Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 35
Thẩm Hạo Bác ngồi ở phòng bên cạnh, vừa cúp máy đã vội vàng chạy sang xem. Tình huống trong phòng vẫn tốt đẹp hơn nhiều so với tưởng tượng của anh. Tần Cảnh Diệu trốn trong nhà vệ sinh, Phó Tư Dư ngồi trên ghế sofa, trước mặt cô có một chai rượu, một mình uống rượu đến say khướt.
Thẩm Hạo Bác sải bước về phía Phó Tư Dư, liếc nhìn Tần Cảnh Diệu vừa đi ra từ trong nhà vệ sinh, anh lạnh giọng hỏi: "Cậu cứ mặc kệ cô ấy uống như vậy sao?"
Tần Cảnh Diệu tỏ vẻ bất lực và vô tội: "Dù không cho em ấy uống thì tôi cũng đâu thể làm gì khác. Tôi vừa lấy mất rượu của em ấy, em ấy đã tới gần đòi hôn tôi."
Thẩm Hạo Bác liếc nhìn Tần Cảnh Diệu bằng ánh mắt sắc bén, quanh thân tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.
"Chưa hôn, chưa hôn mà, đùa thôi. Làm sao tôi có thể để Tiểu Ngũ hôn mình được? Tôi nhìn em ấy từ nhỏ đến lớn, em ấy vẫn luôn gọi tôi là anh trai. Nếu em ấy say rượu không nhận ra người thân mà tôi còn không mau tránh đi, không phải tôi chính là Đ* c*m th* sao?" Tần Cảnh Diệu vội vàng giải thích, không quên chỉ trích Thẩm Hạo Bác vì hành vi cầm thú của anh khi không chỉ không tránh né Phó Tư Dư mà còn để cô hôn mình.
Thẩm Hạo Bác đã đi tới trước mặt Phó Tư Dư, anh không rảnh để tính sổ với anh ấy. Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt đỏ hồng của Phó Tư Dư, ly rượu trên tay cô đã cạn đáy. Khi cô định rót cho mình thêm một ly nữa thì bị Thẩm Hạo Bác cướp mất chai rượu, hai tay cô đột nhiên trống trơn. Phó Tư Dư ngơ ngác nhìn chằm chằm hai tay mình vài giây, phản ứng chậm chạp, sau đó mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Hạo Bác, bất mãn lẩm bẩm: "Anh lấy rượu của em làm gì? Trả lại cho em."
Tần Cảnh Diệu đứng cạnh họ, tốt bụng nhắc nhở Thẩm Hạo Bác: "Đừng cướp rượu của em ấy. Nếu cậu làm vậy, em ấy sẽ hôn cậu đấy."
Thẩm Hạo Bác mím môi, sắc mặt âm trầm, không trả lời bất kỳ ai.
Phó Tư Dư híp mắt nhìn chằm chằm vào chai rượu trong tay anh, cô vươn tay ra cố giật lấy chai rượu, hung hăng uy h**p anh: "Trả lại cho em, nếu không em sẽ hôn anh đấy."
Thẩm Hạo Bác giơ tay cầm chai rượu lên cao hơn, tay còn lại đè lên bả vai cô, hạ giọng trách mắng: "Đừng gây rối nữa."
Phó Tư Dư nhận ra giọng nói của anh, đôi mắt còn hơi mơ màng bỗng trợn to. Cô nghiêng người dí sát tới gần nhìn kỹ khuôn mặt anh, khẽ gọi với vẻ không chắc chắn: "Anh Bác ạ?"
Lòng Thẩm Hạo Bác mềm nhũn, anh vỗ nhẹ lên vai cô, trả lời: "Là anh."
"Anh, anh về rồi. Không phải hôm nay anh đã nói mình còn bận chút việc nên không về được sao?" Nghe giọng Phó Tư Dư tràn ngập niềm vui.
"Xử lý xong hết rồi."
Phó Tư Dư đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nước mắt từ từ trào ra. Cô dụi đầu vào lòng anh, bàn tay nhỏ đánh nhẹ lên ngực anh, ấm ức oán trách: "Sao bây giờ anh mới về? Em gọi điện thoại cho anh mãi mà anh vẫn không chịu về.”
Tần Cảnh Diệu thấy thế thì khoác vai Thẩm Hạo Bác, anh ấy hỏi: "Một mình cậu chắc vẫn lo được nhỉ? Vậy tôi ra ngoài trước nhé."
Thẩm Hạo Bác gật đầu qua loa. Chờ anh ấy rời khỏi phòng riêng, anh mới nắm lấy bàn tay đang đánh lên ngực mình của Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư cố rút tay ra khỏi tay anh nhưng không được. Cô tức giận nói: "Anh bắt nạt em, em muốn đánh anh. Anh, anh không được phép phản kháng."
Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Anh sẽ không phản kháng, để anh xem thử coi tay em có đau không nào."
Đầu Phó Tư Dư choáng váng. Vốn dĩ cô còn cảm thấy hơi có lỗi vì đã đánh Thẩm Hạo Bác nhưng vừa nghe anh nói vậy, cô lập tức rít lên, giọng nói càng thêm phần uất ức: "Đau quá."
Lửa giận trong lòng Thẩm Hạo Bác bị dáng vẻ yếu đuối này của cô dập tắt, nhẹ nhàng xoa tay cho cô bằng ngón cái.
Khi đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay mềm mại, cổ tay của Phó Tư Dư hơi run nhẹ.
Thẩm Hạo Bác liếc mắt nhìn cô, thấy cô đang mở to mắt nhìn mình chăm chú, không hề chớp mắt lấy một lần.
Hai người nhìn nhau, sắc hồng ở hai bên má của Phó Tư Dư dần lan đến tận tai. Cô mím môi, hơi nuốt nước bọt, thành tâm hỏi: "Em có thể hôn anh không?"
Yết hầu của Thẩm Hạo Bác lăn nhẹ một vòng, bàn tay từ từ trượt xuống ôm lấy vòng eo thon thả của cô. Anh đáp lại bằng giọng khàn khàn: "Em đến đây."
Sau khi nhận được sự đồng ý của anh, Phó Tư Dư bám lấy cánh tay anh, gương mặt nhỏ từ từ tới gần hơn. Cô hơi nâng cằm lên, áp môi mình vào môi anh.
...
Khi Phó Tư Dư thức dậy thì trời đã tối.
Rèm cửa được kéo xuống kín mít, trong phòng không có chút ánh sáng nào. Phó Tư Dư xoa xoa cái đầu đau nhức của mình rồi thò tay lên đầu giường s* s**ng tìm kiếm xung quanh. Không tìm thấy điện thoại di động, cô ngồi dậy tìm công tắc bật đèn.
Phó Tư Dư cau mày khi không tìm thấy công tắc đèn ngủ ở vị trí quen thuộc, cô chợt nhận ra rằng nơi này không phải phòng ngủ mình.
Cô duỗi tay ra và mò mẫm trên tường.
Một tiếng "tách" vang lên, theo sau đó là chiếc đèn chùm trên đầu cô cũng sáng lên. Phó Tư Dư bị giật mình vì người nhấn công tắc không phải là cô.
Phó Tư Dư quay đầu lại, cô nhìn thấy Thẩm Hạo Bác đang ngồi trên ghế sofa ở cách đó không xa. Cô sửng sốt một lúc rồi tự cắn lưỡi mình, đau thật nhưng hóa ra không phải là mơ.
Phó Tư Dư quan sát cách bài trí trong căn phòng thì nhận ra đây là phòng ngủ của Thẩm Hạo Bác. Cô hỏi: "Anh Bác, anh về từ bao giờ thế? Tại sao em lại ở trong nhà anh?"
Thẩm Hạo Bác ngẩng đầu lên, trầm mặc nhìn cô.
Phó Tư Dư liếc nhìn bên môi phải của anh và thấy chỗ đó hơi sưng đỏ. Cô cũng cảm thấy môi mình hơi sưng. Trái tim cô thắt lại, dấu vết này không phải do cô tạo ra đâu nhỉ?
Thẩm Hạo Bác mím môi, không nói gì. Phó Tư Dư bị anh nhìn chằm chằm lâu đến mức da đầu tê dại, cô ngượng ngùng nói: "Anh Bác, sao anh không nói gì? Hôm qua anh tới đưa em về à?"
Cô vẫn còn nhớ tối hôm đó mình đã đến câu lạc bộ để tìm anh Diệu. Lúc đó, vì Thẩm Hạo Bác không thể trở về nên cảm xúc của cô đã hơi mất kiểm soát, còn uống vài ly rượu.
Đây là lần thứ hai Phó Tư Dư uống rượu. Cả hai lần, cô đều tỉnh dậy trong tình trạng say bét nhè. Giờ cô có thể chắc chắn rằng tửu lượng của mình rất tệ.
Thẩm Hạo Bác lạnh lùng hỏi: "Hôm qua à?"
Không phải là hôm qua sao?
Phó Tư Dư quay đầu lại nhìn quanh một vòng, cô chợt nhận ra chiếc điện thoại di động đang đặt cạnh đùi Thẩm Hạo Bác trông rất giống điện thoại của mình.
Phó Tư Dư lật chăn ra bước xuống giường, từ từ đi đến gần anh. Cô cúi xuống, cẩn thận cầm chiếc điện thoại di động lên rồi lùi lại hai bước nhỏ, bật màn hình lên xem thử.
Bây giờ là 9 giờ 30 phút tối.
Điều đó có nghĩa là ngày hôm nay vẫn chưa kết thúc.
Phó Tư ngượng ngùng gãi đầu, cô nói: "Em còn tưởng đã sang ngày hôm sau rồi chứ."
Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh, lặng lẽ gửi tin nhắn cho Tần Cảnh Diệu.
Phó Tư Dư: [Anh Diệu, đã xảy ra chuyện gì vậy? Có phải anh Bác đã đến câu lạc bộ đón em về không?]
Vừa gửi tin nhắn xong, cô nghe Thẩm Hạo Bác hỏi: "Em có biết mình không thể uống rượu không?"
Giọng anh thật sự rất nghiêm khắc, trên mặt cũng không có chút ý cười nào. Phó Tư Dư vô thức ngồi thẳng lưng, thành thật trả lời: "Em biết, em uống không giỏi."
"Chỉ là uống không giỏi thôi à?"
Có lẽ cô còn mượn rượu để bộc lộ cảm xúc thật của mình.
Phó Tư Dư lén liếc nhìn đôi môi của Thẩm Hạo Bác. Tuy cô không nhớ là mình đã hôn anh nhưng mọi dấu hiệu đều cho thấy rằng cô thật sự đã hôn anh.
Phó Tư Dư vừa ngại vừa xấu hổ, cúi đầu không đáp.
"Tại sao em lại muốn uống rượu?"
Lại mắng cô nữa rồi.
Phó Tư Dư bĩu môi.
"Nói đi." Giọng Thẩm Hạo Bác lạnh lùng không nghe ra cảm xúc.
Khi Thẩm Hạo Bác chưa về, ngày nào Phó Tư Dư cũng ngóng trông chờ anh trở về, muốn xác nhận xem tình cảm của mình dành cho anh có đúng như những gì cô đang nghĩ hay không. Kết quả là khi Thẩm Hạo Bác quay về, vừa về tới nhà đã bắt đầu lạnh mặt tra hỏi Phó Tư Dư, giống y như ông ba già đang dạy dỗ con gái vậy.
Phó Tư Dư ngồi nghịch ngón tay mình, trong lòng vừa ấm ức vừa tức giận: "Muốn uống thì uống thôi, không có lý do gì cả."
Thẩm Hạo Bác cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến cảnh mỗi lần cô uống say là lại đòi hôn Tần Cảnh Diệu.
May thay, Tần Cảnh Diệu là người rất trọng tình nghĩa nên chỉ coi cô như em gái. Nếu đổi thành người khác, cộng thêm dáng vẻ khi say rượu của cô, hậu quả sẽ cực kỳ kinh khủng.
"Sau này không được uống rượu nữa."
Mỗi lần uống rượu đều say bí tỉ, tới chính Phó Tư Dư cũng cảm thấy sau này mình không nên uống rượu nữa. Nhưng vừa nghe thấy giọng điệu của anh, cô không nhịn được cãi lại: “Anh là gì của em chứ? Anh dựa vào đâu mà đòi quản em? Em cứ uống rượu đấy.”
"Phó Tư Dư, em có biết khi say mình sẽ thành ra thế nào không?"
Phó Tư Dư vẫn ngang bướng: "Em biết mà."
Chỉ là một nụ hôn thôi mà, dù sao thì chuyện này cũng không phải là lần đầu tiên.
Được một cô gái xinh đẹp, hoạt bát và đáng yêu như vậy hôn, đáng ra anh nên thấy vui mới phải chứ?
Sắc mặt tệ như thế, có phải Thẩm Hạo Bác không thích cô không?
Phó Tư Dư không khỏi thấy lo lắng. Cô vội đến mức nói năng không suy nghĩ, câu từ lộn xộn: "Anh, có phải anh ghét em không? Em không cố ý mà, em chỉ uống hơi quá chén thôi. Em còn không nhớ mình đã làm gì nữa kìa, em đã hôn anh ạ?"
Cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Hạo Bác, muốn anh xác nhận lại.
Thẩm Hạo Bác bình tĩnh nói: "Anh không hề ghét em."
Phó Tư Dư thở phào nhẹ nhõm, khóe mắt hơi cong lên.
Cô hôn anh mà anh không ghét, vậy chắc hẳn anh cũng thích cô.
Phó Tư Dư cười tủm tỉm nói: "Thật ra, thỉnh thoảng uống chút rượu cũng tốt."
Thẩm Hạo Bác cố nhịn xuống suy nghĩ muốn kéo cô lại mắng cho một trận ra hồn. Anh đứng dậy từ ghế sofa, xoay người đi ra ngoài.
Thấy anh tức giận, Phó Tư Dư vội vàng đi theo anh, ngoan ngoãn nhận sai: "Anh Bác, em chỉ đang nói đùa với anh thôi. Sau này em sẽ không uống rượu nữa."
Thẩm Hạo Bác không nói gì, vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng. Anh rót một cốc nước ấm rồi đưa cho cô: "Uống nước đi."
Phó Tư Dư uống được non nửa cốc nước, giơ cốc lên nói với Thẩm Hạo Bác: "Em không uống hết được."
Thẩm Hạo Bác cầm lấy cốc, đổ lượng nước thừa bên trong đi. Anh đặt cốc nước lên bàn rồi rời khỏi phòng bếp.
Phó Tư Dư tiếp tục bám theo anh, ánh mắt vô thức nán lại trên khóe môi anh. Lần này vết sưng rõ ràng nhẹ hơn nhiều so với hai lần trước. Bờ môi của Thẩm Hạo Bác chỉ hơi sưng chứ không bị rách.
Có lẽ chỉ bị hôn chứ không phải bị cắn.
Sắc mặt của Thẩm Hạo Bác rất tệ. Không hiểu sao, Phó Tư Dư lại cảm thấy anh giống như cô vợ nhỏ bị ức h**p. Cô rất thích thú với suy nghĩ của mình và khẽ bật cười thành tiếng.
Thẩm Hạo Bác hơi nhíu mày: "Phó Tư Dư, em biết mình sai ở đâu chưa?"
Phó Tư Dư gật đầu bừa: "Biết, em biết rồi."
"Sai ở đâu?"
Phó Tư Dư ngẫm nghĩ: "Em không nên uống rượu."
Thẩm Hạo Bác không nói gì.
Phó Tư Dư rụt cổ lại trước ánh mắt âm trầm của anh: "Thật ra, uống rượu không phải chuyện gì xấu, chỉ là tửu lượng của em hơi kém thôi."
"Lần trước sau khi say rượu đã xảy ra chuyện gì, em hoàn toàn không biết. Lần này lại dám đi uống rượu tiếp, còn uống một mình với Tần Cảnh Diệu. Em không biết uống rượu với đàn ông lạ thật sự rất nguy hiểm sao?"
Thẩm Hạo Bác càng nói càng tức giận.
Phó Tư Dư lặng lẽ biện hộ: "Là vì ở cùng anh Diệu nên em mới dám uống rượu đấy chứ. Anh Diệu là người quen mà, dù em có uống say thì anh ấy cũng sẽ chăm sóc em."
"Phó, Tư, Dư." Thẩm Hạo Bác gằn giọng từng chữ một, giọng nói u ám đến đáng sợ.
Phó Tư Dư vội lùi lại hai bước, rụt rè nói: "Sao vậy? Anh đừng hung dữ như vậy được không?"
"Em..." Thẩm Hạo Bác cố nén cơn giận: "Nếu em hôn…thì sao?"
Anh không muốn nhắc lại ba chữ Tần Cảnh Diệu nữa.
Lúc đầu, Phó Tư Dư còn tưởng anh giận mình vì cô đã uống rượu. Nhưng sau một lúc mới vỡ lẽ ra, hóa ra anh lo rằng hai người họ sẽ hôn nhau.
Trước đó, bọn họ đã hôn nhau hai lần rồi, Thẩm Hạo Bác chưa bao giờ tức giận đến thế. Lần thứ hai anh còn chủ động nhào tới hôn cô một cách nồng nhiệt. Bây giờ, anh đột nhiên hành động như một người đàn ông coi trọng sự trong sạch. Có phải Thẩm Hạo Bác đang cố tình muốn cô tự giải thích và bắt cô chịu trách nhiệm không?
Hai mắt của Phó Tư Dư sáng lên vì phấn khích. Cô suy nghĩ một lúc, dựa người vào khung cửa và ngập ngừng nói: "Hôn thì cũng hôn rồi, cùng lắm thì anh hôn trả lại em thôi. Mỗi người hôn một cái, công bằng mà."
Thẩm Hạo Bác thấy thái độ vô tâm, chẳng ai thiệt hại gì của cô mà tức đến nỗi các ngón tay anh khẽ run rẩy. Anh ngồi xuống ghế sofa, cố gắng bình tĩnh lại rồi vẫy tay với Phó Tư Dư: "Lại đây."
Anh thật sự muốn hôn trả à?
Phó Tư Dư vui vẻ, còn có chút ngại ngùng.
Hình như anh Bác thích cô, hai người họ cùng hướng về nhau.
Phó Tư Dư vui vẻ chạy tung tăng đến chỗ Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác tóm lấy cổ tay cô, kéo cô ngã vào lòng mình rồi bắt cô ngồi ngoan trên đùi mình.
Phó Tư Dư ngồi trên đùi anh, cô cảm thấy tư thế này có vẻ không đúng lắm. Cô mơ hồ cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm, cố gắng đứng dậy trốn đi nhưng trên mông cô chợt truyền đến cơn đau nhói. Phó Tư Dư sửng sốt một lúc lâu mới chợt hiểu ra chuyện gì đã xảy ra. Cô lập tức ngừng giãy dụa, mở to mắt nhìn anh với vẻ không thể tin nổi: "Anh đánh em!"
Phó Tư Dư chắp hai tay ra sau lưng, che mông mình lại. Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên vì tức, cô vẫn không dám tin: "Anh đánh em!"
Thẩm Hạo Bác kéo tay cô ra và đánh thêm một cái nữa.
"Em đã biết mình sai chưa?"
Sai cái đầu anh đó.
Phó Tư Dư đấm một phát vào cằm anh, Thẩm Hạo Bác cũng không né tránh, hình như răng cắn trúng lưỡi. Lòng bàn tay anh đặt trên mông cô, nghiêm giọng nói: "Sau này không được uống rượu với người đàn ông khác nữa. Không được uống với Tần Cảnh Diệu, Hàn Nhậm Bân. Ngay cả anh cả của em cũng không được."
Phó Tư Dư đá chân loạn xạ, chửi ầm lên: "Em cứ đi uống rượu với bọn họ đấy. Thẩm Hạo Bác, anh dám đánh cả vợ mình, đồ khốn nạn."
"Phó Tư Dư, nếu em vẫn không chịu nhận lỗi thì anh sẽ tiếp tục đánh em." Thẩm Hạo Bác vỗ nhẹ lên mông cô.
Phó Tư Dư xấu hổ vùi mặt vào ghế sofa, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: "Em sai rồi. Sau này em sẽ không uống rượu nữa, cũng không uống với bất kỳ ai. Anh đừng đánh em nữa."
Thẩm Hạo Bác vòng tay qua eo cô rồi bế cô lên. Phó Tư Dư nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe, hai tay xoa mông. Cô siết chặt nắm đấm rồi lại vung tay lên, đấm một phát vào cằm anh.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 35
10.0/10 từ 39 lượt.
