Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 143: A di đà Phật

Ngoài cửa phòng, cung nhân dè dặt gọi khẽ mấy tiếng. Tông Lẫm mở mắt, hiếm khi giữa mày hiện ra vẻ bực bội vì ngủ chưa đủ.
Nhưng rất nhanh, chút nộ ý ấy liền bị ép xuống.
Giường trong phòng ngủ sao sánh được long sàng trong cung, vừa hẹp vừa nhỏ. Với vóc người hắn, nằm thẳng chân tay cũng không duỗi hết được. Lúc này hắn vùi nửa khuôn mặt trong ngực người phụ nữ, chỉ có thể co gối lại.
Không biết tư thế đã đổi từ lúc nào – từ chỗ hắn đè lên nàng, thành nàng nghiêng người, còn hắn nghiêng sát vào trước ngực nàng.
Nàng vốn thích sạch sẽ, trên thân mang mùi bồ kết nhàn nhạt của tăng y, càng vùi sâu càng lan tỏa, lại hòa lẫn với hương thởm nữ nhân mơ hồ mà nồng đượm.
Hơi thở mềm mại phả lên mặt hắn, dán sát gò má.
Vòng eo nàng vẫn bị cánh tay dài của hắn khóa chặt. Ngoài cửa, tiếng gọi lại vang thêm một lần nữa, thân thể nàng khẽ động, không cho hắn tiếp tục quấn quýt. Nàng đặt tay lên vai hắn, dùng sức đẩy ra.
Hắn dĩ nhiên luyến tiếc, nhưng cung nhân ngoài kia là canh đúng giờ tới gọi. Nghĩ nàng đã phải nằm trên chiếc sập chật hẹp này cùng hắn ít nhất một canh giờ, hẳn cũng chẳng dễ chịu, liền thuận theo, buông lỏng nàng, chống người ngồi dậy nửa chừng.
Trước khi hoàn toàn đứng lên, hắn nghiêng người áp lại gần, bàn tay vuốt lên cổ má nàng, vùi mặt hôn nhẹ sau gáy nàng một lúc.
“Tỷ tỷ…” Hắn gọi khẽ, giọng trầm thấp, mang theo lưu luyến.

Giờ phút này toàn thân hắn thư thái khoan khoái. Hơn một tháng nay phải uống thuốc an thần mới miễn cưỡng chợp mắt, cũng không bằng ở gian phòng thô sơ này, bên cạnh có nàng nằm chung giường chung gối, ngủ một giấc ngắn ngủi mà dễ chịu đến thế.
Hắn cọ cọ thêm một lát, nhưng người phụ nữ bị hắn quấn lấy lại không hề có phản ứng, vẫn nghiêng người nằm đó, không nhúc nhích, cũng không nói lời nào. Đến khi hắn rốt cuộc dính đủ, ngồi dậy, mới thấy gương mặt nàng nhàn nhạt, mí mắt rũ xuống, tựa pho ngọc tượng không buồn không vui, đến cả lông mi chớp cũng thong thả chậm rãi.
Tông Lẫm khựng lại, giữa mày thoáng chau, vừa định mở miệng, nàng lại đột ngột “sống dậy”, chống khuỷu tay ngồi lên.
Nàng vừa khép lại vạt áo đã nới rộng, vừa xoay người ngồi nơi mép sập hẹp, tháo mái tóc rối ra, với tay lấy chiếc lược gỗ trên bàn nhỏ bên cạnh, bắt đầu chải tóc.
Động tác nàng vẫn gọn gàng như trước, rất nhanh đã chải xong, vấn tóc lại ngay ngắn.
Khi nàng đặt lược về chỗ cũ, chuẩn bị cúi xuống xỏ giày, cổ tay đột nhiên bị bàn tay to của nam nhân giữ chặt.
Lệ Lan Tâm dừng động tác, hàng mi chỉ khẽ run một cái, thần sắc vẫn không đổi.
“Tỷ tỷ.” Người phía sau như dã thú lại quấn lấy nàng, một tay khác đè lên bụng nàng, cằm gác lên cổ nàng. “Nàng làm gì vậy?”
Giữa mày hắn nhíu chặt: “Nàng cố ý coi ta như không tồn tại sao?”
Từ lúc nàng ngồi dậy đến giờ, làm xong mọi việc, nàng không nói với hắn một câu, thậm chí chẳng cho hắn lấy nửa ánh mắt.
Rõ ràng vừa rồi bọn họ còn ôm nhau ngủ, nàng còn mặc hắn ôm lấy thân thể.
Trong mắt hắn thoáng lóe lên tia uất ức, lực nơi bàn tay lập tức tăng thêm mấy phần.
Nhưng người phụ nữ bị hắn giam trong vòng tay vẫn ngồi yên, không giãy giụa. Chỉ đến khi hắn mất kiên nhẫn, buông cổ tay nàng ra, bàn tay bắt đầu trượt đi chỗ khác, nàng mới mở miệng:
“Bệ hạ, đã không còn sớm.”
Ánh mắt nàng nhìn thẳng phía trước, giọng nhẹ.
Ý tứ không thể rõ ràng hơn.

Là đuổi khách.
Nhưng thái độ ấy hiển nhiên càng khiến người phía sau bất mãn. Ngay giây sau hắn liền áp cả người lên, từ sau khóa chặt nàng.
“Tỷ tỷ, nàng nhất định phải như vậy sao?” Giọng hắn trái ngược hẳn với động tác, triền miên trầm thấp, như thể bị tổn thương.
“Tỷ tỷ, đừng như vậy được không? Chúng ta…”
“A di đà phật.”
Một tiếng Phật hiệu nhàn nhạt, như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống.
Lệ Lan Tâm mặc cho hắn quấn quýt giam chặt, hơi thở và lời nói vẫn bình ổn không gợn sóng:
 “Bần ni pháp hiệu Tịnh Diệu, không dám cùng bệ hạ xưng hô tỷ đệ.”
Vừa dứt lời, nàng liền cảm thấy cánh tay đang khóa quanh mình chợt cứng đờ.
Còn Tông Lẫm thì suýt bị chọc đến bật cười vì tức.
“Tỷ tỷ, nàng thấy làm vậy có ý nghĩa lắm sao?” Hắn ghé sát bên tai nàng, cười lạnh. “Chẳng qua chỉ là một cách xưng hô, trẫm chưa từng coi nàng là thân tỷ tỷ thật.”
“Bất quá tỷ tỷ nói cũng đúng, nàng và ta vốn không phải danh phận tỷ đệ. Vậy sau này, trẫm gọi ngươi là Lan nương, được không?”
Lệ Lan Tâm cụp mi, sắc mặt không đổi: “A di đà phật, bần ni pháp hiệu Tịnh Diệu.”
“Tỷ tỷ, nàng….”
“A di đà phật.”
“Lan nương—”
“Bần ni pháp hiệu Tịnh Diệu.”
“Nàng…. tỷ tỷ!”
“A di đà phật.”
“……”
Cuộc giằng co lặp đi lặp lại mấy vòng, thẳng đến ngoài phòng lại vang lên tiếng cung nữ gọi cùng tiếng gõ cửa, mới tạm kết thúc.
“Được!” Tông Lẫm cười nghiến răng, buông nàng ra. “Tịnh Diệu sư phụ!”
Lệ Lan Tâm được thả lỏng, chắp tay hành lễ, lại niệm một câu Phật hiệu, rồi cúi xuống xỏ giày, đứng dậy.
Vừa bước xuống bậc đá, định đi mở cửa, phía sau lại vang lên giọng nam nhân mang theo uất ức:
“Sư phụ thật sự một lòng hướng Phật, vậy sao không chịu độ một kẻ còn chìm trong hồng trần?”
“Phật Đà khi chưa thành chính quả còn lấy thân nuôi hổ, Tịnh Diệu sư phụ sao không học Thích Ca Mâu Ni Phật, coi như cũng là một phen tu hành?”

Rất nhanh, nàng rút tay ra, trong tay cầm thêm một quyển sách.
Lệ Lan Tâm cầm quyển kinh từ trong chùa, trở lại bên sập, đưa cho hắn – chính là một quyển Kim Cương Kinh.
Tông Lẫm trừng mắt nhìn quyển kinh trong tay nàng, lại ngẩng đầu nhìn chằm chằm nàng.
“Phật rằng, chúng sinh đều khổ, chỉ có thể tự độ.” Lệ Lan Tâm đặt quyển Kim Cương Kinh xuống bên cạnh hắn.
 “Bần ni mới nhập Phật môn, tu hành còn nông cạn, không đủ để độ bệ hạ là chân long thiên tử, chỉ có thể đem một quyển kinh này dâng tặng.”
Nói xong, nàng chắp tay hành lễ, lại niệm một tiếng “A di đà phật”, không nhìn sắc mặt xanh mét của hắn, lùi mấy bước rồi xoay người đi mở cửa.
Cửa vừa mở, liền thấy trong viện lặng lẽ đứng bảy tám cung nữ, đều là gương mặt quen.
Thu Chiếu đứng đầu vừa ngẩng lên thấy nàng, ánh mắt liền sáng lên, nhưng không dám nói lớn: “Phu nhân—”
Lệ Lan Tâm không đáp, ánh mắt dừng trên những khay đồ trong tay các cung nữ: tăng y mới, giày vớ mới, áo lót q**n l*t mới… còn có một cung nữ xách hộp đồ ăn.
Trận thế này dùng để làm gì, khỏi cần nghĩ cũng biết.
Nhưng lúc này nàng chẳng buồn nói thêm. Quãng thời gian vừa rồi trong phòng đã đủ để nàng ép xuống mọi dao động trong lòng.
Đối với cảnh này, nàng cũng không thấy lạ. Một bậc thiên tử, tất nhiên có vạn người vây quanh. Những cung nhân hắn mang đến chùa, lúc nàng trở về không thấy họ, không có nghĩa là họ không tồn tại.
Ngoài tiểu viện này, ắt hẳn cấm quân đã vây kín từ lâu. Lại nhớ đến lúc trở về gặp Hà Thành có hành vi kỳ lạ, trong lòng nàng càng lạnh đến bình thản.
Nàng quen rồi.
Sống đến bây giờ, dường như chỉ lặp đi lặp lại ba chữ: “đã quen rồi.”
Thu Chiếu bước lên một bước nhỏ, dè dặt hỏi: “Phu nhân, bệ hạ…”
Lệ Lan Tâm vừa định bảo các nàng vào hầu hạ, tiện thể thoát thân, thì đúng lúc ấy, phía sau đột nhiên vang lên tiếng két chói tai của cửa tủ bị kéo mạnh.
Nàng cau mày quay đầu, nhìn rõ cảnh tượng thì lập tức mở to mắt.
Gần như theo phản xạ, nàng xoay người đóng sầm cửa phòng lại.
Ngoài phòng, các cung nữ giật mình, nhìn nhau, nhưng không ai dám hỏi, chỉ đành đứng nguyên chờ lệnh.
Trong phòng, Lệ Lan Tâm mím chặt môi, giận dữ nhìn nam nhân đứng bên tủ. Không biết từ lúc nào hắn đã mặc chỉnh tề, đứng trước cánh cửa tủ mở toang, trong tay nắm một mảnh vải trắng mỏng.
Thứ đó rõ ràng là yếm bụng mới may của nàng!
Hắn hoàn toàn làm như không thấy ánh mắt phẫn nộ của nàng, còn thong thả v**t v* miếng vải trong tay, như đang thử xem mềm mại đến mức nào.
Không giữ nổi vẻ lạnh nhạt, Lệ Lan Tâm mặt đỏ bừng rồi lại tái đi, hít sâu một hơi, bước nhanh đến, giơ tay định giật lại.
Nhưng tay nàng vừa vươn ra, hắn đã nhấc tay lên cao, nhanh đến mức nàng còn chưa kịp chạm vào vạt áo hắn.
“Ngươi—!”

Lệ Lan Tâm trừng hắn, nhẫn nhịn một lúc, hạ giọng nghiến răng: “Bệ hạ!”
Tông Lẫm nhìn nàng chốc lát, cười khẽ: “Trẫm nghe.”
“Bệ hạ, đây là tư vật của bần ni.” Nàng nhấn từng chữ.
Hắn vẫn thản nhiên: “Thì sao?”
“Xin bệ hạ hoàn trả cho bần ni!” Giọng càng nặng.
Hắn nhìn nàng tức giận một lúc, mới cười: “Không trả.”
Nói rồi nhét yếm vào trong ngực: “Tịnh Diệu sư phụ vừa tặng kinh, trẫm rất cảm kích. Nhưng bệnh của trẫm, chỉ một quyển Kim Cương Kinh e là vô dụng. Còn tư vật của sư phụ thì lại có thể giúp trẫm…”
“Giải sầu.”
Lệ Lan Tâm trợn tròn mắt, máu nóng bốc lên: “Bệ hạ nếu muốn y phục phụ nhân, Thượng phục cục trong cung lẽ nào không dâng? Cớ gì phải…”
“Những thứ kia sao được.” Hắn cười càng sâu. “Phải là đồ nàng đã mặc, mới có hiệu quả với trẫm.”
Nàng nghẹn lời, vừa xấu hổ vừa phẫn nộ: “Ngươi… ngươi…”
Tông Lẫm cười, tiến lại gần, ôm lấy mặt nàng, mặc nàng giãy giụa, cúi xuống hôn mạnh một cái lên môi nàng.
“Sư phụ yên tâm, trẫm không lấy không của nàng.” Hắn liếc ra ngoài. “Bên ngoài đã chuẩn bị đồ mới cho nàng.”
“Nàng cứ mặc cho đủ. Chờ mặc xong, trẫm lại đổi mới cho nàng. Muốn bao nhiêu, có bấy nhiêu.”
Lệ Lan Tâm trừng mắt nhìn hắn, mím môi không nói.
Tông Lẫm lại ngắm gương mặt nàng một vòng, cọ mũi lên má nàng một lúc, trầm giọng: “Vài ngày nữa trẫm lại đến.”

Tiểu viện trở lại yên tĩnh.
Lệ Lan Tâm ngồi một mình trong phòng rất lâu.
Đến khi đói đến bụng kêu, nàng mới đứng dậy, ra bếp thấy hộp đồ ăn ba tầng.
Mở ra, đồ chay đã nguội, nhưng trong núi không nóng, vẫn ăn được.
Nàng nhìn qua, biết là thức ăn từ trai đường Ngọc Kính Tự, liền hâm nóng lại, bưng về phòng.
Ngồi xuống, cầm đũa, chậm rãi ăn bữa trưa muộn.
Bốn bề tĩnh lặng. Giờ còn chưa đến hoàng hôn, Tông Lẫm hẳn đã đến hậu sơn thăm các thái phi.
Tuy hắn dùng chiêu này để ép nàng khuất phục, nhưng đã sai thái giám truyền chỉ, thì sẽ không đổi ý.
Với tư cách là quân vương, hắn không giống lúc đối với nàng – khi nắng khi mưa, lời nói đổi xoành xoạch.

Lệ Lan Tâm vừa ăn, vừa chậm rãi thả suy nghĩ trôi xa.
Ánh mắt mênh mang trống rỗng, nhàn nhạt không gợn sóng.
Nhưng hiện tại, hắn vẫn là tới gõ vỡ lớp vỏ cuối cùng của nàng.
Trong phòng tĩnh lặng đến mức không một tiếng động.
Nàng ngồi ngây người rất lâu, động tác cũng theo đó mà dừng lại.
Bàn tay cầm đũa gỗ khẽ run, hồi lâu sau mới chậm rãi buông xuống.

Nội thị giám.
Đêm dài thăm thẳm, Khương Hồ Bảo đứng dưới mái hiên, nhận lấy khay dược thiện, hạ giọng dặn dò mấy câu với tiểu đồ đệ trước mặt, sau đó phân phó bọn họ canh giữ chặt bên ngoài, không cho bất kỳ kẻ nào tới gần, để tránh tai vách mạch rừng.
Tiểu hoàng môn lĩnh mệnh rời đi. Khương Hồ Bảo ngẩng mắt nhìn thoáng qua, rồi xoay người bước vào trong phòng.
Khương Tứ Hải đang dựa nghiêng bên cạnh giường La Hán bằng gỗ hoa cúc lê, tựa lưng vào gối mềm, nửa khép mắt dưỡng thần.
Khương Hồ Bảo đặt khay lên chiếc bàn nhỏ trước giường, chén ngọc đựng dược thiện vừa vặn để gần tay lão thái giám: “Cha, đây là nhân sâm thượng hạng trong ngự khố, dùng một chút đi, có lợi cho thân thể ngài.”
Khương Tứ Hải hé mí mắt nhìn đứa con, khẽ hừ một tiếng, ngồi thẳng dậy: “Ngươi vẫn còn biết hiếu thuận.”
Khương Hồ Bảo cười hì hì, ngồi xuống đối diện: “Cha nói gì vậy, khi nào con không hiếu thuận?”
Múc thìa canh trong chén ngọc khuấy nhẹ, nhưng người khuấy lại không vội uống.
“Hôm nay đi Ngọc Kính Tự một chuyến, về cung bệ hạ liền thưởng cho ngươi một đống đồ tốt, xem ra sau này cũng không cần ta phí công lo đường lui cho ngươi nữa?”
Khương Hồ Bảo cười: “Cũng nhờ lần trước cha chỉ điểm, nếu không có cha, con còn mơ mơ hồ hồ chẳng biết tới bao giờ.”
“Cái miệng ngươi chỉ giỏi nói khéo.” Khương Tứ Hải liếc hắn một cái, nếm một ngụm dược thiện, hạ giọng, “Nghe nói bệ hạ giao cho ngươi cầm thánh chỉ, đi điều động cấm quân?”
Khương Hồ Bảo giật mình, quay đầu nhìn về phía cửa phòng một cái, rồi mới gật đầu khẽ đáp: “Vâng.”
Khương Tứ Hải hiểu rõ tính tình đứa con này, cũng không hỏi có phải vì Lệ phu nhân hay không, chỉ trực tiếp hỏi: “Ngươi lại bày mưu gì cho bệ hạ?”
Khương Hồ Bảo gãi gãi chóp mũi, lần này không tỏ ra đắc ý, chỉ cười khổ: “Con thì có thể bày ra mưu kế gì…”
Nhược điểm của Lệ phu nhân, chẳng phải chỉ có bấy nhiêu đó sao.
“Cũng không có gì, chỉ là phái một đội người tới Thanh Đình, lại cho người đưa hai nha hoàn thân cận bên cạnh phu nhân vào cung, còn có một đội khác…”
“Phái tới huyện Tương Nguyên, thôn Tiểu Hỉ.”
Khương Tứ Hải ngước mắt nhìn hắn ta.
Khương Hồ Bảo cúi người lại gần hơn, hạ giọng: “Trước kia chúng ta đã tra ra, cha mẹ phu nhân mất sớm, nàng chỉ thờ mỗi bài vị. Con bèn đề nghị với bệ hạ tìm cho song thân nàng một chỗ phong thủy tốt, lập mộ chôn y vật.”
“Không ngờ bệ hạ lại nói tạm thời không lập mộ gió, mà trực tiếp phái cấm quân về quê quán phu nhân, lệnh cho huyện quan, hương quan địa phương nghĩ cách tìm ra nơi chôn cất thi cốt song thân nàng.”


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 143: A di đà Phật
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...