Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 7: Yến tiệc hành cung
Từ khe hở mỏng manh của rèm xe, làn gió ấm mang theo hơi thở cỏ cây núi rừng thổi vào. Chung quanh không còn cảnh ồn ào náo nhiệt như lúc xuất phát từ trong thành, mà chỉ còn tiếng bước chân đều đều cùng tiếng bánh xe lăn trên đường đan xen vang lên.
Ngoài cửa sổ, sắc xanh khoáng đạt dần dần khuất bóng, thay vào đó là con đường lát đá trắng bằng phẳng. Lại đi thêm chừng một nén hương, bánh xe rốt cuộc chậm rãi dừng lại.
Lệ Lan Tâm theo bản năng siết chặt chiếc khăn trong tay.
Đã đến bên ngoài vành đai Đông Sơn, coi như thật sự đã tới hành cung rồi.
Trước đó, ở nhà chờ xuất phát, rồi lúc sắp lên xe ngựa, nàng chưa từng cảm thấy căng thẳng. Nhưng giờ phút này, khi chân chính sắp đặt chân tới hành cung, nàng lại không sao khống chế được sự chần chừ trong lòng.
Nói cho cùng, nàng vẫn chưa từng trải qua những trường hợp thịnh hội như thế này. Nhớ năm mười lăm tuổi gả vào Hứa gia, hôn lễ khi ấy, sau này mới biết là vô cùng giản lược, nhưng đối với nàng lúc bấy giờ, cũng đã là long trọng, xa hoa đến mức choáng ngợp.
Cho đến nay, cảnh tượng lớn nhất nàng từng chứng kiến, cũng chỉ là không khí rộn ràng mỗi dịp ăn Tết trong Hứa phủ. Sau khi thành thân, Hứa Du bệnh nặng, nàng một mực ở bên chăm sóc, chưa từng ra khỏi phủ. Chỉ có một lần, là Hứa Bích Thanh dẫn nàng đi xem các công tử tiểu thư tụ họp đánh mã cầu ven hồ Trường Bích.
Lệ Lan Tâm mím môi, ép mình thả lỏng những ngón tay đang siết chặt chiếc khăn. Bên cạnh, Lê Miên thì hoàn toàn là dáng vẻ lâm đại địch, còn Tỉnh Nhi lại có chút run rẩy, nghé con mới sinh, rốt cuộc vẫn có vài phần không sợ trời không sợ đất, trong nỗi hoảng loạn còn xen lẫn một chút hưng phấn.
“Nhị nãi nãi, mời xuống xe ngựa.” Giọng phu xe bên ngoài vang lên đúng như dự liệu.
Lê Miên đẩy cửa xe bước xuống trước, tiếp đó là Tỉnh Nhi. Phía dưới đã bày sẵn ghế kiệu.
Hai nha hoàn đứng vững dưới đất, Lệ Lan Tâm khẽ nhấc vạt váy, cúi người bước ra khỏi xe. Vừa đưa tay ra, đã được Lê Miên đỡ lấy, thuận thế đặt đôi giày thêu xuống ghế kiệu, nhẹ nhàng h* th*n đứng yên.
Nàng đã rời tướng quân phủ khá lâu, may mà mỗi dịp lễ tết vẫn phải về tụ họp đại gia đình, ngày thường lại thường xuyên bị Trương thị gọi tới dạy dỗ, những lễ nghi quy củ của thế gia năm xưa vẫn chưa quên hẳn.
Lê Miên từng được các nữ sử, bà tử trong kinh thành chỉ dạy, đối với những việc này còn quen thuộc hơn nàng. Còn Tỉnh Nhi đứng bên cạnh, có lẽ vì bầu không khí rõ ràng không còn nhẹ nhõm như ở nhà, tiểu nha đầu lúc này cũng mím chặt môi, đứng thẳng lưng, không dám tùy tiện động đậy.
Xuống xe ngựa rồi, Lệ Lan Tâm ngẩng đầu nhìn. Phía trước các nàng, Hứa Bích Thanh cũng vừa được nha hoàn bà tử đỡ xuống. Ánh nắng ấm đầu xuân chiếu tới, váy lụa rực rỡ tung bay, hoa điền mạ vàng nơi trán sáng rỡ, dung nhan xinh đẹp khiến người khác khó rời mắt.
Tiến thêm phía trước, Trương thị và Trang Ninh Uyên cũng lần lượt xuống xe. Trương thị mang thân phận cáo mệnh, tóc búi song vân, toàn thân khí độ ung dung đoan trang. Trang Ninh Uyên tuy mặc y phục nhã nhặn, nhưng trên thân treo đầy ngọc bội leng keng, dung mạo thanh tú như tranh vẽ.
Ba người đứng cạnh nhau, quả thực là một nhà.
Lệ Lan Tâm cúi đầu nhìn lại váy áo trên người mình, trong lòng chợt do dự, không biết có nên bước tới hay không.
Trương thị quay đầu, khẽ vẫy tay: “Lan Tâm, lại đây.”
Lệ Lan Tâm bước lên, đón lấy nụ cười nhàn nhạt hài lòng của Trương thị, cùng ánh mắt đánh giá đầy chán ghét không hề che giấu của Hứa Bích Thanh.
Trước khi xuất phát, Hứa Bích Thanh đã tốn không ít công sức trang điểm, là người ra khỏi phủ sau cùng. Lệ Lan Tâm thì lên xe trước, vì thế Hứa Bích Thanh đến lúc này mới thấy rõ bộ dạng ăn mặc hôm nay của nàng.
“Nương!” Hứa Bích Thanh oán giận trừng mắt nhìn mẹ ruột, “Người chẳng phải nói sẽ đưa cho nhị tẩu một bộ váy mới sao? Sao lại không chọn màu sắc tươi sáng chút? Lát nữa vào trong, để mấy kẻ không hợp với con nhìn thấy nhị tẩu ăn mặc keo kiệt thế này, con chẳng phải mất mặt đến chết hay sao!”
Nữ nhi mấy nhà Hộ bộ Thị lang, Ngụy Quốc công phủ, Vĩnh Thành bá phủ… từ trước tới nay đều bất hòa với nàng ta, gặp mặt là so bì tranh đua. Nếu để họ thấy nàng ta có một nhị tẩu nghèo kiết xác xơ như vậy, sao có thể không nhân cơ hội mà châm chọc cười nhạo?
Mẫu thân nàng ta làm chuyện gì thế này, chẳng phải tự tay đem mặt mũi nhà mình đưa cho người ta giẫm đạp sao!
Mẫu thân và nhị tẩu quê mùa kia không biết xấu hổ thì thôi, nàng ta Hứa Bích Thanh vẫn còn cần mặt mũi đấy!
Nói xong, Hứa Bích Thanh nghiêng đầu, hếch cằm về phía Lệ Lan Tâm: “Ta có mang theo hòm xiểng, còn dư ra mấy bộ váy áo nữa. Ngươi đi thử xem, nếu mặc vừa thì thay ngay bộ này đi, để ngươi đến đây không phải để chịu khổ…”
“Câm miệng.” Trương thị lạnh giọng cắt ngang, “Nhị tẩu ngươi là người mộc mạc cẩn thận, không ham mê những thứ đồ vật bên ngoài. Ngươi nên thông cảm cho nhị tẩu, học nàng giữ nết thanh nhã, chứ không phải đứng đây nói năng hồ đồ.”
Lệ Lan Tâm vẫn giữ im lặng, giống như Trang Ninh Uyên bên cạnh, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.
Hứa Bích Thanh trợn tròn mắt, không thể tin nổi, chỉ cảm thấy mẹ mình chắc chắn là đầu óc có vấn đề.
Ngày thường ở nhà thì thôi, nhị tẩu này có lên được mặt bàn hay không cũng chẳng sao. Nhưng hôm nay là yến tiệc hành cung đó!
Nàng ta còn định cãi: “Nương, nhưng hôm nay là—”
“Đủ rồi!” Trương thị mất kiên nhẫn phất tay, xoay người đi thẳng, “Càng ngày càng không ra thể thống gì. Ngươi không muốn đi thì cứ ở lại đây, đừng vào trong.”
Dứt lời, bà nhấc bước rời đi, Trang Ninh Uyên theo sát phía sau.
Hứa Bích Thanh đứng tại chỗ dậm chân tức tối, lại hung hăng trừng Lệ Lan Tâm một cái, thầm mắng một tiếng “đầu gỗ ngu xuẩn”, rồi mới vội vàng đuổi theo. Chỉ hai ba bước đã vượt lên trước, khoác lấy tay Trương thị, lại bắt đầu mềm giọng làm nũng.
Chờ Hứa Bích Thanh động thân rồi, Lệ Lan Tâm mới bước đi, theo sau hai mẹ con họ, sóng vai cùng Trang Ninh Uyên.
Càng đi về phía trước, người càng lúc càng đông. Nữ quyến các phủ chen chúc, tỳ nữ bà tử mênh mông, trên đường còn xen lẫn cung tì, hoàng môn, náo nhiệt phi phàm, tất cả đều hướng về cùng một phương mà đi.
Ngày ấy Tề bà tử từng tới nói rõ quy củ khi nhập hành cung, cũng như hành trình đại khái sau đó.
Lúc này đã qua giờ Tỵ, các phủ đều đã đi đường mấy canh giờ, bất luận là chủ tử hay hạ nhân theo hầu đều mệt mỏi, vì thế sẽ không lập tức mở những hoạt động cần hao tổn tinh lực như du săn.
Trước hết là tổ chức yến tiệc một phen, hương cao thịt béo, sơn trân hải vị, hành cung đã chuẩn bị từ sớm. Đợi mọi người nghỉ ngơi đủ rồi, mới bắt đầu các trò chơi, hoạt động thể lực.
Du săn, hội mã cầu, hội thưởng hoa, nhã tập… việc nối tiếp việc, xem đến không xuể.
Cung yến nam nữ phân tịch (ngồi riêng). Hứa phụ dẫn ấu tử Hứa Trừng sang đại điện bên kia, còn các nữ quyến thì theo hướng tây sườn, tiến về sân Đài Ngọc.
Chỉ là Lệ Lan Tâm vẫn có chút bất an. Nàng liếc nhìn phía trước, thấy Trương thị và Hứa Bích Thanh lại thân mật dán sát nói chuyện, quay sang bên cạnh thì chỉ có Lê Miên, Tỉnh Nhi và người của Trang Ninh Uyên.
Vì thế nàng nghiêng đầu, hạ giọng: “Đại tẩu.”
Trang Ninh Uyên quay sang nhìn nàng, thần sắc bình thản.
“Vào trong rồi… ta nên ngồi thế nào?” Lệ Lan Tâm khẽ hỏi.
Không phải nàng lo xa. Tề bà tử dặn nàng phải theo sát Trương thị, nhưng Trương thị là cáo mệnh thục nhân tam phẩm, còn nàng chỉ là bạch thân, không tước không thế. Cung yến phân vị trí nghiêm ngặt, nàng thật sự không rõ mình có thể ngồi cạnh Trương thị hay không.
Quả nhiên, nỗi lo ấy rất nhanh đã được xác nhận.
“Mẫu thân là cáo mệnh thục nhân, vị trí của ta và ngươi không giống bà.” Trang Ninh Uyên nói giọng nhạt.
“Vậy…” Lệ Lan Tâm hơi căng thẳng.
Trang Ninh Uyên nhìn nàng, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng: “Đến lúc đó, ngươi ngồi cùng ta là được.”
Lệ Lan Tâm khẽ thở ra một hơi, tim rơi xuống chỗ cũ: “Được.”
Trong số nữ quyến họ Hứa, bất luận là thân thích hay biểu đường, người nàng nguyện ý ở chung nhất chính là vị đại tẩu này. Trang Ninh Uyên tính tình đạm bạc, gần như người tu hành, không làm khó nàng, cũng không thân cận với nàng.
Nhưng với Lệ Lan Tâm mà nói, như vậy đã rất tốt rồi, bình an vô sự, nhạt nhòa yên ổn.
Chỉ là lần này, sau cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy, Trang Ninh Uyên lại không giống thường ngày lập tức im lặng.
Mà những ánh mắt ấy, không ngoại lệ, đều tập trung trên người Lệ Lan Tâm.
Có mấy vị phu nhân tiểu thư khẽ phe phẩy khăn, thì thầm to nhỏ; có kẻ để lộ ý trào phúng; cũng có người đơn thuần cảm thấy cổ quái, tò mò dò xét.
Rồi nàng ta hạ giọng nói: “Ta còn vài món trâm hoàn trang sức, giờ quay lại lấy… vẫn kịp.”
Ý tứ trong lời nói, không cần nói rõ cũng hiểu.
Con ngươi Lệ Lan Tâm khẽ rung. Sau một thoáng kinh ngạc, trong lòng không khỏi dâng lên một dòng ấm áp nhỏ nhoi.
“Cảm ơn đại tẩu,” nàng mỉm cười dịu nhẹ, “nhưng y phục này đều là mẫu thân chuẩn bị cho ta, như vậy đã đủ rồi. Nếu đổi đi, e là phụ mất tấm lòng của mẫu thân.”
Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào Trang Ninh Uyên.
Trang Ninh Uyên hiểu ý, không nói thêm gì nữa.
Một đường vào đến sân Đài Ngọc, Lệ Lan Tâm theo chỉ dẫn của cung nhân, ngồi xuống chỗ của mình trong hàng yến.
Vị trí của nàng nằm khoảng giữa. Cung nữ lần lượt dâng trà rượu và món ăn.
Lệ Lan Tâm nhìn bàn yến trước mặt, mâm vàng đĩa bạc vẽ hoa cúc lê, các món đều do nghệ nhân có tiếng chế tác; bát, hồ, chung, chén, đĩa bày biện chỉnh tề. Bên cạnh bàn yến còn đặt một án hương nhỏ, bày danh hương phương thảo để đãi khách, nàng không khỏi cảm thán sự xa hoa của thiên gia.
Nàng quay đầu nhìn về đầu yến tiệc. Ở đó là chỗ ngồi của các quốc công phu nhân, cùng phu nhân tả hữu thừa tướng. Còn hậu cung phi tần, công chúa, các thân vương quận vương thì không cùng thần tử ngồi chung, đều tụ yến tại Thanh Tiêu điện nơi hoàng đế ngự giá.
Trong lòng nàng có chút tiếc nuối, vốn còn muốn nhìn xem các nương nương trong cung rốt cuộc là dáng vẻ thế nào.
Thu lại ánh mắt, mặc kệ những ánh nhìn khác lạ liên tiếp quét tới, nàng chuyên tâm dùng bữa.
Múc một muỗng canh trong veo, vừa đưa vào miệng, vị giác liền khẽ siết lại.
Canh nhìn nhạt, nhưng vào miệng lại đậm đà, các tầng vị mặn ngọt hòa quyện, hương vị lạ lùng mà kinh người.
Các món ăn lần lượt nếm qua, món nào cũng có nét riêng. Trong hồ là rượu trái cây, hoàn toàn khác với thứ rượu nàng chỉ dám nhấp một chén mỗi dịp Tết, vị rượu này mềm mại, trôi thẳng xuống cổ họng, lan tới đáy dạ dày, rồi khiến thân thể dần dần ấm lên.
Đũa trong tay Lệ Lan Tâm hầu như không ngừng, nhưng thật ra nàng ăn không nhiều. Mỗi món chỉ gắp một chút, nếm lấy hương vị.
Nàng ở đây tự tại dùng bữa, nhưng cách đó không xa, Hứa Bích Thanh đã tức đến phát điên.
Bên tai nàng ta, mấy giọng nói chán ghét lẫn cười cợt không ngừng vang lên—
“Hứa gia muội muội, kia là nhị tẩu của ngươi à?”
“Ta chỉ nghe nói Hứa nhị công tử bị thương từ chiến trường trở về, sau đó cưới một nữ tử không môn không hộ, chưa từng gặp mặt. Hóa ra thật sự có người này.”
“Ai da, nhìn thế kia có khác gì quỷ chết đói đầu thai đâu.” Có người che mũi.
“Không nói chuyện khác, bộ đồ kia mặc cũng xui xẻo quá rồi.”
“Đúng vậy, Hứa tam nương à, ngươi suốt ngày chỉ biết đánh mã cầu với thi xã để nổi bật, cũng nên để tâm tới người trong nhà chứ.”
“Thôi đừng làm khó tam nương, Hứa phủ là võ tướng thế gia mà, không câu nệ tiểu tiết cũng là chuyện thường.”
“…”
Nữ nương bốn phía ngươi một câu ta một câu, châm chọc mỉa mai. Hứa Bích Thanh nghe lọt tai, sắc mặt càng lúc càng xanh, móng tay giấu trong tay áo bóp chặt vào lòng bàn tay.
Ánh mắt nàng ta tóe lửa, thẳng tắp bắn về phía Lệ Lan Tâm, người hoàn toàn không hay biết gì.
Ánh nhìn như dao gần như hóa thành thực thể. Sau mấy nhịp thở, người bị trừng rốt cuộc cũng phát hiện.
Hứa Bích Thanh trơ mắt nhìn Lệ Lan Tâm chậm chạp ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt mình.
Rồi sau đó—
Nàng lại thản nhiên quay đầu đi, còn nhấp thêm một ngụm rượu trái cây trong chén.
Hứa Bích Thanh gần như không tin nổi. Nếu tròng mắt không dính trong hốc, e là đã bay ra ngoài đánh người.
Nàng—nàng—nàng—nàng—nàng dám làm ngơ nàng ta?!
Cái con thôn nữ chết tiệt, không lên nổi mặt bàn này!
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
