạt giống như vừa nãy.” 


  


Phạt giống như vừa nãy, anh còn... Đánh vào chỗ đó của cô. 


  


Mặt Phó Tư Dư đỏ như sắp chảy máu: “Dựa vào đâu chứ, em không nói đâu.” 


  


Phó Tư Dư lắc lư muốn thoát khỏi người anh, bàn tay Thẩm Hạo Bác lại lần nữa đặt lên mông cô, khiến cô hoảng sợ lắc đầu la lớn: “Không được... Không chịu đâu...” 


  


“Không chịu thì nói đi.” 


  


Phó Tư Dư thút thít, tay bị giữ chặt không thể động đậy, cảm giác nước mắt sắp trào ra rồi, xấu hổ quá đi mất. Cô vùi mặt vào lòng anh, dụi nước mắt lên áo anh: “Nếu em hứa rồi mà lỡ sau này không cẩn thận uống chút rượu, anh cũng sẽ đánh em như hôm nay sao?” 



  


Thẩm Hạo Bác lạnh lùng đáp: “Đúng vậy.” 


  


“Sao anh... Sao anh lại xấu xa như vậy, từ nhỏ đến giờ chưa từng có ai đánh vào chỗ đó của em, sao anh lại có thể đánh vào đó?” 


  


Thẩm Hạo Bác: “Em không uống rượu thì anh sẽ không đánh em.” 


  


“Em biết tửu lượng mình kém, em tự biết tiết chế. Nhưng tại sao anh nhất định bắt em hứa? Ai dám chắc cả đời không uống rượu chứ, lúc tâm trạng em không tốt cũng không được uống sao?” Phó Tư Dư uất ức chết mất thôi: “Còn không phải vì anh nên em mới uống à, chỉ một chút xíu rượu mà thôi, anh lại làm quá lên rồi đánh em.” 


  


“Vì anh?” 


  


“Phải đó.” Nhân lúc anh không chú ý, Phó Tư Dư rút tay khỏi tay anh, hai tay đập vào ngực anh: “Em muốn anh về sớm một chút, gọi cho anh biết bao nhiêu cuộc, lần nào anh cũng nói bận, nói phải nửa tháng mới về. Em khó khăn lắm mới đợi được nửa tháng, anh lại nói có việc đột xuất, không về nữa.” 


  


Phó Tư Dư ngẩng đầu, giơ mu bàn tay lau nước mắt: “Anh cũng không nói rõ với em là khi nào về, tâm trạng em tệ lắm, em thật sự chịu hết nổi mới nghĩ nếu uống say thì thời gian chắc sẽ trôi nhanh hơn một chút, biết đâu mở mắt ra thì anh đã về rồi. Ai ngờ anh về thật nhưng vừa về đã đánh em, sớm biết vậy tôi đã không mong anh về làm chi.” 


  


Càng nói cô càng khóc tợn hơn, giọng nghẹn ngào không rõ ràng. 


  


Thẩm Hạo Bác lau nước mắt cho cô, Phó Tư Dư ôm tay anh, cắn lên mu bàn tay anh. 


  


Thẩm Hạo Bác nhẫn nhịn cơn đau ở mu bàn tay, đưa tay còn lại nâng mặt cô để cô nhìn thẳng vào mắt mình: “Em thật sự gấp gáp muốn ly hôn với anh đến vậy sao?” 


  


Phó Tư Dư đầu óc mơ hồ nghe thấy từ “ly hôn”, tưởng lần này anh về là để ly hôn với mình, bèn nhả tay anh ra, khóc càng dữ dội hơn. 


  


Nước mắt không ngừng rơi xuống, hàng mi dài ướt đẫm, hai hàng nước lăn dài bên má, trông tội nghiệp vô cùng. 


  


Thẩm Hạo Bác bất lực vỗ vỗ vai cô: “Tiểu Ngũ đừng khóc nữa. Nếu em thật sự muốn ly hôn, vậy thì... vậy thì ngày mai chúng ta...” 


  


“Ai muốn ly hôn, là anh muốn, em đâu có muốn ly hôn.” Phó Tư Dư khóc đến tan nát cõi lòng, nói năng rối loạn. 


  


Nhưng Thẩm Hạo Bác vẫn nghe rõ cô nói không muốn ly hôn, thần sắc khựng lại: “Em nói gì cơ? Em không muốn ly hôn?” 


  


Phó Tư Dư vừa khóc vừa nói: “Em không muốn là có thể không ly hôn sao?” 


  


Có thể, tất nhiên là có thể. 


  


Thẩm Hạo Bác siết chặt cánh tay đang ôm cô: “Em không muốn ly hôn, vậy tại sao cứ hối thúc anh về?” 



“Vì...” Phó Tư Dư bất chợt chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh, cô khựng lại, cúi đầu ngượng ngùng. 


  


Thẩm Hạo Bác dường như đoán được điều gì đó, khóe môi không kìm được khẽ cong lên, nâng mặt cô lên hỏi: “Vì cái gì?” 


  


Phó Tư Dư hất tay anh ra, mím môi không nói, ánh mắt hoảng loạn, sợ anh nói lời từ chối mình, nói muốn ly hôn với cô. 


  


Thẩm Hạo Bác nhìn gương mặt đẫm nước mắt của cô, vừa tội nghiệp vừa khiến người ta muốn bắt nạt. 


  


Anh cúi đầu, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. 


  


Phó Tư Dư nín thở, có phần phản ứng không kịp. 


  


Thẩm Hạo Bác nâng mặt cô, nhẹ nhàng v**t v* má cô, tay kia ôm chặt cô vào lòng, cho nụ hôn sâu hơn. 


  


Không biết đã qua bao lâu, Phó Tư Dư cảm thấy mình sắp ngạt thở trong nụ hôn ấy, anh mới chịu buông cô ra. 


  


Cô dựa vào ngực anh, tim đập nhanh loạn nhịp, đưa tay chạm lên môi mình, ngẩn ngơ nói: “Anh hôn em.” 


  


Thẩm Hạo Bác nhướng mày: “Không được hôn em sao?” 


  


Mặt Phó Tư Dư đỏ bừng, muốn tránh ánh mắt anh nhưng lại bị anh nắm cằm giữ lại. 


  


“Đừng trốn, nhìn anh.” 


 


"Em... Em nhìn anh rồi." 


  


Một tiếng cười khẽ vang lên từ cổ họng của Thẩm Hạo Bác. 


  


Phó Tư Dư cắn môi, lí nhí nói: "Anh đừng có cười em." 


  


Thẩm Hạo Bác lại hôn nhẹ lên môi cô: "Anh không cười em, anh cười vì em đáng yêu quá." 


  


"Mắc... Mắc gì lại hôn em." 


  


"Em nói xem?" 


  



  


Thẩm Hạo Bác gõ nhẹ lên trán cô: "Giả ngốc." 


  


Phó Tư Dư đảo mắt láo liên: "Em thật sự không biết, anh không nói sao em biết được." 


  


Thẩm Hạo Bác áp sát môi đến bên cổ cô, thổi một hơi bên tai cô: "Muốn nghe không?" 


  


Phó Tư Dư rụt cổ lại, gật đầu nói: "Muốn nghe." 


  


"Bởi vì anh thích em." Thẩm Hạo Bác không do dự nói: "Thích em, muốn ôm em, muốn hôn em, muốn..." 


  


Ánh mắt anh không kiêng nể gì mà lướt qua người cô. 


  


Phó Tư Dư hiểu được ý anh, vội đưa tay che ngực, lườm nguýt anh: "Đồ lưu manh." 


  


Thẩm Hạo Bác bật cười: "Vậy bây giờ có thể nói cho anh biết, em gọi nhiều cuộc điện thoại cho anh như vậy là vì sao chưa?" 


  


Phó Tư Dư hừ một tiếng. 


  


Thẩm Hạo Bác nhéo má cô: "Hừ là ý gì?" 


  


Phó Tư Dư: "Hừ." 


  


"Nói chuyện." 


  


Phó Tư Dư: "Anh biết rồi còn hỏi." 


  


"Anh không biết, anh muốn nghe em nói." 


  


Phó Tư Dư dịu giọng: "Còn có thể là vì cái gì nữa, tất nhiên là vì em muốn gặp anh, muốn xác nhận xem có phải em đã thích anh không." 


  


Thẩm Hạo Bác ghì chặt cô vào lòng mình: "Đã xác nhận được chưa?" 


  


Phó Tư Dư kiêu ngạo hất cằm lên: "Xác nhận gì mà xác nhận, mới gặp mặt anh đã đánh em." 


  


Đột nhiên nhớ lại chuyện đó, thế là cô bắt đầu ầm ĩ với anh: "Anh đánh em, Thẩm Hạo Bác, anh đánh vợ anh, anh là đồ tồi." 



Thẩm Hạo Bác cố ý trêu cô: "Anh đánh chỗ nào của em?" 


  


"Anh đánh chỗ..." Phó Tư Dư thẹn quá lườm anh. 


  


Thẩm Hạo Bác hôn lên tai cô, tay bóp nhẹ mông cô: "Là chỗ này à?" 


  


Phó Tư Dư đỏ bừng cả mặt, đập vào cánh tay anh: "Không được sờ, sao anh lưu manh thế chứ hả." 


  


Cô vừa nói dứt lời đã thấy Thẩm Hạo Bác lại cầm lấy điện thoại, mở chế độ ghi âm. Mặt cô hoảng hốt, sợ hãi muốn xuống khỏi người anh: "Anh định làm gì vậy?" 


  


Thẩm Hạo Bác giữ chặt eo cô: "Nói tiếp đi." 


  


Phó Tư Dư giả dại: "Nói gì cơ?" 


  


Thẩm Hạo Bác kéo cánh tay cô, muốn đặt cô nằm sấp lên đùi mình, Phó Tư Dư không thể tin được anh còn định đánh tiếp: "Chẳng phải anh nói anh thích em sao?" 


  


Thẩm Hạo Bác: "Em nói hết câu đi, anh sẽ không đánh em." 


  


Phó Tư Dư âm thầm tính toán, nghĩ nếu giờ mình ghi âm lại thì điểm yếu sẽ bị anh nắm thóp, chắc chắn sẽ bị gò ép khắp nơi. 


  


"Dựa vào đâu anh bảo em ghi âm là em phải ghi?" 


  


Thẩm Hạo Bác: "Dựa vào việc anh là chồng em." 


  


Phó Tư Dư nghẹn lời, lắc cánh tay anh làm nũng, mong được bỏ qua: "Em không muốn ghi âm, sau này em chú ý hơn được chưa? Sao anh cứ nhất định bắt em ghi âm?" 


  


Thẩm Hạo Bác nghĩ tới chuyện này lại thấy muốn dạy dỗ cô một trận, thế rồi lại không nỡ. 


  


"Không được, nhất định phải ghi âm, không thì bây giờ anh đánh em." 


  


Phó Tư Dư đỏ mặt nói: "Anh chỉ muốn thả dê em thôi." 


  


Cô che mông, đúng lúc đó điện thoại cô đổ chuông, cô như vớ được cứu tinh, vội đập vào tay anh: "Điện thoại em reo kìa, mau đưa điện thoại cho em, em nghe máy xong sẽ nói tiếp." 


  


Thẩm Hạo Bác liếc nhìn tên người gọi là Tần Cảnh Diệu, đoán được Tần Cảnh Diệu định nói gì nên dứt khoát tắt máy, quăng điện thoại sang một bên, xắn tay áo lên, nhàn nhạt nói: "Không còn cuộc gọi nào nữa, giờ có thể nói rồi." 


  


Phó Tư Dư: "..." 


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 36
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...