Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 103


Ngoại truyện: Lần sau trả


 


Sau khi buổi đấu giá từ thiện kết thúc, thời gian vẫn chưa quá khuya, phần lớn khách mời đều nán lại tiếp tục trò chuyện, những sự kiện kiểu này chính là một buổi xã giao quy mô lớn giúp mọi người mở rộng mạng lưới giao thiệp của mình, chẳng ai rời đi sớm như vậy cả.


 


Thẩm Hạo Bác bị một nhóm người chủ động đến bắt chuyện vây quanh, liếc mắt trông thấy Phó Tư Dư kéo tay Tần Xu đi ra cửa khách sạn, anh lập tức mất hứng, đến chào hỏi Tần Cảnh Diệu nói muốn về trước.


 


Tần Cảnh Diệu mời anh đến câu lạc bộ ngồi chơi, đúng lúc chiều nay Hàn Nhậm Bân cũng mới quay phim xong từ nước ngoài trở lại, có thể gọi cả Hàn Nhậm Bân và Phó Tư Nghiên đến tụ họp.


 


Tần Cảnh Diệu nào có muốn tụ họp, thật ra anh ấy chỉ muốn gọi mọi người đến để khoe khoang cái áo giữ nhiệt màu đỏ của mình.


 


Bây giờ chỉ cần nghe đến chữ áo giữ nhiệt màu đỏ là Thẩm Hạo Bác đã thấy phiền, không chút do dự từ chối anh ấy, trực tiếp lên xe bảo tài xế về nhà.


 


Giờ này trung tâm Kinh tế Nam Kinh đang vào giờ cao điểm buổi tối, trên đường bị kẹt xe, dự tính phải mất khoảng nửa tiếng mới về tới nhà. Anh vắt tréo chân, ngả người về sau tựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.


 


Chiếc Maybach chậm rãi hòa vào làn xe đông đúc trên trục đường chính, đi được khoảng mười phút, chuông điện thoại vang lên.


 


Anh mở mắt ra, cầm điện thoại di động lên nhìn vào màn hình, hơi ngạc nhiên, là Phó Tư Dư gọi cho anh.


 


Anh đã lưu số điện thoại của Phó Tư Dư trong danh bạ từ lâu, chỉ là từ trước đến giờ cô chưa từng gọi điện thoại cho anh, đây là lần đầu tiên.


 


Anh nhấn nghe, đưa điện thoại lên bên tai, đầu dây bên kia vang lên giọng nói mềm mại của cô gái nhỏ, có hơi dồn dập, còn có tiếng bước chân bịch bịch: “Anh Bác, em là Tiểu Ngũ.”


 


Lần đầu tiên gọi điện cho anh, cô sợ anh không biết mình là ai nên lập tức tự giới thiệu.


 


Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng, nói: “Anh biết. Tiểu Ngũ, có chuyện gì vậy?”


 


Hơi thở của Phó Tư Dư hơi hổn hển: “Em có đồ muốn đưa cho anh, anh có thể... bảo tài xế dừng xe một chút không? Em đuổi theo không kịp.”


 


Thẩm Hạo Bác nghe cô nói vậy thì không hề do dự bảo tài xế dừng xe.


 


Tài xế khó xử nói: “Tổng giám đốc Thẩm, chỗ này không thể dừng xe được.”


 


Thẩm Hạo Bác hạ cửa kính xe, ngoảnh lại nhìn ra hướng bên phải phía sau. Dưới ánh đèn đường mờ vàng, Phó Tư Dư đi đôi giày cao gót, trong tay cầm điện thoại di động đang chạy theo xe anh. Hai má cô đỏ bừng, thấy anh nhìn về phía sau, cô giơ hộp quà đang xách trên tay trái lên dùng sức vẫy, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, giọng nói nhẹ nhàng: “Anh Bác, anh nhìn thấy em rồi đúng không? Em ở đây này.”


 


Cô cách xe anh không xa lắm, tốc độ xe cũng không nhanh, chỉ là một người chạy trên làn đường ô tô, một người chạy trên vỉa hè. Xe của anh không thể dừng lại, không dùng điện thoại, anh cũng có thể nghe thấy tiếng của cô.


 


Váy cô không dài, trong lúc chạy bị gió thổi hơi bay lên, khá bất tiện. Cô dứt khoát buông điện thoại di động xuống, một tay giữ váy trên đùi, trông có hơi chật vật nhưng vẫn nở nụ cười ngọt ngào, còn cố gắng chạy về phía trước đuổi theo xe anh.


 


Khoảnh khắc ấy, trong lòng Thẩm Hạo Bác chợt dâng lên một cảm giác khác thường, không kịp ngẫm nghĩ, anh vội nói với cô: “Đứng lại, Tiểu Ngũ, đừng chạy nữa.”


 


Phó Tư Dư rất nghe lời, dừng bước lại. Khoảng cách giữa hai người dần kéo giãn, cô lại giơ điện thoại lên, nhếch môi cười nói: “Anh Diệu nói năm tuổi nên mặc đồ đỏ do chị em gái tặng, có thể xu cát tị hung. Năm nay anh, anh cả em với anh Diệu đều là năm tuổi, em đã mua cho mỗi người một chiếc áo giữ nhiệt màu đỏ. Vốn dĩ em định nhờ anh Diệu mang đến cho anh nhưng anh ấy nói hôm nay anh cũng tới nên em để quà trong xe rồi mang đến khách sạn, định chờ sau khi buổi dạ tiệc kết thúc sẽ đưa cho anh. Nãy em ra xe lấy, quay lại thì thấy xe anh đã đi rồi, em muốn đuổi theo đưa cho anh. Được rồi, bây giờ trời còn chưa lạnh đến mức cần mặc áo giữ nhiệt, hình như đàn ông các anh cũng không thích mặc áo giữ nhiệt. Anh vốn chính trực, nhất định là kiểu người được thần linh phù hộ, không cần mặc đồ đỏ cũng sẽ thuận buồm xuôi gió.”


 


*Xu cát tị hung: hướng về điều tốt, tránh điều xấu.


 



Cô cứ tưởng anh bảo cô dừng lại là vì chê món quà của cô, không muốn nhận. Vừa nãy cô nghe anh Diệu nói, anh không mặc áo giữ nhiệt.


 


Nhìn anh cũng không giống người sẽ mặc áo giữ nhiệt màu đỏ.


 


Hơn nữa bây giờ vẫn chưa đến tháng mười, thời tiết không tính là lạnh, cũng chẳng có ai mặc áo giữ nhiệt.


 


Cô cảm thấy mình vất vả cực khổ chạy một quãng xa như vậy đuổi theo anh, quà còn chưa tặng được, có hơi lúng túng, cũng không thể trông cậy Thẩm Hạo Bác có thể giải vây giúp mình, cô đành thao thao bất tuyệt nói một tràng tự tìm bậc thang xuống dưới cho mình.


 


Thẩm Hạo Bác nhìn bóng dáng xinh đẹp trên vỉa hè càng ngày càng xa, cô cúi đầu, trông như rất thất vọng.


 


Bên tai là lời chúc thiện ý của cô, trong lòng Thẩm Hạo Bác đột nhiên tê dại, cảm giác ấy quanh quẩn trong ngực anh mãi không tan.


 


Anh đưa tay lên ấn xuống ngực, khóe môi khẽ động, nhớ tới lời Tần Cảnh Diệu từng nói từ rất lâu trước kia, rằng nói chuyện với con gái thì phải dịu dàng, phải nở nụ cười, nếu không thì cô gái nhỏ nhìn thấy anh sẽ sợ.


 


Anh điều chỉnh biểu cảm, chẳng hiểu sao trong lòng lại hơi căng thẳng, anh nghe thấy giọng nói dịu dàng của mình: “Chỗ này không dừng xe được, phải đến ngã rẽ phía trước quay đầu lại mới có thể dừng. Em đứng yên đó đừng di chuyển, bọn anh quay lại tìm em.”


 


Phó Tư Dư ngớ ra một lúc mới phản ứng được là ở đây không thể dừng xe. Cô lúng túng giải thích: “Vừa nãy em vội vàng mang áo giữ nhiệt cho anh, quên mất là ở đây không được dừng xe. Thật ra bình thường em là người tuân thủ pháp luật, sẽ không vi phạm luật giao thông.”


 


Tự mình nhận mình là người tuân thủ pháp luật.


 


Sao Phó Tiểu Ngũ lại dễ thương như vậy nhỉ.


 


Khóe môi Thẩm Hạo Bác vô thức cong lên.


 


Phó Tư Dư ngẩng đầu nhìn dòng xe cộ đông đúc qua lại, cảm thấy xe của Thẩm Hạo Bác cũng không tiện quay đầu ở đây. Anh đâu rảnh rỗi như cô, thời gian của anh rất quý giá, lãng phí vì một cái áo giữ nhiệt mà anh sẽ không mặc thì đúng là không đáng.


 


Phó Tư Dư nói: “Hay là thôi đi anh Bác, dù sao anh cũng không mặc áo giữ nhiệt, trời tối rồi, em không muốn làm mất thời gian của anh. Anh về nghỉ ngơi sớm đi ạ.”


 


Thẩm Hạo Bác buột miệng: “Ai nói anh không mặc? Anh mặc mà.”


 


Hơn hai mươi năm sống trên đời, trước giờ Thẩm Hạo Bác chưa từng cảm thấy mình là người nói mà không suy nghĩ, lần đầu tiên nóng vội như vậy lại là vì một cô gái.


 


“A, anh Diệu…” Cô vốn định nói là anh Diệu bảo anh không mặc áo giữ nhiệt nhưng nghĩ đến việc có lúc anh Diệu hay làm ra mấy hành động trẻ con, có lẽ là anh ấy cố tình nói với cô như vậy, cô dừng lại một lát, cũng không khai Tần Cảnh Diệu ra, sửa lời nói: “Em tưởng đàn ông đều không thích mặc áo giữ nhiệt.”


 


Thẩm Hạo Bác sợ cô đổi ý không tặng mình nữa, lặp lại: “Anh mặc, năm nào anh cũng mặc áo giữ nhiệt.”


 


Phó Tư Dư ồ lên, thật ra thì cô với anh không thân quen lắm, nói chuyện cũng không thoải mái như với Tần Cảnh Diệu.


 


Sở dĩ cô mua áo giữ nhiệt cho anh cũng là vì thói quen cân bằng, cảm thấy mua cho Tần Cảnh Diệu mà không mua cho anh thì không hay lắm.


 


Năm đó lúc anh dạy kèm cho cô, ánh mắt anh nhìn cô đã để lại bóng ma tâm lý cho Phó Tư Dư. Cô rất lo mình vô tình nói sai hoặc làm chuyện gì ngốc nghếch khiến anh cảm thấy cô rất ngu ngốc.


 


Lúc nãy đuổi theo xe, cô không cảm thấy hành động của mình ngốc nghếch nhưng giờ dừng lại đứng ở chỗ này, không vận động mạnh nữa, bị gió lạnh thổi qua làm cô cóng đến nổi hết da gà, cô mới muộn màng nhận ra việc mình chạy đuổi theo xe anh ngốc nghếch đến chừng nào.


 


Thời tiết này đa số mọi người đã mặc áo dài tay, vì phải tham gia dạ tiệc từ thiện nên Phó Tư Dư và các cô gái khác đều mặc váy, cho nên mới ăn mặc phong phanh như vậy.



Ngồi trên xe và ở trong khách sạn không cảm thấy lạnh nhưng ở bên ngoài thì hơi không chịu nổi.


 


Cô giơ tay chỉnh lại mái tóc bị gió thổi loạn của mình, đứng dưới ánh đèn đường, gẩy móng tay nói: “Vậy em ở đây đợi anh nhé.”


 


Thẩm Hạo Bác ừ một tiếng, cũng không biết nên nói gì tiếp, dặn dò thêm lần nữa: “Em cứ đứng yên ở đó đừng đi đâu hết.”


 


Phó Tư Dư nói: “Được, em không đi đâu cả.”


 


Hai người cầm điện thoại im lặng mấy chục giây. Một cơn gió lạnh thổi qua, Phó Tư Dư run cầm cập, dậm chân nói: “Em cúp máy trước nhé.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Ừ.”


 


Xe từ từ tiến đến chỗ có thể dừng xe tạm thời, Thẩm Hạo Bác từ trên xe bước xuống, nhanh chân đi về phía cô.


 


Chỉ cách khoảng chừng mấy chục mét, vừa xuống xe Thẩm Hạo Bác đã thấy cô lạnh đến mức xoa xoa tay. Vừa liếc thấy anh đang từ vỉa hè đi tới, cô lập tức bỏ tay xuống, ngẩng đầu lên cười với anh, nhấc chân đi về phía anh.


 


Thẩm Hạo Bác vừa đi vừa cởi áo khoác ngoài xuống, lúc đến bên cạnh cô, anh giơ tay khoác áo lên người cô.


 


Từ nhỏ Phó Tư Dư đã được các anh trai chăm sóc, cũng không cảm thấy mặc áo của anh có gì không ổn. Trên áo khoác còn mang theo nhiệt độ cơ thể của anh giúp xua đi cái lạnh. Cô đưa tay kéo áo lại sát người, ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt chân thành nói: “Cảm ơn anh Bác.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Không cần cảm ơn.”


 


Phó Tư Dư không khách sáo với anh nữa, đưa chiếc áo giữ nhiệt được gói trong hộp quà đỏ rực cho anh, chắp hai tay, cười tươi nói: “Chúc anh Bác thân thể khỏe mạnh, không gặp khó khăn tai họa, mọi việc như ý.”


 


Thẩm Hạo Bác cười nói: “Cảm ơn Tiểu Ngũ.”


 


Thẩm Hạo Bác nói xong đột nhiên phát hiện ánh mắt Phó Tư Dư nhìn chằm chằm vào mặt mình, biểu cảm ngơ ngác.


 


“Tiểu Ngũ.”


 


Anh gọi cô, cô mới hoàn hồn lại, khóe miệng cong lên cười như một cô nhóc dại trai: “Anh Bác, anh cười lên đẹp quá trời luôn á, anh đẹp trai quá đi.”


 


Miệng cô lúc nào cũng ngọt xớt, gà trụi lông vào miệng cô cũng hóa thành phượng hoàng, huống chi Thẩm Hạo Bác quả thật rất đẹp, Phó Tư Dư lại càng không tiếc lời khen ngợi.


 


Cô không nói thì Thẩm Hạo Bác cũng không ý thức được mình vừa mới cười.


 


Bị cô chỉ ra, lại bị nhìn chằm chằm như vậy, anh vốn định cười cho cô xem nên nhếch khóe môi lên nhưng cố gắng như vậy vẻ mặt lại hơi gượng gạo.


 


Trong lòng anh hơi ảo não, trách bản thân không biểu hiện tốt.


 


Ngay khoảnh khắc suy nghĩ đó hiện lên trong lòng, anh bỗng ý thức được có lẽ mình tiêu rồi.


 


Cũng may là bây giờ trông cô có vẻ không còn sợ anh như trước nữa.


 


Phó Tư Dư thấy nụ cười trên mặt anh biến mất, chợt ý thức được Thẩm Hạo Bác không giống anh Diệu và anh Bân, tính cách của anh nghiêm túc đứng đắn, có lẽ không thích người khác nói chuyện với anh như vậy.



 


Cô nhìn gương mặt lạnh lùng của anh, cảm thấy mình hơi vô duyên, lùi về phía sau một bước, không dám nhìn chằm chằm vào anh nữa. Ánh mắt cô nhìn sang chỗ khác, ngón tay đang nắm lấy cổ áo khoác khẽ gẩy, ấp úng nói: “Em… em chỉ thấy anh Bác đẹp trai thôi, anh cười lên lại càng đẹp hơn… Xin lỗi, em không cố ý đâu… anh… anh đừng giận.”


 


Đương nhiên Thẩm Hạo Bác không giận.


 


Cô thấy anh đẹp trai, anh mừng còn không kịp.


 


Chỉ là anh vẫn luôn trầm mặc ít nói, ngoài các bậc trưởng bối trong nhà và mấy đối tác có quan hệ làm ăn thì trong cuộc sống thường ngày anh rất ít khi giao tiếp với phụ nữ, cộng thêm việc anh mơ hồ phát hiện ra tâm tư của mình, sợ dọa cô nên càng không biết phải nói chuyện thế nào. Hôm nay anh đã nói rất nhiều rồi.


 


Cô căng thẳng.


 


Mà sau vẻ mặt điềm tĩnh không gợn sóng của anh cũng chẳng tốt hơn cô chỗ nào.


 


Anh ừ một tiếng.


 


Chỉ một tiếng ừ này khiến mấy năm sau nhớ lại anh đều rất hối hận.


 


Cứ như là anh nổi giận thật, sau khi cô xin lỗi thì mới nguôi giận vậy.


 


Tối hôm đó, anh nợ cô một lời khen.


 


Lúc Tần Cảnh Diệu hỏi anh rằng có phải Tiểu Ngũ càng ngày càng xinh đẹp đúng không, lẽ ra anh nên không chút do dự mà nói phải.


 


Anh đã bỏ lỡ một lần.


 


Lúc cô khen anh cười lên rất đẹp, anh cũng nên không chút do dự mà nói cô còn đẹp hơn.


 


Anh lại bỏ lỡ một cơ hội để rút ngắn khoảng cách với cô.


 


Sau này anh đã nghiêm túc nghĩ lại, có phải vì hai lần anh không nói đúng lời đối thoại khiến bước chân muốn đến gần anh mà cô khó khăn lắm mới lấy được dũng khí bước ra lại rụt trở về hay không.


 


Phó Tư Dư gẩy móng tay, nhỏ giọng nói: “Vậy em về đây, tạm biệt anh Bác.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Anh đưa em về.”


 


Phó Tư Dư: “Không cần đâu ạ, tối nay em không về nhà.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Không về nhà?”


 


Phó Tư Dư sợ anh hiểu lầm, giải thích: “Hôm nay em đến nhà Xu Xu ngủ, Xu Xu vẫn đang đợi em ở khách sạn. Đúng rồi, cô ấy còn đang đợi, em phải mau chóng trở về, tạm biệt anh Bác.”


 


Cô dường như vừa tìm được một cái cớ hợp lý để từ chối anh, còn gật đầu ra chiều rất hợp lý, không đợi anh trả lời đã vội vã quay người chạy đi.


 


Thẩm Hạo Bác cất bước đuổi theo, chân anh dài, không cần chạy cũng có thể đuổi kịp cô. Phó Tư Dư nhìn thấy bóng dáng cao lớn từ phía sau phủ xuống, giống như bị ma đuổi, lại càng chạy nhanh hơn.


 



 


Thẩm Hạo Bác nhanh tay lẹ mắt đưa tay đỡ lấy eo cô, giọng có phần sốt ruột: “Em chạy cái gì? Đi giày cao gót mà cũng chạy được à?”


 


Bình thường anh nói chuyện giọng nói đã rất lạnh lùng rồi, bây giờ nôn nóng giọng còn trầm hơn, không giận tự uy, nghe càng đáng sợ.


 


Vùng eo của Phó Tư Dư rất nhạy cảm, bị anh chạm vào lập tức kêu lên, rụt cổ lại giãy ra khỏi tay anh, đi sang bên cạnh hai bước. Đối diện với gương mặt hơi u ám vì lo lắng của anh, cô vô thức đứng thẳng người, căng thẳng đến mức lắp bắp: “Anh… anh đi theo em làm gì?”


 


Thẩm Hạo Bác nhìn ra vẻ sợ hãi trên mặt cô bèn hạ giọng: “Buổi tối con gái đi đường một mình không an toàn, anh đưa em về. Chân có bị thương không?”


 


Phó Tư Dư đáp: “Không sao ạ.”


 


Như sợ Thẩm Hạo Bác không tin, cô còn lấy tay giữ váy, nhảy hai cái để chứng minh chân mình không sao.


 


Thẩm Hạo Bác nhìn gót giày nhọn hoắt phía sau chân cô, khẽ nhíu mày. Anh muốn bảo cô đi giày cao gót thì đừng nhảy loạn nhưng lại không biết phải nói sao để nghe không giống như đang giáo huấn cô.


 


Anh đắn đo một lát, chỉ ừ một tiếng, nói: “Đi thôi.”


 


Phó Tư Dư vốn định từ chối anh, từ đây đến khách sạn cũng không xa lắm, lại là trung tâm thành phố phồn hoa, khắp nơi đều có người, rất an toàn. Cô cũng đâu phải bạn nhỏ vị thành niên nhưng nghĩ lại, dù sao cũng không xa, vừa hay trên người cô còn đang mặc áo khoác của anh, đợi lát nữa đến khách sạn có thể trả lại cho anh luôn.


 


Cô gật đầu: “Được.”


 


Hai người sóng vai đi về phía trước, chẳng ai lên tiếng nói gì, bầu không khí chợt trở nên trầm lặng.


 


Phó Tư Dư sợ anh chê mình lắm lời, Thẩm Hạo Bác thì không biết nên nói gì.


 


Cuối cùng cũng chịu đựng được đến lúc tới khách sạn, Phó Tư Dư nhìn thấy Tần Xu đang đứng trước cửa đợi mình mà như trông thấy cứu tinh, chạy tới ôm lấy cánh tay cô ấy rồi cởi áo khoác trả lại cho Thẩm Hạo Bác.


 


Thẩm Hạo Bác không nhận, nói: “Em cứ mặc đi, không cần trả.”


 


Phó Tư Dư nói: “Không cần đâu ạ, em lên xe ngay giờ, lên xe là hết lạnh, vẫn nên trả lại anh thì hơn. Bình thường em cũng không mặc đồ nam, để chỗ em chỉ lãng phí.”


 


Ánh mắt Thẩm Hạo Bác liếc qua áo khoác trong tay cô, giọng nhàn nhạt nói: “Vậy lần sau trả.”


 


Anh nói rồi cũng xoay người đi về phía xe mình.


 


Vừa nãy tài xế đã vòng xe về.


 


Phó Tư Dư chăm chú nhìn theo bóng lưng anh, trong đầu cứ luẩn quẩn mấy lời anh nói.


 


Lần sau trả?


 


Ý là vì trả lại cái áo này, cô còn phải cố ý gặp lại anh?


 


Trong lòng Phó Tư Dư k** r*n, hối hận vì mình nhanh miệng.


 


Biết vậy vừa nãy cô đã không đòi trả anh rồi.


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 103
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...