Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 2
Thang máy nhanh chóng dừng ở tầng lầu này rồi mở ra, Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác lần lượt đi vào.
Trong không gian kín của thang máy chỉ có hai người. Thẩm Hạo Bác lạnh lùng đứng giữa thang máy, không gian bên trong vốn rộng rãi đối với hai người nhưng giờ đây đã bị khí thế mạnh mẽ trên người anh lấp đầy. Dường như dù Phó Tư Dư đứng chỗ nào cũng sẽ chạm vào anh, khiến cô bối rối không biết nên đặt chân ở đâu, chỉ đành nghiêng người chếch sang bên trái đứng sau lưng anh, đồng thời giữ nguyên tư thế để tránh đụng chạm với anh.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa hai người vẫn rất gần, gần đến nỗi chỉ cần Phó Tư Dư hơi ngẩng đầu thì sẽ liếc thấy vết thương trên môi anh, phần da bị rách màu đỏ thắm nổi bật trên đôi môi. Vết thương do cô tạo ra ấy hệt như một đốm lửa, thiêu đốt làm gò má cô ửng hồng.
Phó Tư Dư liếc nhìn không gian trống bên phải, nghĩ bụng nếu Thẩm Hạo Bác chịu đứng chếch sang bên phải một chút thì sẽ không lấn sang chỗ cô. Có điều cô không dám lên tiếng nhắc anh, chỉ đành chịu trận nép mình vào trong góc, đồng thời vô thức giơ tay cào lên tường thang máy.
Mỗi khi căng thẳng, Phó Tư Dư sẽ vô thức làm một vài động tác nhỏ, ví dụ như bấu chỗ này, chọc chỗ kia.
Hôm nay, có vẻ như tốc độ đi xuống của thang máy chậm hơn hẳn mọi khi. Phó Tư Dư nôn nóng ngẩng đầu nhìn số tầng hiển thị trên màn điện tử nhưng chỉ mới đến tầng 30 thôi.
Chết tiệt, sao nay thang máy đi xuống chậm vậy? Nó đã chạy nãy giờ mà vẫn chưa xuống tới tầng một. Sau này cô sẽ không thuê phòng khách sạn trên tầng cao nữa, thời gian đi thang máy lâu quá.
Nghĩ cũng lạ, Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đã ở cạnh nhau được mấy phút mà anh không nhắc lại chuyện tối qua hay đòi tính sổ với cô, tức là không định so đo với cô nữa à?
Dù sao một người đàn ông cao to khỏe mạnh bị một người phụ nữ đè xuống sô pha cưỡng hôn không phải chuyện vẻ vang gì, đoán chừng bản thân Thẩm Hạo Bác cũng không muốn nhắc lại chuyện mất mặt này đâu.
Vậy nên chuyện này được cho qua rồi nhỉ?
Phó Tư Dư dè dặt nhìn lén sắc mặt của Thẩm Hạo Bác. Anh cụp mắt, lấy điện thoại ra khỏi túi quần. Phó Tư Dư thấy anh mở WeChat, tâm trạng vừa nhẹ nhõm đôi chút giờ lại căng thẳng, hồi hộp đến nỗi lòng bàn tay đổ mồ hôi, sợ lúc này anh thấy tin nhắn xin lỗi của cô thì sẽ bị khơi lại ký ức tối qua, sau đó sẽ thẹn quá hóa giận.
Trong ánh mắt lo âu của Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác thình lình nghiêng đầu liếc nhìn cô. Ánh mắt hai người chạm nhau, tuy nét mặt anh vẫn hờ hững và điềm nhiên như mọi khi nhưng không hiểu sao cô cảm thấy mình phát hiện điềm báo anh muốn tính sổ với mình trong ánh mắt chẳng gợn sóng mảy may của anh.
“Em gửi tin nhắn cho anh à?” Giọng Thẩm Hạo Bác trầm thấp, không rõ là giận hay vui.
Quả nhiên, chuyện gì nên đến vẫn sẽ đến.
Thẩm Hạo Bác đã xem tin nhắn của cô rồi mà vẫn hỏi có phải cô gửi tin nhắn cho anh hay không, hiển nhiên anh biết rõ mà vẫn cố hỏi, mục đích là vì muốn nhắc lại chuyện tối qua. Có điều chuyện này Phó Tư Dư đuối lý trước, Thẩm Hạo Bác là nạn nhân, nếu anh không nhắc lại thì cô còn có thể cho qua, còn giờ anh chủ động hỏi nên cô không trốn tránh được nữa.
Phó Tư Dư mím môi, tự động viên bản thân rồi cúi đầu né tránh ánh mắt của anh, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Vâng… Anh đã… Đã đọc tin nhắn em gửi cho anh rồi phải không?” Cô đã xin lỗi rất chân thành rồi nhé.
Thẩm Hạo Bác lạnh nhạt đáp: “Anh không thấy.”
“…”
Phó Tư Dư sửng sốt, miệng nhanh hơn não nên bật thốt: “Anh phải thấy rồi chứ? Mới nãy anh còn xem WeChat mà?”
Thẩm Hạo Bác không trả lời, chỉ mỉm cười, nhướng mày nhìn cô. Bấy giờ Phó Tư Dư mới nhận ra mình bị nói hớ, vô tình tiết lộ chuyện mình vẫn nhìn lén anh nãy giờ. Cô cười gượng, chột dạ giải thích: “Em vô tình liếc thấy anh lấy điện thoại ra, không phải đang xem tin nhắn em gửi cho anh hả?”
Thẩm Hạo Bác ngang nhiên nhìn chằm chằm vào mặt cô, mãi tới khi cô né tránh ánh mắt của anh vì không chịu nổi ánh mắt càn rỡ ấy, anh mới đáp: “Tin nhắn quá dài.”
Ý là cô gõ nhiều chữ dông dài quá, anh không kiên nhẫn đọc hết.
“…” Phó Tư Dư định nói đọc hết tin nhắn ấy còn chưa mất nửa phút, chẳng lẽ anh không có nửa phút rảnh rỗi sao? Nhưng vừa nhìn thấy vết thương trên môi anh, cô lại mất hết dũng khí, không tài nào thốt ra những lời chất vấn được nữa.
Mặc dù vết rách da nằm ở trên môi Thẩm Hạo Bác nhưng lại như một bằng chứng phạm tội đáng xấu hổ khắc sâu vào lòng Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư cắn môi, những lời phản bác đều bị nghẹn trong họng. Cô suy nghĩ một lát, cho rằng mình vẫn nên nói xin lỗi trước mặt anh, dù sao cô dám làm trò cưỡng hôn người ta thì còn mặt mũi gì nữa đâu, giờ giáp mặt xin lỗi người ta cũng chẳng mất mặt lắm.
Phó Tư Dư hít thở sâu rồi nói: “Tối qua em uống hơi nhiều nên vô tình mạo phạm anh, làm chuyện có lỗi với anh. Anh và anh trai em là bạn thân, cũng là người nhìn em lớn lên, ít nhiều gì cũng biết rõ con người em thế nào. Nếu không vì quá say thì em không bao giờ làm chuyện như vậy với anh đâu.”
“Chuyện gì cơ?”
Phó Tư Dư nghẹn họng, bấy giờ mới nhận ra Thẩm Hạo Bác cố tình giả ngu. Xu Xu đã kể với cô là hôm qua anh đưa cô về phòng, lúc rời đi còn nhờ Xu Xu chăm sóc cô. Anh không say rượu thì sao có thể quên mất chuyện đêm qua, không hiểu cô đang nói gì chứ? Rõ ràng anh muốn nhìn cô xấu hổ thì có!
Phó Tư Dư ngước lên, đôi mắt trong veo xinh đẹp nhìn anh với vẻ ấm ức.
Thẩm Hạo Bác tiếp tục gặng hỏi: “Em nói chuyện gì cơ?”
“…”
Người đàn ông này cứ muốn ép cô phải nói huỵch toẹt ra mới chịu à? Phó Tư Dư bị anh hỏi đến độ muốn nổi đóa nhưng chỉ giận chứ không dám làm gì, vành tai nóng ran, ấp úng trả lời: “Thì là chuyện… Cưỡng hôn ấy.”
Cô nói hai chữ “cưỡng hôn” rất nhẹ, người bình thường không thể nghe rõ. Phó Tư Dư nghĩ rằng với thái độ ép hỏi đến cùng của Thẩm Hạo Bác, có lẽ câu kế tiếp của anh sẽ là anh nghe không rõ nên bắt cô nói to lên.
Thẩm Hạo Bác nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý, chậm rãi lặp lại câu trả lời của cô: “Cưỡng hôn.”
Giọng điệu của người đàn ông vang vọng, vừa gợi cảm vừa trầm lắng, hờ hững lặp lại hai chữ “cưỡng hôn” như thể vô cùng chính trực.
Điều đó khiến Phó Tư Dư cảm thấy tội lỗi của mình càng nặng thêm, sốt ruột giải thích: “Em không cố ý đâu, em say rượu thật mà, anh nể mặt anh trai em đừng so đo với em. Em hứa sau này sẽ không uống rượu nữa.”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: “Ý em là chỉ cần em say rượu thì sẽ muốn cưỡng hôn anh à?”
“…”
“Còn nhỏ mà cố tình học trò mượn rượu làm trò đồi bại từ ai vậy?” Giọng Thẩm Hạo Bác trở nên nghiêm khắc hơn hẳn.
Cố tình học? Mượn rượu làm trò đồi bại? Ý anh là cô cố tình giả vờ say rượu để cưỡng hôn anh ư?
Câu trả lời của Phó Tư Dư bị Thẩm Hạo Bác xuyên tạc, cô trợn mắt lên: “Em không cố ý.”
“Em không cưỡng hôn anh sao?”
Phó Tư Dư bị sặc: “Đúng, em cưỡng hôn anh nhưng tại em say rượu thôi mà? Em không cố tình thật mà.”
Thang máy đã đến tầng một tự khi nào. Thẩm Hạo Bác thôi không nhìn cô nữa, lạnh nhạt nói: “Có ra thang máy nữa không?”
Phó Tư Dư nhìn vẻ mặt không kiên nhẫn của anh, dường như đã khẳng định cô cố tình mượn cớ say rượu mà sàm sỡ anh. Nếu không giải thích rõ ràng thì cô sẽ bị áp đặt tội danh mượn rượu làm trò đồi bại, cô sốt ruột đến nỗi giữ chặt tay Thẩm Hạo Bác, không cho anh rời đi.
“Anh Bác, anh đừng đi vội, thật sự không phải như anh nghĩ đâu. Hôm qua là lần đầu em uống rượu, trước kia em chưa từng dính một giọt rượu nào, em cũng không biết tại sao em lại cưỡng hôn anh nữa nhưng xin anh hãy tin em, em tuyệt đối không có ý đồ xấu xa gì với anh đâu.”
Sắc mặt Thẩm Hạo Bác chợt sa sầm, Phó Tư Dư tưởng anh không tin bèn giơ tay phải lên, đang định thề thốt thì bỗng một giọng nói bỡn cợt vang lên bên ngoài thang máy.
“Tôi bảo này, hai người đừng lôi lôi kéo kéo nhau trong thang máy kiểu đó được không? Tôi còn đang chờ lên lầu đấy.”
Tần Cảnh Diệu đứng ngoài thang máy, nhìn hai người với vẻ mặt chế nhạo.
Tần Cảnh Diệu cũng là một trong những người bạn thân từ thuở nhỏ của anh họ Phó Tư Dư, tối qua anh ấy cũng đến dự tiệc sinh nhật của cô và là một trong những nhân chứng vụ cô cưỡng hôn Thẩm Hạo Bác. Không biết có phải do ám thị tâm lý hay không mà Phó Tư Dư cứ cảm thấy nụ cười của anh ấy trông như đang hóng hớt gì đó. Cô xấu hổ buông tay Thẩm Hạo Bác ra, hắng giọng rồi chào Tần Cảnh Diệu: “Chào buổi sáng, anh Diệu.”
Tần Cảnh Diệu cười nói: “Sáng gì nữa, gần 12 giờ trưa rồi, em với cậu ấy mới rời giường à?”
Câu này nghe cứ sai sai kiểu gì đó, như thể cô và Thẩm Hạo Bác cùng nhau rời giường không bằng.
“Không ạ, tối qua bọn em không ngủ cùng nhau.”
Vừa dứt lời, Phó Tư Dư nhận thấy biểu cảm của Thẩm Hạo Bác hơi là lạ, ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn cô như thể cạn lời, cứ như đang nói rằng hóa ra em còn muốn ngủ cùng anh nữa cơ đấy.
Tần Cảnh Diệu lập tức phì cười.
Phó Tư Dư bối rối nhìn Thẩm Hạo Bác, phát hiện mình càng giải thích thì càng mờ ám. Lúc này đầu óc cô rối như tơ vò, chắc chắn là vì tối qua say rượu nên giờ men cồn còn sót lại ảnh hưởng tới chỉ số thông minh của cô.
“Em còn muốn giải thích gì nữa không?” Thẩm Hạo Bác hỏi, nghe như thể xác nhận lại lần cuối trước khi kết tội phạm nhân nhưng thực ra trong lòng đã có kết luận hết rồi.
Phó Tư Dư cúi đầu, thở dài, nghĩ rằng vẫn nên bỏ cuộc thì hơn. Cô về nhà bình tĩnh mấy ngày rồi lại nghĩ cách giải thích vậy.
Tần Cảnh Diệu hỏi: “Em không lái xe tới đây, để anh Bác của em đưa em về nhé?”
“Không… Không cần đâu ạ, em bắt taxi về là được.”
Phó Tư Dư ôm túi xách rồi chạy ù ra khỏi thang máy như trốn. Cô không dám đến gần Thẩm Hạo Bác nữa đâu.
Phó Tư Dư ra khỏi khách sạn, sợ lát nữa Thẩm Hạo Bác ra ngoài nhìn thấy mình nên không dám chờ xe trước cửa khách sạn mà chạy được một đoạn rồi mới dừng lại, chờ taxi.
Sau khi ngồi lên xe, Phó Tư Dư bình ổn cảm xúc một lát rồi nhớ lại cuộc trò chuyện giữa mình và Thẩm Hạo Bác trong thang máy ban nãy, vành tai lại bắt đầu nóng ran.
Xong đời! Thẩm Hạo Bác nói vậy thì chắc đã hiểu nhầm cô có ý đồ với anh mất rồi. Cô nên giải thích như thế nào mới khiến anh tin rằng cô thật sự không yêu thầm anh, không cố tình mượn rượu giở trò đồi bại với anh đây?
Phó Tư Dư mở điện thoại lên, bỗng thấy thông báo Zhihu đề xuất một bài viết cho mình.
“Khi đi xem mắt, bạn có thể chấp nhận người lớn hơn mình tối đa mấy tuổi?”
Không biết có phải do gần đây mẹ Phó Tư Dư thường xuyên nhắc cô đi xem mắt hay không, cũng không biết do phải do điện thoại tự mang chức năng giám thị dữ liệu lớn hay không mà dạo này, các app thường xuyên đề xuất cho cô bài viết liên quan tới chuyện xem mắt.
Phó Tư Dư đang phiền lòng nên không có tâm trạng nghĩ tới chuyện xem mắt. Cô đang định bỏ qua thông báo này thì bỗng thấy bên dưới có người trả lời: Nếu đi xem mắt, tôi chỉ chấp nhận người hơn tôi tối đa 3 tuổi thôi.
Phó Tư Dư bỗng nảy ra một ý hay, mắt sáng lên, tính nhẩm mình và Thẩm Hạo Bác cách nhau mấy tuổi.
Thẩm Hạo Bác tuổi Tuất, lớn hơn cô 6 tuổi. Nếu tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô là lớn hơn cô 5 tuổi đổ lại thì chắc hẳn Thẩm Hạo Bác sẽ không hiểu nhầm cô yêu thầm anh đâu.
Nghĩ đến đây, Phó Tư Dư lập tức chuyển phát bài viết Zhihu này lên khoảnh khắc WeChat của mình, đồng thời kèm caption: “Tôi chỉ chấp nhận người lớn hơn tôi tối đa 5 tuổi thôi, thêm 1 tuổi cũng không được. Cách nhau nhiều tuổi quá sẽ dễ xuất hiện vấn đề sự cách biệt thế hệ, tư tưởng khác nhau, không hiểu được những điều tôi muốn biểu đạt đâu.”
Không sai, cô đang ám chỉ chuyện Thẩm Hạo Bác hiểu nhầm cô yêu thầm anh.
Vì sợ Thẩm Hạo Bác không xem khoảnh khắc nên Phó Tư Dư tiện tay gửi bài viết và câu trả lời của mình cho anh, bảo đảm anh có thể thấy rõ tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô là lớn hơn cô không quá 5 tuổi, còn anh không thuộc trong phạm vi này.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 2
10.0/10 từ 39 lượt.
