Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Chương 41: Con rắn háo sắc
Hứa Vãn Tinh vội vàng giữ chặt Bách Nạp Tư, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* đỉnh đầu anh. Nhân lúc Tiểu Anh và Phó Chi Án quay sang nếm bánh, cô nhanh tay bế anh ra xa một chút, hạ giọng:
“Anh ngoan ngoãn một chút được không?”
Phó Chi Án đúng là dân chuyên. Món tráng miệng làm ra vừa đẹp mắt vừa ngon miệng. Hứa Vãn Tinh nếm một miếng, tiện tay bẻ một phần nhỏ, đưa cho Bách Nạp Tư đang thò đầu ra khỏi túi.
Tình trạng của Bách Nạp Tư lúc này vẫn chưa ổn định. Hứa Vãn Tinh không muốn chạm mặt Bách Dật thêm nữa, nên sau khi dạo một vòng, thấy không có việc gì quan trọng thì rời đi luôn.
Về đến nhà, cô đặt túi xuống, dặn dò:
“Anh ngoan ngoãn ở đây nhé, em đi tắm một chút.”
Chạy ngược xuôi cả ngày, người dính dấp khó chịu. Hứa Vãn Tinh mở tủ quần áo, chọn một bộ đồ ngủ — là bộ cô mua cùng Lâm Nam trước kia, kiểu đồ đôi bạn thân nhưng chưa từng mặc. Chất liệu tơ tằm mềm mịn, sờ vào rất dễ chịu.
Cô khe khẽ ngân nga, mái tóc buông hờ trên vai. Cúi đầu tháo vòng cổ, thay đồ ngủ, đặt trang sức sang một bên. Khi quay lại, cô phát hiện Bách Nạp Tư đang ngẩng đầu nhìn mình, ánh mắt chăm chú khác thường. Trên chóp mũi anh còn có một vệt đỏ nhạt.
Hứa Vãn Tinh giật mình, vội bế anh lên xem kỹ. Thấy chỉ là chảy máu mũi, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Chảy máu mũi thì…
Khoan đã, rắn cũng chảy máu mũi sao?
Cô lấy giấy lau sạch cho anh. Bách Nạp Tư cọ nhẹ đầu, cổ áo đồ ngủ hơi thấp, khi Hứa Vãn Tinh cúi xuống, ánh mắt anh vừa vặn đối diện.
Ý thức của anh lúc tỉnh lúc mê. Nhưng vào khoảnh khắc này, anh lại rất tỉnh táo. Trước mắt là bờ lưng trắng nõn quen thuộc của Hứa Vãn Tinh, chỉ nhìn thôi mà răng anh đã ngứa ngáy, anh đã từng hôn qua nơi đó, để lại rất nhiều dấu vết thuộc về riêng mình, cho tới bây giờ, trên vai phải của cô vẫn còn những dấu hôn của anh.
Hứa Vãn Tinh đặt anh vào chăn.
“Em đi tắm nhé.”
Ngọn tóc lướt qua đầu anh. Bách Nạp Tư nghiêng đầu, mùi hương của cô càng lúc càng rõ.
Cửa phòng tắm là kính mờ, anh nhìn không rõ, bò từ trên giường xuống. Hứa Vãn Tinh vào vội, không để ý cửa chưa khép hẳn, chỉ hé một khe nhỏ — giống như là chuyên để lại cho anh vậy.
Nước ấm xối xuống, cô nhắm mắt gội đầu, cảm giác mệt mỏi tan đi không ít.
Bắp chân hơi ngứa, cô không để tâm. Bọt xà phòng dính vào mắt, Hứa Vãn Tinh cúi xuống xả nước. Khi mở mắt ra, cô chợt đối diện với Bách Nạp Tư — anh đã bò tới gần, chỉ còn cách một chút nữa.
Hứa Vãn Tinh: “……”
Con rắn háo sắc.
Cô nhấc anh lên, đưa dưới vòi nước rửa nhẹ. Bách Nạp Tư bị xoay đến choáng váng. Hứa Vãn Tinh dí sát vào nhìn anh:
“Lông mi anh dài thật đấy.”
Khoảng cách quá gần. Gương mặt trước mắt còn vương nước. Bách Nạp Tư chớp mắt, có chút muốn l**m cô, muốn vậy nên anh cũng làm vậy.
Vào ngay khoảnh khắc lưỡi rắn chạm vào kia, Hứa Vãn Tinh còn chưa kịp phản ứng thì anh đã trượt khỏi tay cô.
“Ai— cẩn thận!”
Hứa Vãn Tinh còn chưa nói hết câu thì trước mắt đã sáng lên.
Bách Nạp Tư biến trở lại rồi.
Dù vẫn đang ở trạng thái nửa người nửa rắn, nhưng ít ra trông anh tỉnh táo hơn rất nhiều so với lúc chỉ là một con rắn nhỏ.
Chỉ là… hoàn cảnh hiện tại thật sự quá lúng túng.
Một người, một thú nhân, cùng đứng tr*n tr** trong phòng tắm.
Dù đã là vợ chồng, Hứa Vãn Tinh vẫn cảm thấy không quen. Hai người nhìn nhau, nhất thời không ai lên tiếng.
Cuối cùng, Bách Nạp Tư phá vỡ sự im lặng:
“Hay là… tắm cùng nhau đi.”
Hứa Vãn Tinh liếc mắt xuống dưới theo bản năng, rồi như bị bỏng mà vội vàng dời ánh nhìn:
“Anh… đứng vững được không?”
Nửa th*n d*** của Bách Nạp Tư vẫn là đuôi rắn, phải dựa vào tường mới giữ được thăng bằng. Ánh mắt Hứa Vãn Tinh vô tình lướt qua phần đuôi cụt, trong lòng chột dạ:
“Xin lỗi… em không cố ý.”
“Không sao.”
Bách Nạp Tư nói rất nhẹ, “Đồ Nhạc không phải nói rồi sao, có thể mọc lại. Với lại chỗ đó không có dây thần kinh đau, không đau.”
Anh đưa tay, rất tự nhiên gạt mấy sợi tóc ướt dính trên mặt cô ra sau.
“Tắm đi.”
Khoảng cách gần như vậy khiến Hứa Vãn Tinh vẫn chưa quen, đầu óc hơi rối, cô quay người lấy vòi hoa sen.
Bách Nạp Tư chống tường, từng cơn đau âm ỉ từ chỗ đuôi cụt truyền tới, nhưng vẫn trong giới hạn chịu đựng được.
Hứa Vãn Tinh vừa xả nước vừa lẩm bẩm:
“Thật ra là do vòng đuôi của anh không chắc lắm đúng không? Vung có cái là rơi… chẳng lẽ Tiểu Sách cũng thế?”
Bách Nạp Tư: “……”
Thà giả vờ yếu một chút còn hơn.
“Xi—”
Quả nhiên, vừa nghe thấy anh kêu đau, Hứa Vãn Tinh lập tức quay đầu, vẻ mặt lo lắng, hai tay luống cuống không biết đặt vào đâu.
“Làm sao vậy? Đuôi đau à? Có cần tìm bác sĩ không? Hay gọi Đồ Nhạc—”
Lời còn chưa nói hết, cô đã bị nụ hôn chặn lại.
Hứa Vãn Tinh chớp mắt, nhìn thấy gương mặt Bách Nạp Tư ở rất gần. Hàng mi anh khẽ rung, hơi thở hòa lẫn trong làn hơi nước.
Bách Nạp Tư rất biết hôn môi,cô từng trêu anh, hỏi có phải vì kinh nghiệm phong phú nên mới biết cách như vậy không.
Khi đó, Bách Nạp Tư trả lời thế nào, cô đã không nhớ rõ.
Dòng suy nghĩ bị kéo lại khi cô cảm nhận được chuyển động trên đùi. Hứa Vãn Tinh vươn tay đẩy đẩy, ý bảo Bách Nạp Tư một vừa hai phải. Phòng tắm vốn đã đầy hơi nước, có chút oi bức, lại hôn tiếp thì cô sẽ thấy khó thở mất.
Bách Nạp Tư chậm rãi buông cô ra. Ánh mắt anh sâu hơn bình thường, ngón tay vẫn vô thức chạm nhẹ nơi khóe môi cô.
Hứa Vãn Tinh đưa tay vén tóc ra sau, lúc này mới nhận ra… dáng lưng của anh cũng rất đẹp.
Đuôi rắn phía sau vẫn đang tiến lên từng chút một. Cô nhanh tay giữ lại.
Bách Nạp Tư nói, giọng như có chút bất đắc dĩ:
“Xin lỗi Vãn Tinh. Đuôi rắn giống đuôi mèo vậy, đôi khi… không dễ kiểm soát.”
Hứa Vãn Tinh ngẩng lên nhìn anh. Trong mắt anh hoàn toàn không có ý xin lỗi, chỉ là cảm xúc chưa được thỏa mãn thôi.
Cô hơi giật mình trước ánh mắt nồng đậm d*c v*ng đó. Phần vảy mềm ở bụng anh khẽ phập phồng, rõ ràng hơn bình thường.
Không hiểu sao, Hứa Vãn Tinh đột nhiên nhớ tới rất lâu trước đây, lúc cô và Lâm Nam xem mấy tập Thế giới động vật để giết thời gian.
Trong đó có một tập là nói về rắn đuôi chuông.
Trong đoạn phim khi đó có nhắc tới, khi rắn đuôi chuông đực bước vào trạng thái đ*ng d*c, phần đuôi sẽ quấn chặt lấy bạn lữ, coi đối phương là trung tâm bảo vệ tuyệt đối. Trong lúc ấy, bất kỳ sinh vật nào đi ngang qua cũng đều bị xem là kẻ xâm lấn.
Hứa Vãn Tinh bị quấn lại.
Cảm giác đầu tiên là khó thở.
Đuôi của Bách Nạp Tư lạnh hơn da người, trong khi nước ấm vẫn không ngừng xối xuống, hai cảm giác trái ngược chồng lên nhau, khiến đầu óc cô thoáng trống rỗng.
Nước ấm phía trước.Cái lạnh quấn siết phía sau.
Hứa Vãn Tinh bất giác ngửa đầu, mái tóc ướt dính lên vai. Bách Nạp Tư xoa xoa dấu hôn trên vai cô.
Giọng anh thấp đi:
“Ở đây… nhạt rồi.”
Hứa Vãn Tinh hít thở không đều, tiếng nói lẫn trong tiếng nước:
“Ừm…”
Bách Nạp Tư lộ ra răng nanh, cọ cọ ở chỗ đó. Cảm giác lạnh lẽo lướt qua, sau đó là cái hôn ấm áp.
Còn có chút đau đau.
“Đừng cắn mà—”
Bách Nạp Tư nhấc bổng cô lên, đặt lên trên giường, hơi nóng còn chưa tan hết từ phòng tắm khiến gương mặt cô ửng đỏ.
Bách Nạp Tư vốn đã cao lớn, ở trạng thái nửa người nửa rắn, cảm giác áp đảo càng rõ rệt hơn.
Phía dưới đường nhân ngư là lớp vảy sẫm màu, hoàn toàn khác với da người, Bách Nạp Tư dẫn tay cô, một đường đi xuống.
Hứa Vãn Tinh cảm thấy tay nóng tới mức muốn phỏng, theo bản năng muốn rút về, nhưng cổ tay đã bị giữ lại.
Bách Nạp Tư cúi xuống, dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước nơi khóe mắt cô, giọng khàn hẳn:
“Vãn Tinh có thích không?”
“Cái gì…?” Giọng cô có chút nghẹn ngào. Trên chân là vệt đỏ do đuôi rắn ma sát để lại, có chút ngưa ngứa, cô muốn gãi nhưng lại bị đuôi Bách Nạp Tư quấn lấy.
“Cái đuôi.”
Ánh mắt Hứa Vãn Tinh mơ màng, giương mắt nhìn lên thì lại thấy cái đuôi diễu võ dương oai thò tới.
Nhìn kỹ lại, phần đuôi cụt kia vẫn còn hơi… ẩm.
Chỉ cần nghĩ tới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, Hứa Vãn Tinh đã thấy cả người nóng bừng.
Cô dùng cánh tay che mắt, tự thu mình lại như con rùa rụt đầu, quyết định giả chết — câu hỏi của Bách Nạp Tư, cô nhất quyết không trả lời.
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười rất khẽ của anh.
Hứa Vãn Tinh giận dỗi mà nhìn chằm chằm anh.
Không phải cũng chỉ là… cái đuôi thôi sao.
Cô còn chưa kịp nói thêm, Bách Nạp Tư đã đứng dậy rời khỏi phòng.
Hứa Vãn Tinh ngồi một mình trên giường, đầu óc vẫn còn lơ mơ. Trên ga giường loang ra vài vệt nước chưa kịp khô.
Khi anh tiến vào lần nữa, hai mắt Hứa Vãn Tinh rõ ràng sáng bừng lên.
Bách Nạp Tư đứng đó, trên đầu đội một đôi tai mèo, chóp đuôi còn gắn một cái lục lạc. Mỗi bước đi đều vang lên tiếng leng keng rất khẽ.
Hứa Vãn Tinh có chút ngơ ngác mà nhìn anh, mãi đến khi anh tới gần mới hoàn hồn:
“Anh…”
Bách Nạp Tư đưa tay gãi gãi tai, rõ ràng vẫn chưa quen lắm.
“Không phải em thích sao? Như vậy thì sao?”
Bách Nạp Tư cúi người, khoảng cách giữa hai người lại gần hơn.
Tiếng leng keng vang nhẹ trong không khí.
Vang lên cả một đêm.
Hứa Vãn Tinh gần như phải bám vào vai anh mới không rớt xuống giường, khóc không ra nước mắt. Cô thật sự không hiểu Bách Nạp Tư hôm nay rốt cuộc là uống nhầm thuốc gì, tinh thần lại hưng phấn đến mức khó tin.
Cố tình trêu ngươi là, anh lại vô cùng có bản lĩnh, vào mỗi lần cô run rẩy đều có thể có phát hiện mới.
Giọng Bách Nạp Tư khàn nhẹ:
“Vãn Tinh đeo cũng rất đáng yêu nha.”
Đến lúc Hứa Vãn Tinh nhận ra thì đôi tai mèo đã không biết từ lúc nào chuyển sang đầu mình.
Cô cắn nhẹ môi, sợ chỉ cần mở miệng thì giọng nói sẽ không còn bình thường.
Đầu ngón tay siết chặt ga giường. Rốt cuộc mọi chuyện kết thúc lúc nào, cô đã không nhớ rõ.
Chỉ biết rằng cả người mệt đến mức không muốn nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.
Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, Hứa Vãn Tinh cảm giác mình được bế lên. Mùi hương quen thuộc bao quanh, cô nghiêng đầu theo bản năng. Trên cổ vẫn còn dấu vết rất rõ, Bách Nạp Tư đưa tay chạm khẽ, ánh mắt trầm xuống, d*c v*ng rõ ràng vẫn chưa tan đi.
Sau khi đặt cô nằm yên ổn, đuôi rắn dần biến mất, thay vào đó là đôi chân thon dài quen thuộc.
Nước lạnh trong phòng tắm xối xuống, Bách Nạp Tư khẽ lắc đầu, để bản thân tỉnh táo lại.
Một lúc sau, giường khẽ lún xuống.
Hứa Vãn Tinh mơ màng hỏi, giọng còn ngái ngủ:
“Mấy giờ rồi?”
Bách Nạp Tư cúi xuống hôn nhẹ lên mí mắt cô, giọng rất dịu dàng:
“Còn sớm, ngủ thêm một chút nhé em.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu, theo bản năng rúc sát vào lòng anh, mũi chân chạm phải đùi anh.
“Anh… biến về rồi à?”
Cô ngáp một cái, giọng kéo dài.
“Ừm.”
Bách Nạp Tư kéo chăn lên cao hơn một chút.
“Ồ…”
Còn chưa tỉnh ngủ, phản ứng của cô chậm rì rì.
“Lát nữa anh có cuộc họp, hai ngày nay công ty tồn nhiều việc, có thể tan làm muộn ấy. Em không cần đợi anh ăn cơm, nếu chán thì lên lầu hai xem phim nhé.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu cho có, kéo chăn che kín người, rất nhanh đã ngủ sâu.
Bách Nạp Tư bật cười khẽ.
Tiếng chuông điện thoại vang lên — là Tiểu Sách.
Anh thu lại nụ cười, giọng trở nên lạnh nhạt hơn.
“A lô.”
“Sếp à, tổng giám đốc tập đoàn Lý thị muốn gặp ngài.”
Bách Nạp Tư xoa nhẹ giữa mày. Trên cổ tay vẫn còn dấu cắn mờ mờ chưa tan.
“Được, cậu sắp xếp thời gian và địa điểm đi, gửi lại cho tôi.”
“Vâng.”
Cúp máy, anh cúi xuống kéo người trong chăn ra một chút, hôn nhẹ lên mí mắt Hứa Vãn Tinh rồi mới rời đi.
Trước khi ra ngoài, Bách Nạp Tư cúi xuống nhặt đôi tai mèo và chiếc chuông nhỏ rơi dưới giường lên.
Động tác tự nhiên đến mức như thể người đêm qua dùng mấy thứ này làm chuyện xấu hoàn toàn không phải là anh vậy.
Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
