Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 40
Ngày hôm sau, thành Sở Châu đổ xuống một trận mưa thu.
Thời tiết đột ngột trở lạnh. Những cây quế sau cơn mưa đêm được gột rửa sạch sẽ, cành lá trĩu xuống những mảnh vàng vụn, từng chùm nụ hoa chen chúc chờ ngày nở rộ.
Trong Phương gia, trên bàn đá đặt một chậu sứ trắng đựng nước. Một trắng một đen, hai con cá yến lẩn trốn dưới những chiếc lá sen xanh biếc trong bát, đùa giỡn qua lại, sớm đã thoát khỏi nguy hiểm.
Ách thúc từ sớm đã xuống bếp.
Tam Bảo theo ông bận rộn một hồi, đến khi mặt trời lên thì chạy vào phòng xách ra một chiếc lồng chim, treo lên cành cây phía trên bàn đá. Cành cây bị lồng chim kéo nghiêng ngả, không chịu nổi sức nặng, rơi xuống hai mảnh lá xanh úa đã ngả vàng, một mảnh rơi vào chậu nước, một mảnh đáp xuống mặt bàn đá.
Phó Cảnh Hiên vẫn còn ngủ, nửa người đè lên người Phương Trạch Sinh, ôm lấy bờ vai hắn.
Trận đại hỏa tối qua đã thiêu rụi toàn bộ tâm huyết của Vương Tú Hòa, cũng phá nát dã tâm của bà ta. Chuyện hóa đơn suy cho cùng chỉ là một mồi lửa. Vương Tú Hòa ở lại Phương gia nhiều năm, vốn đã nuôi lòng xấu xa, chỉ là khi ấy vẫn còn một tia lương tri, còn nhớ Phương gia có ân với mình, không nên đòi hỏi quá mức.
Chỉ là tham- sân - si, trong đó lòng tham là tai họa khó lường nhất.
Bà ta từng ngủ trên tuyết lạnh, tự nhiên không muốn nếm lại cái rét buốt ấy. Bà ta luôn miệng nói không muốn rời khỏi Phương gia, kỳ thực là không muốn rời bỏ giường cao gối ấm, vinh hoa phú quý. Càng nghĩ nhiều, bà ta càng sợ bị Phương gia đuổi đi, thế là dứt khoát làm liều, mượn cơ hội năm đó để tìm cho mình một cái cớ, triệt để chiếm đoạt Phương gia.
Sâu trong nội tâm, có lẽ bà ta vẫn luôn cố tình né tránh chân tướng, muốn dùng hiểu lầm kia để che đậy bộ mặt xấu xí của chính mình.
Phương Trạch Sinh khó khăn mở mắt, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, hốc mắt đau nhức. Hắn giơ tay khẽ chạm vào khóe mắt, từng cơn nhói buốt truyền đến, dường như quanh mắt đã sưng lên.
Hắn ngẩn ngơ hồi lâu, ghép lại ký ức tối qua, hơi nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn Phó Cảnh Hiên đang ngủ.
Khoảng thời gian này hai người ngày đêm ở cạnh nhau, nhưng hắn chưa từng có lúc nào không nghĩ ngợi gì mà chỉ đơn thuần nhìn y như bây giờ. Tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, hắn liền muốn nhìn kỹ thêm chút nữa, xem người trước mắt so với thuở thiếu niên đã thay đổi bao nhiêu.
Dường như có thay đổi, mà cũng dường như không.
Người trước mặt chỉ là rút đi nét non nớt của thiếu niên, đường nét khuôn mặt thêm phần sắc sảo.
Phương Trạch Sinh co các ngón tay lại, dò dẫm chạm vào chóp mũi Phó Cảnh Hiên. Thấy y chưa tỉnh, hắn lại đưa tay v**t v* gương mặt kia.
Hóa ra trên trán nhẵn bóng của người ấy đã có thêm một vết sẹo nhạt. Lông mi cũng có vẻ dài hơn một chút. Khóe mắt xuất hiện hai nếp nhăn rất mờ, người này thích cười như vậy, nếu thêm vài chục năm nữa, e là còn nhiều hơn.
Đúng rồi, nốt ruồi nhỏ cực kỳ kín đáo dưới vành tai đâu?
Phương Trạch Sinh chạm vào tai y, thấy nốt ruồi tròn trịa màu nâu kia vẫn còn ở đó, mới đưa tay lên trán hắn, nhẹ đến mức gần như không chạm, đoán mò: "Bị ngã à?"
"Không phải."
Phó Cảnh Hiên đột nhiên mở miệng trong giấc ngủ, sớm đã nắm lấy cổ tay Phương Trạch Sinh, giữ cho ngón tay hắn dừng lại trên vết sẹo kia.
Y không mở mắt, giọng mơ màng như nói trong mộng: "Lúc đan lồng chim bị dây thép cứa phải, không đau lắm, nhưng để lại sẹo."
Phương Trạch Sinh vốn giật mình, thấy y vẫn chưa mở mắt, các ngón tay đang co lại liền giãn ra, chậm rãi vuốt nhẹ vết sẹo ấy hồi lâu: "Sao ngươi lại tự mình đan lồng chim?"
Phó Cảnh Hiên hừ một tiếng: "Còn không phải Phó Cảnh Nghiệp à. Ngoài mặt không đấu lại ta, liền lén chạy sang sân ta gây chuyện. Năm đó ta vừa mua hai con chim cánh vàng, còn chưa kịp chơi chán, đã bị hắn ta thả mất, còn giẫm hỏng cả lồng chim của ta."
Phương Trạch Sinh thở phào, hỏi: "Vậy Phó Cảnh Nghiệp thì sao?"
Phó Cảnh Hiên nhắm mắt nhíu mày: "Ngươi không nên hỏi tâm trạng ta lúc ấy thế nào sao?"
"Ngươi đương nhiên là không vui."
"Ha." Phó Cảnh Hiên nói, "Không chỉ không vui, lúc đó ta tức đến muốn chết."
Phương Trạch Sinh thấy miệng y nói tức giận, nhưng khóe mắt lại cong lên, cũng giãn mày, hỏi: "Vậy ngươi làm thế nào?"
"Ta cho người đưa hắn ta mấy cuốn đông cung. Đợi lúc hắn ta đóng cửa xem đến đỏ mặt tía tai thì dẫn cha ta tới. Cha ta tuy xử lý chuyện bên ngoài không giỏi, nhưng dạy dỗ Phó Cảnh Nghiệp thì rất có bài bản. Lập tức rút thước đánh hắn ta một trận, còn phạt hắn chép trăm lần kinh trà."
"Nhị nương ngươi biết chuyện, chắc lại ghi hận ngươi?"
"Tất nhiên. Bà ta vốn thiên vị."
"Một giọt máu đào hơn ao nước lã."
"Ừ." Phó Cảnh Hiên nói, "Tuy ta và bà ta không hợp, nhưng cũng hiểu được bà ta. Ai động đến lợi ích của bà ta, người đó chính là kẻ thù. Không thể nói bà ta độc ác, nhiều lắm là không phải người lương thiện thôi." Vừa nói vừa chen sát lại gần Phương Trạch Sinh, "Nhưng người đời này, hơn nửa đều giống bà ta. Ta cũng vậy, nếu không phải Vương thị động đến người trong lòng ta, ta đâu cần phải lặn lội ngàn dặm kéo bà ta xuống ngựa."
Nghe vậy, mặt Phương Trạch Sinh lập tức đỏ lên, cúi đầu rũ mắt, định rút tay về.
Phó Cảnh Hiên buông tay hắn, ngửa mặt lên như người mù hỏi: "Ta mở mắt được chưa?"
Phương Trạch Sinh do dự hồi lâu, đáp một tiếng. Phó Cảnh Hiên vừa mở mắt, liền chạm phải ánh nhìn của hắn.
Im lặng rất lâu.
Phó Cảnh Hiên bò lên người hắn, ngồi trên đầu gối hắn, hỏi: "Chân ngươi thật sự không có chút cảm giác nào sao?"
"Trước đây còn hơi đau nhói, bây giờ thì không."
Phó Cảnh Hiên gật đầu, bắt chước thủ pháp của đại phu, sờ tới sờ lui hai chân hắn. Phương Trạch Sinh không có cảm giác, liền mặc cho y làm bậy, không nói lời nào.
Ai ngờ Phó nhị gia tâm địa không ngay thẳng, càng sờ càng lên trên. Cuối cùng còn muốn sờ tới g*** h** ch*n hắn, thậm chí kéo quần hắn!
Phương Trạch Sinh hoảng hốt, vội dùng hai tay che lại: "Ngươi làm gì vậy?!"
Phó nhị gia nghiêm túc đáp: "Đương nhiên là kiểm tra giúp ngươi, xem chỗ này của ngươi có lên được không."
"Được."
"Hả?"
"Lên được. Không phiền nhị gia lo."
Phó nhị thiếu gia trước nay dễ nói chuyện, thấy hắn không chịu buông tay cũng không ép, nhỏ giọng hỏi: "Lên thế nào?"
"..."
"Là nghĩ ta lên, hay nghĩ người khác lên?"
"..."
"Nếu là nghĩ ta, khi đó ta ra sao? Mặc quần hay không mặc quần?"
Mặt Phương Trạch Sinh vốn đã đỏ, lúc này đỏ đến mức sung huyết, cả cái cổ trắng nõn cũng đỏ theo. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên mấy hình ảnh, vội lắc đầu. Muốn che mắt thì lại sợ hai tay rời khỏi chỗ kia, bị Phó Cảnh Hiên kéo quần.
Trước sau đều không ổn, hắn chỉ đành giận dỗi không nói, trừng mắt nhìn y như trẻ con.
Phó Cảnh Hiên bị bộ dạng này chọc cười "ha ha", cười đến suýt lăn từ giường xuống đất. Phương Trạch Sinh vội chìa một tay đỡ y, rồi lại nghiêm mặt che chặt chỗ kia, hận không thể đào một cái lỗ chui vào, trốn y thật xa.
Đúng lúc này, Ách thúc vội vàng chạy vào từ ngoài cửa. Vừa thấy cảnh trước mắt thì sững sờ, lại không cẩn thận nhìn thấy hai tay Phương Trạch Sinh đang che chỗ nào, lập tức lúng túng tiến cũng không xong, lùi cũng không ổn.
Phương Trạch Sinh vội kéo chăn, quấn cả mình lẫn Phó Cảnh Hiên vào trong, hỏi: "Có chuyện gì?"
Ách thúc muốn cười mà không dám, chỉ đành nhịn, đưa tay chỉ ra ngoài cửa ra hiệu mấy cái.
Phó Cảnh Hiên ở trong chăn ngột ngạt khó chịu, gắng sức chui đầu ra, vừa hay hiểu được ý của Ách thúc.
Y nhìn Phương Trạch Sinh một lúc, rồi bò ra khỏi chăn, xỏ giày, đi tới cửa sổ, mở một cánh.
Ngoài sân, dưới cửa sổ, quỳ một người, váy ngắn màu xanh biếc, sau lưng đeo túi, hai tay nâng một chiếc khăn trắng.
Chính là Thúy Nhi, tỳ nữ thân cận của Vương Tú Hòa.
Phó Cảnh Hiên liếc nàng một cái, rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời trong trẻo buổi sớm, vui vẻ nói: "Phương Trạch Sinh."
"Hả?"
"Hôm nay trời đẹp, chúng ta ra ngoài đi dạo nhé, đạp thu, được không?"
Rượu Nhạt Pha Trà
Đánh giá:
Truyện Rượu Nhạt Pha Trà
Story
Chương 40
10.0/10 từ 45 lượt.
Truyện Rượu Nhạt Pha Trà
Story
Chương 40
