Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 104
Ngoại truyện: Anh cũng muốn chụp ảnh tay trong tay với Tiểu Ngũ
Tối hôm đó, Thẩm Hạo Bác vừa mang áo về đã mặc ngay, đứng trước gương ngắm nghía một lúc lâu, cảm thấy áo giữ nhiệt Phó Tiểu Ngũ mua cho mình còn rất vừa vặn.
Anh đưa tay sờ cổ áo, ống tay áo, đúng là chỗ nào cũng vừa như in.
Ngày hôm sau, Thẩm Hạo Bác mặc luôn chiếc áo giữ nhiệt màu đỏ ấy bên trong bộ âu phục.
Chiếc áo giữ nhiệt này là kiểu cổ thấp, sau khi mặc âu phục hoàn toàn không nhìn ra bên trong đang mặc áo giữ nhiệt màu đỏ, đi làm cũng không ảnh hưởng đến hình tượng.
Thẩm Hạo Bác không nhịn được lại thầm khen Phó Tư Dư trong lòng, cảm thấy cô còn nhỏ tuổi nhưng làm việc rất cẩn thận chu đáo, còn biết chọn áo giữ nhiệt cổ trễ để phối với âu phục.
Từ tối qua đến giờ, chỉ vì chiếc áo giữ nhiệt này mà Thẩm Hạo Bác đã khen Phó Tư Dư rất nhiều trong lòng, tâng cô lên tận mây xanh.
Nhưng thực tế thì Phó Tư Dư chỉ tiện tay mua ba chiếc áo giữ nhiệt màu đỏ freesize trong cửa hàng, cũng không nghĩ đến chuyện có vừa hay không và vấn để cổ cao cổ thấp. Cô thậm chí còn chưa từng nghĩ đến ba người Phó Tư Nghiên, Tần Cảnh Diệu và Thẩm Hạo Bác sẽ thật sự mặc chúng.
Thời tiết này mặc áo giữ nhiệt bên trong âu phục có nóng, Thẩm Hạo Bác vẫn mặc cả ngày đi làm, tối đến lái xe tới câu lạc bộ của Tần Cảnh Diệu.
Buổi chiều Tần Cảnh Diệu nhắn vào nhóm rủ bọn họ tối nay đến Anh Quan tụ họp, anh không từ chối.
Trước khi vào phòng, Thẩm Hạo Bác còn cố tình cởi cúc tay áo sơ mi bên trong bộ vest, để lộ ra ống tay áo giữ nhiệt màu đỏ.
Anh là người đến cuối cùng, lúc đẩy cửa bước vào, Phó Tư Nghiên và Hàn Nhậm Bân đều đã đến, còn có một bất ngờ.
Phó Tư Dư cũng có mặt.
Cô ngồi giữa Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân, cúi đầu nghịch máy ảnh trong tay.
Đây là món quà Phó Tư Nghiên vừa tặng cô hôm nay. Cô mới vào đại học, vừa thoát khỏi chương trình học phức tạp của cấp ba được mấy tháng, đang ở giai đoạn cái gì cũng thấy hứng thú. Hai hôm trước cô và bạn cùng phòng đã đăng ký tham gia hoạt động của rất nhiều câu lạc bộ, bởi vì đăng ký quá nhiều, gần như trường có câu lạc bộ nào cô cũng báo danh, nhìn cả xấp đơn đăng ký dày cộp kia cô cũng tự bật cười.
Phó Tư Dư bày đống đơn đăng ký kia lên bàn rồi chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè.
Sau khi Phó Tư Nghiên thấy đã lưu bức ảnh cô đăng lên vòng bạn bè lại, gửi cho trợ lý, bảo trợ lý mua toàn bộ dụng cụ mà mấy câu lạc bộ cô đăng ký cần dùng đến.
Máy ảnh, côn nhị khúc, bóng rổ, ván trượt, bóng bàn, cầu lông… một đống đồ, hôm nay sau khi nhìn thấy, Phó Tư Dư thích nhất là chiếc máy ảnh này, yêu thích đến mức không buông tay, đi chơi cũng đeo trên cổ mang theo.
Bên cạnh cô không còn chỗ trống, hai bên đã bị Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân chiếm mất. Nếu bây giờ anh miễn cưỡng chen vào thì sẽ rất lộ, hơn nữa hai tên kia nhất định sẽ ồn ào gây sự.
Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân đều ghé đầu vào trước máy ảnh nhìn cô điều chỉnh chức năng, Phó Tư Nghiên ngồi một mình trên sofa đơn bên trái, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thẩm Hạo Bác vào phòng cũng chẳng ai để ý, hoặc có thể nói là Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân nhìn thấy anh nhưng không rảnh phản ứng lại.
Thẩm Hạo Bác đi tới ngồi xuống ghế sofa đơn bên phải, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cánh tay Tần Cảnh Diệu đang khoác trên vai Phó Tư Dư, vẻ không vui hiện rõ trong mắt.
“À, là cái này, là cái này, em tìm thấy rồi.”
Phó Tư Dư ôm máy ảnh, giọng kích động, cười ngước mắt lên thì thấy Thẩm Hạo Bác đang ngồi ở góc phòng. Cô sững người, không biết anh đến từ lúc nào, đang định chào hỏi thì đã nhạy cảm nhận ra ánh mắt anh nhìn mình mang theo vẻ lạnh lùng, cũng không biết mình đã đắc tội anh ở chỗ nào, cô hơi sợ hãi cúi đầu, nhích lại gần Tần Cảnh Diệu.
Đây là phản xạ tìm nơi để dựa dẫm theo thói quen của cô.
So với Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư thân với Tần Cảnh Diệu hơn, hơn nữa Tần Cảnh Diệu nhất định sẽ bảo vệ cô.
Thẩm Hạo Bác thấy hành động của cô, ánh mắt nhìn cánh tay Tần Cảnh Diệu càng tối đi.
Lúc này Tần Cảnh Diệu mới ngẩng đầu, rút tay khỏi vai Phó Tư Dư, hồn nhiên không biết mình đã đắc tội Thẩm Hạo Bác, cười nói: “Sao cậu đến muộn vậy? Mọi người đều đợi cậu đấy, Tiểu Ngũ còn đến sớm hơn cậu.”
Phó Tư Dư đi cùng Phó Tư Nghiên, cũng vừa mới đến được vài phút.
Thẩm Hạo Bác cụp mắt, che giấu cảm xúc trong đáy mắt, hờ hững nói: “Tắc đường.”
Ở Nam Kinh, tắc đường là một lý do tốt để biện minh cho việc đến muộn.
Mà thật ra cuộc hẹn bọn họ tự định ra cũng quy định nhất định phải đến lúc mấy giờ, Thẩm Hạo Bác tan làm rồi mới đến cũng không tính là đến trễ.
Trước đó Thẩm Hạo Bác không biết Phó Tư Dư sẽ đến, cứ tưởng chỉ có mấy người đàn ông bọn họ tụ họp như mọi khi nên mới cố ý cởi cúc tay áo sơ mi để lộ lớp áo giữ nhiệt màu đỏ bên trong để mấy người bọn họ thấy Phó Tư Dư cũng tặng áo giữ nhiệt màu đỏ cho mình.
Nhưng bây giờ Phó Tư Dư ở đây, anh cảm thấy lát nữa Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân kiểu gì cũng to mồm trêu chọc anh. Trước đây anh không thấy có vấn đề gì nhưng giờ anh không muốn mất thể diện trước mặt cô.
Thẩm Hạo Bác thản nhiên giơ tay lên cài lại cúc tay áo nhưng vẫn Tần Cảnh Diệu tinh mắt nhìn thấy.
Tần Cảnh Diệu tặc lưỡi, hét lên: “Ê, Hạo Bác, cái áo cậu mặc bên trong là áo giữ nhiệt màu đỏ đúng không?”
Anh ấy vừa cất tiếng, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía Thẩm Hạo Bác. Thẩm Hạo Bác bắt gặp ánh mắt của Phó Tư Dư, trong lòng thầm mắng Tần Cảnh Diệu, ngay trước mặt Phó Tư Dư nên anh cũng không thể phủ nhận, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Tần Cảnh Diệu ha ha cười to: “Không phải cậu từng nói cậu không mặc áo giữ nhiệt màu đỏ à? Sao hôm nay lại mặc rồi?”
Thẩm Hạo Bác ngả người ra sau dựa vào lưng ghế, giả vờ như không thèm để ý, không phản ứng lại câu nói của Tần Cảnh Diệu.
Hàn Nhậm Bân chưa hiểu áo giữ nhiệt màu đỏ ám chỉ điều gì, bèn hỏi Tần Cảnh Diệu: “Áo giữ nhiệt màu đỏ gì cơ?”
Dạ tiệc từ thiện tối qua, Hàn Nhậm Bân ở nhà ngủ bù không tham gia, là con cá lọt lưới thoát khỏi vụ khoe áo của Tần Cảnh Diệu.
Đương nhiên Tần Cảnh Diệu cũng không định tha cho anh ấy, bình thường hai người suốt ngày tranh nhau xem ai mới là người quan trọng nhất trong lòng Phó Tư Dư, lườm nhau mắt như gà ác. Lần này Tần Cảnh Diệu đến năm tuổi, được Phó Tư Dư tặng áo giữ nhiệt màu đỏ, Hàn Nhậm Bân không có, đương nhiên anh ấy không thể bỏ qua thời khắc khoe em gái tốt như thế này được?
Mặc dù Phó Tư Nghiên và Thẩm Hạo Bác cũng có nhưng việc Hàn Nhậm Bân không có mới là quan trọng nhất.
Tần Cảnh Diệu cởi cúc ở cổ áo sơ mi, để lộ ra chiếc áo giữ nhiệt đỏ chói bên trong, cố ý không nói là vì đúng năm tuổi nên Phó Tư Dư mới tặng cho mình khiến Hàn Nhậm Bân ghen tị.
Giọng anh ấy đầy bỉ ổi: “Tiểu Ngũ tặng áo giữ nhiệt màu đỏ, chiếc áo trên người Tư Nghiên, tôi và Hạo Bác chắc đều là Tiểu Ngũ tặng, chúng tôi đều có, cậu không có à?”
Hàn Nhậm Bân ngẩng đầu nhìn quanh căn phòng một vòng, thấy không ai phản bác lại mới nhận ra lời Tần Cảnh Diệu nói là sự thật. Ánh mắt anh ấy nhìn chằm chằm vào chiếc áo đỏ chói trên người Tần Cảnh Diệu ghen tị đến mức sắp ch** n**c.
Anh ấy mới chỉ ra ngoài quay phim bốn tháng, bốn tháng không gặp Tiểu Ngũ, vậy mà bé Cải Đường của anh ấy đã quên anh ấy rồi.
Hàn Nhậm Bân mím môi, ánh mắt nhìn Phó Tư Dư đầy u oán.
Phó Tư Dư bất đắc dĩ nói: “Áo đỏ là để mặc vào năm tuổi, anh cả em, anh Diệu và anh Bác năm nay đều là năm tuổi, mặc quần áo đỏ để trừ tà. Anh Bân nhỏ hơn một tuổi, sang năm mới đến năm tuổi, năm sau em cũng sẽ mua cho anh.”
Hàn Nhậm Bân nghe lời giải thích của cô xong, trong lòng mới cân bằng lại, cũng may bé Cải Đường vẫn là bé Cải Đường của anh ấy, chưa quên người anh trai là anh ấy.
Anh ấy cười lạnh với Tần Cảnh Diệu: “Nghe thấy chưa? Tiểu Ngũ bảo năm tuổi của tôi cũng sẽ mua cho tôi, cậu đắc ý cái gì?”
Bộ phim anh ấy vừa quay là một bộ phim bi thương, trong suốt thời gian quay đã dồn rất nhiều cảm xúc vào vai diễn. Hôm qua mới đóng máy, nhất thời vẫn chưa thoát vai được, tâm trạng không tốt lắm, có vẻ từng trải hơn nhiều, nếu là trước đây thì anh ấy đã đứng dậy cãi nhau với Tần Cảnh Diệu rồi.
Tần Cảnh Diệu lại trêu chọc Thẩm Hạo Bác: “Là ai hôm qua chưa nhận được áo giữ nhiệt màu đỏ còn mạnh miệng nói mình không mặc, sao hôm nay lại mặc rồi?”
Thẩm Hạo Bác ngước mắt lên nói: “Cậu có ấu trĩ không vậy?”
Tần Cảnh Diệu cười: “Tôi chỉ muốn biết là ai hôm qua không ăn được nho thì bảo nho chua thôi mà?”
Thẩm Hạo Bác mím môi không nói gì.
Im lặng là cách tốt nhất để tránh lúng túng.
Phó Tư Dư thấy Tần Cảnh Diệu hết trêu người này đến chọc người kia, hôm qua còn nói với cô là Thẩm Hạo Bác không mặc áo giữ nhiệt làm hại cô suýt chút nữa không tặng anh.
Nếu không phải là cuối cùng mình vẫn kiên quyết đưa, hôm nay anh Diệu nhắc đến chuyện này ở đây, cô chỉ tặng đồ đỏ cho anh cả và anh Diệu vào năm tuổi để tránh tai, không tặng anh Bác, một ly nước không công bằng, cô sẽ rất khó xử.
Cô tức giận liếc Tần Cảnh Diệu, bênh vực Thẩm Hạo Bác: “Anh Diệu anh đủ rồi đấy, anh Bác hoàn toàn không nói anh ấy không mặc áo giữ nhiệt, hôm qua lúc em tặng áo cho anh ấy, anh Bác còn bảo là năm nào cũng mặc nữa kìa.”
Tần Cảnh Diệu nói: “Hôm qua cậu ấy nói với anh là cậu ấy không mặc.”
Phó Tư Dư: “Đó chẳng phải tại anh mặc áo giữ nhiệt chạy đến khoe khoang trước mặt anh Bác sao? Lúc đó em còn chưa tặng áo cho anh Bác, anh ấy không có, đương nhiên sẽ nói là mình không mặc rồi. Chẳng lẽ anh ấy lại như anh, mỗi lần thấy thứ người khác có mà mình không có là lập tức gọi điện đòi em chắc?”
Phó Tư Dư miệng lưỡi sắc bén, lúc muốn tranh cãi với người khác thì người bình thường không phải đối thủ của cô.
Tần Cảnh Diệu cũng không cãi nhau với cô, cười cười quay lại ngồi xuống, nói Phó Tư Dư thiên vị, bênh Thẩm Hạo Bác ra mặt.
Phó Tư Dư nói: “Em không bênh anh Bác, em chỉ luận bàn theo sự việc thôi.”
Cô lại gần bên tai Tần Cảnh Diệu, thì thầm: “Em còn chưa nói với anh Bác chuyện hôm qua anh cố ý bảo em là anh ấy không mặc áo giữ nhiệt, không cho em đưa áo cho anh ấy đâu.”
Thẩm Hạo Bác thấy Phó Tư Dư đưa tay lên che miệng thì thầm với Tần Cảnh Diệu, hóp mắt lại, tâm trạng vừa mới vui vẻ vì cô đứng ra bênh vực mình lại lập tức rơi xuống đáy vực.
Phó Tiểu Ngũ và Tần Cảnh Diệu cũng quá gần nhau rồi đấy.
Cô cẩn thận che giấu giúp Tần Cảnh Diệu, anh ấy lại chẳng hề kiêng dè chút nào: “Không sao, em cứ nói ra cũng chẳng sao, em không nói cậu ấy thì cậu ấy cũng đoán được là anh ở giữa khích bác ly gián.”
Anh ấy tự biết mình rất rõ.
Phó Tư Dư lại nhận ra ánh mắt lạnh như băng của Thẩm Hạo Bác.
Hình như mỗi lần cô nói thêm mấy câu là ánh mắt anh lại trở nên lạnh lẽo.
Phó Tư Dư không biết phải làm sao, cào vào sofa, nghĩ có lẽ Thẩm Hạo Bác rất ghét con gái ồn ào.
Dù sao thì bản thân anh cũng ít nói.
Nhưng tính cách của cô vốn thế, cũng không thể vì anh không thích mà im lặng được.
Từ nhỏ đến lớn còn chưa có ai chê cô nói nhiều đâu.
Có một khoảnh khắc cô thoáng buồn rầu nhưng rất nhanh Phó Tư Dư đã tự điều chỉnh lại tâm trạng xong, cô cũng đâu phải tờ tiền nhân dân tệ, ai cũng phải thích cô.
Cô có người nhà yêu thương, có anh Diệu và anh Bân đối xử tốt với mình, như vậy đã quá hạnh phúc rồi. Anh Bác ghét mình thì cứ ghét đi, sau này tránh mặt anh ấy là được.
Cô lắc lắc máy ảnh, tươi cười nói: “Chúng ta chụp ảnh đi.”
Hàn Nhậm Bân lập tức diss Tần Cảnh Diệu: “Anh không muốn chụp chung với Cảnh Diệu, anh muốn chụp riêng với em cơ.”
Tần Cảnh Diệu: “Ai thèm chụp chung với cậu chứ.”
Phó Tư Dư nói: “Vậy thì em chụp riêng từng người với các anh nhé.”
Bất luận Hàn Nhậm Bân và Tần Cảnh Diệu có tranh giành thế nào thì trong lòng cô Phó Tư Nghiên mãi mãi là người số một không thể nghi ngờ.
Tần Cảnh Diệu cầm máy ảnh lên liên tiếp chụp cho cô và Phó Tư Nghiên rất nhiều ảnh, sau khi chụp xong Phó Tư Dư đến kiểm tra hình.
Tần Cảnh Diệu: “Thế nào, tay nghề chụp ảnh của anh có phải rất đỉnh không?”
Phó Tư Dư gật đầu, miệng ngọt như mía lùi: “Anh cả em đẹp trai ghê, chụp kiểu gì cũng đẹp hết.”
Tần Cảnh Diệu đưa máy ảnh cho Phó Tư Nghiên, nói: “Được rồi, tới lượt tôi.”
Anh ấy đưa tay ra, cười cười vỗ vào cánh tay mình: “Tới đây, em gái.”
Phó Tư Dư cười đi đến khoác cánh tay anh ấy, Tần Cảnh Diệu làm một động tác tay OK đặt trên đầu cô.
Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm cánh tay đang khoác lấy nhau của Tần Cảnh Diệu và Phó Tư Dư, khẽ nhíu mày.
Phó Tư Dư đang do dự lát nữa có nên rủ Thẩm Hạo Bác chụp ảnh không, lén liếc nhìn anh, vừa hay bắt gặp ánh mắt đen láy không vui của anh.
Hay là thôi, hình như anh lại không nhịn được rồi, hay là anh chê mình chụp ảnh ở đây lãng phí thời gian của anh, làm chậm trễ việc anh ôn chuyện cũ với đám anh cả?
Thẩm Hạo Bác ngồi trên ghế sofa, mắt nhìn theo Phó Tư Dư từ lúc chụp với Phó Tư Nghiên đến Hàn Nhậm Bân, tư thế thân mật, trong lòng ghen tuông không chịu nổi.
Nhưng người tiếp theo là anh rồi.
Đây là lần đầu tiên anh được chụp ảnh riêng với Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ cũng sẽ khoác tay anh chụp ảnh.
Anh lấy điện thoại ra, mở camera soi mặt mình, nghiêng người tránh ánh nhìn của người khác, chỉnh lại kiểu tóc.
Lúc anh quay lại đã thấy Phó Tư Dư chụp xong với Hàn Nhậm Bân, Thẩm Hạo Bác ngồi ngay ngắn trở lại, cố gắng kiềm chế khóe môi đang cong lên.
Đến lượt anh rồi.
Phó Tư Dư xem lại ảnh chụp với Hàn Nhậm Bân xong, thu máy ảnh lại, nói: “Được rồi, về em sẽ rửa ảnh ra gửi cho mọi người.”
Thẩm Hạo Bác: “…”
Xong rồi?
Anh còn chưa chụp mà.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 104
10.0/10 từ 39 lượt.
