Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Chương 42: Tiệc tối
Đầu tháng, Bách Nạp Tư nhận được một tấm thiệp mời. Là thiệp đính hôn của con gái ông chủ một tập đoàn nào đó. Ban đầu anh định từ chối, nhưng chỉ một câu của Bách Quân Tâm đã khiến anh đổi ý.
“Vì sao lại từ chối? Tin em kết hôn vốn chẳng mấy ai biết. Vãn Tinh không để ý thì không nói, nhưng em không tổ chức hôn lễ, cũng chẳng công khai. Em định chơi trò hôn nhân bí mật à?”
Bách Quân Tâm nhìn anh với vẻ mặt vừa tức vừa bất lực.
“Chi bằng nhân dịp này, đưa Vãn Tinh ra ngoài cho mọi người biết mặt đi.”
Bách Nạp Tư thản nhiên đáp:
“Em kết hôn còn cần báo cáo với bọn họ sao?”
Bách Quân Tâm: “……”
Cười nhạt một tiếng. Đúng là thẳng nam hết thuốc chữa.
Miệng thì nói vậy, nhưng Bách Nạp Tư vẫn nghe lọt tai lời của cô ấy.
Hứa Vãn Tinh từ tiệm về nhà, vừa vào đã nhìn thấy tấm thiệp màu vàng đặt trên bàn. Cô tò mò cầm lên mở ra xem.
“Trân trọng kính mời ngài tham dự tiệc đính hôn của con gái nhỏ nhà tôi, vô cùng cảm kích.”
“Em có muốn đi không?”
Bách Nạp Tư từ phía sau ôm lấy eo cô, cúi đầu tựa vào cổ cô, nhẹ nhàng ngửi ngửi tóc cô.
Hứa Vãn Tinh vừa đổi dầu gội mới, hương thơm thoang thoảng rất dễ chịu. Anh không nhịn được, khẽ dụi thêm mấy cái.
Cô lật qua lật lại tấm thiệp, lắc đầu:
“Loại tiệc này thì toàn là đến cho có mặt thôi. Trọng điểm căn bản đâu phải đính hôn, chẳng qua là mấy anh dùng để giao lưu, luân chuyển lợi ích mà.”
Giọng điệu đầy bất mãn của cô khiến Bách Nạp Tư bật cười.
“Em không đi thì anh làm sao có bạn nữ* đây? Vãn Tinh nỡ để đến lúc đó cả hội trường chỉ có mình anh lẻ loi một mình sao?”
(*Người đồng hành trong mấy yến tiệc ấy, không nhất định phải là bạn gái)
Hứa Vãn Tinh xoay người trong lòng anh, đưa tay bóp nhẹ gương mặt anh.
“Vậy trước đây anh đi dự tiệc thì không cần bạn nữ à?”
Bách Nạp Tư cau mày suy nghĩ một lát. Thật ra anh rất ít khi tham gia những buổi tiệc kiểu này. Nếu có đi, bên cạnh nhiều lắm chỉ có Tiểu Sách theo cùng, ngoài ra chẳng có ai khác.
“Không có.”
Anh trả lời dứt khoát.
……
“Bộ này cũng không được sao?”
Hứa Vãn Tinh mệt mỏi mở miệng. Cô thật sự sắp kiệt sức rồi. Từ khi đồng ý đi dự buổi tiệc đó cùng Bách Nạp Tư, cô đã phải thử không biết bao nhiêu bộ lễ phục.
“Cục cưng à, mấy bộ này đều không tôn được em. Nếu không phải thời gian gấp quá, lẽ ra nên để tổng giám đốc Bách tìm người thiết kế riêng cho em một bộ.”
Hứa Vãn Tinh vừa định nói thì bị một giọng nói rạng rỡ cắt ngang.
“Sao thế này?”
Cô quay đầu, nhìn thấy Bách Quân Tâm mang giày cao gót bước tới, lập tức như nhìn thấy cứu tinh.
“Chị Quân Tâm, em có thể không thử nữa không?”
Bách Quân Tâm đưa tay chạm nhẹ lên môi cô. Móng tay sơn màu đỏ đậu khấu càng làm gương mặt Hứa Vãn Tinh thêm nổi bật.
“Không được đâu Vãn Tinh. Đều là lỗi của Bách Nạp Tư cả. Để chị giúp em tìm vài bộ lễ phục đặt riêng. Sau này mỗi quý sẽ có người mang lễ phục đến tận nhà cho em. Nhưng bây giờ thì……”
Ngón tay cô ấy lướt qua mái tóc Hứa Vãn Tinh.
“Trước tiên, chọn một bộ em thích đã nhé.”
Cuối cùng, Hứa Vãn Tinh chọn một chiếc lễ phục dạ hội tương đối giản dị. Dù sao đây cũng là tiệc đính hôn của người khác, ăn mặc quá rực rỡ thì chẳng khác nào lấn át chủ nhà.
Nhà tạo mẫu khoa trương kêu lên một tiếng:
“Trời ơi Vãn Tinh, em đúng là con cưng của thời trang đấy. Đây là lần đầu tiên chị thấy có người mặc được bộ lễ phục này đẹp đến vậy nha.”
“Em đúng là thiên sứ giáng trần……”
“Được rồi, được rồi.”
Hứa Vãn Tinh yếu ớt lên tiếng: “Đã chọn xong váy thì em có thể về được chưa ạ?”
Đan Ni lắc đầu, vẻ mặt đầy trách móc:
“Còn phải làm tạo hình nữa chứ. Tối nay đã phải dự tiệc rồi, không làm tạo hình thì chắc chắn không kịp.”
Hứa Vãn Tinh dựa trán vào cửa, giọng nói cũng run run theo:
“Thật ra… cũng đâu phải nhất định phải đi.”
Mãi đến chạng vạng, mọi thứ mới thu xếp xong. Hứa Vãn Tinh nhìn người trong gương, bỗng cảm thấy có chút xa lạ.
Trang điểm sắc sảo, kiểu tóc được thiết kế tỉ mỉ khiến cô trông như một quý cô danh giá, quen thuộc với mọi buổi tiệc xa hoa.
“Rất đẹp.”
Không biết từ lúc nào, Bách Nạp Tư đã đứng phía sau. Hai tay anh chống lên lưng ghế, ánh mắt trong gương đối diện với cô.
Đan Ni rất tinh ý rời đi. Bách Quân Tâm bật cười khẽ:
“Buổi tối nhớ đừng đến muộn.”
Trước khi đi còn tốt bụng đóng cửa lại.
Hứa Vãn Tinh chỉ vào chiếc vòng cổ trên cổ và chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay, do dự hỏi:
“Có phải hơi khoa trương không anh?”
“Không đâu em.”
Giọng Bách Nạp Tư khi mở miệng có chút khàn.
“Những buổi tiệc kiểu này chủ yếu là để kết giao quyền quý. Ít ai thật sự đặt tâm trí vào bữa tiệc lắm. Cứ thả lỏng đi, lát nữa Bách Quân Tâm cũng sẽ có mặt. Nếu không quen thì đi tìm chị ấy nhé.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu. Khi nghiêng đầu, cô vô tình cọ nhẹ lên gương mặt anh.
Bách Nạp Tư: “……”
Hứa Vãn Tinh nhanh hơn anh một bước:
“Hôm nay trang điểm lâu lắm, không được hôn đâu á.”
Bách Nạp Tư bị nhìn thấu ý đồ cũng chẳng hề xấu hổ. Anh nắm lấy tay cô, cúi xuống cắn nhẹ một cái.
“Kết thúc rồi hôn.”
Hứa Vãn Tinh ngồi ở hàng ghế sau, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe lướt qua không ngừng. Lễ phục hở lưng, lớp vải dán sát da khiến cô hơi ngứa ngáy.
Trớ trêu là chỗ đó lại nằm ngoài tầm với.
Bách Nạp Tư ngồi bên cạnh, đôi chân dài gập lại, tập trung nhìn màn hình máy tính. Trên sống mũi anh là cặp kính gọng vàng mảnh.
Hứa Vãn Tinh hiếm khi thấy anh đeo kính. Phải thừa nhận, đàn ông khi nghiêm túc làm việc quả thật mang một sức hút rất khác… rất có phong vị.
Cô không nhịn được mà cười thầm.
Bách Nạp Tư nghe thấy động tĩnh, ngước mắt nhìn sang:
“Sao vậy?”
“Không có gì.”
Hứa Vãn Tinh hỏi: “Anh bị cận à?”
Bách Nạp Tư một tay đẩy nhẹ gọng kính, đóng máy tính rồi tiện tay đặt kính vào khe bên cạnh.
“Không có độ.”
À, đeo làm màu à. Hứa Vãn Tinh tỏ vẻ hiểu rồi. Đúng là tiêu chuẩn của tổng tài bá đạo nha.
Cô chợt nhớ đến một đoạn video khá sến từng xem. Người đeo kính khi hôn luôn phải tháo kính ra. Lâu dần, động tác tháo kính dường như trở thành một dấu hiệu báo trước cho nụ hôn mà cả hai đều ngầm hiểu.
Thấy cô nhìn chằm chằm vào cặp kính, Bách Nạp Tư hỏi:
“Em thích à?”
“Không có.”
Hứa Vãn Tinh lập tức quay đi.
“Còn chưa tới sao?”
Tiểu Sách đáp từ ghế trước:
“Sắp rồi ạ. Đoạn này hơi kẹt xe, nhưng chắc chắn sẽ tới trước khi tiệc bắt đầu.”
……
Hứa Vãn Tinh kéo váy, chuẩn bị xuống xe thì Bách Nạp Tư đưa tay vén gọn tóc mái bên má cô ra sau.
“Lát nữa nếu không quen thì đi tìm Bách Quân Tâm nhé, nhớ chưa?”
Hứa Vãn Tinh gật đầu.
Cửa xe vừa mở, ánh đèn flash lập tức loé lên. Đối diện với ống kính phóng viên, Hứa Vãn Tinh sững lại trong chớp mắt, rồi nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm.
Chủ nhân của buổi tiệc đính hôn đang đứng ở cửa, vừa thấy Bách Nạp Tư đến liền vội vàng tiến lên đón tiếp.
“Giám đốc Bách, đã lâu không gặp.”
Bách Nạp Tư khẽ gật đầu đáp lễ.
“Vị này là…?”
Thấy chủ đề chuyển sang mình, Hứa Vãn Tinh cứng đờ cả người, nụ cười xã giao trên môi suýt chút nữa là không duy trì nổi. Như để trấn an, Bách Nạp Tư khẽ vỗ nhẹ vào eo cô, rồi kéo cô sát vào lòng mình.
Anh thản nhiên giới thiệu: “Vợ tôi.”
Người đối diện sững sờ trong giây lát, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười nói: “Giám đốc Bách và phu nhân quả đúng là một đôi trời sinh.”
Khi hai người lướt qua, Hứa Vãn Tinh đột nhiên nghe thấy vài tiếng xì xào bàn tán nhỏ: “Bách Nạp Tư kết hôn từ bao giờ thế? Trông cô ấy không giống người trong giới kinh doanh, chẳng lẽ là kết hôn bí mật sao?” “Tiếc thật đấy, bữa tiệc hôm nay có không ít tiểu thư nhắm đến anh ta.”
Hứa Vãn Tinh nghe vậy thì không nhịn được, lén véo vào phần thịt mềm bên hông Bách Nạp Tư, nhỏ giọng lầm bầm: “Đúng là đồ đào hoa.”
Bách Nạp Tư thả lỏng cơ bắp, mặc kệ cho cô “trút giận” trên người mình.
Anh lấy một đĩa bánh kem nhỏ từ bàn tiệc đưa cho cô: “Em nếm thử cái này đi.”
Hứa Vãn Tinh xắn một miếng cho vào miệng, ánh mắt cô lập tức sáng rực lên: “Ngon quá!”
Trong bữa tiệc, mọi người nâng ly rượu cười nói rôm rả, còn Hứa Vãn Tinh chỉ đứng yên một chỗ thưởng thức những miếng bánh ngọt mà Bách Nạp Tư đưa tới. Không ít người muốn đến bắt chuyện với Bách Nạp Tư, nhưng khi chạm phải vẻ mặt lạnh lùng của anh, họ lại có chút do dự.
Hứa Vãn Tinh xoa xoa tay. Xung quanh cô và Bách Nạp Tư cứ như có một vùng chân không tách biệt, khiến cô cảm thấy không thoải mái khi có quá nhiều ánh mắt tò mò đổ dồn về phía mình.
“Em đi tìm chị Quân Tâm đây,” cô nói.
Bách Nạp Tư gật đầu, cởi áo khoác vest choàng lên vai cô: “Chắc chị ấy đang ở vườn sau, bên ngoài hơi lạnh đấy.”
Hứa Vãn Tinh kéo sát vạt áo khoác trên vai, gật đầu với anh rồi quay đi. Dư quang thoáng thấy một bóng người quen thuộc ở góc khuất, cô rảo bước đi tới, đứng sau lưng vỗ nhẹ vào vai người đó một cái.
Đồ Nhạc giật bắn người, cả kinh run bắn lên. Đến khi quay đầu lại thấy là Hứa Vãn Tinh, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm: “Vãn Tinh, cô làm tôi sợ muốn chết!”
Hứa Vãn Tinh nheo mắt lại. Chính là để dọa anh đó.
“Anh sao lại ở đây?”
Đồ Nhạc nuốt nốt miếng bánh ngọt trong miệng:
“Chị Quân Tâm thiếu một bạn nam đi cùng nên tôi tới luôn nè.”
“Cô hôm nay thật sự rất xinh à nha.”
Đồ Nhạc giơ ngón tay cái lên, hoàn toàn là khen từ tận đáy lòng.
Hứa Vãn Tinh cố ý làm khó anh:
“Vậy hôm qua tôi không xinh à?”
Thấy Đồ Nhạc luống cuống đến mức như muốn lộ hết tay chân ra gãi đầu , cô không nhịn được bật cười.
“Thôi thôi, tôi đùa anh chút thôi. Tôi đi tìm chị Quân Tâm đây, anh cứ ở đây ăn tiếp đi.”
“Đợi tôi với, tôi cũng đi.”
Đồ Nhạc vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Lần sau tôi không đến nữa.”
“Sao vậy?” Hứa Vãn Tinh hỏi.
Đồ Nhạc bắt đầu than thở không ngớt:
“Họ bàn tán tôi với chị Quân Tâm. Nói tôi là tiểu bạch kiểm được chị ấy bao nuôi, còn bảo mắt chị ấy kém, bao nuôi mà cũng không chọn người đẹp trai.”
“Ý gì chứ.”
“Chẳng lẽ tôi không đẹp trai sao?”
Giọng anh ta đầy uất ức.
Hứa Vãn Tinh liếc nhìn anh một lượt.
Hôm nay Đồ Nhạc mặc một bộ vest xanh đậm, mái tóc xoăn được xử lý gọn gàng, cả người trông như sinh viên mới ra trường. Bị hiểu lầm thành “nam sủng” cũng không phải chuyện quá khó hiểu.
“Rất đẹp trai.”
“Vậy so với Bách Nạp Tư thì sao?” Đồ Nhạc hỏi ngay.
Hứa Vãn Tinh khựng lại một chút, rồi chậm rãi nói:
“Anh nhất định phải… tự chuốc lấy nhục vậy sao?”
Đồ Nhạc nghiêm mặt:
“Chúng ta tuyệt giao.”
Khu vườn hoa về đêm hơi lạnh. Hứa Vãn Tinh kéo chặt áo vest lại.
Cô nhìn thấy chị Quân Tâm đang ngồi dưới chiếc xích đu, vừa định bước tới thì nghe thấy hai giọng nói gấp gáp.
Rõ ràng là đang cố tình hạ thấp âm lượng.
Tai Hứa Vãn Tinh lập tức dựng lên.
Một giọng nam mang theo tức giận:
“Sao em lại tới đây? Không biết lát nữa anh đính hôn sao?”
Ồ.
Mắt Hứa Vãn Tinh sáng lên.
Nghe có mùi “dưa” rồi đây.
Cô giơ tay ra hiệu cho Đồ Nhạc dừng lại. Hai người lén lút nép sau bụi cây.
Người phụ nữ bị quở trách rõ ràng rất tủi thân, giọng nói lẫn tiếng nức nở, nhưng lời nói ra lại đầy kiêu ngạo.
“Anh chẳng phải nói anh với cô ta chỉ là quan hệ hợp tác thôi sao? Bây giờ sắp đính hôn rồi, vậy tôi thì sao chứ?”
“Tiếp tục làm kẻ thứ ba cho anh à?”
Người phụ nữ hừ lạnh một tiếng:
“Rốt cuộc ai mới là kẻ thứ ba? Anh nói xem, nếu em nói rõ sự thật với cô Triệu kia, cô ta còn chịu liên hôn với anh không?”
Người đàn ông bực bội đi vòng vòng tại chỗ, cuối cùng đấm mạnh vào tường, giọng đầy bất mãn:
“Anh đã nói rồi, anh đính hôn với cô ta chỉ vì cần Triệu thị hỗ trợ tài chính. Chờ tiền vào tay, anh sẽ đá cô ta ngay mà.”
“Hy vọng là vậy.” Người phụ nữ xoa bụng, giọng trở nên mềm hẳn, “Bé yêu à, con nói xem có nên tin mấy lời quỷ quái của ba con không?”
“Cô mang thai rồi?” Trong mắt người đàn ông thoáng lóe lên một tia u ám, nhưng khi người phụ nữ nhìn sang, anh ta lập tức đổi sang vẻ mặt dịu dàng.
Dưới ánh trăng, Hứa Vãn Tinh nhìn mà say sưa. Diễn xuất kiểu này, đúng là đủ trình đi tranh Oscar rồi.
Hai người kia nói một lúc chẳng hiểu sao lại lao vào hôn, dính chặt lấy nhau. Đồ Nhạc nuốt khan một cái, xấu hổ gãi đầu, hạ giọng nói:
“Chúng ta đi thôi.”
Hai người khom lưng rời đi. Đến khi đã cách xa chỗ đó, Hứa Vãn Tinh mới thở phào một hơi, quay sang nhìn Đồ Nhạc, cả hai đều không nhịn được bật cười.
Hứa Vãn Tinh nói:
“Anh thấy chúng ta như vậy có tính là vô tình nghe lén bí mật hào môn không?”
Đồ Nhạc đáp:
“Nghe đối thoại thì người đàn ông đó là chú rể hôm nay à?”
Hứa Vãn Tinh gật đầu:
“Anh nói xem, cô Triệu kia có biết vị hôn phu của mình sắp vui vẻ nhận làm cha không?”
Đồ Nhạc nhún vai:
“Ai mà biết được. Nhưng mấy chuyện kiểu này trong hào môn chắc cũng không hiếm đâu. Tôi nghe chị Quân Tâm nói, cô Triệu kia cũng…”
Hứa Vãn Tinh lập tức hứng thú:
“Cô ta làm sao?”
Đồ Nhạc chột dạ liếc nhìn xung quanh:
“Cô ta có mấy đời bạn trai bên ngoài, mà còn chưa chia tay hẳn đâu.”
Hứa Vãn Tinh:
“Wow.”
Bách Quân Tâm thình lình thò đầu ra từ phía sau, giọng âm trầm:
“Hai người đứng đây lẩm nhẩm cái gì thế?”
Cả hai giật mình, quay đầu thấy là Bách Quân Tâm thì đồng loạt vỗ ngực.
Bách Quân Tâm khoanh tay:
“Tôi đáng sợ đến vậy sao?”
“Nói đi, hai người vừa làm chuyện gì mờ ám?”
Nghe Đồ Nhạc kể lại, Bách Quân Tâm tỏ ra như đã quá quen với mấy chuyện này.
“À, tên đàn ông đó trăng hoa có tiếng. Cô Triệu cũng đang mang thai, cha đứa bé là ai thì không biết. Đúng lúc công ty của anh ta đứt chuỗi tài chính, cần tiền gấp, thế là vui vẻ nhận làm cha. Hai bên vừa khéo lợi dụng lẫn nhau.”
Hứa Vãn Tinh:
“……”
Thế giới của người giàu đúng là phức tạp thật.
Gió nổi lên, Bách Quân Tâm xoa xoa cánh tay, khoác vai Hứa Vãn Tinh:
“Thôi vào trong đi, bên ngoài lạnh rồi.”
Vừa bước vào đại sảnh, Hứa Vãn Tinh đã thấy trước mặt Bách Nạp Tư vây quanh một vòng người. Ai nấy đều cầm ly rượu, cười nói rôm rả.
Gương mặt Bách Nạp Tư ban đầu khá lạnh, nhưng khi nhìn thấy Hứa Vãn Tinh, thần sắc mới dịu đi đôi chút.
Nhận ra sắc mặt anh ta khá hơn, một đối tác nhìn theo ánh mắt của Bách Nạp Tư, thấy Hứa Vãn Tinh đang trò chuyện cùng Bách Quân Tâm.
“Vị kia là…?”
Bách Nạp Tư đáp ngắn gọn:
“Vợ tôi.”
Mọi người trong lòng chấn động, nhưng trên mặt không để lộ, lập tức nâng ly chúc mừng:
“Chúc tổng giám đốc Bách và phu nhân tình cảm ngày càng khăng khít.”
Bách Nạp Tư lần lượt đáp lại, nhấp một ngụm rượu, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn dán chặt lên người Hứa Vãn Tinh.
“Tổng giám đốc Bách, mảnh đất ở ngoại ô kia… Cảnh Dực có ý định gì không a?”
Bách Nạp Tư cười mà không đáp, chỉ lắc nhẹ ly rượu:
“Lời này của tổng giám đốc Hoàng là có ẩn ý sao?”
Tổng giám đốc Hoàng xoa cái bụng bia, cười hề hề, ánh mắt tinh ranh lộ rõ.
“Nếu tổng giám đốc Bách đã có ý định, vậy tôi không tham gia đấu thầu nữa đâu.”
Bách Nạp Tư bình thản đáp:
“Cảnh Dực hiện tại vẫn đang quan sát.”
Một tiếng thủy tinh vỡ vang lên. Bách Nạp Tư ngẩng đầu nhìn sang, lại không thấy bóng dáng Hứa Vãn Tinh đâu, ngay cả Bách Quân Tâm và Đồ Nhạc cũng biến mất.
Anh khẽ nhíu mày.
Bách Nạp Tư bước nhanh tới. Người phục vụ đang cúi người dọn mảnh vỡ thủy tinh dưới đất, vừa ngẩng đầu lên đã thấy gương mặt sa sầm của anh, lập tức bị dọa cho giật mình.
Bách Nạp Tư hỏi:
“Những người vừa rồi ở đây đâu rồi?”
Người phục vụ vội đáp:
“Trong đó có một vị làm vỡ ly, bị thương ở tay nên đã vào phòng khách để xử lý vết thương rồi ạ.”
Bách Nạp Tư rút điện thoại ra, gửi ngay một tin nhắn cho Hứa Vãn Tinh.
Lúc này, Hứa Vãn Tinh đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nghiến răng nhìn vết thương trên lòng bàn tay. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, cô không kịp tránh.
Đồ Nhạc đứng bên cạnh lải nhải không ngừng:
“Chết rồi, chết rồi, nếu để Bách Nạp Tư biết, chắc chắn anh ta sẽ mắng chết tôi mất.”
Hứa Vãn Tinh nhe răng nhăn mặt, nhìn Bách Quân Tâm đổ cồn lên lòng bàn tay mình. Cơn đau khiến cô giật tay lại, nhưng lập tức bị Bách Quân Tâm giữ chặt.
“Chịu một chút, sắp xong rồi.”
Hứa Vãn Tinh hít một hơi:
“Anh ấy mắng anh làm gì chứ?”
Đồ Nhạc than thở:
“Tôi có trách nhiệm bảo vệ em với chị Quân Tâm, kết quả giờ cả hai người đều bị thương rồi.”
Bách Quân Tâm tùy tiện lau vết máu trên bắp chân, nghe vậy thì cười khẩy:
“Sợ cái gì? Có tôi ở đây, nó còn dám đánh cậu chắc?”
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Ba người nhìn nhau, nhưng không ai đứng dậy mở cửa.
Bách Nạp Tư đứng ngoài cửa:
“……”
Vết thương trên lòng bàn tay Hứa Vãn Tinh đã được băng bó xong. Bách Nạp Tư không nói gì, chỉ đưa tay nhẹ nhàng v**t v* lớp băng gạc.
“Lễ đính hôn sắp bắt đầu rồi, xuống dưới thôi.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu. Cô bị anh nắm lấy cổ tay, kéo đi xuống lầu.
Trai xinh gái đẹp đi đến đâu cũng dễ dàng thu hút ánh nhìn, huống chi Bách Nạp Tư còn là ông chủ đang rất được chú ý.
Hứa Vãn Tinh cảm nhận rõ những ánh mắt dò xét từ bốn phía, có chút không quen. Bách Nạp Tư nghiêng đầu, ghé sát tai cô nói nhỏ:
“Lần sau mấy buổi tiệc kiểu này, chúng ta không cần đến nữa.”
Trên sân khấu, đôi tân nhân nhìn nhau mà lòng dạ mỗi người một hướng, đến cả lúc trao nhẫn cũng lơ đãng. Dưới khán đài, khách mời phần lớn cúi đầu xem điện thoại, hoặc thì thầm trò chuyện với người bên cạnh.
Đúng lúc này, biến cố bất ngờ xảy ra.
Một người đàn ông bất ngờ lao thẳng lên sân khấu. Hai mắt anh ta đỏ ngầu, quần áo xộc xệch, dáng vẻ chật vật không chịu nổi.
Tốc độ quá nhanh, bảo vệ không kịp ngăn lại.
Sắc mặt Triệu Lệ lập tức thay đổi. Cô còn chưa kịp phản ứng thì người đàn ông kia đã nhe răng, đôi tai u ám vọt ra từ mái tóc, cái đuôi phía sau cũng sốt ruột quẫy mạnh.
“Cô muốn kết hôn với hắn sao? Vậy con của chúng ta thì sao đây?!”
Dưới sân khấu lập tức vang lên một tràng ồ lên kinh ngạc. Dù chuyện này ai cũng ngầm hiểu trong lòng, nhưng bị lôi thẳng ra nói trước bàn dân thiên hạ thế này thì vẫn quá k*ch th*ch. Không ít người ôm tâm lý xem kịch hay, ánh mắt đầy hứng thú.
Triệu Lệ mặt mày tái mét, đưa tay gom lại tóc, gắt giọng:
“Bảo vệ đâu? Các người làm ăn kiểu gì vậy? Để người không liên quan xông vào đây?”
Đám vệ sĩ mặc đồ đen vội vàng lao lên định khống chế người đàn ông kia, nào ngờ anh ta đột nhiên bộc phát, xoay người kéo Triệu Lệ vào lòng. Móng vuốt sắc bén đặt ngay trên cổ cô, gào lên giận dữ:
“Đừng lại gần!”
Một vệt máu mảnh rỉ ra trên cổ Triệu Lệ. Cảm nhận được cơn đau, cô ta chẳng còn màng thể diện, hoảng loạn cầu xin:
“Lý Bân, tôi sai rồi, anh thả tôi ra được không?”
Người đàn ông gầm lên, cánh tay siết chặt cổ cô:
“Cô đã nói sẽ ở bên tôi cả đời!”
Lần này Triệu Lệ thật sự sợ hãi. Người đàn ông này là cô ta mua từ phòng thí nghiệm, thấy ngoại hình không tệ nên giữ lại bên cạnh làm bạn giường. Còn chuyện ở bên nhau cả đời?
Ha. Trên giường ai mà chưa từng nói mấy lời đó?
Có người lén báo cảnh sát. Triệu Lệ bị bắt cóc ngay tại chỗ, còn vị hôn phu của cô ta thì đã bỏ chạy từ khoảnh khắc người đàn ông kia xông lên sân khấu.
Hứa Vãn Tinh bị Bách Nạp Tư ôm chặt trong lòng, chỉ nhìn được đại khái tình hình. Ánh mắt Bách Nạp Tư lạnh băng, thần sắc cũng trở nên vô cùng khó coi.
Hành động của người đàn ông kia rõ ràng không bình thường, giống như vừa dùng thuốc. Con ngươi đỏ rực, đáng sợ đến mức khiến người ta rùng mình.
Bách Nạp Tư trầm giọng:
“Vãn Tinh, em nhìn mắt hắn đi.”
Hứa Vãn Tinh ngước lên. Con ngươi của người đàn ông kia run rẩy dữ dội, trong khoảnh khắc nào đó tách ra rồi hợp lại, sau đó lại co rút thành một điểm.
Nhưng bản thân anh ta dường như không hề nhận ra sự thay đổi ấy, vẫn điên cuồng vung dao, ép mọi người lùi lại.
Hứa Vãn Tinh khẽ nói:
“Mắt hắn giống Chu Sát.”
Bách Nạp Tư gật đầu:
“Anh nghi ngờ Tống Viễn đã tiêm máu của Chu Sát cho những người này, nên họ mới mang đặc tính của Chu Sát.”
“Trước đó chúng ta lần theo Chu Sát đã có chút manh mối. Còn Tống Viễn… anh nghi ông ta vẫn đang tiếp tục thí nghiệm trên cơ thể người.”
Hứa Vãn Tinh vừa mở miệng:
“Vậy…”
Bách Nạp Tư không động thanh sắc, lặng lẽ dịch chuyển về phía cửa. Người đàn ông kia quay lưng về phía họ, hoàn toàn không chú ý đến động tác của anh.
Giữa đám đông hỗn loạn, có một người vẫn luôn đứng lạnh lùng quan sát. Hứa Vãn Tinh cảm nhận được ánh mắt đó, theo bản năng nhìn sang.
Cả người cô cứng đờ tại chỗ, lạnh buốt từ đầu đến chân. Cô há miệng muốn nói, nhưng lại không phát ra được âm thanh nào.
Là Tống Viễn.
Cách một khoảng khá xa giữa đám đông, Tống Viễn chuẩn xác bắt gặp ánh mắt của Hứa Vãn Tinh, khóe môi khẽ nhếch lên.
Lòng bàn tay Hứa Vãn Tinh lạnh toát. Đồ Nhạc nhận ra sự khác thường của cô, đồng thời cũng nhìn thấy Tống Viễn.
Bách Nạp Tư nhìn chằm chằm Tống Viễn, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
Tống Viễn vòng qua đám đông hỗn loạn, dừng lại trước mặt Hứa Vãn
Tinh, giọng nói nhẹ nhàng mà quỷ dị:
“Lâu rồi không gặp, Vãn Tinh.”
Gần như trong tích tắc, Bách Nạp Tư đã đứng chắn trước Hứa Vãn Tinh, sắc mặt u ám đến cực điểm.
Môi Hứa Vãn Tinh khẽ run. Cô chỉ từng nhìn thấy Tống Viễn qua ảnh chụp, giờ phút này ông ta thật sự đứng ngay trước mặt, ngược lại khiến cô có chút không dám nhận.
Cô và Tống Viễn trông rất giống nhau, đặc biệt là đường nét gương mặt. Hứa Vãn Tinh cảm thấy toàn thân lạnh buốt, xung quanh là một mảng hỗn loạn không ngừng chồng chéo, dần trở nên mờ nhạt. Chỉ có hai chữ “Vãn Tinh” từ miệng Tống Viễn là rõ ràng đến chói tai.
Bách Nạp Tư lạnh giọng:
“Cuối cùng ông cũng chịu xuất hiện.”
Tống Viễn lắc đầu, mỉm cười:
“Trước đó thời cơ chưa thích hợp. Bây giờ vừa hay có người mời tôi đến dự tiệc, vậy tại sao tôi lại không đến chứ?”
Tống Viễn… cũng là khách được mời?
Giữa mày Bách Nạp Tư giật nhẹ, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.
Cảnh sát đến rất nhanh, khống chế người gây rối trên sân khấu, ép ngã xuống đất. Triệu Lệ tóc tai bù xù đứng một bên, kích động nói:
“Các anh nhất định phải nhốt hắn cả đời, tuyệt đối đừng thả hắn ra làm hại xã hội!”
Hứa Vãn Tinh khẽ cong môi, giọng lạnh nhạt:
“Xin lỗi, tôi cũng không quen biết ông.”
Sắc mặt Tống Viễn thoáng chốc trở nên khó coi, nhưng ngay giây sau đã khôi phục như thường:
“Không sao.”
Khi cảnh sát đi ngang qua, Bách Nạp Tư còn chưa kịp mở miệng, Tống Viễn đã lên tiếng trước:
“Triệu thị mời tôi đến, vì tôi là nghiên cứu viên của phòng thí nghiệm mà họ hợp tác.”
Bách Nạp Tư nheo mắt, trong đầu nhanh chóng cân nhắc thật giả của câu nói đó.
Hứa Vãn Tinh không nhịn được nắm chặt tay anh:
“Em hơi mệt, chúng ta về nhà trước đi.”
Bách Nạp Tư thu lại suy nghĩ. Sắc mặt Hứa Vãn Tinh tái nhợt đến đáng sợ, anh siết chặt tay cô hơn.
Tống Viễn mỉm cười, không nói gì. Đến khi Hứa Vãn Tinh xoay người rời đi, anh ta mới chậm rãi lên tiếng:
“Vãn Tinh, con thật sự rất giống mẹ con lúc còn trẻ.”
Bước chân Hứa Vãn Tinh không hề chậm lại, cô đi rất nhanh.
Đồ Nhạc đi ngang qua Tống Viễn, nhổ một tiếng đầy khinh miệt. Tống Viễn cũng không tức giận, chỉ cười nhạt:
“Con rết nhỏ, chân cậu mỗi khi trời mưa còn đau không?”
Sắc mặt Đồ Nhạc lập tức trở nên khó coi. Cổ chân của anh, hễ gặp ngày mưa dầm là đau nhức dữ dội — tất cả đều là “ân huệ” mà Tống Viễn để lại.
Trong xe, Hứa Vãn Tinh tựa đầu vào cửa kính, cả người mệt mỏi rã rời.
Bách Nạp Tư vươn tay kéo cô vào lòng, ôm chặt:
“Không sao, có anh ở đây.”
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay anh, mang theo hơi ấm bỏng rát.
Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
