Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 5-1: Chúng ta là yêu đương bí mật sao?

Sau khi từ sở cảnh sát về đến nhà, Hứa Vãn Tinh lại “hí” một tiếng, tiếp tục lao vào cuộc sống làm trâu làm ngựa.

Suốt mấy ngày liên tiếp đều bận rộn với công việc, đến hôm nay, sau khi tan ca, điện thoại của Lâm Nam gọi tới.

“Alo, làm việc trên công ty mệt mỏi lắm hả?”

Hứa Vãn Tinh xoa bóp cái cổ hơi đau nhức, ghé lên bàn trả lời:

“Không mệt.”

Chỉ là người sống nhưng gần như chết rồi thôi.

Giọng nói trong ống nghe mang theo ý cười.

“Đừng có ủ rũ thế, mau mau thu dọn đồ đạc đi. Hôm nay tớ vào bếp, nhanh chân đến cổ vũ tớ nhé!”

Mặt mày Hứa Vãn Tinh lập tức sáng bừng: “Thần y đây rồi!”

“Đợi tớ nha~”

Trong giờ cao điểm tan tầm, trên đường khó tránh khỏi có chút tắc nghẽn. Hứa Vãn Tinh lái chiếc xe bé xíu của mình miễn cưỡng nhích từng chút một trong dòng xe cộ tấp nập.

Ánh mắt cô thoáng nhìn thấy một chiếc xe màu đen cách đó không xa, Hứa Vãn Tinh không nhịn được lẩm bẩm: “Trông giống xe của Bách Nạp Tư quá nhỉ.”

Nhắc đến Bách Nạp Tư, Hứa Vãn Tinh tranh thủ lúc đèn đỏ mở điện thoại ra.

Hay lắm…

Vãn Tinh khi nào thì rảnh?

Thời gian hiển thị là ba ngày trước, mà cô vì quá bận làm việc nên đã quên trả lời mất rồi.

Hứa Vãn Tinh: “……”

Vừa định trả lời bằng một cái biểu tượng cảm xúc để giảm bớt sự xấu hổ, đèn xanh vừa lúc sáng lên. Hứa Vãn Tinh đành bó tay.

Thôi, đến nhà Lâm Nam rồi trả lời sau vậy.

Chỗ ở của Lâm Nam khá xa công ty của cô, lại đúng vào giờ cao điểm tan tầm, Hứa Vãn Tinh rề rà mất một tiếng rưỡi mới đến nơi.

“Kính koong.”

“Kính koong.”

“Kính koong.”

Ba tiếng chuông cửa liên tiếp, nhưng Lâm Nam vẫn không có động tĩnh gì.

Hứa Vãn Tinh dựa vào khung cửa, nhìn có vẻ mệt mỏi, nhưng thật ra là vì hết cách rồi, cô đã đói đến mức bụng dán vào lưng rồi đây.

Cửa khóa vừa kêu lên một tiếng, Hứa Vãn Tinh mừng rỡ khôn xiết. Lâm Nam mang vẻ mặt xin lỗi, hấp tấp chạy đến, tay còn đang cầm chiếc vá.

Lâm Nam nói: “Bé iu, tớ xin lỗi nha nha nha nha, tớ mải nấu ăn quá, không nghe thấy, hi hi, cậu sẽ không trách tớ đâu nhỉ?”

Hứa Vãn Tinh muốn khóc không ra nước mắt, cô đưa tay túm lấy tay Lâm Nam, mở lời yếu ớt: “Đại tiểu thư à, cậu mà chậm thêm một bước nữa thôi là tớ đói ngất xỉu ngay ở cửa rồi.”

Lâm Nam giơ chiếc vá liên tục chắp tay xin lỗi: “Tha thứ cho tớ đi bé iu àa.”

Lâm Nam, người bạn thân nhất không gì sánh bằng của cô từ thời đại học.

Hứa Vãn Tinh nằm dài trên sofa, khóe mắt liếc sang bóng người đang bận rộn trong bếp, câu được câu không trò chuyện.

“Đại tiểu thư, hôm nay sao tự nhiên lại xuống bếp thế?”

Giọng Lâm Nam vang lên hơi xa, có phần mơ hồ: 

“Không có gì, chỉ là thèm ăn một chút dưa thôi.”

“Dưa à? Dưa gì cơ? Nói sớm đi, lúc nãy tớ đi ngang siêu thị là tiện mua rồi.” Hứa Vãn Tinh bật dậy khỏi sofa, ló đầu qua khung cửa bếp, lên tiếng.

Lâm Nam vừa bưng món cuối cùng lên bàn ăn, vừa cười nhìn cô:

“Tất nhiên là muốn ăn dưa của cậu với vị Bách tổng kia rồi.”

“Khụ khụ khụ—” Hứa Vãn Tinh bị sặc ngay ngụm cơm trong miệng, vừa ho sặc sụa vừa vỗ ngực, liếc mắt cầu cứu:

“Nước… nước…”

Lâm Nam nhanh tay đưa cốc nước sang. Uống xong, Hứa Vãn Tinh mới cảm giác mình vừa được hồi sinh.

“Dưa của tớ với Bách Nạp Tư? Nào có cái dưa nào ở đây chứ?”

Lâm Nam híp mắt cười:

“Tốt lắm, vậy nói thử về vấn đề “cơ ngực 116” đi.”

Hứa Vãn Tinh chợt nhớ lại cảm giác hôm đó, đầu ngón tay ngứa ngáy, cười khẽ:

“Đừng nói chớ, đúng là khá đã tay thật.”

“Tớ dám đảm bảo, trên thị trường hiện này không có một loại xoa bóp nào có xúc cảm như thế đâu.” Hứa Vãn Tinh ăn một miệng cơm, nói chuyện mơ hồ không rõ. 

Lâm Nam chống cằm, nhìn Hứa Vãn Tinh ăn uống vô cùng vui vẻ, trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn của một người mẹ chăm lo cho con gái.

“Thật sự đã quyết định chọn anh ta rồi sao?”

“Không hối hận chứ?”

Hứa Vãn Tinh nuốt miếng cơm trong miệng xuống, suy tư một lúc rồi nghiêm túc đáp: “Thật ra cũng không phải đã quyết định, chẳng qua là tớ hết cách với cái hệ thống Hôn Sản này rồi.”

“Hơn nữa…” Hứa Vãn Tinh nhón một miếng cá cho vào miệng, “Chọn ai mà chẳng được, ít nhất hiện tại Bách Nạp Tư rất hợp khẩu vị tớ.”

“Với cả, giải quyết xong chuyện đại sự cả đời này, mẹ tớ cũng không cần phải lải nhải bên tai tớ nữa.”

Lâm Nam rút một tờ giấy ăn, lau vết dầu dính trên khóe miệng Hứa Vãn Tinh. Nghe vậy, cô cười nói: “Dì vẫn ở nước ngoài chưa về sao?”

Hứa Vãn Tinh xoa bụng, vẻ mặt thỏa mãn: “Chưa về. Cậu biết mà, bố tớ không đáng tin, nên mẹ tớ đang bận đi tìm bố dượng cho tớ rồi.”

Lâm Nam nói: “Cậu vẫn nên cẩn thận một chút đi. Nhỡ một ngày nào đó dì hứng chí đột nhiên bay về nước thì cậu sẽ chết chắc đấy.”

“Không thể nào.” Hứa Vãn Tinh lấy một viên kẹo tiêu thực bỏ vào miệng, “Mẹ tớ là người đến vô ảnh đi vô tung, trong thời gian ngắn không thể nào về nước đâu.”

“Tới đây, tới đây.” Lâm Nam thần bí vẫy tay về phía Hứa Vãn Tinh.

Hứa Vãn Tinh không hiểu nguyên do, nghiêng người qua: “Làm gì thế?”

Lâm Nam hỏi: “Vị Bách Tổng kia có đăng gì trên vòng bạn bè không? Đưa đây tớ đánh giá một chút.”

Hứa Vãn Tinh lấy điện thoại ra khỏi túi và ném qua: “Người phụ nữ à, cứ thoải mái mà xem đi.”

Lâm Nam xem một hồi, chỉ thấy có một đánh giá: “Vận chuyển hàng hóa.”

“Cậu xem cái này này, ‘Mệt mỏi quá, nhưng một ông chủ đủ tư cách phải làm gương cho công nhân của mình.’”

Lâm Nam chỉ vào điện thoại và nói: “Tớ có lý do nghi ngờ đây là một phát ngôn trà xanh chính hiệu đấy. Vừa khiến cậu cảm thấy anh ta đang nỗ lực làm việc, lại vừa có thể làm gương cho công nhân.

Hứa Vãn Tinh chẳng hiểu ra làm sao: “Có à?”

Lâm Nam mang vẻ mặt hận sắt không thành thép: “Đương nhiên là có rồi, tớ nói cho cậu biết, mấy người đàn ông gần ba mươi tuổi này tâm cơ nhiều lắm đấy.”

“Cậu đừng để bị anh ta dỗ đến quay mòng mòng đấy.”

“Anh ta đã tiêu tiền cho cậu chưa?”

Hứa Vãn Tinh nghĩ nghĩ, liền mang việc hai mươi vạn tiền lương, chiếc vòng cổ năm mươi vạn, cùng với một căn hộ tuôn hết ra.

Lâm Nam: “……”

Giọng Lâm Nam run run: “Ý cậu là, anh ta không chỉ tiêu cho cậu bảy trăm nghìn tinh tệ, mà còn tặng cậu một căn hộ ở trung tâm thành phố?”

Hứa Vãn Tinh gật đầu: “Thật không thể tin nổi đúng không, tớ cũng thấy vậy. Có lẽ người giàu là những kẻ ngốc nghếch lắm tiền đi, không hiểu được nhưng vẫn nên tôn trọng.”

Lâm Nam: “Cậu ngốc à bé, nhân lúc anh ta bệnh mà lấy mạng anh ta đi*! Anh ta đưa tiền thì cứ nhận, cậu biết không hả?”

(*Ý là tranh thủ á, chứ hông có lấy mạng thật nha=))))

“Gần đây có liên lạc với Bách tổng chưa?”

Hứa Vãn Tinh không nhịn được bật cười. Vừa nãy vẫn còn là vận chuyển hàng hóa, bây giờ thân phận địa vị đã lên thành Bách tổng rồi.

Hứa Vãn Tinh đáp: “Chưa, tớ bận quá nên quên mất rồi.”

Lâm Nam ôm mặt Hứa Vãn Tinh, vẻ mặt thương xót mở lời: “Bé à, có gả được vào nhà giàu hay không, một người đắc đạo, cả họ được nhờ, đều trông cả vào cậu đấy.”

Hứa Vãn Tinh bị ôm mặt, môi chu ra, nói chuyện hơi khó nghe rõ: “Oaa có tiền là có thể nuôi cậu.”

Lâm Nam nói: “Đừng động đậy, nghe tớ đây.”

“Đầu tiên, trả lời tin nhắn đó đã.”

Hứa Vãn Tinh ngoan ngoãn gật đầu.

Cuối tuần được không ạ?

Vừa chuẩn bị gửi đi thì bị Lâm Nam ngăn lại.

Lâm Nam hỏi: “Cậu trả lời như vậy thôi à?”

Hứa Vãn Tinh vẻ mặt mờ mịt: “Chứ còn sao nữa?”

Ngắn gọn súc tích, dễ hiểu thế còn gì nữa.

“Chậc.” Lâm Nam lắc đầu, nhận lấy điện thoại, vừa đánh chữ vừa nói với giọng điệu nghiêm túc: “Cậu ít nhất cũng phải thêm vài cái biểu cảm gì đó chứ.”

Hứa Vãn Tinh nói: “Ối, nhưng mà tớ…”

Lời còn chưa dứt, động tác của Lâm Nam đã khựng lại.

“Hello? Có thể cho tớ biết tại sao biểu cảm của cậu đều trừu tượng như vậy không?”

Hứa Vãn Tinh thần bí đáp: “Cậu không hiểu đâu.”

Sau một hồi loay hoay.

Bách tiên sinh~ Cuối tuần anh rảnh không, có muốn cùng nhau đi ăn cơm không a?

Hứa Vãn Tinh mang vẻ mặt nghi hoặc: “Làm vậy thật sự được không thế?”

“Bé à, đàn ông đều thích như vậy.” Lâm Nam vỗ ngực cam đoan.

Bách Nạp Tư trả lời rất nhanh, như thể anh đang canh điện thoại từ trước vậy.

? Vãn Tinh hôm nay vui lắm sao?

Hứa Vãn Tinh lấy lại điện thoại, cân nhắc xem nên trả lời thế nào.

Haha đâu có đâu QwQ.

Chóp đuôi của Bách Nạp Tư khẽ lắc lư, phát ra tiếng sàn sạt trong không khí.

Nhìn thấy biểu cảm nhỏ trên màn hình, khóe mắt anh cong cong. Vãn Tinh thú vị thật.

Tin nhắn của Tiểu Sách hiện lên.

Bách Tổng, đã đi kiểm tra rồi. Không có cài đặt nào để đảm bảo có thể nhận được tin nhắn mỗi ngày cả ạ.

Có khi nào, cô Hứa chỉ là lười nhắn tin không.

Bách Nạp Tư hừ lạnh một tiếng, lướt qua tin nhắn đó.

Xem ra tiền lương trả cho Tiểu Sách vẫn còn hơi cao.

Vậy cuối tuần đó tôi sẽ đến đón em nhé.

Lâm Nam hỏi: “Ngẩn người ra làm gì đấy?”

“Mau trả lời đi, không thì tớ thấy Bách tổng sắp không chờ nổi rồi đó.”

Hứa Vãn Tinh trả lời xong, ném điện thoại sang một bên, thở một hơi thật dài.

“Cậu nói xem, Bách Nạp Tư coi trọng tớ ở điểm nào nhỉ?”

“Chẳng lẽ là khí chất “trâu ngựa” của tớ hấp dẫn anh ấy sao?”

Móng tay được sơn vẽ đẹp đẽ của Lâm Nam gõ vào màn hình điện thoại kêu xoạch xoạch. Nghe vậy, cô ấy nhún vai mở lời: “Thì ai biết được? Mỗi người mỗi sở thích mà. Yên tâm đi.”

Hứa Vãn Tinh cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng thật sự nghĩ không ra, đành phải bỏ cuộc.

Cô liếc nhìn Lâm Nam đang đánh chữ hăng say, tiện miệng hỏi một câu: “Cậu đang trò chuyện với ai đấy? Sao mà hăng say thế?”

Lâm Nam giật mình đến mức tay run lên, cô ấy lên án: “Sao cậu đột nhiên mở miệng? Làm tớ sợ muốn nhảy dựng luôn.”

Hứa Vãn Tinh: “……”

? Cô nói chuyện lớn lắm sao?

“Đừng để tớ biết cậu lại tơ tưởng đến mấy tên tóc vàng hoe đó đấy.”

Lâm Nam cười trừ đáp: “Sao có thể, người khôn ngoan không sa vào bể tình.”

Hứa Vãn Tinh: “Tốt nhất là vậy.”

Lâm Nam chột dạ nhéo nhéo vành tai. Xin lỗi Vãn Tinh, cậu biết đấy, dì trả quá nhiều tiền.

Cùng lúc đó, một chuyến bay ngoại khu bị trì hoãn vì một số lý do. Người phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ đang bực bội ngồi ở sân bay, dùng ngôn ngữ địa phương lắp bắp để lên án nhân viên:

“Sao các cậu lại vô trách nhiệm như vậy, gần đến giờ bay rồi mới thông báo trì hoãn.”

“Làm chậm trễ việc tôi đi gặp cục cưng ngoan và con rể tương lai của tôi, các cậu có chịu trách nhiệm không hả?”


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 5-1: Chúng ta là yêu đương bí mật sao?
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...