Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 5-2: Chúng ta là yêu đương bí mật sao?

Cuối tuần, Hứa Vãn Tinh trang điểm từ sớm, nhưng lại gặp khó khăn trong việc chọn quần áo để mặc.

Cô đứng trước tủ quần áo, ngón tay lướt qua một loạt trang phục. Chiếc váy liền thân màu xanh đen có dây an toàn được cô kéo xuống rồi lại mặc vào. Cô cau mày nhìn mình trong gương.

“Liệu có hơi quá trang trọng không…” Hứa Vãn Tinh lẩm bẩm một mình, cô lấy ra một chiếc váy ngắn từ tủ quần áo ướm thử trước người, “Liệu có quá thoải mái không?”

Màn hình điện thoại sáng lên, tên Bách Nạp Tư nhảy ra.

Tim Hứa Vãn Tinh đập nhanh một cách khó hiểu, ngón tay cô treo lơ lửng trên nút nghe một giây mới ấn xuống.

“Tôi đến dưới lầu nhà em rồi.” Giọng Bách Nạp Tư truyền đến từ đầu dây bên kia, trầm thấp và ôn hòa, khiến Hứa Vãn Tinh lập tức nhớ đến vẻ ngoài của anh trong lần đầu gặp mặt.

“Chờ, chờ tôi một chút.” Hứa Vãn Tinh luống cuống tay chân vớ lấy cái lược, tùy tiện búi tóc thành một cục.

“Không vội.” Bách Nạp Tư cười khẽ, “Lần này tôi không mang trợ lý, cho nên không cần phải gấp gáp như thế.”

Những lời này làm động tác của Hứa Vãn Tinh khựng lại. Cô soi gương kiểm tra đường kẻ mắt, đảm bảo nó không bị nhòe đi vì thay quần áo.

Hứa Vãn Tinh hỏi: “Ơ, trợ lý Tiểu Sách hôm nay không đi cùng sao ạ?”

“Ừm, cậu ấy đang tăng ca.” Bách Nạp Tư trả lời ngắn gọn.

Thật đáng thương. Hứa Vãn Tinh lập tức đồng cảm, quả nhiên “trâu ngựa” đều có số khổ như vậy.

“À, người làm công đáng thương.” Hứa Vãn Tinh xỏ giày vào, tiện tay vơ lấy cái túi. Lúc sắp đi, cô nghĩ nghĩ, vẫn nhét đồ vật trên bàn trà vào trong túi. Biết đâu hôm nay có thể dùng đến?

Hứa Vãn Tinh nói: “Tôi ra ngoài rồi đây, ra ngoài rồi nè.”

Bách Nạp Tư ở đầu dây bên kia cười khẽ. Anh dựa vào cửa xe, ngẩng đầu nhìn lên.

Thang máy. Hứa Vãn Tinh tiếp tục chỉnh lại tóc mái qua cánh cửa kim loại. Lần trước đi ăn cơm thì đụng phải thú nhân biến dị bạo động, ông trời phù hộ, lần này nhất định phải thuận lợi một chút.

Hôm nay Bách Nạp Tư mặc áo phông cộc tay màu xám đậm, chỗ cổ áo còn rất tâm cơ mà mở một đường xẻ chữ V.

Kết hợp với quần jean, cả người anh như trẻ ra vài tuổi, trực tiếp biến từ một doanh nhân mới nổi thành một nam sinh viên đại học thuần khiết.

Cơ ngực vạm vỡ kia khiến lòng bàn tay Hứa Vãn Tinh có chút ngứa ngáy.

“Vãn Tinh hôm nay thật xinh đẹp.” Bách Nạp Tư tiện tay nhận lấy chiếc túi trong tay Hứa Vãn Tinh, giúp cô kéo cửa xe ra.

Bên tai Hứa Vãn Tinh nóng bừng: “Cảm ơn, hôm nay Bách tổng ăn mặc cũng rất đẹp trai đấy.”

Bách Nạp Tư khởi động xe: “Cảm ơn Vãn Tinh nhé, nhưng em không cần cứ gọi tôi là Bách tổng mãi, em cũng đâu phải cấp dưới của tôi, không cần phải câu nệ như vậy.”

“Hơn nữa, Vãn Tinh là muốn khen tôi hôm nay mặc đồ trẻ trung đúng không?”

Hứa Vãn Tinh ngượng ngùng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bách Nạp Tư nói: “Dù sao tôi cũng lớn hơn em năm tuổi, để không khiến em cảm thấy tôi quá tàn tạ thì dù sao tôi vẫn phải dụng tâm ăn mặc một chút. Ít nhất khi Vãn Tinh giới thiệu tôi với bạn bè cũng sẽ cảm thấy có thể nở mày nở mặt mà, phải không?”

Hứa Vãn Tinh luống cuống gật đầu, cô bị một màn đánh thẳng này của Bách Nạp Tư làm cho đầu óc choáng váng.

Cô chưa từng cảm thấy Bách Nạp Tư già nha! Đàn ông 30 tuổi mới là độ tuổi đẹp nhất mà!

Bách Nạp Tư hỏi: “Đúng rồi, căn hộ lần trước tôi nói, Vãn Tinh mãi không dọn vào là vì không thích lắm sao?”

Hứa Vãn Tinh vội vàng xua tay: “Không không không, công việc có chút bận rộn, đừng lo đừng lo.”

“Nhắc đến chuyện này.” Bách Nạp Tư hạ nửa cửa kính xe xuống, một tay lái xe. “Đồ Nhạc từ lần trước gặp em, cứ la hét đòi em đến phòng thí nghiệm của cậu ấy làm trợ lý đấy.”

“À?” Vừa nhắc đến Đồ Nhạc, Hứa Vãn Tinh không khỏi nhớ đến cảm giác lông xù xù lần trước, không kìm được rùng mình một cái.

Cộng sự với một con rết à…

Đúng là rất thử thách lòng can đảm á nha.

Mặc dù đi đến cái viện nghiên cứu kia, nghe có vẻ rất k*ch th*ch, ánh mắt Hứa Vãn Tinh không khỏi sáng lên, nhưng sau đó lại do dự.

“Nhưng dự án hiện tại ở công ty tôi vẫn chưa kết thúc.”

“Không vội, em có thể suy nghĩ.” Bách Nạp Tư chuyển hướng tay lái.

“Đồ Nhạc trước giờ luôn lúc điên lúc tỉnh, nhưng trình độ nghiên cứu của cậu ấy rất cao. Nếu em cảm thấy hứng thú với lĩnh vực này thì có thể cân nhắc.”

“Đương nhiên,” Bách Nạp Tư đỗ xe xong, quay đầu đối diện với mắt Hứa Vãn Tinh, “Tôi nhất định sẽ cảnh cáo cậu ấy không được để lộ tay chân trước mặt em.”

Hứa Vãn Tinh không nhịn được cười thành tiếng: “Thế thì chuyên quyền quá rồi.”

Biển hiệu tiệm lẩu nổi bật hẳn lên. Đây là tiệm lẩu ngon nhất mà Hứa Vãn Tinh từng ăn, cô đã đặt chỗ sau khi nói chuyện với Bách Nạp Tư ở nhà Lâm Nam lần trước.

“Anh có ăn được cay không?” Lúc gọi món, Hứa Vãn Tinh ngẩng đầu hỏi, “Độ cay ở quán này không dễ ăn lắm, người không quen ăn cay có lẽ sẽ khó chấp nhận đấy.”

Bách Nạp Tư lướt qua thực đơn: “Tôi ăn được.”

Đáy nồi dầu ớt đỏ tươi sôi sục lên, Hứa Vãn Tinh thành thạo nhúng thịt bò. Bách Nạp Tư ăn trông rất nhã nhặn, nhưng trên trán anh dần dần lấm tấm mồ hôi, ngay cả chiếc đuôi cũng không kìm được mà rục rịch.

“Sàn sạt.”

Hứa Vãn Tinh nghi hoặc đặt đũa xuống lắng nghe, cô cứ cảm thấy có tiếng động gì đó trong không khí.

Chưa đầy nửa giờ, môi Bách Nạp Tư đã hơi đỏ lên, chóp mũi cũng đẫm mồ hôi.

Hứa Vãn Tinh đang ăn rất vui vẻ, vừa ngẩng đầu lên thì sững sờ tại chỗ, cô thấy hơi buồn cười.

“Anh không ăn được cay à?” Hứa Vãn Tinh vội vàng rót cốc nước đưa qua.

Bách Nạp Tư uống rất nhanh, anh rút khăn giấy lau mồ hôi.

Bách Nạp Tư nói: “Thấy em ăn vui vẻ quá.”

“Hơn nữa, bạn đời với nhau không phải nên học cách chấp nhận nhau sao?”

Hứa Vãn Tinh nói: “Chúng ta có thể gọi nồi lẩu uyên ương mà.”

“Tôi cũng không có cái đam mê bắt người khác phải ăn cay đâu nha.”

Hứa Vãn Tinh gọi phục vụ: “Vui lòng cho thêm một nồi, tôi muốn nước lẩu nấm nhé.”

Sau khi có một nồi mới, Bách Nạp Tư ăn rõ ràng thư thái hơn rất nhiều.

Hứa Vãn Tinh áy náy mở lời: “Xin lỗi anh, tôi ăn quá quên mình.”

Sao cô có thể ăn tập trung đến mức Bách Nạp Tư sắp bị cay đến biến dị rồi mà cô vẫn không nhận ra chứ.

Bách Nạp Tư nói: “Không sao đâu.”

Hứa Vãn Tinh gắp thức ăn đã nhúng chín vào bát anh: “Lần sau không thích ăn gì thì cứ nói thẳng với tôi nhé.”

“Dù sao, bạn đời với nhau thì cần phải chấp nhận nhau mà!”

Hứa Vãn Tinh nháy mắt với anh mấy cái.

Bách Nạp Tư nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: “Được.”

Sau khi ăn xong, hai người tranh nhau trả tiền. Cuối cùng, Hứa Vãn Tinh giành phần hơn, kiên quyết quẹt thẻ: “Lần trước là anh mời, lần này nên đến lượt tôi rồi.”

Bước ra khỏi tiệm lẩu, hơi nóng còn sót lại của cuối hạ vẫn vương vấn, Hứa Vãn Tinh dùng tay quạt quạt.

“Nóng quá, hay chúng ta đi ăn kem bào đi? Tôi biết gần đây có một quán đồ uống lạnh rất tuyệt á.”

Bách Nạp Tư gật đầu. Hai người vừa mới rẽ qua góc đường, Hứa Vãn Tinh đột nhiên túm chặt cổ tay Bách Nạp Tư.

Hứa Vãn Tinh nói: “Khoan đã, đó là Tiểu Sách phải không?”

Bách Nạp Tư ngẩng mắt nhìn lên.

Tại một vị trí cạnh cửa sổ của tiệm bánh ngọt, Tiểu Sách đang ngồi đối diện với một cô gái đeo kính. Trước mặt họ bày hai chiếc bánh kem nhỏ. Mặt Tiểu Sách đỏ bừng, đang khoa chân múa tay nói điều gì đó.

Hứa Vãn Tinh không khỏi cảm thán: “Xem ra đời sống cá nhân của trợ lý Tiểu Sách cũng rất vui vẻ nha.”

Hai người ngầm hiểu, bước nhanh qua tiệm bánh ngọt. Chờ đến khi hoàn toàn rời khỏi khu vực đó, họ mới đồng loạt bật cười.

Đôi mắt Hứa Vãn Tinh sáng lấp lánh: “Tôi cứ tưởng trợ lý Tiểu Sách là kiểu người nghiêm túc cơ.”

“Hóa ra ở ngoài đời lại đáng yêu như thế.”

Bách Nạp Tư hơi có chút ghen tị. Anh lại nhớ đến lần trước Hứa Vãn Tinh muốn xem đuôi của Tiểu Sách.

“Vãn Tinh có vẻ có ấn tượng rất tốt với Tiểu Sách nhỉ.”

Sau câu nói có hơi hướng chua chát đó của anh, Hứa Vãn Tinh thấy buồn cười: “Anh đang ghen tị đấy à?”

Bách Nạp Tư đưa tay xoa xoa đầu cô: “Không được sao?”

Hứa Vãn Tinh không nhịn được cọ cọ lòng bàn tay anh: “Được được được, nhưng mà ghen với trợ lý Tiểu Sách thì không cần thiết đâu nha.”

Còn một đoạn nữa mới tới tiệm đồ uống lạnh. Đèn neon của trung tâm thương mại phía xa đã bật sáng trước, một hàng máy gắp thú bông ở cửa đặc biệt nổi bật.

Hứa Vãn Tinh hỏi: “Bách Nạp Tư, anh từng gắp thú bông bao giờ chưa?”

Bách Nạp Tư nhìn theo ánh mắt cô, thành thật lắc đầu: “Tôi chưa từng gắp bao giờ.”

“Vậy thì thử luôn đi!”

Hứa Vãn Tinh hứng khởi kéo tay Bách Nạp Tư đi về phía trước, giọng mang theo chút kiêu kiêu tự đắc:

“Hồi đại học tôi là cao thủ trong ký túc xá vụ gắp thú đấy nhé!”

Bách Nạp Tư để mặc cô nắm tay, khóe môi khẽ cong, trong mắt ánh lên ý cười mang chút cưng chiều.

“Được.”

Hai người vừa bước đến cửa trung tâm thương mại, sau lưng chợt vang lên một giọng nói:

“Vãn Tinh.”

Hứa Vãn Tinh nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, toàn thân lập tức cứng đờ.


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 5-2: Chúng ta là yêu đương bí mật sao?
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...