Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 10: “Ếch xấu xí thường hay gây chuyện.”

Từ cổ họng của Tiểu Anh bật ra một tiếng gầm gừ nhẹ, nhưng bị thanh chắn ngăn lại, cô chỉ có thể sốt ruột mài móng vuốt tại chỗ, cái đuôi dùng sức đập mạnh xuống đất.

Hứa Vãn Tinh thu lại nụ cười, vỗ vỗ trấn an Tiểu Anh rõ ràng đang có chút bồn chồn.

Quay đầu lại nhìn về phía người vừa nói chuyện, cô thản nhiên đánh giá.

Một khuôn mặt gầy gò, xương xẩu đập vào mắt, xương gò má cao vút tạo cho người ta ấn tượng đầu tiên là sự lạnh lẽo khắc nghiệt. Lòng trắng mắt có màu vàng nhạt, như có chất bẩn đục ngầu bám vào mí mắt.

Hứa Vãn Tinh chợt nghĩ đến một loài động vật nào đó.

“Sao nào? Đồ Nhạc không nói với cô nhiệm vụ của cô là gì à?”

Hứa Vãn Tinh liếc nhìn bảng tên treo trước ngực anh ta.

Triệu Minh. Chủ nhiệm Thí nghiệm.

Chắc là một bộ phận khác trong phòng thí nghiệm mà Đồ Nhạc đã đề cập trước đó.

Hứa Vãn Tinh: “Anh là?”

Triệu Minh không ngờ có người lại không để anh ta vào mắt, hiếm hoi có khi anh ta nghẹn lời.

“Quả nhiên là người do Đồ Nhạc chiêu vào, trên không nghiêm dưới tất loạn.”

Triệu Minh chỉ vào bảng tên trước ngực mình.

Hứa Vãn Tinh ra vẻ bừng tỉnh: “Ồ… vẫn không quen biết.”

Thấy Tiểu Anh vẫn trong trạng thái cảnh giác, Hứa Vãn Tinh xoa xoa lưng nó, ý bảo nó thư giãn. Cô ấy mới từ từ thả lỏng rồi nghiêng đầu l**m một ngón tay của Hứa Vãn Tinh.

Triệu Minh khoanh tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng: “F23 này quả thật rất hứng thú với cô đấy.”

“Nhưng cũng chỉ là một món đồ chơi thôi. Đồ Nhạc đúng là, tìm một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc tới, để rồi bị vật thể đột biến kia từng miếng từng miếng gặm nuốt.”

Khi Triệu Minh nói chuyện, một hàm răng vàng ố ẩn hiện, Hứa Vãn Tinh nghi ngờ nghiêm trọng anh ta bị hôi miệng, cô lặng lẽ lùi lại vài bước.

Triệu Minh lại tưởng cô bị mình dọa sợ, giọng điệu mang theo sự đắc ý: “Xem cái dáng vẻ hồi phục của F23 kìa, nuốt cô vào rồi tiêu hóa chắc không cần đến hai tiếng đồng hồ đâu nhỉ, ha?”

“F23, mày nói có đúng không?” Triệu Minh nửa ngồi xổm xuống, vẫy vẫy tay về phía Tiểu Anh.

Tiểu Anh gầm lên một tiếng, nếu không có thanh chắn ngăn lại, e rằng giây tiếp theo bộ móng vuốt sắc bén kia đã xuất hiện trên mặt Triệu Minh rồi.

Hứa Vãn Tinh ngoài cười nhưng trong lòng không cười: “Triệu chủ nhiệm, không biết anh đã từng nghe qua một câu tục ngữ của nhân loại chưa?”

Triệu Minh: “Cái gì?”

Hứa Vãn Tinh nhéo nhéo đầu ngón tay, thong thả ung dung lau sạch những vụn thịt khô còn dính trên đó.

“Người xấu xí thường hay gây chuyện.”

Đồ Nhạc ôm một đống tài liệu chênh vênh đẩy cửa thoát hiểm bước vào, chiếc kính mắt nghiêng lệch treo trên sống mũi.

“Vãn Tinh, cô thật là không biết điều gì cả, Triệu chủ nhiệm đâu phải là người, sao có thể dùng tục ngữ của nhân loại các cô chứ.”

“Phải dùng từ ngữ của chúng tôi để hình dung. Phải nói là…”

“Ếch xấu xí thường hay gây chuyện.”

“Anh nói đúng không, Triệu chủ nhiệm?”

Hứa Vãn Tinh nén cười nhận lấy tài liệu từ tay Đồ Nhạc, ra vẻ đã học được một bài học: “Là tôi suy nghĩ chưa thấu đáo, xin lỗi Triệu chủ nhiệm.”

Hứa Vãn Tinh thậm chí còn làm bộ làm tịch cúi mình hành lễ.

Triệu Minh bị hai người, kẻ tung người hứng, chọc tức đến nghiến răng nghiến lợi. Ánh mắt anh ta dừng lại trên khuôn mặt trắng nõn của Hứa Vãn Tinh, lộ ra vẻ âm u.

Anh ta bước tới nửa bước, Hứa Vãn Tinh liền ngửi thấy một mùi hôi thối.

“Cô bé, phòng thí nghiệm không phải nơi để chơi trò gia đình…” Triệu Minh cố ý liếc nhìn Đồ Nhạc, người sau không hề bận tâm mà nhún vai.

Anh ta hạ giọng: “Có một số dự án, thật sự sẽ cướp đi mạng người đấy.”

Hứa Vãn Tinh cười tủm tỉm hưởng ứng: “Không cần Triệu chủ nhiệm phải bận lòng. Theo tốc độ lão hóa hiện tại, có lẽ anh sẽ phải đi trước tôi đấy.”

Khuôn mặt vàng như sáp của Triệu Minh nổi lên màu tím đỏ như gan heo, khóe miệng không kìm được run rẩy.

Lúc rời đi, chiếc áo blouse trắng của anh ta còn bị mắc vào tay nắm cửa, khiến anh ta lảo đảo một phen.

Hứa Vãn Tinh thấy người đã đi, thật sự không nhịn được nữa, cười đến mức ngả ngả nghiêng nghiêng.

Tiểu Anh dính sát vào lan can, thấy Hứa Vãn Tinh bật cười thành tiếng, cái đuôi nhọn cuộn lấy bắp chân cô, chậm rãi l**m móng vuốt.

Đồ Nhạc giơ ngón tay cái về phía Hứa Vãn Tinh.

“Vẫn là miệng cô lợi hại, lần sau thấy anh ta cứ thoải mái mà mắng, có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm cho cô!”

Hứa Vãn Tinh lau nước mắt rịn ra từ khóe mắt, đặt đống tài liệu trong tay sang một bên.

“Nhưng mà anh ta thật sự là ếch xanh à?” Hứa Vãn Tinh nhịn không được hỏi.

Đồ Nhạc rảnh tay đỡ lại kính mắt: “Cũng không hẳn là ếch”

Anh mở một bức ảnh trên máy tính bảng: “Đây, lần trước anh ta bị thương, bất đắc dĩ phải trở về nguyên hình. Tôi lén chụp lúc anh ta không để ý đấy.”

Hứa Vãn Tinh liếc nhìn bức ảnh. Trên màn hình là một con cóc to hơn cả chậu rửa mặt, đang ngồi xổm trên bàn thí nghiệm. Toàn thân nó phủ đầy những nốt sần màu than chì, đỉnh của những bướu thịt đó rỉ ra thứ dịch nhầy màu vàng đáng ngờ.

Điều khiến người ta buồn nôn hơn là một đoạn video Đồ Nhạc bật ngay sau đó.

Con quái vật này đột nhiên “Ộp oạp” kêu một tiếng. Cùng lúc với tiếng kêu, tuyến độc trên lưng nó b*n r* một tia dịch nhầy, vừa vặn dính lấy một con côn trùng nhỏ bay ngang không trung. Đồ Nhạc lén quay rất rõ ràng cảnh nó đang ăn: chiếc lưỡi dài phủ đầy dịch nhầy bất ngờ cuộn lại, cuốn thức ăn trong đĩa vào miệng.

Hứa Vãn Tinh: “…”

Giờ thì cô cảm thấy bàn tay lông xù xù của Đồ Nhạc cũng rất đáng yêu nha.

Đồ Nhạc: “Đi thôi, tôi dẫn cô đi làm quen mọi người, tiện thể tham quan phòng thí nghiệm một chút.”

Hứa Vãn Tinh gật đầu, đi theo sau Đồ Nhạc, lén lút trộm thanh năng lượng trong túi anh ấy.

Đồ Nhạc: “Đây là Trương Hiểu Dương, phụ trách phân tích số liệu, sau này cô có gì không hiểu thì tìm cậu ấy.”

Hứa Vãn Tinh cười chào hỏi người đó.

Đồ Nhạc đột nhiên ghé sát tai cô thì thầm: “Tuyệt đối đừng ăn thịt dê xiên trước mặt cậu ấy nhé.”

Hứa Vãn Tinh nhỏ giọng đáp lại: “Nguyên hình cậu ấy là dê sao, tôi nhớ rồi.”

Đồ Nhạc vẫn nói bằng giọng thì thầm: “Là dê, nhưng lại rất thích ăn thịt dê.”

“Tôi cũng không rõ nữa, có lẽ ăn thịt dê có thể giúp đầu óc cậu ấy giữ được tỉnh táo chăng.”

Trương Hiểu Dương, người vừa bị Đồ Nhạc châm chọc, quay đầu lại đẩy đẩy kính mắt, với khuôn mặt như cá chết trôi, cậu ấy lạnh nhạt lên tiếng: “Đồ Nhạc. Thính lực của tôi rất tốt đấy.”

“Hơn nữa…” Trương Hiểu Dương ngừng một chút: “Tôi là cừu a-ga, ăn thịt dê núi nướng thì làm sao?”

Một người tóc hạt dẻ chen qua một bên, giọng nói chậm rãi: “Cái gì, thịt dê nướng, Hiểu Dương ca định đãi ăn à?”

Trương Hiểu Dương chậc một tiếng, đẩy người kia sang một bên: “Ăn thịt bạch tuộc nướng đấy, cậu có ăn không?”

Cậu tóc hạt dẻ từ từ gật đầu: “Tôi muốn bạch tuộc đủ thêm mè, thêm cay.”

Thấy vẻ mặt chịu thiệt của Trương Hiểu Dương, Hứa Vãn Tinh nhịn không được cười thầm, phòng thí nghiệm này sao toàn là một đám người dở hơi thế này.

Đồ Nhạc đột nhiên liếc nhìn đồng hồ: “5 giờ rồi Vãn Tinh, dọn dẹp một chút rồi tan sở đi.”

Hứa Vãn Tinh có chút kinh ngạc, cô cứ tưởng lời Đồ Nhạc nói làm việc sáng đi chiều về chỉ là đùa vui.

“Thật sự là làm việc sáng đi chiều về sao?”

Đồ Nhạc nhún vai: “Không cần quá cảm động đâu nha Vãn Tinh.”

Hứa Vãn Tinh nhịn không được kéo kéo mái tóc xoăn nhỏ của cậu ấy. Ở chung với Đồ Nhạc, cô đã có thể chấp nhận nguyên hình của cậu ấy.

Tuy nhiên, hình dạng nửa người nửa rết, cô vẫn không thể chấp nhận nổi.

Bước ra khỏi phòng thí nghiệm, Hứa Vãn Tinh vươn vai. Giờ vẫn còn sớm, cô nhìn thoáng qua di động, Lâm Nam gửi cho cô một tin nhắn.

Không hiểu tình yêu: Khi nào cậu nghỉ việc đấy, tớ vừa thấy công ty cậu lên hot search này.

ovo: Sáng nay rồi, bạn già đang bận rộn làm gì thế?

Ở chung với Bách Nạp Tư lâu như vậy, Hứa Vãn Tinh vẫn chưa đến công ty anh lần nào, chi bằng hôm nay tặng cho anh một bất ngờ vậy.

Nói làm là làm, Hứa Vãn Tinh ngồi lên chiếc xe nhỏ của mình, tìm xong định vị liền xuất phát.

Khi dừng chờ đèn xanh, Hứa Vãn Tinh bị một tiệm bánh ngọt sáng đèn ven đường thu hút. Con gấu nhỏ trước cửa đang tận tụy chào khách.

Hứa Vãn Tinh đỗ xe lại, lại bất ngờ phát hiện ra một người quen.

“Trợ lý Tiểu Sách?”

Tiểu Sách đang xách một đống lớn đồ ngọt trên tay, nhìn thấy cô, mắt anh ta đột nhiên sáng rực.

“Cô Hứa, sao cô tan sở sớm thế?”

“Sếp còn bảo sẽ đến đón cô đó, vừa khéo gặp tiệm bánh ngọt này, định mua chút đồ ngọt mang về cho cô nè.”

Hứa Vãn Tinh nhìn ra ngoài, không thấy xe của Bách Nạp Tư.

Tiểu Sách giải thích: “Hôm nay lái chiếc xe mới, sếp vừa nghe điện thoại của khách hàng nên không xuống được.”

“Cô Hứa hôm nay lái xe đi làm à?”

“Lát nữa cô định cùng sếp về nhà luôn không ạ?”

“Vậy tôi sẽ gọi người đưa xe cô về nhà nhé.”

Hứa Vãn Tinh bị Tiểu Sách hỏi dồn dập đến mức ngây người.

Phải nói là năng lực nghiệp vụ của Tiểu Sách thật sự chuẩn không cần chỉnh.

Hứa Vãn Tinh: “Tiểu Sách, lương tháng của cậu bao nhiêu vậy?”

Trợ lý Tiểu Sách nghiêm nghị: “Ông chủ đối xử với nhân viên vô cùng tử tế, không chỉ mỗi tháng trả lương cao mà còn có cả tiền thưởng nữa đó nha.”

Hứa Vãn Tinh: “…”

Anh ta thật sự luôn tận tâm tìm cách để quảng bá cho ông chủ của mình mọi lúc mọi nơi nhỉ.

“Vậy đi cùng nhau đi.” 

Hứa Vãn Tinh giúp Tiểu Sách xách một phần đồ ngọt, đưa chìa khóa xe cho anh ta.

“Chiếc xe bọ cánh cứng màu xám cũ kỹ kia là xe của tôi đó.”

Đi đến bên xe của Bách Nạp Tư, Hứa Vãn Tinh tinh nghịch gõ gõ cửa sổ xe, cố ý dùng giọng khàn khàn mở miệng: “Chào anh, có muốn tìm hiểu về các gói tập thể hình thẩm mỹ không ạ?”

Cửa sổ xe không hề nhúc nhích. Hứa Vãn Tinh định gõ thêm lần nữa thì mơ hồ thấy qua cửa kính, ngón tay thon dài của Bách Nạp Tư đang kéo chiếc cà vạt xuống, tiếp đó hình như anh ấy cởi một chiếc cúc áo sơ mi. 

Cô nhìn có chút không hiểu.

Cửa sổ xe đột nhiên hạ xuống, một luồng khí lạnh ập vào mặt. Tầm mắt Hứa Vãn Tinh đâm thẳng vào một mảng da thịt màu lúa mạch.

Cổ áo sơ mi của Bách Nạp Tư mở rộng, hình dáng cơ ngực hiện rõ dưới lớp vải lụa tơ tằm, phập phồng theo hơi thở của anh.

“Tập thể hình thẩm mỹ?” Giọng Bách Nạp Tư khàn hơn ngày thường, ngón tay anh lơ đãng chạm vào cúc áo, phân vân không biết có nên cởi ra hay không.

Hứa Vãn Tinh há hốc miệng, những lời quảng cáo mà cô vừa nghĩ ra phút chốc quên sạch.

Bách Nạp Tư đột nhiên cúi người lại gần, khuỷu tay dựa vào cửa sổ xe. Động tác này khiến cổ áo sơ mi càng mở rộng hơn, “Em nói xem…”

“Tôi còn cần luyện tập như thế nào nữa?”

Hứa Vãn Tinh nuốt nước bọt, ma xui quỷ khiến chỉ vào anh: “Tôi cảm thấy…”

“Có lẽ cần phải kiểm tra chuyên nghiệp.”

“Chẳng hạn như cơ ngực lớn này đang bị căng cứng… Ách…” Ngón tay Hứa Vãn Tinh vẽ một vòng vô nghĩa trong không trung, “Phải tự tay sờ… Không phải, phải chạm vào kiểm tra mới biết được.”

Bách Nạp Tư đột nhiên nhếch khóe môi, thong thả ung dung cởi bỏ nút cổ tay áo, cơ bắp cánh tay căng ra một đường cong tuyệt đẹp, “Bây giờ kiểm tra luôn không?”

Một tiếng “lạch cạch” vang lên, khóa xe đã được mở.

Vành tai Hứa Vãn Tinh nóng bừng ngay lập tức. Cô đang định kéo cửa xe thì Tiểu Sách đã quay lại.

Cô lập tức thu hồi vẻ mặt, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, ngồi vào ghế sau.

Bách Nạp Tư bị vẻ mặt đứng đắn của cô chọc cho bật cười.

Tiểu Sách: “Sếp ơi, tiếp theo đi đâu ạ?”

Bách Nạp Tư: “Trước hết đưa Vãn Tinh về nhà đi.”

Hứa Vãn Tinh ngồi thẳng tắp, nhưng vành tai đã tố cáo sự bối rối trong lòng cô.

Cô nhìn tấm chắn màu đen đang từ từ nâng lên, khẽ lẩm bẩm: “Thật sự có thể nâng lên được sao, xem ra những chiếc ghế sau của tổng tài trong tiểu thuyết là có thật ha.”

“Thế chẳng phải là, cứ tấm chắn này nâng lên là tài xế sẽ biết phía sau sắp làm gì à?”

Bách Nạp Tư đột nhiên lên tiếng: “Vãn Tinh muốn làm gì tôi thế?”


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 10: “Ếch xấu xí thường hay gây chuyện.”
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...