Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 15: Nhân duyên

Trước đó một tháng, trong kinh đã truyền xuống lệnh phải làm pháp sự siêu độ cho đại công tử và nhị công tử đã qua đời, tộc địa bên này liền sớm chuẩn bị chu toàn mọi việc.
Sáng sớm, Lệ Lan Tâm thay đồ tang trắng, thắt chặt dải lưng bằng vải thô, rồi cùng xe ngựa từ thôn trang trong tộc địa đi về phía phần mộ tổ tiên.
Phần mộ tổ tiên nằm sâu trong tộc địa. Lúc này, linh đường trang nghiêm đã dựng xong, linh trướng, câu đối tang, bàn thờ tế phẩm bày biện đầy đủ. Hứa phủ còn mời tăng ni từ mấy đạo quán, chùa chiền có danh vọng tới tụng kinh giảng pháp, cùng nhau tế độ người đã khuất.
Lệ Lan Tâm đứng theo thứ tự phía sau Trang Ninh Uyên, giống như vị đại tẩu đồng cảnh thủ tiết kia, nhìn mẹ chồng nước mắt không ngừng rơi, tiến lên trước một bước, dâng hương, đốt vàng mã cho hai đứa con trai, rồi lại khóc lớn một hồi.
Sau đó đến lượt Trang Ninh Uyên tiến lên. Sắc mặt nàng ta hơi tái nhợt, đốt hai phần tế văn, một phần là chúc Hứa Trạm nơisuối vàng được an nghỉ, phần còn lại là chuyên dùng cho nghi lễ an hồn.
Giọng nàng ta vừa thấp vừa chậm, đứt quãng nói vài câu: “Thiếp và Phúc nhi đều rất ổn.”
 “Hôm nay nó bị nhiễm phong hàn, không thể tới thăm phụ thân.”

 “Tiên sinh nói công khóa của nó dạo này tiến bộ hơn trước…”
Đến lượt Lệ Lan Tâm, nàng nâng tờ tế văn viết suốt đêm qua, đặt vào trong lư hương. Trong cái oi bức của nắng hè, hơi nóng trào ra từ miệng đỉnh càng lúc càng gắt.
Bên tai là tiếng tụng kinh trầm đều, trang nghiêm của tăng đạo. Trong tay nàng cầm một xấp tiền giấy, chậm rãi ném vào lò, nhưng đột nhiên lại không biết nên nói gì với Hứa Du.
Nàng biết mình có thể nói cả rổ lời khách sáo kiểu “đừng lo bên này”, “an tâm đầu thai”, “mọi chuyện đều ổn”, nhưng chẳng hiểu sao lại không muốn nói. Hứa Du cũng không thích nàng giả vờ giả vịt.
Trầm mặc một lúc lâu, nàng mới mở miệng, giọng chậm rãi: “Nhị gia, Tú Phô của chúng ta gần đây nhận được một đơn hàng lớn. Chàng biết tay nghề vẽ của ta không bằng chàng mà, nếu rảnh thì báo mộng về chỉ dạy ta một chút đi.”
“Nếu không rảnh thì thôi…” Nàng ngừng lại, rồi khẽ nói tiếp, “Nhưng nếu có thể dành ra chút thời gian thì tốt nhất. Quay về ta làm cho chàng món thanh hà tô mà chàng thích.”

Pháp sự kéo dài đến gần trưa. Mọi người quay về thôn trang trong tộc địa dùng bữa, sau đó mới lên đường trở lại kinh thành.
Tề bà tử vén rèm lên, Trang Ninh Uyên chậm rãi bước vào chính phòng. Nha hoàn và bà tử đều bị giữ lại bên ngoài.
Vào nội thất, nàng ta thấy Trương thị nửa dựa trên trường kỷ, tay xoa trán.
“Mẫu thân, người gọi con?” Nàng khẽ hỏi.

Trương thị ngẩng đầu, đưa tay vẫy vẫy: “Lại đây ngồi.”
Trang Ninh Uyên nghe lời, ngồi xuống ghế tròn trước trường kỷ, sắc mặt bình tĩnh, chờ Trương thị lên tiếng.
Gọi nàng ta tới mà còn tránh người ngoài, lại phòng thủ nghiêm ngặt như vậy, tất nhiên là chuyện quan trọng.
Trương thị nhìn người con dâu cả đoan trang trước mặt, không kiêu không nóng nảy, trong lòng chua xót. Những năm này, Trang Ninh Uyên vừa nuôi Phúc ca nhi, vừa giúp bà quán xuyến trong ngoài phủ, quả thực là nàng dâu trưởng cầm đèn cũng khó tìm được.
Chỉ tiếc con trai trưởng của bà bạc phúc, cưới được thê tử tốt như vậy mà lại sớm buông tay rời đi.
Bao lần than thở, nếu Hứa Trạm còn sống, y vẫn là con rể Thừa Ninh Bá phủ, vợ chồng bà hiện giờ cũng không phải lo lắng dò xét thái độ bên bá phủ như thế này.
Thừa Ninh Bá phủ mấy đời thanh lưu, danh vọng cực cao trong giới văn nhân kinh thành, thậm chí là khắp thiên hạ. Năm đó kết thân, cả nhà đều mừng rỡ.
Mà Trần Vương điện hạ bên này toàn là võ tướng, quan văn trong kinh phần nhiều không muốn lui tới sâu. Dù có thân thích là văn nhân, cũng chỉ là quan địa phương hoặc không có trọng lượng. Trần Vương vắt óc muốn lôi kéo quan văn trọng thần mãi mà không được.
Bởi vậy, nhớ tới mối thông gia giữa tướng quân phủ và Thừa Ninh Bá phủ, liền muốn mượn sức của bọn họ.
Chỉ là hiện giờ, đối với Thừa Ninh Bá phủ mà nói, Trang Ninh Uyên chẳng qua là nữ nhi đã gả ra ngoài, thủ tiết trong nhà chồng mười năm. Trượng phu vừa mất, nàng ta đối với mẫu gia cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu, không thể so với những nữ nhi nhà chồng đang đắc thế, có tiếng nói hơn ở nhà mẹ đẻ. Dù bá tước phu nhân có yêu thương nàng ta, cũng khó mà làm được nhiều.
Đặc biệt là trong cục diện phong vân quỷ quyệt hiện nay, Thừa Ninh Bá phủ đại khái sẽ không tiết lộ tin tức then chốt cho nàng ta, nhưng cũng chưa chắc không lộ ra chút tiếng gió nào.
“Ninh Uyên,” Trương thị nghiêm mặt, do dự một chút rồi hỏi, “mấy ngày nay… bên mẫu gia con có gửi thư từ gì tới không?”
Trong lòng Trang Ninh Uyên khẽ căng lên, nhưng sắc mặt vẫn bình thản: “Con dâu và bá phủ mỗi tháng đều có thư qua lại. Mấy hôm trước mẫu thân con vừa gửi một phong, nói trong nhà mọi việc đều ổn. Tháng sau đại ca và đại tẩu sẽ làm yến tiệc trăm ngày cho tiểu chất nữ, đến lúc đó sẽ gửi thiệp sang phủ.”
Trong mắt Trương thị thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh đã che giấu: “Vậy là hỉ sự rồi. Đến lúc đó ta đi cùng con, cũng lâu rồi chưa gặp mẫu thân con.”
Trang Ninh Uyên rũ mắt: “Vâng.”
“Đúng rồi,” Trương thị lại nói, “qua ít ngày nữa sẽ có khách quý tới phủ, chúng ta phải chuẩn bị trước.”
“Khách quý?” Trang Ninh Uyên ngẩng đầu.
Trương thị gật đầu, ngập ngừng một lúc rồi hạ giọng: “Đoan Vương phủ sẽ phái người tới, bàn chuyện… hôn sự giữa Đoan Vương điện hạ và Thanh Nhi.”

“Mẫu thân, Đoan Vương gia chẳng phải đã…”
Đoan Vương đã quá tuổi, từ sớm đã có chính phi!
Trương thị xua tay, thở dài sâu: “Hoàng gia tông thất, nhà ta dù quan giai không thấp, nhưng gả nữ nhi cho hoàng tử hoàng tôn, vị trí trắc phi cũng không tính là mất mặt. Huống chi chính phi của Đoan Vương chỉ sinh hai nữ nhi, nếu Thanh Nhi sinh được trưởng tử cho vương phủ, còn lo gì không đạt được phú quý vinh hoa?”
Trong lòng Trang Ninh Uyên chấn động dữ dội, chỉ cảm thấy vị mẹ chồng trước mắt xa lạ vô cùng.
Ngày trước, Trương thị yêu thương Hứa Bích Thanh nhất, nửa điểm uất ức cũng không nỡ để nữ nhi chịu. Dù Hứa Bích Thanh đã lớn, có khi đêm ngủ không yên, Trương thị cũng tự mình đến giường nữ nhi trông suốt một đêm.
Vậy mà hôm nay, lại muốn gả nữ nhi mới mười bảy tuổi, như hoa như ngọc, cho một vị thân vương đủ tuổi làm cha nàng ta?
Huống chi còn là thân phận trắc phi.
Trắc phi tuy có thể ghi tên vào ngọc điệp tông thất, có bổng lộc, có phẩm giai, nhưng trên đầu luôn bị chính phi đè nặng. Lại thêm trắc phi của thân vương đâu chỉ có một người. Đoan Vương phủ sâu như biển, hậu trạch tranh đấu khó tránh. Với tính kiêu ngạo của Hứa Bích Thanh, sao có thể chịu nổi?
“Mẫu thân, xin người suy nghĩ cho kỹ.” Trang Ninh Uyên biết mình vốn không nên xen vào, lệnh cha mẹ, lời người mai mối, không đến lượt nàng ta, một quả tẩu, lên tiếng. Nhưng dù sao cũng là tình cảm nhiều năm với tiểu cô, nàng ta vẫn mở miệng.
“Tính tình tam nương người rõ hơn ai hết. Việc này muốn nàng ta gật đầu, chẳng khác gì lên trời.”
“Tuổi tác của Đoan Vương chênh lệch với tam nương đã đành, đất phong của Đoan Vương lại ở xa tận Đông Nam. Sau này nếu vương gia rời kinh trở về đất phong, tam nương muốn gặp người và phụ mẫu e rằng cũng khó, chẳng phải khiến nàng ta đau lòng buồn khổ hay sao?”
Giữa mày Trương thị thoáng hiện vẻ u ám: “… Gái lớn thì phải gả chồng, nhân duyên hôn sự, nó chỉ có thể nghe theo sắp đặt trong nhà. Huống chi gả đi rồi, vốn cũng chẳng có đạo lý thường xuyên về nhà mẹ đẻ, thỉnh thoảng hồi phủ vấn an, gửi vài phong thư là đủ.”
Không biết là vì thái độ lạnh lùng của lão phụ nhân trước mặt, hay vì mấy lời cuối kia, trong lòng Trang Ninh Uyên dần lạnh xuống. Nàng ta khép mắt, rồi lại cất lời khuyên:
“Chẳng phải trước kia mẫu thân từng nói, Binh Bộ Thị Lang phủ có ý để trưởng tử nhà họ tới cầu hôn tam nương sao? Con dâu nghe nói, vị trưởng tử ấy tài cán hơn người, tuổi tác cũng xứng đôi với tam nương. Tam nương còn từng cùng vị công tử kia đánh mã cầu với nhau vài lần, vậy cũng không thể gọi là hôn nhân ép gả. Con dâu còn tưởng, mẫu thân nghiêng về mối hôn sự ấy.”
Binh Bộ Thị Lang Trịnh gia và Hứa phụ vốn có giao tình sâu đậm, phu nhân Trịnh thị lại là bạn thân nhiều năm với Trương thị. Còn Hứa Bích Thanh với Trịnh gia trưởng tử, thực ra đâu chỉ là “đánh mã cầu vài lần”, mà là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư.
Ngay cả trước mặt nàng ta, Hứa Bích Thanh cũng không chỉ một hai lần bày tỏ hảo cảm đối với Trịnh Nghị.
Rõ ràng là lương duyên trời định, lẽ nào thật sự muốn cắt đứt như vậy?
Sắc mặt Trương thị càng thêm lạnh, ngẩng mắt nhìn lên: “Những chuyện đó chỉ là trò chơi của lũ trẻ con chưa hiểu sự đời, liên quan gì đến hôn nhân đại sự. Hơn nữa, Thị Lang phủ còn chưa chính thức tới cửa cầu hôn, nói sao được. Còn hiện giờ, hôn sự với Đoan Vương đã là ván đóng thuyền rồi, ngươi không cần nhắc lại nữa.”

Nghe giọng điệu ấy, tay Trang Ninh Uyên dần lạnh đi. Việc này, e rằng đã không còn đường xoay chuyển.
Im lặng một lúc, nàng chỉ thấp giọng nói: “Con dâu chỉ là lo, Đoan Vương điện hạ và tam nương chênh lệch quá lớn, mai sau tam nương gả qua đó, sợ là phải chịu nhiều ủy khuất. Huống chi việc này quá đột ngột, con dâu nhất thời chưa thể liệu tới.”
Trương thị khẽ thở dài, thần sắc dịu lại đôi chút: “Điều đó thì không cần lo, hôn sự này… chính là do Đoan Vương điện hạ đề nghị.”
“Là Đoan Vương gia chủ động?” Trang Ninh Uyên giật mình.
“Vương gia đích thân nói với phụ thân ngươi. Sau khi nhập kinh, mấy lần dự hội mã cầu đều gặp qua tam nương, nói nó phong tư hiên ngang hoạt bát, tính tình thẳng thắn. Nếu có thể cưới nó làm phi, nhất định sẽ trân trọng đối đãi.” Trương thị hạ giọng.
Trang Ninh Uyên hé môi, rồi chậm rãi khép mắt lại, trong lòng bỗng dâng lên nỗi bi thương không rõ nguồn cớ.
Nàng ta không muốn hỏi thêm vì sao lại gả nữ nhi cho thân vương đúng vào thời điểm mấu chốt này. Xuất thân thế gia, nàng ta hiểu rất rõ, phía sau tất có tranh chấp phe phái, suy cho cùng cũng chỉ là cân nhắc lợi hại mà thôi.
Dù là để gia tộc chừa lại một con đường lui, hay là giữa sóng gió đoạt đích mà chọn thuyền gửi thân, kết cục rốt cuộc vẫn là như vậy.
“Con dâu đã hiểu. Sau khi hồi phủ, con sẽ thu xếp mọi việc.” Gương mặt nàng ta khôi phục vẻ bình tĩnh, “Mẫu thân còn dặn dò gì nữa không?”
Trương thị lắc đầu: “Ngươi đi đi, cơm trưa chắc đã chuẩn bị xong, ngươi cùng Lan Tâm cứ dùng trước.”
Trang Ninh Uyên đứng dậy hành lễ cáo lui, dẫn theo nha hoàn bên cạnh bước nhanh ra khỏi cửa chính viện. Qua hành lang, vừa rẽ góc, liền đụng phải Lệ Lan Tâm đang đi về phía thiên thính dùng bữa.
“Đại tẩu?” Lệ Lan Tâm nhìn rõ người, giật mình, “Đại tẩu, tỷ làm sao vậy?”
Cũng không trách nàng kinh ngạc. Ngày thường Trang Ninh Uyên tuy thân thể yếu, nhưng chưa từng có sắc mặt tái nhợt đến vậy. Vừa rồi còn đi nhanh như thế, tựa như có chuyện gì gấp gáp.
Thấy là nàng, Trang Ninh Uyên miễn cưỡng cong môi: “Ta không sao…”
Lệ Lan Tâm lại không tin. Dáng vẻ này, e rằng gió thổi mạnh một chút cũng có thể ngất xỉu.
Không nói hai lời, nàng nắm chặt lấy tay Trang Ninh Uyên, lập tức biến sắc: “Đại tẩu, tay tỷ sao lại lạnh thế này!”
Giữa trời đầu hạ, đôi tay Trang Ninh Uyên lạnh như hai khối băng vừa moi lên từ dưới hầm sâu.
Trang Ninh Uyên còn định nói không sao, Lệ Lan Tâm đã không để nàng ta giãy giụa, vội quay đầu gọi Lê Miên phía sau: “Mau lại giúp một tay, đỡ đại nãi nãi sang đình bên kia ngồi nghỉ một lát.”

Đám nha hoàn bà tử tìm được người tâm phúc, nghe tiếng liền tán loạn chạy đi khắp nơi.
Trang Ninh Uyên vừa rời khỏi gian phòng kia, toàn bộ đều là dựa vào một hơi lạnh này để gắng gượng chống đỡ. Giờ khắc này khí lực chợt tan, thân thể mềm nhũn, được Lệ Lan Tâm và Lê Miên kẹp hai bên, nửa đỡ nửa kéo dìu tới đình hóng gió khuất nắng. Phía sau còn có tiểu nha đầu vừa đi vừa thút thít.
Đầu óc nàng ta choáng váng, trước tai lại vang lên tiếng lải nhải của đám chủ tớ.
Lê Miên sốt ruột hỏi: “Đại nãi nãi, đại nãi nãi ngài thế nào rồi? Có phải ra ngoài không che dù, bị trúng nắng không? Có thấy nóng đầu không ạ?”
“Không giống trúng nắng,” Lệ Lan Tâm cau mày, “tay mặt chẳng có chút huyết sắc nào, ngược lại trắng bệch, còn lạnh ngắt thế này. Đại tẩu, có phải ngươi đói quá không? Ta biết có người nếu ăn uống không đủ thì sẽ choáng đầu mệt mỏi, lúc này ăn chút đồ ngọt là đỡ ngay.”
“Ta có kẹo đậu phộng đây!” Tỉnh Nhi cuống quýt móc ra một bọc nhỏ, “Đại nãi nãi mau ăn đi!”
Nha đầu theo hầu đại phòng vội kêu lên: “Ôi chao, thứ thô ráp thế này sao có thể cho đại nãi nãi ăn được!”
Lê Miên tức giận quát: “Đến lúc nào rồi còn kén chọn! Nhìn các ngươi xem, chủ tử bị đói đến choáng váng cả rồi kìa!”
“Ngươi nói bậy bạ gì đó! Chúng ta sao có thể để đại nãi nãi bị đói được!”
Lệ Lan Tâm đỡ Trang Ninh Uyên ngồi xuống, vội vàng đứng ra giảng hòa: “Thôi thôi, đừng cãi nữa. Trước cứ cho tỷ ấy ngậm chút đã, đã cho người đi mời đại phụ rồi.”
Nói xong, nàng nhận lấy bọc đường Tỉnh Nhi đưa tới, nhét một viên vào miệng Trang Ninh Uyên: “Đại tẩu, tỷ cứ ngậm trước đã.”
Trước mắt Trang Ninh Uyên hoa lên, cảnh vật như tách làm ba, nhưng trong miệng lại dần dần lan ra vị ngọt.
“Lan Tâm…” Nàng ta mơ hồ gọi.
“Đại tẩu, ta ở đây.” Lệ Lan Tâm lo lắng nhìn đối phương, lau mồ hôi lạnh trên trán, do dự một lát rồi vẫn nói, “Sau này tỷ phải ăn nhiều hơn một chút, đừng lúc nào cũng dùng mấy món canh nước lõng bõng kia, nhìn thì đẹp đấy, nhưng chẳng chống đói được đâu.”
Khi còn ở tướng quân phủ, nàng từng sang đại phòng dùng bữa cùng Trang Ninh Uyên. Phải nói thế nào nhỉ, khẩu vị thì thanh đạm, bày biện tinh xảo, nhưng thật sự không no bụng. Mà Trang Ninh Uyên dường như đã quen ăn như vậy, lượng thức ăn ít đến mức Lệ Lan Tâm từng hoài nghi nàng ta chỉ cần uống gió cũng có thể sống.
“Ăn thêm chút thịt đi, móng giò hầm, thịt kho, gà quay đều ngon cả. Tỷ gầy thế này, không thể cứ tiếp tục như vậy được.” Lệ Lan Tâm buồn bực nhìn vị tẩu tử mỏng manh như tờ giấy.
Trang Ninh Uyên yếu ớt ngậm viên đường trong miệng, rất muốn nói rằng mình có lẽ không phải đói, nhưng thực sự không còn sức mở miệng, chỉ phát ra mấy tiếng “ưm ưm” mơ hồ.
Chốc lát sau, từ phía đình vọng tới tiếng gọi: “Đại phu tới rồi!”
“Mau lại đây!”


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 15: Nhân duyên
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...