Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 47: Là cùng một loại người

(Xin lỗi cả nhà, từ chương này mình mới biết độ tuổi của Tiểu Anh, nên sẽ đổi xưng hô của Tiểu Anh với người khác nhé)

Hứa Vãn Tinh sững người trong giây lát.

Đồ Nhạc khoanh tay trước ngực, bĩu môi:

“Phòng thí nghiệm của tôi thì có gì bận chứ? Bình thường chỉ làm vài thí nghiệm lặt vặt, cũng đâu cần cô ấy hỗ trợ.”

Đồ Nhạc cũng chưa từng hạn chế việc Tiểu Anh ra ngoài. Dù sao thì ban đầu bọn họ cứu cô ấy cũng không phải để biến cô ấy thành đối tượng thí nghiệm sinh hóa. Vì thế anh mặc nhiên cho rằng mỗi ngày cô đi sớm về khuya là vì đang giúp Hứa Vãn Tinh trông tiệm, tin tức hai bên đều kém, để Tiểu Anh xoay như chong chóng.

Hứa Vãn Tinh mở video, xoay máy tính về phía anh ta:

“Anh nhìn cái này xem, có giống tóc của cô ấy không?”

Đồ Nhạc chống cằm, ngón tay vô thức nhấn nút tạm dừng. Khung hình dừng lại ở giây cuối cùng.

“Nếu trong phòng thí nghiệm từng xuất hiện người có tóc màu vàng kim, tôi chắc chắn sẽ nhớ. Nhưng tôi chưa từng gặp qua mà.”

Hứa Vãn Tinh xoay máy tính lại. Video mờ nhoè, đúng là không thể nhìn rõ rốt cuộc vệt màu kia là cái gì. Nhưng sau khi Phó Chi Án gửi đoạn tin nhắn tối qua, cô gần như theo bản năng xem đó là mái tóc vàng óng của Tiểu Anh.

Tính tuổi tác thì cũng không lệch. Cô ấy trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám, xấp xỉ tuổi của Bách Nạp Tư. Không phải là không có khả năng.

“Nếu cô ấy không phải nhân viên thí nghiệm thì sao?”
Hứa Vãn Tinh hỏi tiếp.
“Giống như các anh, bị bắt tới làm vật thí nghiệm?”

Đồ Nhạc vuốt cằm, giọng trầm xuống:

“Vậy thì tôi càng không có ấn tượng. Trong phòng thí nghiệm, mỗi khu đều tách biệt hoàn toàn. Ngoài những đợt lấy máu định kỳ, chúng tôi không gặp người khác, càng không nói tới dị biến thể.”

Hứa Vãn Tinh cảm thấy đầu óc muốn nổ tung. Cô lấy điện thoại ra, thử gửi tin nhắn cho Tiểu Anh.

Chiều nay trong tiệm hơi bận, cậu có thể qua giúp được không a?

Tin nhắn vừa gửi đi, khung chat lập tức hiện “đang nhập…”.

Năm phút trôi qua, trạng thái vẫn như vậy, nhưng đối phương lại không gửi gì cả.

Hứa Vãn Tinh bổ sung thêm một tin nữa.

Nếu phòng thí nghiệm không rời ra được thì thôi, cậu cứ giúp Đồ Nhạc trước đi nha.

Cuối cùng, đối phương cũng trả lời.

Xin lỗi Vãn Tinh, dạo này Đồ Nhạc có nhiều thí nghiệm quá nên mình tạm thời không đi được. Ngày mai mình sẽ qua giúp nhé!

Phía sau còn kèm một biểu cảm đáng yêu.

Nhưng lúc này Hứa Vãn t*nh h**n toàn không có tâm trạng để nhìn.

Cô ngẩng đầu, chạm ánh mắt với Đồ Nhạc. Trong mắt hai người đều hiện lên vẻ lạnh lẽo.

Hứa Vãn Tinh gõ gõ trên màn hình, chỉnh sửa lại nội dung rồi gửi đi.

Không sao. Tớ phải đi mắng Đồ Nhạc một trận mới được, sao anh ấy cứ bóc lột cậu thế!

Giọng điệu giả vờ tức giận, giống như ngay giây tiếp theo sẽ xông thẳng tới phòng thí nghiệm làm ầm ĩ một trận vậy.

Quả nhiên Tiểu Anh bị doạ sợ, vội vàng trả lời.

Không phải đâu Vãn Tinh! Là mình thấy Đồ Nhạc quá vất vả nên mới chủ động giúp… Anh ấy không cố ý bắt mình làm nhiều đâu.

Hứa Vãn Tinh nhắm mắt lại.

Cô luôn rất tin tưởng Tiểu Anh. Ngày đầu tiên Đồ Nhạc cứu cô ấy về, cô ấy còn chưa thể biến lại thành hình người, ngay cả việc bôi thuốc cũng là Hứa Vãn Tinh đích thân giúp.

Nghĩ đến khả năng người đồng hành sớm tối bên mình lại có liên quan tới kẻ thù, tim cô lạnh đi một nửa.

“Vậy bây giờ phải làm sao?”

Đồ Nhạc hỏi.

Hứa Vãn Tinh mở mắt, giọng trầm xuống:

“Mấy hôm trước Tống Viễn đã tới Cảnh Dực. Anh ta lấy thân phận chuyên gia thí nghiệm do nhà họ Triệu đặc biệt mời tới, đề nghị hợp tác với Cảnh Dực… nhưng đã bị Bách Nạp Tư từ chối.”

“Tôi nghi ngờ anh ta vẫn muốn tiếp tục tiến hành thí nghiệm trên cơ thể người.”
Hứa Vãn Tinh nói chậm rãi.
“Dạo này anh chú ý thêm tình hình của các dị biến thể đi.”

“À đúng rồi.”
Cô chợt đổi chủ đề, nhắc tới một người đã lâu không để ý.
“Gần đây Triệu Minh có động tĩnh gì không?”

Nghe cô nhắc tới cái tên đó, Đồ Nhạc lắc đầu:

“Gần đây anh ta rất ngoan. Từ sau lần bị Bách Nạp Tư dạy dỗ, vẫn luôn yên phận.”

Hứa Vãn Tinh ngẩng lên:

“Dạy dỗ Triệu Minh? Khi nào a?”

Đồ Nhạc gãi đầu:

“Lúc trước anh ta cứ liên tục uy h**p cô, nên tôi nói chuyện này với Bách Nạp Tư.”

“Anh ấy thì…”
Đồ Nhạc ấp úng một chút.


“Dùng vũ lực cảnh cáo Triệu Minh một chút á mà.”

Hứa Vãn Tinh: “……”

Cô thở ra một hơi, nói tiếp:

“Dù sao thì gần đây vẫn nên đề phòng anh ta nhiều hơn. Tôi sợ Triệu Minh sẽ liên lạc với Tống Viễn. Dù sao trước kia anh ta cũng từng ở Ryan chữa trị một thời gian.”

Đồ Nhạc gật đầu.

“Vậy tôi đi trước đây.”

Hứa Vãn Tinh nói.

Cô cắm chìa khóa, chuẩn bị khởi động xe. Động cơ gầm lên mấy tiếng, nhưng xe vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Cô xuống xe, đi vòng ra phía sau xem thử, lúc này mới phát hiện bánh sau bị người ta dùng xích sắt khóa lại, đầu kia buộc chặt vào một khối bê tông bên cạnh.

Hứa Vãn Tinh đưa tay kéo thử.
Không nhúc nhích.

Xích khóa rất chặt, hoàn toàn không thể gỡ ra bằng sức người.

Hứa Vãn Tinh: “……”

Đúng là họa vô đơn chí, chuyện xui xẻo cứ dồn hết lên người cô.

Cô quay lại phòng thí nghiệm.

Đồ Nhạc đang bưng cốc trà ngồi ngẩn người, thấy cô quay lại thì ngạc nhiên hỏi:

“Sao thế?”

Hứa Vãn Tinh lắc lắc chìa khóa xe, giọng không mấy vui vẻ:

“Không biết ai khóa bánh xe của tôi bằng xích sắt rồi, kéo không ra.”

Đồ Nhạc lập tức xắn tay áo, nghiêng đầu về phía cô:

“Đi.”

Hứa Vãn Tinh hơi do dự, đứng yên tại chỗ.

Đồ Nhạc lại càng khó hiểu:

“Đi chứ, không phải cô nói kéo không ra sao? Tôi giúp cô kéo.”

Hứa Vãn Tinh liếc nhìn thân hình tay nhỏ chân nhỏ của anh ta, giọng đầy hoài nghi:

“Anh thật sự được à?”

Đồ Nhạc cong cánh tay lên, bóp bóp bắp tay mình, vẻ mặt rất tự tin:

“Cô có thể nghi ngờ sức của một cánh tay, nhưng tôi có rất nhiều tay nha.”

Khóe miệng Hứa Vãn Tinh giật giật.

Cô chợt nhớ tới xúc cảm lông xù xù của nguyên hình Đồ Nhạc, không nhịn được rùng mình một cái.

“Được.”
Cô nói.

Quả nhiên đúng như lời Đồ Nhạc.
Một cánh tay không đủ thì… anh ấy dùng rất nhiều tay.

Hứa Vãn Tinh nhìn cảnh anh ấy tay chân cùng dùng, chỉ biết đưa tay đỡ trán, có chút bất lực.

“Kéo ra rồi!”
Đồ Nhạc hớn hở, cầm sợi xích đã bị giật bung đưa tới trước mặt cô.
“Thấy chưa! Tôi đã nói thực lực của tôi không thua năm xưa mà!”

Hứa Vãn Tinh bị chọc cười, không nhịn được nhắc nhở:

“Anh có muốn nhìn xem áo blouse trắng của mình bây giờ thành cái dạng gì không?”

Đồ Nhạc chẳng thèm để ý, lắc lắc tay chân, vẻ mặt không sao cả:

“Không sao, lát nữa tôi quay về thay cái mới là được. Cô thử nổ máy xem.”

Hứa Vãn Tinh gật đầu, nhìn Đồ Nhạc tung tăng chạy vào trong.

Cô lên xe, cắm chìa khóa, vừa chuẩn bị khởi động thì cửa kính xe bị gõ nhẹ.

Hứa Vãn Tinh theo bản năng nghĩ là Đồ Nhạc, mỉm cười mở miệng:

“Sao vậy? Có phải anh quên đồ gì không?”

Thấy anh ta đứng đó mà không nói gì, Hứa Vãn Tinh ngẩng đầu lên.
Nụ cười trên mặt cô khựng lại trong chớp mắt.

Là Triệu Minh.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Hứa Vãn Tinh cong môi cười xã giao:

“Triệu chủ nhiệm có việc gì không? Nếu không có việc thì đừng dựa vào xe tôi. Anh đứng kiểu này, dù có mua bao nhiêu bảo hiểm cũng không đủ đền đâu.”

Triệu Minh vuốt cằm, hoàn toàn không để tâm tới lời mỉa mai của cô. Một tay anh ta chống lên cửa kính xe, chiếc đồng hồ trên cổ tay phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Hứa Vãn Tinh liếc mắt nhìn qua, cảm thấy rất quen.
Cô từng thấy chiếc đồng hồ này trong ngăn kéo của Bách Nạp Tư — bản giới hạn, giá trên trời.

Với mức lương của Triệu Minh, tuyệt đối không mua nổi.


Trừ khi… có người tặng.

Thấy anh ta vẫn không mở miệng, Hứa Vãn Tinh cũng lười để ý, tự mình khởi động xe, cửa kính chậm rãi kéo lên.

Triệu Minh đột nhiên lên tiếng:

“Cô không tò mò sao? Con báo cái tóc vàng kia bây giờ đang ở đâu?”

Động tác của Hứa Vãn Tinh khựng lại.

Triệu Minh biết chuyện bọn họ đang tìm Tiểu Anh?

Hứa Vãn Tinh cười mà không cười:

“Cô ấy có tên đàng hoàng. Với lại chuyện này cũng không cần Triệu chủ nhiệm phải bận tâm. Vừa nãy anh đứng im không nói câu nào, tôi còn tưởng anh uống nhầm thuốc câm rồi cơ.”

Cô thản nhiên kéo tiếp cửa kính lên.

Ánh nắng chiếu lên cổ tay Triệu Minh đang mắc kẹt trong khe cửa.
Một tiếng rắc chói tai vang lên.

Người bình thường đã sớm rút tay lại, nhưng Triệu Minh lại giống như không hề cảm thấy đau.

Hứa Vãn Tinh không thể không hạ cửa kính xuống:

“Triệu chủ nhiệm tự mình tới đây, chẳng lẽ là muốn ăn vạ tôi à?”

Ánh mắt cô lướt qua cổ tay đã sưng lên của anh ta.

Triệu Minh che cổ tay lại, khóe môi lại nhếch lên một nụ cười kỳ quái:

“Cô rất giống hắn đấy.”

Khóe miệng Hứa Vãn Tinh giật giật.
Không biết nói thì đừng nói, không biết còn tưởng hai người họ đang diễn tổng tài bá đạo yêu tôi – phiên bản thế thân đấy.

PS: Tổng tài bản quá tuổi năm mươi.

Cô trợn trắng mắt không thèm che giấu, giọng đầy thiếu kiên nhẫn:

“Anh rốt cuộc muốn làm gì?”

Triệu Minh chậm rãi nói:

“Tống Viễn từng tới tìm tôi. Chiếc đồng hồ này… là ông ta tặng đấy.”

Hứa Vãn Tinh liếc nhìn chiếc đồng hồ, nét mặt không đổi, nhưng trong lòng đã dậy sóng.

Triệu Minh mà chịu quay đầu là bờ sao? Cô luôn cảm thấy anh ta không có ý tốt như vậy.

Triệu Minh tiếp tục:

“Tôi biết gần đây có một quán cà phê cũng không tệ. Có muốn cùng nhau uống một ly không?”

Hứa Vãn Tinh: “……”

Cửa xe vừa đóng lại, Triệu Minh ôm cổ tay ngồi vào ghế phụ. Thấy ánh mắt Hứa Vãn Tinh thỉnh thoảng liếc về phía cổ tay mình, anh ta khẽ cười:

“Cô Hứa không cần lo. Chút đau này với thú nhân bọn tôi không đáng nhắc tới.”

Hứa Vãn Tinh thờ ơ đáp một tiếng:

“Ừ. Tôi chỉ sợ anh ăn vạ tôi thôi, dù sao nhân phẩm của Triệu chủ nhiệm cũng bày ra ở đó rồi.”

Cô dám to gan chở Triệu Minh như vậy, hoàn toàn là nhờ mũi tiêm Đồ Nhạc đưa trước đó — loại thuốc có thể trực tiếp làm dị biến thể mất khả năng hành động.

Xe dừng lại trước cửa quán cà phê.
Hứa Vãn Tinh vừa tháo dây an toàn thì nghe rắc một tiếng khô khốc.

Cô quay đầu lại, thấy Triệu Minh mặt không cảm xúc, trực tiếp bẻ cổ tay lệch trở về vị trí cũ. Âm thanh nghe thôi cũng đủ thấy đau.

Triệu Minh gọi một ly cà phê đen, đẩy thực đơn sang phía cô.
Hứa Vãn Tinh thậm chí không liếc mắt:

“Cho tôi một ly ca cao nóng, cảm ơn.”

Người phục vụ rời đi.
Hứa Vãn Tinh đặt hai tay lên bàn, mười ngón đan chặt vào nhau.

“Triệu chủ nhiệm phí nhiều tâm tư như vậy để hẹn tôi ra đây, rốt cuộc là muốn nói gì?”

Triệu Minh đáp thẳng:

“Tống Viễn mời tôi tới phòng thí nghiệm của ông ta.”

Hứa Vãn Tinh tựa lưng vào ghế, trong lòng dậy lên gợn sóng.
Cô đã đoán được Tống Viễn rất có thể sẽ liên lạc với Triệu Minh, nhưng khi chính miệng anh ta nói ra, vẫn khiến người ta cảm thấy khó chịu.

“Vậy anh muốn nói gì?”

“Tôi nhớ anh trước kia là nhân viên thí nghiệm của Ryan.”

Triệu Minh nhấp một ngụm cà phê, chậm rãi nói:

“Đúng.”
Anh ta gật đầu.


“Nhưng khi tôi ở đó thì Tống Viễn đã nổ chết từ lâu rồi.”

Hứa Vãn Tinh nhướng mày:

“Vậy chẳng phải vừa hay sao? Chủ cũ mời gọi, Triệu chủ nhiệm còn do dự cái gì?”

Triệu Minh đưa tay xoa xoa cổ tay vẫn còn bầm tím, khóe môi cong lên:

“Vì tôi không chịu nổi cách làm của Tống Viễn.”

Hứa Vãn Tinh nheo mắt, như đang cân nhắc lời anh ta nói rốt cuộc là thật hay giả.

Triệu Minh mở cặp công văn, lấy ra một xấp tài liệu đưa qua:

“Đây là những thí nghiệm Tống Viễn từng tham gia khi còn ở Ryan.”

Hứa Vãn Tinh nhận lấy, lật qua vài trang.
Không có thí nghiệm nào do Tống Viễn trực tiếp thực hiện, nhưng mỗi một lần thí nghiệm đều có dấu vết của ông ta.

“Tống Viễn có sự cuồng nhiệt gần như b*nh h**n với tiến hóa.”
Triệu Minh nói.
“Có thể xem đó là một dạng chấp niệm.”

Hứa Vãn Tinh đặt xấp tài liệu úp xuống mặt bàn, cắt ngang lời anh ta:

“Anh thì không sao?”

Triệu Minh cười nhạt:

“Cô xem là vậy cũng được.”

“Nhưng tôi chưa điên tới mức dùng người bình thường hay thú nhân non nớt tay trói gà không chặt ra làm thí nghiệm.”

Hứa Vãn Tinh không nói gì.
Bàn tay cầm cốc siết chặt lại, không khó nhận ra sự căng thẳng của cô.

Triệu Minh uống cạn ly cà phê, đứng dậy:

“Tôi chỉ nhắc cô một tiếng, Tống Viễn b**n th** tới mức nào. Tin hay không là chuyện của cô.”
“Dù sao tôi cũng chẳng phải người tốt gì. Tiến hóa… ai mà không muốn có chứ?”

Anh ta quay người rời đi.

Hứa Vãn Tinh nhìn theo bóng lưng đó, ánh mắt trầm xuống, không rõ cảm xúc.
Cô đưa tay xoa xoa mi mắt, cảm thấy mệt mỏi.

Điện thoại bỗng rung lên.
Ứng dụng ghi chú bật ra một dòng nhắc nhở:

Sắp tới sinh nhật của Bách Nạp Tư rồi.



Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 47: Là cùng một loại người
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...