Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 14: Không biết xấu hổ
Đầu hạ, ban ngày được kéo dài hơn. Khi Lệ Lan Tâm bị đánh thức, ráng chiều nơi chân trời chỉ còn sót lại chút hồng nhạt cuối cùng.
Đầu óc nàng vẫn còn hơi mơ hồ, Lê Miên đỡ nàng ngồi dậy, nhanh nhẹn chải sửa lại búi tóc, còn Tỉnh Nhi thì mang tới khăn mềm đã được thấm nước từ trước.
Lệ Lan Tâm nhận lấy khăn, làn nước mát lạnh được áp lên mặt, tinh thần theo đó cũng tỉnh táo hơn nhiều.
Tốc độ xe ngựa chậm dần, cuối cùng dừng hẳn.
Nàng và hai nha hoàn được sắp xếp nghỉ tại tiểu viện chật hẹp đã từng ở đợt lễ tế tiết Thanh Minh. So với căn nhà hai gian ở hẻm Thanh La còn nhỏ hơn một chút, nhưng dù sao chỉ lưu lại một đêm, cũng không đến mức cần phải để ý.
Hạ nhân thường trú ở tộc địa đã sớm chuẩn bị xong nước ấm và vật dụng tắm rửa. Lệ Lan Tâm tắm gội xong xuôi, dặn Lê Miên đưa Tỉnh Nhi đi nghỉ sớm, rồi tự tay khép cửa phòng lại.
Trong phòng thắp mấy ngọn đèn, ánh sáng tràn đầy bốn phía. Nhưng nhìn từ xa bên ngoài, giữa màn đêm đen thẳm tịch liêu, nơi nàng ở cũng chỉ là một đốm sáng leo lét giữa chốn mênh mang, khó che đi nỗi cô quạnh thê lương.
Lệ Lan Tâm trải giấy trắng và kinh bổn ra bàn, dùng thìa nhỏ cẩn thận nhỏ từng giọt nước trong vào nghiên mực, sau đó cầm thỏi mực, chậm rãi nghiền trên mặt nghiên.
Mỗi lần nghiền mực, nàng đều không kìm được mà nhớ tới những ngày đầu vừa thành hôn với Hứa Du. Khi ấy chàng bắt đầu dạy nàng chuyện viết chữ và thư pháp, nàng chăm sóc chàng thì đâu ra đấy, nhưng đến việc này lại lóng ngóng vụng về.
Lần đầu tiên suýt nữa làm gãy mất một thỏi mực thượng hạng của Hứa Du; lần thứ hai, thừa lúc chàng không để ý, nàng lại hì hục cho thêm nước, nghiền ra cả một nghiên mực lớn dùng không hết, hại Hứa Du hôm ấy đang hăng hái viết liền mấy thiên văn, đành miễn cưỡng dùng cho khỏi phí.
Hứa Du khi đó đã bất lực đến mức không giận nổi, chỉ cười trêu nàng: “Bên người người ta là thê thiếp hồng tụ thêm hương, còn nàng thì hay rồi, cứ xắn tay áo lên là làm ta ngột ngạt.”
Lệ Lan Tâm chấm bút vào mực. Đêm đã khuya, bên ngoài phòng, tiếng người đi lại cùng tiếng ve đều bị ngăn cách.
Chép được hơn nửa, bên ngoài đã hoàn toàn yên ắng. Lệ Lan Tâm đứng dậy, lần lượt tỉa bấc đèn, lại thêm hai ngọn đèn dầu, trong phòng lập tức sáng hẳn lên.
Mấy năm nay nàng lấy thêu thùa làm kế sinh nhai, đôi mắt kỳ thực đã bị tổn hại ít nhiều. Lê Miên và Tỉnh Nhi nhiều lần khuyên nàng làm ít lại, nhưng tiền bạc quan trọng đến nhường nào, nàng thật sự không thể buông tay. Nếu cố chấp thêm, chẳng khác nào chưa vá xong chỗ này đã rách chỗ khác, bỏ gốc lấy ngọn. Sau khi dung hòa hai bên, tiền dầu đèn trong nhà vì thế mà tăng lên, đồng thời nếu không phải đơn hàng gấp gáp, sau khi mặt trời lặn nàng chỉ thêu thêm nửa canh giờ rồi nghỉ.
Nàng thật ra rất thích những lúc yên tĩnh không người, một mình làm việc của mình. Tựa như rất nhiều đêm trước, nàng cũng ngồi như vậy trước khung thêu, tách sợi xỏ kim.
Đắm mình trong bầu không khí đủ đầy mà không vội vã ấy, khiến nàng có một cảm giác an tâm khó nói thành lời.
Biến cố bất ngờ ban ngày, đến giờ phút này đã bị nàng ném ra sau đầu. Tâm tư vốn đang bất ổn cũng dần lắng xuống, không còn gợn sóng.
Nhân sinh tại thế, nào có chuyện mãi thuận buồm xuôi gió. Dẫu sóng gió có dữ dội đến đâu, cũng sẽ có lúc qua đi.
Huống hồ những gì nàng gặp trong hành cung, suy cho cùng cũng chỉ như một trận mưa rào ngắn ngủi. Bình an qua hội mã cầu, bình an rời hành cung, ngày mai tế xong người đã khuất liền hồi kinh, nàng thật sự không cần tiếp tục nơm nớp lo sợ.
Hô hấp Lệ Lan Tâm dần đều. Thêm nửa canh giờ nữa, nàng chép xong toàn bộ điện văn. Sợ nét mực lem ra, hoặc gió đêm hè thổi cuốn làm hỏng chữ viết, nàng cẩn thận lại càng cẩn thận, dùng chặn giấy đè phẳng bốn góc giấy trắng, lúc này mới rửa tay, tắt đèn, lên giường nghỉ.
Ánh trăng dịu dàng, một đêm mộng lành.
……
Làn khói mỏng chậm rãi dâng lên từ lò kim đỉnh, hương bưởi hòa lẫn long não lan tỏa khắp đại điện rộng lớn.
Ngoài điện lặng ngắt như tờ, trong điện chỉ còn một ngọn đèn gác đêm, ánh sáng trầm tối như mặt nước tĩnh lặng.
Tông Lẫm nhắm mắt nằm yên trên sạp, bỗng nhiên mở mắt.
Mười tuổi đã theo phụ thân vào quân ngũ rèn luyện, chinh chiến nhiều năm, hắn nhạy bén vô cùng. Cái gọi là gối giáo chờ sáng, tuyệt không phải lời nói quá.
Tiếng bước chân tuy nhẹ, vẫn không thoát khỏi tai hắn.
Có người xâm nhập tẩm điện.
Ánh mắt sắc bén trong nháy mắt bừng lên, ngay sau đó lại đột ngột khựng lại, đồng tử co rút.
Rèm lụa rơi xuống đất bị vén lên một khoảng vừa đủ nửa thân người. Một nữ tử trong váy lụa mềm màu tố thò người vào, hai bàn tay trắng mịn níu chặt mép rèm, khẽ c*n m** d***.
Dung mạo, dáng vẻ vẫn là người phụ nhân trong đình bên hồ khi trước, ánh mắt như nước, lúc này nhìn hắn đầy dè dặt, lại phảng phất e thẹn.
“Ngươi—” Tông Lẫm sững sờ, một lát sau căng người ngồi bật dậy, thần sắc lạnh lẽo: “Ngươi vào đây bằng cách nào?! Người đâu— ưm!”
Bàn tay nhỏ mềm mịn áp lên môi hắn. Phụ nhân vốn chỉ dám thò nửa người vào sau rèm, lúc này vì sợ hãi và cuống quýt mà lao tới, bịt chặt tiếng hắn. Chỉ trong khoảnh khắc, nước mắt đã dâng đầy hốc mắt, đôi mắt mờ sương nhìn hắn, vừa ủy khuất vừa bất lực.
Rõ ràng là nàng mang lòng bất chính, đêm khuya xông vào vương sập, vậy mà lúc này lại mang dáng vẻ như bị người ức h**p.
Giữa mày Tông Lẫm nhíu chặt. Bàn tay to dễ dàng khống chế cổ tay mảnh khảnh của nàng, kéo tay nàng xuống, vừa định tiếp tục quát lớn, nào ngờ cổ tay ấy trơn tuột như cá, chẳng biết làm thế nào lại thoát khỏi tay hắn.
Nàng dựa bên tai hắn, nghẹn ngào khóc nức nở.
Trong đầu Tông Lẫm gần như muốn nổ tung. Cả đời hắn từng xông pha giữa giáp sắt đao kiếm, nào từng bị một nữ nhân mềm mại như gông cùm quấn chặt, khóa hắn đến mức không thể động đậy.
“Làm càn!” Hắn gầm lên.
Phụ nhân lại không chịu buông tay, trái lại từ sau gáy hắn nâng mặt lên, trán kề trán, tóc mai sườn mặt cọ xát lẫn nhau.
Môi mềm khẽ mở: “Điện hạ……”
Giọng điệu lười nhác cầu xin, oanh oanh uyển chuyển.
Toàn thân Tông Lẫm căng cứng không thể kiểm soát. Trán, cổ, mu bàn tay đều nổi đầy gân xanh.
Giơ tay lên, lẽ ra phải lập tức kéo nàng ra ném xuống giường, nhưng lòng bàn tay thô ráp lại dừng ở sau lớp váy lụa nơi đường cong nhô cao, các khớp xương cứng đờ, hung hăng siết chặt.
Giọng khàn thấp trầm ách: “…… Ngươi đã là người có phu quân, dám trèo lên vương sập, đêm khuya xông vào tẩm cung của bổn vương, không biết xấu hổ đến mức này, có xứng với phu quân nhà ngươi không?”
Phụ nhân dường như cũng cảm thấy nhục nhã, nức nở đau lòng: “Điện hạ…… xin điện hạ thứ tội cho th·iếp……”
“Tội lớn như vậy, ngươi muốn bổn vương tha cho ngươi thế nào?” Tông Lẫm nheo mắt trầm xuống, đầu gối gập lại.
Thân hình phụ nhân bỗng co rụt về phía trước. Dị cảm bất ngờ ập tới, vừa dữ dội vừa xa lạ, khiến nàng kinh hãi.
“Điện hạ…… điện hạ……” Nàng vừa khóc vừa run, ôm hắn càng chặt hơn.
“Sao? Có gan lén leo lên giường bổn vương, đến lúc này lại không dám nói?” Hắn cười lạnh.
“Nếu vậy, sao không lăn về tìm phu quân của ngươi đi.”
Giọng nói băng lãnh cứng rắn, bàn tay lại siết chặt hơn.
Phụ nhân nghẹn ngào vài tiếng, cuối cùng mới thấp giọng xấu hổ nói: “Cầu điện hạ… cùng th·iếp… cùng th·iếp……”
Lời phía sau dường như thật sự không nói nổi. Nàng bỗng ngẩng đầu, đôi môi mềm mại run rẩy áp lên môi hắn.
Đêm khuya tràn đầy nhớp nhúa, dây thắt lưng vỡ vụn, lụa váy rách toạc, tóc mai tán loạn, hai người song song ngã sâu vào trong giường.
……
Ánh sáng ban mai vừa ló, Tông Lẫm bỗng ngồi bật dậy, vội vàng nhìn sang bên cạnh.
Chăn mỏng rối tung, gối đơn trống trơn, chỉ còn lại mồ hôi đẫm khắp người.
Hắn cúi đầu nhìn kỹ, sắc mặt trong khoảnh khắc tối sầm đến cực điểm, sát khí giữa mày lan tràn.
“Người đâu!”
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Story
Chương 14: Không biết xấu hổ
10.0/10 từ 32 lượt.
