Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 9: “Lời thật lòng” sau say

Hứa Vãn Tinh tỉnh lại vào lúc 10 giờ sáng hôm sau. Mặc dù uống rượu trái cây nồng độ không quá cao, nhưng cảm giác say vẫn khiến đầu óc cô hơi choáng váng.

Chết rồi, hôm nay không xin nghỉ, còn phải đi làm nữa!

Khi đứng dậy, cô nhìn thấy một tờ giấy ghi chú dán ở đầu giường.

“Vãn Tinh, trong bếp có nước mật ong đã được giữ ấm, tỉnh lại nhớ uống nhé. Đã giúp em xin nghỉ rồi, xin lỗi vì tự ý động vào điện thoại của em.”

Hứa Vãn Tinh thở phào một hơi, ngã đầu chôn vào trong chăn.

Cô cảm giác có điểm gì đó không đúng nhỉ.

Hứa Vãn Tinh đột nhiên ngồi bật dậy. Tên ghi chú cô đặt cho Bách Nạp Tư!

Có chút nhan sắc (cơ ngực rất lớn)

Lần này thì thật sự tiêu rồi!

Hứa Vãn Tinh mang vẻ mặt xấu hổ mở điện thoại, với quyết tâm chịu chết bấm vào khung chat với Bách Nạp Tư.

Nhanh chóng đổi ghi chú của Bách Nạp Tư thành tên anh xong, Hứa Vãn Tinh mới có tâm trí xem loạt tin nhắn Bách Nạp Tư gửi.

Lướt từ trên xuống dưới, khóe miệng Hứa Vãn Tinh không nhịn được cong lên.

Tin nhắn cuối cùng thu hút sự chú ý của Hứa Vãn Tinh.

S: Vãn Tinh sẽ không phải ngày mai tỉnh lại không thừa nhận mối quan hệ này chứ ^ ^

Mối quan hệ gì, hôm qua cô say rượu đã làm những gì thế này?

Hứa Vãn Tinh xoa đầu suy nghĩ nửa ngày không ra kết quả, bụng đã bắt đầu biểu tình phản đối, có lẽ lấp đầy cái bụng quan trọng hơn.

Bước ra khỏi phòng, trên bàn trà phòng khách đặt một bó hoa Tulip. Động tác Hứa Vãn Tinh khựng lại, những ký ức lộn xộn tối qua như chiếc đèn neon bị hỏng bắt đầu nhấp nháy trước mắt.

Hứa Vãn Tinh gần như b*n r* khỏi lòng Bách Nạp Tư ngay sau khi anh hỏi xong câu đó, nhanh đến nỗi Bách Nạp Tư cũng chưa kịp phản ứng.

Cô ôm mặt Bách Nạp Tư, khiến môi anh chu ra, sau đó như đóng dấu, đặt từng nụ hôn vụn vặt lên môi anh.

“Anh… anh đừng hôn người khác, tôi ghét người không… không sạch sẽ.”

Hôn mệt, Hứa Vãn Tinh liền dựa vào ngực Bách Nạp Tư nghỉ một lát, sau đó lại giống như chim gõ kiến làm việc, hôn từ khóe môi Bách Nạp Tư đến tận mắt anh.

Bách Nạp Tư lúc đầu ngây người một chút, sau khi phản ứng lại liền mỉm cười, mặc cho Hứa Vãn Tinh hôn anh chùn chụt liên hồ.

“Mắt anh… giống con mèo nhỏ tôi từng nuôi lắm nha, mắt nó cũng màu xanh lục á.”

“Nguyên hình của anh sẽ là một con mèo lớn sao?”

Bách Nạp Tư đang đắm chìm trong niềm vui sướng vì được bạn đời chủ động hiến hôn: “……”

Bách Nạp Tư đặt bàn tay phải lên gáy Hứa Vãn Tinh, kéo cô vào lòng: “Nếu tôi không phải thì sao? Vãn Tinh định vứt bỏ tôi à?”

“Thật nhẫn tâm.”

Bách Nạp Tư mang theo ý vị trừng phạt, cắn nhẹ một cái vào môi dưới của Hứa Vãn Tinh.

Hứa Vãn Tinh chịu đau, che miệng, nhìn chằm chằm Bách Nạp Tư với ánh mắt buộc tội.

“Không sao, hệ thống Hôn Sản nói đuôi anh bị bệnh, không sao đâu, tôi nguyện ý nuôi anh!”

Hứa Vãn Tinh không nhịn được nấc lên một cái, vỗ ngực thề thốt đảm bảo: “Đồ Nhạc nói sẽ trả lương rất cao cho tôi, đến lúc đó tôi sẽ mời bác sĩ tốt nhất cho anh, nhất định có thể chữa khỏi cái đuôi của anh mà.”

Mắt Hứa Vãn Tinh long lanh, như một đứa trẻ hưng phấn vì nhận được quà.

Gió đêm hơi lạnh, Hứa Vãn Tinh bị Bách Nạp Tư ôm chặt trong chiếc áo vest, nhăn mặt buộc tội: “Anh không thể trói tôi như vậy nha, tôi uống say sẽ không đánh người đâu mà.”

Ánh mắt Bách Nạp Tư dịu dàng, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Vãn Tinh có định kết thành bạn đời với tôi không?”

Đây là lần thứ hai Bách Nạp Tư hỏi câu này.

Hứa Vãn Tinh ngây ngốc, dường như không hiểu Bách Nạp Tư đang hỏi gì.

“Không phải là bạn đời cũng có thể hôn nhau sao?”

“Thú nhân các anh sao lại không kiềm chế như vậy!”

“Tôi không kết đâu!”

Hứa Vãn Tinh la hét đòi đi, Bách Nạp Tư ôm cô trước ngực như ôm một đứa trẻ, cắn một cái lên đôi môi đang lải nhải của cô.

Bách Nạp Tư nói: “Nhưng tôi còn chưa tặng hoa cho Vãn Tinh mà, Vãn Tinh không phải đã nói một mối tình phải bắt đầu từ một bó hoa sao?”

Đầu óc Hứa Vãn Tinh có chút quay cuồng, bóng dáng Bách Nạp Tư trước mắt chao đảo qua lại. Cô có chút tức giận: “Anh không được lung lay nha Bách Nạp Tư.”

“Không có hoa cũng được a.”

Sau đó Bách Nạp Tư giống như làm ảo thuật vậy, từ trong xe lấy ra một bó hoa. Và bó hoa này hiện đang được đặt trên bàn trà phòng khách của cô.

Hứa Vãn Tinh đỡ trán, thì ra mối quan hệ Bách Nạp Tư nói là như thế này.

ovo: Mối quan hệ gì cơ? ( O.o )

Trả lời tin nhắn xong, Hứa Vãn Tinh nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn cho Đồ Nhạc, sau đó đệ trình đơn xin thôi việc cho tổ trưởng.

Ngô Cường chắc hẳn đang đầu tắt mặt tối vì chuyện công ty, rất nhanh đã thông qua báo cáo xin thôi việc của Hứa Vãn Tinh và bảo cô đi tìm phòng nhân sự để thanh toán lương.

Hứa Vãn Tinh mừng vì được thanh nhàn, tùy tay mở tủ lạnh, tìm một gói bánh bao áp chảo đông lạnh, cho vào nồi chiên không dầu đa năng xong, cô nửa chết nửa sống nằm liệt trên sofa thư giãn, buông thả bản thân.

Câu Bách Nạp Tư nói một mối tình nên bắt đầu bằng một bó hoa, nhưng cô lại không hề có ấn tượng gì về việc mình đã từng nói câu đó cả.

Hứa Vãn Tinh bấm vào vòng bạn bè của mình và lướt xuống. Cuối cùng ở một góc khuất đã tìm thấy một bài đăng.

Ảnh kèm theo là Lâm Nam đang than khóc về việc thất tình, bị bạn trai quen qua mạng phụ bạc.

Nhưng bài đăng này ở vị trí rất sâu, Bách Nạp Tư thế mà lại có kiên nhẫn lướt từ vòng bạn bè rất lâu của cô mà tìm ra.

Hứa Vãn Tinh là kiểu hận không thể đăng mười bài lên vòng bạn bè mỗi ngày, ngay cả khi gặp một chú chó con đáng yêu trên đường cũng phải chụp mấy tấm ảnh ném lên vòng bạn bè, với lý do là ghi lại cuộc sống.

Tin nhắn của Đồ Nhạc bật lên.

Nhạc.: OK nha cô Hứa, chiều cô cứ đến thẳng phòng thí nghiệm đi, hoặc là bảo Bách Nạp Tư đưa cô tới cũng được nè.

ovo: Anh có thể gọi tôi là Vãn Tinh, không cần khách sáo như vậy.

Thật ra cô có một chút hội chứng ngại tên, nhưng so với cô Hứa, cô thích người khác gọi mình là Vãn Tinh hơn.

Nhắc đến chuyện này, Đồ Nhạc lại có một bụng nước đắng không biết than thở với ai.

Nhạc: Nào dám chứ, lỡ bị người khác nghe thấy, tiền thưởng của tôi không được phát thì làm sao tôi mua giày cho mình đây.

Nửa câu đầu Hứa Vãn Tinh quả thực lờ mờ nghe hiểu, còn nửa câu sau…

Đồ Nhạc tốt bụng giải thích.

Nhạc Cô biết đấy, nguyên hình của tôi có rất nhiều chân, cần phải mua rất nhiều giày đó nha.

Hứa Vãn Tinh: “……”

Wow. Là cô đã thiếu suy xét rồi.

Nhạc Quay lại chuyện chính, chiều cô đến có thể mua giúp tôi một ly trà sữa không, đã lâu không uống, có chút nhớ.

Hứa Vãn Tinh khoanh tay. Thật ra bỏ qua nguyên hình của Đồ Nhạc thì cô vẫn rất thích tính cách của anh ta, tiếc là không bỏ qua được.

Bách Nạp Tư chắc đang bận nên chậm chạp không trả lời tin nhắn. Hứa Vãn Tinh ngồi bên bàn ăn, bắt đầu thưởng thức bữa sáng ngon lành của mình.

Khi lướt mạng xã hội, Hứa Vãn Tinh đột nhiên phát hiện idol nhỏ của mình mở bong bóng (kênh trò chuyện riêng với fan), cô kích động đăng một bài lên vòng bạn bè.

ovo: Con gái tôi đáng yêu không biết trời đất là gì, ảnh kèm theo là ảnh chụp màn hình cô ấy mở kênh bong bóng có trả phí.

Hứa Vãn Tinh đang thưởng thức ảnh đẹp của bé cưng, nghe thấy điện thoại linh tinh một tiếng.

Chuyển khoản 5200

Người trả tiền hiển thị Bách Nạp Tư.

S: Tôi cũng có thể đặt kênh bong bóng của em sao?

Hứa Vãn Tinh có chút mơ hồ, ngay sau đó cô phản ứng lại Bách Nạp Tư có lẽ đã hiểu lầm rồi.

ovo: Bong bóng dùng để đu idol, chỉ idol mới mở thôi.

S: Có lẽ Vãn Tinh cũng có thể ra mắt trở thành idol đó ^ ^

Hứa Vãn Tinh cười không ngừng được.

ovo: Không được nha, tôi đã phạm phải tội lớn tày trời của idol rồi đó.

Bách Nạp Tư có chút mơ hồ. Tiểu Sách ở một bên thêm mắm thêm muối.

“Bà chủ nói như vậy chắc chắn là muốn anh khen cô ấy xinh đẹp thôi!”

S: Tội lớn gì.

ovo: Trong thủ tục của idol, điều đầu tiên: Cấm yêu đương.

Vẻ mặt Bách Nạp Tư rối rắm, cái đuôi vì nôn nóng mà vỗ bôm bốp lên mặt bàn.

“Không phải cậu nói bong bóng là thứ chỉ cần trả phí thì có thể xem chia sẻ sinh hoạt hằng ngày sao?”

Tiểu Sách cũng chẳng hiểu rõ lắm, cậu chỉ nghe thư ký bên tổ khác tám chuyện nhắc tới thôi.

S: Ừm ừm, vậy thì mình không làm idol nữa nha (O.o)

Thấy Bách Nạp Tư đang sao chép lại icon mình dùng, Hứa Vãn Tinh thật sự không nhịn nổi nữa.

Sau khi ăn sáng xong, cô dọn dẹp qua loa rồi lái chiếc xe nhỏ của mình thẳng đến phòng thí nghiệm của Đồ Nhạc.

Trên đường, cô còn chu đáo hỏi thử trong phòng thí nghiệm có bao nhiêu người, tiện thể “cướp sạch” một tiệm trà sữa gần đó.

Đến trước cửa phòng thí nghiệm, ngón tay cô bị quai túi trà sữa cứa đau. Cô vừa định đặt túi xuống nghỉ một lát thì giọng của Đồ Nhạc vang lên, như ma âm chui thẳng vào tai: 

“Vãn Tinh! Để tôi!”

Hứa Vãn Tinh vừa cảm thấy có gì đó sai sai, còn chưa kịp mở miệng —

Trước mắt, cơ thể Đồ Nhạc đột nhiên run rẩy, rồi từ dưới chiếc blouse trắng thò ra mấy… cánh tay.

Hứa Vãn Tinh: “…”

Giữa ban ngày ban mặt mà nhìn vẫn thấy… khủng khiếp thật.

Thấy vẻ mặt khó tả của Hứa Vãn Tinh, Đồ Nhạc mới nhận ra, xấu hổ gãi đầu:

“Xin lỗi nha Vãn Tinh, quên mất là cô hơi sợ mấy cái này.”

Hứa Vãn Tinh xua tay, không sao, lấy độc trị độc vậy.

Chỉ là cô thật sự hơi tò mò — kiểu đó chẳng lẽ không làm hỏng quần áo sao?

Đồ Nhạc đưa một cánh tay ra bấm mật mã mở cửa, vừa nhún vai vừa đáp:

“Áo blouse trắng còn nhiều lắm.”

Sau khi chia trà sữa cho mọi người xong, Đồ Nhạc dẫn Hứa Vãn Tinh đi xem Tiểu Anh. 

Sau lần trị liệu trước, Tiểu Anh đã hồi phục khá tốt. Theo lời Đồ Nhạc, chỉ cần nghỉ ngơi thêm ít ngày nữa, cô ấy sẽ có thể khôi phục lại hình người.

Tiểu Anh vẫn cuộn mình ở góc chuồng, nhưng tinh thần có vẻ khá hơn nhiều. Có lẽ ngửi thấy mùi của Hứa Vãn Tinh, cô ấy cọ cọ vuốt trên tảng đá, cánh mũi khẽ động, sau đó trong mắt lóe lên một tia vui mừng.

Đứng trên lan can, Hứa Vãn Tinh mỉm cười vẫy tay với cô ấy: 

“Tiểu Anh, còn nhớ tôi không?”

Cái đuôi dài của Tiểu Anh quấn nhẹ phía sau, thỉnh thoảng quét lên mặt đất. Rồi cô ấy ngẩng đầu, dùng cái đầu lông mượt cọ cọ vào lòng bàn tay cô.

Ở bên cạnh, Đồ Nhạc không biết từ đâu đã rút ra một tập hồ sơ, cúi đầu ghi chép vài dòng.

Hứa Vãn Tinh hơi thắc mắc — lần này cô không cần mặc đồ bảo hộ sao?

Đồ Nhạc ngẩng đầu giải thích:

“Lần trước toàn thân Tiểu Anh bị thương, sợ trên người cô có vi khuẩn nên mới phải phòng hộ. Giờ cô ấy ổn rồi.”

Thấy tâm trạng Tiểu Anh khá tốt, Đồ Nhạc đánh dấu vài ghi chú vào mục “chỉ số cảm xúc”, sau đó đóng hồ sơ lại:

“Vậy cô chơi với Tiểu Anh một chút nhé. Chút nữa xong việc, tôi sẽ đưa cô đi tham quan khu thí nghiệm mới.”

“Được.” – Hứa Vãn Tinh gật đầu.

Khi Đồ Nhạc rời đi, cô không nhịn được nữa, khẽ vuốt đầu Tiểu Anh — hành động này cô đã kiềm lại suốt mấy hôm nay rồi.

Lòng bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp và mềm mại, da lông của cô ấy cũng trơn mịn hơn trước nhiều.

Tiểu Anh khịt mũi, đôi mắt vàng kim chăm chú nhìn cô, đầu lưỡi tách ra l**m khẽ đầu ngón tay cô, động tác cẩn thận và dịu dàng đến lạ.

Hứa Vãn Tinh ôm lấy khay thức ăn từ một nhân viên bên cạnh — lần trước cô từng cho Tiểu Anh ăn thịt tươi, cảnh đó vẫn còn rõ trong đầu.

Lần này, cô chuẩn bị toàn là chà bông khô.

Cô chọn một miếng to nhất, Tiểu Anh nheo đôi mắt lại, phát ra âm thanh kỳ lạ giữa “meo” và “gừ”, nghe vừa đáng yêu vừa lạ tai.

Nhưng khi Hứa Vãn Tinh còn chưa kịp đưa miếng chà bông tới miệng, Tiểu Anh bất ngờ cong người lên, chân trước cào mạnh xuống đất, đầy vẻ cảnh giác.

Một giọng nam trầm, lạnh lẽo vang lên từ phía sau lưng cô:

“Có vẻ như F23 rất hứng thú với món đồ chơi mới lần này nhỉ.”

___

Chia sẻ với chị em, lý do mình muốn edit bộ thú nhân rắn kiểu này, là vì CÁI ĐUÔI đó, trời ơi nó đáng yêu kinh khủng khiếp aaa, cứ đập đập vẫy vẫy là sao vị nèeeeee


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 9: “Lời thật lòng” sau say
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...