Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Chương 48: Sinh nhật
Hứa Vãn Tinh vừa khuấy bơ trong tô, vừa liếc nhìn video hướng dẫn trên điện thoại.
Kiểu bánh kem này phức tạp quá mức, cô luôn căn không chuẩn tay. Ngay cả dòng chữ trên mặt bánh cũng bị viết lệch xiêu vẹo.
Cô chán nản chống cằm, gục xuống bàn.
Tiểu Anh thấy vậy liền ghé lại gần:
“Vãn Tinh, hay là để mình làm giúp cho?”
Hứa Vãn Tinh ngẩng đầu nhìn cô ấy, khóe môi cong lên, nhưng ý cười lại không chạm tới đáy mắt.
Kể từ hôm thử dò Tiểu Anh, cô ấy quả thật bắt đầu thường xuyên tới tiệm phụ giúp lại.
“Không cần đâu.”
Hứa Vãn Tinh nói.
“Bánh sinh nhật của Bách Nạp Tư, mình muốn tự tay làm.”
Tiểu Anh gật gật đầu.
Nhưng dưới ánh nhìn chăm chú của Hứa Vãn Tinh, cô ấy có cảm giác như mình đang bị l*t tr*n đứng giữa đám đông. Toàn thân không được tự nhiên, cô ấy hơi nghiêng người, né tránh ánh mắt kia.
Môi mấp máy mấy lần, cuối cùng cô ấy nở nụ cười có phần gượng gạo:
“Vậy… tớ qua giúp Chi Án trước nha.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu.
Cô nhìn theo bóng lưng gần như chạy trối chết của Tiểu Anh, ánh mắt trầm xuống, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cô lấy điện thoại ra, gửi cho Đồ Nhạc một tin nhắn.
Có tra được gì không?
Đồ Nhạc:
Chưa có gì. Ý thức phản trinh sát của Tiểu Anh quá mạnh, người của chúng ta đều bị cô ấy phát hiện rồi loại ra ngoài.
Hứa Vãn Tinh bóp hết túi kem bơ lên mặt bánh, tùy ý dùng dụng cụ trét cho phẳng.
Hay là gắn máy định vị?
Đồ Nhạc:
Tôi sẽ tìm cơ hội.
Cất điện thoại đi, Hứa Vãn Tinh nhìn chằm chằm chiếc bánh kem “không ra hình thù gì” trên bàn, ngẩn người.
Cái bánh này… đúng là khó thật.
Nhưng nghĩ tới việc muốn cho Bách Nạp Tư một sinh nhật khó quên, cô lại tự cổ vũ bản thân.
Cô cúi đầu, chăm chú nhìn chiếc bánh trong tay, suy nghĩ xem phải bắt hoa thế nào cho đẹp hơn, vừa khéo bỏ lỡ ánh mắt Tiểu Anh nhìn sang.
Trong ánh mắt đó có do dự, có giằng xé, còn có cả mơ hồ hoang mang.
Đêm trước sinh nhật của Bách Nạp Tư, Hứa Vãn Tinh cố ý nhắn tin bảo anh về sớm.
Cô hơi hoang mang.
Không thể nào nha, lúc dán đèn cô đã kiểm tra kỹ rồi, chắc chắn không dán sai.
Chẳng lẽ có lối tắt?
Nhưng nhà chỉ có từng này diện tích, cô không ở phòng ngủ thì còn ở đâu?
Hứa Vãn Tinh hé cánh cửa tủ ra một khe nhỏ, lén thò đầu nhìn ra ngoài.
Vừa ngẩng mắt, tầm nhìn đã đối diện với một đôi giày da đế mỏng.
Cô nhìn lên theo đôi giày — đôi chân dài rắn chắc, rồi tiếp nữa… là khóe môi đang cong lên cười của Bách Nạp Tư.
Hứa Vãn Tinh: “……”
Thấy vẻ mặt không phục của cô, Bách Nạp Tư khẽ cười, cúi người bế cô lên, sống mũi cọ nhẹ vào thịt mềm trên má cô.
“Anh đi không có tiếng gì cả!”
“Là em không nghe thấy thôi.”
Hứa Vãn Tinh vòng tay ôm cổ anh, đôi mắt trong bóng tối sáng lấp lánh.
“Anh đoán xem hôm nay là ngày mấy?”
Hứa Vãn Tinh cười híp mắt nhìn anh.
“Đoán đúng có thưởng nha.”
Bách Nạp Tư nhìn vào đôi mắt cô, nhịn không được cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô một cái, chạm khẽ rồi dừng.
“Thất Tịch à?”
Anh thử đoán.
“Cái gì thế…!”
Hứa Vãn Tinh đấm nhẹ một cái lên ngực anh. Cơ bắp rắn chắc bật lại, cô không nhịn được sờ thêm một cái.
“Đoán lại đi.”
Anh đoán liền mấy lần đều sai.
Thấy Hứa Vãn Tinh đã đứng bên bờ nổi cáu, Bách Nạp Tư rốt cuộc bật cười, cúi xuống hôn lên mí mắt cô:
“Là sinh nhật anh, đúng không?”
“Cún ngốc!”
Hứa Vãn Tinh búng tay một cái.
“Đúng rồi, có thưởng!”
Đèn bật sáng theo tiếng búng tay, kim tuyến màu sắc từ trên trần rơi xuống lả tả.
Một mảnh kim tuyến vướng trên tóc Bách Nạp Tư.
Hứa Vãn Tinh ôm chặt cổ anh, đôi mắt sáng rực.
“Sinh nhật vui vẻ, Bách Nạp Tư!”
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
Cánh tay ôm cô siết chặt lại.
Đắm chìm trong “bất ngờ” do chính mình chuẩn bị, Hứa Vãn t*nh h**n toàn không nhận ra sự thay đổi nơi anh.
Cho tới khi bị anh đè xuống giường, cô mới phản ứng lại.
Hứa Vãn Tinh vội đẩy anh:
“Còn chưa ăn bánh kem mà!”
Bách Nạp Tư ngồi dậy. Chỗ kia phồng lên rõ ràng. Anh xoa xoa hàm, kéo cô lại gần:
“Được, ăn bánh kem trước.”
Hứa Vãn Tinh hào hứng kéo anh vào bếp, chân trần chạy đi luôn.
Bách Nạp Tư cười bất lực, mở tủ lấy ra đôi dép lê mới, quỳ một gối xuống, giúp cô mang vào.
“Có gấp cũng phải mang dép đã.”
“Biết rồi mà.” Hứa Vãn Tinh xua tay. “Anh nhắm mắt lại trước, em bảo mở thì hãy mở.”
Bách Nạp Tư ngoan ngoãn nhắm mắt.
Hứa Vãn Tinh tắt đèn, bưng bánh kem ra, cẩn thận thắp nến.
“Được rồi, mở mắt đi.”
Bách Nạp Tư mở mắt ra, đối diện ánh nhìn của cô.
Dưới ánh nến, khuôn mặt Hứa Vãn Tinh hơi méo đi vì ánh sáng rung rinh, nhưng biểu cảm mong đợi thì rõ ràng đến mức không thể bỏ qua.
“Mau lên, mau ước nguyện đi.”
Cô thúc giục.
Bách Nạp Tư nhắm mắt lại, hai tay đặt trước ngực, biểu cảm nghiêm túc hiếm thấy.
Hứa Vãn Tinh nhìn anh, không nhịn được tò mò anh sẽ ước điều gì.
Anh mở mắt, thổi tắt nến.
Cô bật đèn lên.
“Ăn bánh kem được rồi!”
Bách Nạp Tư vén tóc cô lên.
Những ngón tay hơi lạnh chạm vào sau cổ khiến Hứa Vãn Tinh khẽ rùng mình.
“Sao em không hỏi anh đã ước gì?” Anh hỏi.
“Nguyện vọng nói ra là không linh đâu.”
Hứa Vãn Tinh đáp rất tự nhiên.
Bách Nạp Tư nhìn cô cười.
Trong ba mươi giây hứa nguyện ngắn ngủi ấy, ánh mắt của bạn đời anh chưa từng rời khỏi anh — nóng rực đến mức không thể làm ngơ.
Nguyện vọng của anh là:
Mong Hứa Vãn Tinh năm nào cũng bình an, sống thật lâu, cả đời không lo không sợ.
“Cái bánh kem này là em tự tay làm đó, không nhờ ai giúp cả.”
Bách Nạp Tư đưa tay nhéo nhẹ má cô, nghe ra ý tranh công trong đó, khóe môi cong lên:
“Ừm, Vãn Tinh giỏi lắm.”
Hứa Vãn Tinh nghiêng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay anh:
“Anh nếm thử xem, có ngon không?”
Sợ kem quá ngọt anh sẽ không quen, cô còn cố ý cho thêm trái cây. Trên mặt bánh đặt hai chiếc hình người nhỏ.
Bách Nạp Tư cầm nĩa chọc chọc một cái:
“Cái này… là anh và em à?”
Hứa Vãn Tinh gật đầu:
“Ừm, nhưng hơi khó làm, em nặn xấu xấu.”
“Rất đẹp.”
Hai người đều đã ăn tối nên chiếc bánh kem được làm nhỏ. Dù vậy, vẫn còn thừa lại một ít.
Bách Nạp Tư nhìn cô ăn đầy vui vẻ, rồi liếc qua phần kem còn lại.
“Ơ anh—”
Hứa Vãn Tinh còn chưa kịp phản ứng đã bị anh bế lên.
Anh cúi xuống, khẽ l**m sạch vệt kem dính nơi khóe môi cô, giọng trầm xuống:
“Hôm nay là sinh nhật anh… có được không?”
Hứa Vãn Tinh vội đưa tay che miệng anh, mặt nóng bừng:
“Không được quá muộn.”
Bách Nạp Tư bật cười khẽ:
“Được.”
Khi vào phòng, anh còn mang theo phần bánh kem còn lại.
Ban đầu Hứa Vãn Tinh còn hơi khó hiểu, mãi tới khi phần kem đó đều được thoa lên người cô.
Cảm giác nóng cùng lạnh đối lập khiến cô không nhịn được rùng mình, vô thức co người lại.
Bách Nạp Tư động tác chậm rãi, tập trung đến mức giống như đang vẽ tranh vậy, ở nơi nào đó thoa kem ra thật đều.
Biểu cảm nghiêm túc như đang hoàn thành một kiệt tác nghệ thuật nào đó, chỉ có Hứa Vãn Tinh mới nhìn ra được d*c v*ng nơi đáy mắt anh.
Cô bị trêu đến không chịu nổi, đưa tay giữ lấy bàn tay đang không ngừng làm loạn của anh, cắn một ngụm xuống:
“Anh rốt cuộc có làm không vậy…”
Cái cảm giác này quá mức kỳ lạ, như có hàng ngàn con kiến bò khắp toàn thân vậy, vừa ngứa vừa rùng mình.
Bách Nạp Tư khẽ cười:
“Mới bắt đầu đã không chịu nổi rồi à?”
Anh giữ tay cô l*n đ*nh đầu, Hứa Vãn Tinh bị bắt ngửa đầu lên.
Anh không ngừng hôn xuống.
Tay bị khống chế, Hứa Vãn Tinh không cách nào động đậy, Bách Nạp Tư cứ như là đang thưởng thức bánh kem vậy, mỗi một ngụm đều nhai kỹ nuốt chậm.
Hứa Vãn Tinh khẽ nức nở, khóe mắt rơi xuống một giọt nước mắt, lại bị đầu lưỡi của Bách Nạp Tư cuốn đi.
“Anh…”
Mới vừa mở miệng, cô đã bị giọng nói của mình dọa sợ, cắn tay của Bách Nạp Tư trong miệng, cô nói chuyện cũng không rõ ràng.
“Đừng như thế…”
Bách Nạp Tư nhìn từ trên cao xuống cô, khó chịu tới mức sắp nổ tung, nhưng anh vẫn rất kiên nhẫn hoàn tất khâu chuẩn bị cho cô.
Cả người Hứa Vãn Tinh cứ như vừa bị vớt từ trong nước ra vậy, cô nằm liệt trên giường, chỉ có thể há miệng th* d*c.
Đuôi rắn mang theo hơi lạnh, co co duỗi duỗi, lớp vảy thỉnh thoảng còn cạ qua làn da tinh tế của cô, dấy lên từng đợt run rẩy.
Quá……
Hứa Vãn Tinh không cách nào hình dung cái loại xúc cảm này, cả người treo trên người Bách Nạp Tư,ngón tay cào ra từng vết từng vết trên lưng anh.
Khi trời hửng sáng, Bách Nạp Tư mới từ phòng tắm bước ra.
Hứa Vãn Tinh ngủ không yên, chăn bị đá tung khắp nơi.
Anh cúi xuống nhặt chăn đắp lại cho cô, vừa lúc nghe cô mơ màng lẩm bẩm:
“Không thể làm nữa…”
Bách Nạp Tư dùng ngón trỏ lau đi giọt nước còn vương nơi khóe mắt cô, cúi xuống hôn nhẹ lên mí mắt đang run rẩy.
Dưới lớp chăn phủ kín là vô số dấu hôn còn chưa kịp tan.
Đêm qua… quả thật có hơi quá đáng.
Nhưng khi thấy Hứa Vãn Tinh với vẻ mặt vô tội, tay lại nắm chặt lấy cái đuôi của anh, Bách Nạp Tư vẫn không nhịn được.
Anh xoa nhẹ các ngón tay, răng nanh khẽ ngứa lên.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn của Tiểu Sách.
Sếp, bên Triệu thị lại có người tới.
Bách Nạp Tư khẽ cau mày, lực nắm điện thoại vô thức tăng lên.
Vẫn là Tống Viễn?
Vâng. Ông ta đại diện Triệu thị, mời ngài tới tham quan viện nghiên cứu.
Bách Nạp Tư không đoán ra được tâm tư của Tống Viễn.
Rõ ràng trước kia vẫn luôn trốn trong bóng tối, giờ lại chủ động bước ra, cứ như biến thành một người khác.
Được.
Anh thay đồ xong thì xuống lầu.
Tiểu Sách đã chờ sẵn ở cửa.
Tiểu Sách mở cửa xe, Bách Nạp Tư cúi người ngồi vào ghế sau.
“Tống Viễn nói, chỉ cần ngài xem qua phòng thí nghiệm, Cảnh Dực nhất định sẽ hợp tác với Triệu thị.”
Tiểu Sách báo cáo.
Bách Nạp Tư cười nhạt, không trả lời, nét mặt lạnh nhạt đến cực điểm.
Tiểu Sách nhớ lại vẻ mặt chắc như đinh đóng cột của Tống Viễn, trong lòng không khỏi nổi lên cảm giác khó chịu.
Xe dừng trước một tòa phòng thí nghiệm xa hoa.
Bách Nạp Tư bước xuống xe, dáng người cao lớn khiến người khác không thể làm ngơ.
Tống Viễn đã đứng chờ sẵn ở cửa.
Thấy anh xuống xe, Tống Viễn bước tới, giơ tay định vỗ lên vai anh — nhưng bị Bách Nạp Tư tránh sang một bên.
Biểu cảm Tống Viễn cứng lại trong chớp mắt, rồi nhanh chóng thu tay về như không có gì xảy ra.
Ánh mắt lướt qua cổ Bách Nạp Tư, nơi còn vương vài dấu vết mờ, đáy mắt thoáng qua một tia u tối.
“Vãn Tinh không đi cùng sao?” Tống Viễn hỏi.
“Không phải muốn tham quan phòng thí nghiệm à?” Bách Nạp Tư lạnh giọng. “Dẫn đường đi.”
Anh sải bước đi trước.
Tống Viễn đứng yên tại chỗ, nắm tay siết chặt, ánh mắt sâu thẳm dõi theo bóng lưng anh.
Xem ra Triệu thị đã rót cho Tống Viễn không ít tiền.
Cả khu phòng thí nghiệm nhìn đâu cũng lộng lẫy, nói là hội sở cao cấp tiếp khách cũng có người tin.
Vừa đi, Tống Viễn vừa giới thiệu:
“Viện nghiên cứu sẽ dồn toàn bộ nguồn vốn vào các hạng mục nghiên cứu. Dù là con người hay thú nhân, đều sẽ trực tiếp hưởng lợi từ thành quả này.”
“Vậy ai làm chuột bạch?”
Bách Nạp Tư hỏi thẳng.
“Là tôi? Là Đồ Nhạc? Hay là những người vô tội bị ông tùy tiện bắt tới?”
Nụ cười trên mặt Tống Viễn không hề thay đổi, như thể không nghe ra chút mỉa mai nào:
“Họ đều là tự nguyện.”
Bách Nạp Tư nghiêng đầu nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng:
“K cũng là tự nguyện sao?” Anh tiến lên một bước, áp sát. “Người phụ nữ đó cũng là tự nguyện à?”
Sắc mặt Tống Viễn dần trở nên lãnh đạm:
“Vì khoa học, hy sinh vài người không quan trọng… thì có gì sai?”
Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
