Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 52
Gần đến buổi trưa, bốn quản sự của tứ gia lần thứ hai ngồi lại với nhau, chốt danh sách bốn người sẽ đi Bắc Vực.
Phó Cảnh Hiên rốt cuộc vẫn bị xếp vào trong đó. Dù sao thắng bại liên quan đến thể diện triều đình, không thể vì tư tâm cá nhân mà cưỡng ép đổi người khác đi thay.
Đạo lý thì ai cũng hiểu, nhưng Phương Trạch Sinh vẫn không mấy tình nguyện. Nói xong chuyện này, hắn cứ cau mày suốt, khiến Đào Tiên Tri ngay cả thở mạnh cũng không dám, lắp bắp hỏi: "Phó... Phó nhị thiếu gia còn chưa dậy sao?"
Mấy người ngồi trong phòng khách bàn bạc gần một canh giờ, vậy mà Phó Cảnh Hiên từ đầu đến cuối vẫn không lộ diện. Phương Trạch Sinh đáp một tiếng, vừa giúp họ chọn ngày xuất phát. Đội ngũ theo Trương đại nhân đã sắp xếp xong xuôi, dù sao cũng là nhiệm vụ Thiên gia giao phó, đường xa vạn dặm, tuyệt đối không thể để mấy người gặp bất trắc trên đường.
Đào Tiên Tri không ngờ Phương Trạch Sinh lại cho hắn ta một tiêu chuẩn danh ngạch. Niềm vui khó nói thành lời hiện rõ trên mặt, không biết giấu đi đâu. Vốn định kéo Phó Cảnh Hiên lại nói chuyện vài câu, nhưng chờ mãi vẫn chẳng thấy người. Hắn ta nói chuyện không hợp với Hồ Nhược Tùng, càng không muốn giao lưu với Liễu nhị nương, còn bảo hắn cười vui vẻ trước mặt Phương Trạch Sinh thì lại càng không thể. Nhịn một lúc lâu, cuối cùng vẫn không kìm được, liền nhìn vết hồng trên cổ Phương Trạch Sinh, buột miệng hỏi vu vơ: "Cổ đại đương gia là bị muỗi cắn à? Ta thấy tím bầm cả rồi, hay là bôi ít thuốc đi?"
Phương Trạch Sinh đang lật hoàng lịch thì khựng lại, theo ánh mắt Đào Tiên Tri sờ lên cổ mình, chợt nhớ tới tối qua Phó Cảnh Hiên ôm chỗ đó vừa cắn vừa l**m rất lâu. Mặt hắn lập tức đỏ bừng, vội "khụ" một tiếng, rũ mắt xuống.
Đào Tiên Tri chưa từng thấy Phương Trạch Sinh như vậy, tròn mắt ngẩn người. Vốn định hỏi Hồ Nhược Tùng xem mình nói sai câu nào, lại thấy Hồ gia chủ cười với hắn ta một nụ cười đầy ẩn ý, rồi chủ động đứng dậy rời phòng khách, tìm Hồ Vân Sam để nói chuyện đi Bắc Vực.
Hồ Vân Sam không ngờ chuyện lớn như vậy lại rơi lên đầu mình, vừa căng thẳng vừa kích động. Hiếm khi hắn ta chịu nghiêm túc nghe huynh trưởng nói mấy câu, từng lời từng lời đều là tâm huyết, trong đó còn ngộ ra được đạo lý "trưởng huynh như cha", cảm thấy anh mình hình như cũng không đáng ghét đến thế.
Đêm xuống.
Phó Cảnh Hiên mở mắt ra.
Phương Trạch Sinh đang tựa trên giường lật sách, thấy y tỉnh liền hỏi có đói không.
Phó Cảnh Hiên lắc đầu, xoa xoa phần thắt lưng sau đau nhức, mơ mơ màng màng treo người lên Phương Trạch Sinh. Y ngủ suốt cả ngày, không biết bọn họ bàn bạc ra sao, liền hỏi: "Giờ xuất phát định rồi à?"
Phương Trạch Sinh đáp: "Ngày mai giờ Thìn."
Dù Phó Cảnh Hiên nói không đói, Phương Trạch Sinh vẫn bưng tới đầu giường một bát cháo trắng, múc một muỗng đút vào miệng y, cho y lót dạ.
Phó Cảnh Hiên chậm rãi nuốt xuống, rồi nheo mắt ngáp một cái: "Vậy hai ngày này mình đừng làm gì hết."
"Hả?"
"Cứ ôm nhau thế này, đi đâu cũng không cần."
Phương Trạch Sinh đặt bát cháo xuống, vuốt tóc y. Trong lòng hắn cũng đang nghĩ vậy, hôm nay đã tạm gác rất nhiều việc trong tay, định ở bên Phó Cảnh Hiên.
Phó Cảnh Hiên nói: "Đợi ta trở về, quán trà bên này chắc cũng mở lại rồi nhỉ?"
Phương Trạch Sinh:
"Ừ, rất nhiều chưởng quầy mặt tiền đã tìm về, chờ đầu xuân sang năm cùng khai trương."
Phó Cảnh Hiên lại hỏi: "CKĩ thuật ép bánh trà Điêu Liên có chỉnh sửa mới không?"
Phương Trạch Sinh đáp: "Chuyện đó ta đã nói với Mã lang rồi, đợi các ngươi đi sẽ thử nghiệm vài phương án mới."
Phó Cảnh Hiên tiếc nuối: "Vậy chẳng phải ta không được nếm miếng trà mới đầu tiên sao?"
Phương Trạch Sinh nói: "Yên tâm, bánh trà đầu tiên ép ra, ta sẽ giữ lại cho ngươi."
Phó Cảnh Hiên cười khúc khích hai tiếng, cười rồi lại không cười nữa: "Lúc ta thay Song nhi gả vào Phương gia, đã nghĩ là từ nay không thể cùng ngươi ra ngoài nữa. Nếu khi đó ngươi mặt lạnh đuổi ta đi, ta cũng sẽ mặt dày không chịu đi. Dù sao ngươi bây giờ cũng không đánh lại ta, ta cứ lì ở đây, ngươi cũng chẳng làm gì được ta."
Ánh mắt Phương Trạch Sinh dịu xuống: "Từ đó về sau, chỉ có lúc ngươi muốn rời đi, chưa bao giờ có lúc ta muốn đuổi ngươi."
Phó Cảnh Hiên nhíu mày, xoay người ngồi lên đùi hắn, bốn mắt nhìn nhau: "Ta muốn rời khỏi ngươi khi nào? Trên đời này chẳng có ai giống ta, lúc nào cũng chỉ muốn dính sát bên ngươi."
Phương Trạch Sinh nhìn đôi mắt chân thành kia, có chút không chống đỡ nổi, định nghiêng đầu tránh đi, lại bị Phó Cảnh Hiên nắm cằm: "Phương Trạch Sinh, ngươi cười với ta thêm lần nữa được không? Giống như lần đầu ta gặp ngươi vậy, ngươi đứng trong gió núi, cười với ta."
Phương Trạch Sinh do dự một lúc lâu, rồi chiều theo mà cong cong khóe mắt.
Nụ cười ấy so với khi xưa vẫn có khác, không còn ngây thơ thuần túy, mà đã qua năm tháng lắng đọng, tràn đầy yêu thương.
Phó Cảnh Hiên hôn hắn, bướng bỉnh nói như ngày đó: "Ngươi tên gì?"
"Phương Trạch Sinh."
"Vì sao ngươi cười với ta?"
Phương Trạch Sinh phối hợp đáp: "Ta muốn cười thì cười. Không muốn cười thì không cười."
Phó Cảnh Hiên nói: "Phương gia đại công tử đoan chính giữ mình, cả ngày treo gương mặt tuấn tú chưa từng cười. Hôm nay ngươi cười với ta thế này, nhất định là có mưu đồ. Nói đi, ngươi muốn làm gì?"
Phương Trạch Sinh cười, ôm y vào lòng, trong mắt dường như giấu những đốm tinh quang: "Nếu ta nói ra, ngươi sẽ đồng ý chứ?"
"Đương nhiên."
"Vậy ta muốn cùng ngươi thiên trường địa cửu, vĩnh viễn ở bên nhau. Có được không?"
"Được."
Hai ngày sau.
Đội ngũ Thiên gia đến trước cổng lớn Phương trạch.
Đào Tiên Tri không thể quay về Đào gia, đành sai người gấp rút đưa một phong thư cho Đào lão tiên sinh, báo cáo hành trình. Hồ Vân Sam căng thẳng vô cùng, lần trước hắn ta thắng Lâm gia chủ hoàn toàn nhờ Phương Trạch Sinh chỉ điểm kỹ thuật điểm trà, lần này không ai giúp, chỉ có thể dựa vào bản lĩnh của mình, chủ động nhờ Hồ Nhược Tùng chỉ dạy vài câu mới tạm yên tâm. Bồ Lăng tuy còn nhỏ, nhưng vốn là người Phó gia, lại quen biết Phó Cảnh Hiên, nên cũng không sợ bị ức h**p. Bên Liễu nhị nương thì bận rộn khắp nơi, vừa hâm mộ vừa đỏ mắt, may cho bốn người mỗi người một bộ y phục mới, chúc họ cờ mở thắng lợi, mã đáo thành công.
Giờ Thìn đã đến.
Phó Cảnh Hiên đội một cây trâm gỗ thỏ ngọc, mặc trường bào điểm thúy, từng bước từ Phương trạch đi ra.
Y không cho Phương Trạch Sinh tiễn, chỉ sợ đến lúc nói lời từ biệt sẽ không nỡ, chuyến đi này xa nhà, chưa biết ngày về.
Thủ lĩnh đội ngũ thấy mọi người đã đến đủ, liền dặn thuộc hạ vén màn xe ngựa.
Hôm nay thời tiết rất tốt, nắng rực rỡ.
Đợi mọi người lên xe, thủ lĩnh cũng xoay người lên ngựa, quát lớn một tiếng: "Xuất phát!"
Xe ngựa lộc cộc chạy về hướng bắc, tiến về cửa thành Sở Châu.
Phó Cảnh Hiên ngồi trong xe nghe Đào Tiên Tri thao thao bất tuyệt, tiện tay vén màn xe nhìn phố xá Sở Châu buổi sáng. Trời càng ngày càng lạnh, vậy mà hàng quán ven đường không giảm mà còn đông hơn, quầy mì hoành thánh bốc hơi nghi ngút, tiệm bánh ngọt tỏa mùi ngọt nhè nhẹ. Phía trước có người xách hòm thuốc chạy vội, càng chạy càng nhanh, đụng ngã một chiếc ghế dài của quầy hoành thánh, khiến chủ quầy chửi ầm lên.
Phó Cảnh Hiên định thần nhìn kỹ, người đó lại chính là Trần đại phu từng chữa chân cho Phương Trạch Sinh, Trần Phú.
Từ sau khi Vương Tú Hòa chết, Trần đại phu cũng mai danh ẩn tích. Nghe nói từ Ách thúc biết được mình nhiều năm làm sai chuyện, liền đóng cửa hiệu thuốc, tự trách mà về quê.
Vậy giờ sao lại quay về?
Xe ngựa lướt qua Trần đại phu. Phó Cảnh Hiên hạ màn xe xuống, nghe ông ta như kẻ điên lẩm bẩm: "Có cách cứu rồi! Có cách cứu rồi! Lần này thật sự có cách rồi!"
Rượu Nhạt Pha Trà
Đánh giá:
Truyện Rượu Nhạt Pha Trà
Story
Chương 52
10.0/10 từ 45 lượt.
Truyện Rượu Nhạt Pha Trà
Story
Chương 52
