Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 3
Phó Tư Dư gửi bài đăng trong mục hỏi đáp của Zhihu cho Thẩm Hạo Bác, bày tỏ tiêu chuẩn chọn bạn đời của mình, sau đó thường xuyên vào kiểm tra xem anh có hồi âm hay không. Nhưng khung chat với Thẩm Hạo Bác chẳng thay đổi gì gì, không biết là vì anh vẫn chưa thấy tin nhắn mới hay là không muốn để ý tới cô.
Phó Tư Dư thoát khỏi khung chat với Thẩm Hạo Bác, sau đó thấy rất nhiều bạn bè ấn thích và bình luận dưới bài đăng trên tường khoảnh khắc của mình.
Phó Tư Dư đăng bài ở chế độ công khai nên tất cả bạn bè trên WeChat đều đọc được. Người ở độ tuổi khác nhau sẽ chú ý tới những vấn đề khác nhau. Bạn bè cùng trường cấp 3 và đại học đồng trang lứa với Phó Tư Dư đều để bình luận hỏi cô sao đi xem mắt sớm vậy? Thường thì đi xem mắt nghĩa là có ý định kết hôn, mục đích cuối cùng là kết hôn. Hiện giờ Phó Tư Dư vẫn là một sinh viên chưa tốt nghiệp, đến tháng 9 khai giảng sẽ chính thức trở thành sinh viên năm cuối, đang ở lứa tuổi trẻ trung tươi đẹp nhất, rất hiếm sinh viên nghĩ đến chuyện kết hôn khi chưa tốt nghiệp đại học.
Còn họ hàng người lớn trên WeChat thì khác, thấy Phó Tư Dư đăng bài lên tường khoảnh khắc là chỉ chấp nhận người lớn hơn mình tối đa 5 tuổi, mọi người rất nhiệt tình bình luận hỏi cô còn yêu cầu nào khác không? Họ sẽ tìm xem chung quanh họ có ai phù hợp với yêu cầu của cô hay không để giới thiệu cho cô.
Phó Tư Dư trả lời theo thứ tự từ trên xuống dưới, hầu như chỉ đáp lại bằng emotion vạn năng, chủ yếu là trả lời một người lớn hỏi cô còn yêu cầu nào khác với bạn trai hay không, bà ấy muốn giới thiệu đối tượng cho cô.
[Cháu cảm ơn dì Giang đã quan tâm, mấy yếu tố khác phải xem duyên phận, chỉ cần hợp ý là được, cháu không kén chọn đâu ạ. Nhưng riêng tuổi tác thì không được lớn hơn cháu quá 5 tuổi, cháu thích người có thể trò chuyện và hiểu ý cháu.]
Người giống như Thẩm Hạo Bác hoàn toàn không hiểu ý cô.
Phó Tư Dư nghiêm túc trả lời xong mới nhớ ra chỉ có bạn chung mới đọc được bình luận trên khoảnh khắc WeChat. Thẩm Hạo Bác sẽ không đọc được câu trả lời nhấn mạnh tuổi tác một lần nữa của cô. Nghĩ đến đây, cô thoát ra tường khoảnh khắc để xem Thẩm Hạo Bác đã hồi âm hay chưa.
Đúng lúc này, Tần Xu nhắn tin cho cô.
Tần Xu: [Cậu đăng bài nói về yêu cầu đối với đối tượng xem mắt là sao thế? Bị mẹ cậu thuyết phục nên định đi xem mắt rồi à?]
Phó Tư Dư: [Không phải, tớ chỉ muốn chứng minh cho Thẩm Hạo Bác thấy tớ không yêu thầm anh ấy, chuyện tối qua chỉ là ngoài ý muốn thôi.]
Tần Xu: [Anh ấy nghi ngờ cậu yêu thầm anh ấy hả?]
Phó Tư Dư: [Ừ, anh ấy bảo là tớ cố tình mượn rượu làm trò đồi bại, chẳng phải ám chỉ tớ cố tình uống rượu rồi vịn vào đó hôn anh ấy sao?]
Phó Tư Dư: [Sao thời nay đàn ông giỏi ảo tưởng thế nhỉ? Phụ nữ nhìn họ lâu một xíu thôi, họ cũng ảo tưởng rằng người khác yêu thầm họ.]
Tần Xu: [Cỡ như cậu không phải là nhìn lâu một xíu thôi đâu, cậu hôn người ta luôn còn gì? Nếu tớ là Thẩm Hạo Bác thì tớ cũng sẽ nghi ngờ cậu yêu thầm tớ.]
Phó Tư Dư: [Sau này cậu đừng nhắc lại chuyện xấu hổ đó nữa, ở lâu mới biết lòng người, sớm muộn gì cũng có ngày tớ chứng minh được là tớ không yêu thầm anh ấy.]
Tần Xu: [Vậy chuyện cậu đăng bài lên khoảnh khắc thì liên quan gì tới chuyện cậu muốn chứng minh mình không yêu thầm Thẩm Hạo Bác? Chẳng lẽ cậu định chấp nhận đi xem mắt, tìm bạn trai chỉ để chứng minh điều đó?]
Phó Tư Dư: [Đương nhiên tớ sẽ không đi tìm bạn trai, tớ không có hứng với chuyện yêu đương trai gái. Tớ đăng bài nói rõ là tớ chỉ chấp nhận người yêu lớn hơn mình tối đa 5 tuổi thôi, mà Thẩm Hạo Bác lớn hơn tớ tận 6 tuổi.]
Tần Xu: […]
…
Khi Phó Tư Dư về đến nhà, ba và anh trai cô đã bị đánh xong. Hiện giờ ông cụ đang mang bệnh nên sức khỏe không được như xưa, lực tay cũng không còn như xưa nữa. Trước kia mỗi lần ba và anh cô bị ông cụ răn dạy một trận đều phải nằm liệt giường mấy ngày nhưng lần này bị đánh xong vẫn khỏe như voi, không biết chạy tót đi đâu mất rồi.
Phó Tư Dư nghe mẹ mình kể mới biết lần này ba và anh cô bị đánh là vì bọn họ lại chạy đi cờ bạc, đã thế còn nợ người ta một khoản tiền không trả, người đòi nợ tìm đến tận chỗ ông cụ Phó, khiến ông ấy vô cùng giận dữ.
Phó Tư Dư thả túi xách xuống rồi định đi thăm ông cụ Phó nhưng bị mẹ cô là Thượng Tình gọi về.
Thượng Tình ngồi trên sô pha, thấy Phó Tư Dư vừa về nhà đã hối hả định đi tìm ông cụ thì nhíu mày, vẫy tay gọi cô: “Con đừng đi, chỗ ông cụ đã có anh họ con trông chừng rồi, con đừng lo, lại đây mẹ nói chuyện này với con.”
Không cần bà ấy hỏi, Phó Tư Dư cũng biết bà ấy muốn nói gì, chắc chắn vẫn là chuyện xem mắt.
“Mẹ, nếu là chuyện xem mắt thì mẹ đừng nói nữa, con không đi xem mắt đâu. Con còn trẻ, làm gì có ai kết hôn sớm thế.”
Thượng Tình kéo cánh tay Phó Tư Dư để cô ngồi xuống cạnh bà ấy: “Mẹ chỉ muốn cho con đi gặp người ta chứ có bắt con phải cưới chồng ngay bây giờ đâu. Con có thể xem mắt trước, nếu gặp được người ưng ý thì đính hôn, chờ sang năm con tốt nghiệp rồi mới cưới.”
“Mẹ.” Phó Tư Dư bất đắc dĩ nói: “Sang năm con tốt nghiệp cũng mới 22 tuổi thôi, thời buổi này làm gì có hai mới 22 đã kết hôn?”
“Ai bảo không có?” Thượng Tình cãi lại: “Chị dâu cả của con cũng tốt nghiệp đại học năm nay, mới 22 đã đăng ký kết hôn với anh cả của con rồi đấy thôi!”
Phó Tư Dư trả lời: “Tại vì anh cả giỏi quá chứ sao. Anh ấy còn trẻ đã quản lý cả tập đoàn, chẳng những năng lực vượt trội mà còn sở hữu ngoại hình bắt mắt. Nếu mẹ tìm được một người giống anh cả, tài sản, ngoại hình lẫn năng lực đều không thua kém anh ấy, hơn nữa phải là người thừa kế gia tộc thì con mới chịu cưới.”
Thượng Tình nghẹn họng. Nhìn vẻ mặt chịu thua của mẹ mình, Phó Tư Dư đắc ý lắc đầu.
Dễ gì mà tìm được người như anh cả của cô.
Thượng Tình im lặng trong chốc lát, không biết nghĩ đến ai bèn hỏi: “Chỉ cần tìm được một người mọi mặt đều không thua anh cả của con thì con bằng lòng đi xem mắt hả?”
Phó Tư Dư nhìn vẻ mặt mẹ mình như thể thật sự có người như vậy, cô bỗng nghĩ đến cái tên Thẩm Hạo Bác.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Phó đã kết giao nhiều đời, Thẩm Hạo Bác và anh cả của cô đều được bồi dưỡng thành người thừa kế gia tộc từ thuở nhỏ, vì vậy anh cũng tiếp quản công ty của gia tộc từ rất sớm, tài sản ngang ngửa anh cả, dung mạo cũng tuấn tú. Hình như Thẩm Hạo Bác rất phù hợp với tiêu chuẩn của cô.
Thế là Phó Tư Dư bổ sung thêm: “Thêm một điều kiện nữa là người đó không được lớn hơn con quá 5 tuổi.” Vậy là Thẩm Hạo Bác không phù hợp tiêu chuẩn rồi, hoàn hảo.
Sắc mặt Thượng Tình thoáng chốc sa sầm, khiến Phó Tư Dư nghi ngờ có lẽ người mà mẹ cô vừa nghĩ đến chính là Thẩm Hạo Bác. Hơn nữa, cô còn nói là muốn tìm một người như anh cả, Thẩm Hạo Bác là bạn thân của anh cả từ nhỏ nên rất dễ lọt vào tầm ngắm của mẹ cô.
“Con cút đi.” Thượng Tình phẫn nộ mắng: “Con chỉ muốn chọc giận mẹ thôi chứ gì. Làm gì có ai hoàn hảo đến độ mọi khía cạnh đều đáp ứng yêu cầu của con chứ? Mẹ biết đi đâu tìm cho con?”
“Vậy thì khỏi tìm nữa.” Phó Tư Dư cười hì hì ôm cánh tay Thượng Tình, nghiêng đầu tựa vào vai bà ấy: “Sao mẹ muốn gả con đi sớm vậy? Mẹ chê con suốt ngày ở nhà làm phiền mẹ chứ gì?”
“Vớ vẩn.” Thượng Tình đánh lên mu bàn tay Phó Tư Dư: “Mẹ bảo con đi xem mắt, kết hôn sớm là vì tốt cho con. Giờ con còn trẻ nên không biết chuyện cưới đúng người đối với phụ nữ quan trọng cỡ nào. Từ hồi năm ngoái ông nội con đổ bệnh đến nay, sức khỏe không còn được như trước, toàn bộ tập đoàn Thịnh Nguyên đều nằm trong tầm kiểm soát của anh cả con, ba và anh trai con vô dụng quá nên không có chút quyền lực nào cả. Giờ ông nội con vẫn còn, nhờ mặt mũi của ông nội, mẹ con mình còn cơ hội lựa chọn mấy gia tộc môn đăng hộ đối với nhà họ Phó, lỡ ngày nào đó…”
“Mẹ.” Phó Tư Dư ngắt lời Thượng Tình, không vui nói: “Ông nội khỏe mạnh lắm, mẹ đừng nói gở.”
“Rồi rồi rồi, chỉ cần con hiểu ý mẹ là được. Hồi trước ba con suốt ngày kiếm chuyện gây sự với anh họ của con trong công ty nên nhà mình đã đắc tội với thằng bé từ lâu rồi. Người ngoài cũng thừa biết quan hệ giữa ba chi nhà họ Phó bết bát thế nào. Đợi sau này ba chi bị tách hộ, chỉ dựa vào ba và anh con thì địa vị của hai mẹ con mình trong giới thượng lưu sẽ tụt dốc không phanh, khi đó con khó kiếm được người trong sạch lắm.”
Nhà họ Phó là một gia tộc lớn. Ông nội của Phó Tư Dư có ba đứa con trai, ba cô là con trai út, nay người chưởng quản tập đoàn là Phó Tư Nghiên, con trai của bác cả.
Trong gia tộc hào môn, chuyện người một nhà trở mặt với nhau vì tranh giành tài sản chẳng phải chuyện lạ. Nhà họ Phó lại càng phát huy nhuần nhuyễn châm ngôn “lợi ích là trên hết”. Thời ông cụ Phó còn cầm quyền, người của ba chi vẫn còn cố giữ thể diện nhưng kể từ năm ngoái, sau khi ông nội Phó Tư Dư bị bệnh nặng thì đã giao tập đoàn cho cháu đích tôn quản lý thay vì ba đứa con trai. Điều này khiến ba và bác hai của cô vẫn canh cánh trong lòng, cho rằng ông cụ bất công nên hợp tác với nhau kiếm chuyện, ngáng đường anh họ ở công ty. Kết quả là cả hai bị anh họ của cô nhổ cỏ tận gốc, đuổi cổ ra khỏi công ty, dẫn tới thù hận giữa ba chi càng ngày càng lớn, đến nỗi gặp mặt trò chuyện cũng phải mỉa mai nhau.
Tuy Phó Tư Dư là người của chi thứ ba nhưng cô vẫn chướng mắt chuyện ba mình không có tài cán gì mà vẫn suốt ngày phá phách gây sự. Từ nhỏ cô đã chơi thân với anh họ Phó Tư Nghiên nên không muốn can thiệp vào chuyện đấu đá nội bộ trong gia tộc.
Biết chắc chắn kế tiếp mẹ mình sẽ khuyên nhủ mình đi xem mắt, Phó Tư Dư gật đầu đối phó: “Vâng vâng vâng, mẹ nói có lý lắm, con nghe mẹ là được chứ gì? Con đã đưa ra yêu cầu của mình rồi đó, chỉ cần mẹ tìm được người như con nói thì con sẽ đi xem mắt ngay.”
Thượng Tình bị cô chặn họng nên không nói nên lời, cô đứng dậy nói: “Vậy mẹ tiếp tục tìm đối tượng xem mắt cho con đi, con đi thăm ông nội đây.”
Thượng Tình trừng cô, Phó Tư Dư hôn lên má bà ấy lấy lòng, sau đó cười tủm tỉm đi đến chỗ ông cụ Phó.
…
Hôm nay, vết thương trên môi Thẩm Hạo Bác rất rõ rệt, do đó anh không muốn đến công ty với đôi môi mang dấu vết mờ ám này để cấp dưới có đề tài ngồi lê đôi mách. Khi gặp được Tần Cảnh Diệu ở tầng trệt, anh bị anh ấy gọi đi ăn cơm chung, nhân tiện hỏi bóng hỏi gió rằng có phải anh giấu đám bạn thân, lén lút hẹn hò với Phó Tư Dư hay không.
Khi nghe câu trả lời phủ định, Tần Cảnh Diệu than thở: “Cũng đúng, mỗi lần Tiểu Ngũ nhà mình thấy cậu cũng sợ cậu một phép, giống như bé cừu gặp phải sói xám, trông không giống như đang hẹn hò với cậu.”
Sắc mặt Thẩm Hạo Bác thoáng chốc đen sì, bất mãn liếc nhìn Tần Cảnh Diệu.
Tần Cảnh Diệu tặc lưỡi: “Gì đấy? Tôi nói sai chỗ nào à? Cậu đừng xụ mặt mãi thế, cậu xem hôm nay cậu làm Tiểu Ngũ nhà mình sợ hãi chưa kìa, vừa nghe tôi nói để cậu đưa em ấy về nhà mà em ấy đã chạy trốn nhanh hơn cả thỏ. Rốt cuộc cậu đã làm gì con người ta rồi? Ôi chao, cậu nói xem liệu có phải con nhóc Tiểu Ngũ yêu thầm cậu nhưng sợ cậu từ chối nên cố tình mượn men rượu hôn cậu, thử lòng cậu không nhỉ?”
Thẩm Hạo Bác nhướng mày, lạnh nhạt nói: “Cô ấy tên Phó Tư Dư, hoặc không thì gọi cô ấy là Phó Tiểu Ngũ.”
Tần Cảnh Diệu đã hiểu, ý là không cho anh ấy gọi “Tiểu Ngũ nhà mình” chứ gì? Anh ấy híp mắt, chợt nhận ra có lẽ anh bạn thân của mình thực sự có ý với Tiểu Ngũ bèn trêu ghẹo: “Tôi nhìn Tiểu Ngũ lớn lên đấy nhé, trong lòng tôi, em ấy cũng là em gái trong nhà, sao tôi không được gọi em ấy là Tiểu Ngũ nhà mình chứ? Cậu vẫn chưa hẹn hò với Tiểu Ngũ mà đã không cho bọn tôi gọi Tiểu Ngũ nhà mình rồi, cậu chiếm hữu thế.”
Thẩm Hạo Bác phớt lờ anh ấy, chỉ bưng ly rượu trước mắt lên rồi lắc nhẹ, khẽ cong môi.
Tần Cảnh Diệu cầm điện thoại lên xem, bỗng thấy bài đăng trên khoảnh khắc WeChat của Phó Tư Dư. Anh ấy ấn vào đọc lướt qua, khi thấy tiêu chuẩn chọn bạn đời của Phó Tư Dư thì thoáng giật mình, đoạn ngẩng đầu hỏi Thẩm Hạo Bác: “Hạo Bác, cậu tuổi Tuất phải không?”
Thẩm Hạo Bác khẽ “ừ”, không quan tâm tại sao Tần Cảnh Diệu thình lình hỏi chuyện này. Anh và Tần Cảnh Diệu, Phó Tư Nghiên bằng tuổi nhau, đều là tuổi Tuất.
“Hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi.” Tần Cảnh Diệu cầm điện thoại, nói: “Cậu xem bài đăng trên khoảnh khắc WeChat của Tiểu Ngũ chưa? Em ấy nói là chỉ thích người lớn hơn mình tối đa 5 tuổi thôi, không chấp nhận người lớn hơn phạm vi cho phép. Cậu lớn hơn em ấy những 6 tuổi, xem ra hôm qua em ấy chỉ say quá thôi.”
Thẩm Hạo Bác mím môi, giả vờ thờ ơ cầm điện thoại, ngay lập tức thấy Phó Tư Dư không chỉ đăng bài trên khoảnh khắc WeChat mà còn nhắn tin riêng cho mình.
Tần Cảnh Diệu nhìn sắc mặt tối tăm của Thẩm Hạo Bác, hóng hớt trên nỗi đau của người khác, cười bảo: “Đừng cuống, không chừng Tiểu Ngũ chỉ đăng bài linh tinh thôi, để tôi hỏi em ấy thử xem.”
Tần Cảnh Diệu bình luận dưới bài đăng của Phó Tư Dư: [Lớn hơn em 6 tuổi được không?]
Phó Tư Dư nhanh chóng đáp lại: [Không được.]
Tần Cảnh Diệu: [Lỡ như các khía cạnh khác của người đó đều xuất sắc nhưng chỉ lớn hơn yêu cầu của em 1 tuổi thì vẫn không được hả?]
Phó Tư Dư: [Tuyệt đối không được. Mặt xấu có thể phẫu thuật thẩm mỹ, tính cách tệ cũng có thể uốn nắn, nghèo thì kiếm tiền nhưng lớn tuổi hơn lại không thể thay đổi.]
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 3
10.0/10 từ 39 lượt.
