Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 133: Gấp không chờ nổi

Hôm nay rời phủ, thị nữ mang tới không còn là gấm vóc lụa là hoa phục như trước, mà là váy thô của phụ nhân ở dân gian, sắc màu nhã nhặn, không dát vàng cũng chẳng thêu chỉ bạc.
Lệ Lan Tâm liếc mắt liền nhận ra đó chính là y phục năm xưa của mình, lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Thu Chiếu.
Thu Chiếu nói: “Hôm qua điện hạ đã dặn phải thu xếp hành trang cho phu nhân, Khương quản sự liền cho người về hẻm Thanh La một chuyến, thu lại y phục cũ cùng vật dụng thường ngày của phu nhân. Khương quản sự còn nói, đồ mới dù tốt đến đâu cũng không bằng vật cũ dùng quen tay hợp ý. Phu nhân xem có muốn thay bộ này không?”
Lệ Lan Tâm thoáng sững người, vội lắc đầu: “Không cần, như vậy là tốt lắm rồi.”
Nàng ôn tồn nói tiếp: “Các ngươi ra ngoài đi, ta tự chải tóc thay y phục là được.”
Những việc ấy vốn trước kia đều do nàng tự làm. Chỉ là sau khi vào phủ Thái tử, y phục búi tóc đều cầu kỳ phức tạp, không có thị nữ giúp đỡ thì không thể xong.

Giờ sắp đi rồi, thay lại tố y, búi lại mái tóc giản dị năm xưa, nàng bỗng muốn tự tay làm lấy.
Thị nữ mấy ngày nay cũng hiểu tính tình của nàng, liền cung kính đặt đồ xuống, hành lễ rồi lui ra ngoài.
Lệ Lan Tâm ngồi trước gương đồng, cầm lược gỗ, nhìn người trong gương, khẽ nở một nụ cười nhạt.

Thay y phục xong, nàng lần đầu tự tay đẩy cửa tẩm điện.
Bộ váy cũ trên người nàng mộc mạc hơn hẳn so với cách ăn mặc của thị nữ trong phủ, trên đầu cũng chỉ cài vài cây trâm bạc trâm gỗ đơn sơ, càng khiến dáng vẻ thêm phần thanh bần.
Nàng sắp đi xuất gia, tự nhiên không thể mang theo những xiêm y lộng lẫy Hứa Du từng để lại, càng không thể mang châu ngọc hoa sức.
Ra đến ngoài điện, đám thị nữ thoáng sững sờ, rồi nhìn thấy cách ăn mặc của nàng, ai nấy đều lộ vẻ bi ai, nhìn nhau không nói.
Nếu không phải biết đại cục đã định, nàng cũng quyết ý rời đi, e rằng bọn họ còn muốn khuyên nhủ thêm lần nữa.

Lệ Lan Tâm lại không cảm thấy có gì khó coi.
Vốn dĩ thân phận nàng chỉ có như vậy, mà y phục nàng mặc hôm nay đều là dùng tiền tự mình kiếm được mà mua lấy, hoặc chính tay nàng thêu may.
Tố y dân gian sao có thể so được với vân cẩm được dệt trong nội cung, trang sức phố chợ sao có thể rực rỡ hơn san hô bảo thạch tiến cống? Nhưng nàng mặc như vậy, trong lòng lại cảm thấy an ổn.
Điều nàng cầu, chưa bao giờ nhiều, chỉ là một chữ an.
Không cần mỗi ngày nơm nớp lo sợ, sống trong hoảng hốt bất an.
Đông Tương khẽ thở dài, tiến lên nói: “Phu nhân, điện hạ đã ở thiên thính chờ, bữa sáng cũng đã chuẩn bị xong.”
Mi mắt Lệ Lan Tâm khẽ run hai cái. Nàng vốn muốn nói không cần dùng bữa, nhưng lời đến bên môi lại nuốt xuống.
Gật đầu, theo Đông Tương đi về phía trước.
Trong lòng nàng không khỏi gấp gáp, bọn thị nữ cũng nhận ra, liền bước nhanh hơn. Chẳng bao lâu đã đến thiên thính.
Ngoài cửa, thị vệ thấy y phục trên người nàng, sắc mặt vẫn không đổi, cung kính hành lễ. Đàm Cát chờ sẵn ngoài thính, dẫn nàng vào trong.
Lệ Lan Tâm dừng bước nơi ngạch cửa, khẽ mím môi. Khi ngẩng đầu lần nữa, đã ổn định tâm thần, theo người này bước vào.
Hoa thính vẫn là cảnh tượng quen thuộc, một bàn đầy sơn hào hải vị, chỉ là nam nhân ngồi bên bàn sắc mặt lạnh lẽo. Thấy nàng đi vào, thân hình không động, ánh mắt ép xuống như băng sương.
Giờ phút này, hắn đã không còn bộ dáng quấn quýt si mê ngày trước, chỉ lãnh đạm nhìn nàng như nhìn một phụ nhân thấp kém xa lạ.
Không có tình ái dây dưa, chỉ còn tôn ti cách biệt.
Hắn là trữ quân đương triều, tương lai thiên tử. Nàng chỉ là dân phụ áo vải suýt nữa đi vào lao ngực. Theo quy củ, nàng thậm chí không đủ tư cách ngồi cùng bàn dùng bữa với hắn.

Nàng tiến lên, khom người hành lễ: “Điện hạ.”
Đáp lại nàng là một khoảng lặng lạnh lẽo kéo dài.
Ngay khi mồ hôi lạnh sắp thấm bên thái dương, hắn mới lên tiếng: “Đứng lên.”
Rồi gõ nhẹ mặt bàn: “Ngồi.”
Lệ Lan Tâm đứng dậy, chậm rãi đi tới, chậm rãi ngồi xuống.
Nô tỳ tiến lên chia thức ăn.
Tông Lẫm cầm đôi đũa ngọc, nhưng không động, thản nhiên nói: “Dùng xong bữa này, ngươi liền rời phủ, đến hoàng tự.”
“Vâng.” Nàng rũ mắt đáp.
“Hết thảy đều đã suy nghĩ kỹ chưa?” Giọng hắn bình thản, “Nếu lúc này hối hận, vẫn còn kịp.”
Lệ Lan Tâm im lặng giây lát, thấp giọng: “Là dân phụ vô phúc hưởng thiên ân.”
“Chỉ có vậy?”
Nàng khẽ siết chặt cán muỗng: “… Mong điện hạ bảo trọng long thể, phúc thọ an khang.”
Một lúc lâu sau, nàng nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng cười trầm thấp.
“Tốt.”


Ngoài phủ, Khương Hồ Bảo đang đứng bên xe ngựa, chỉ huy thị nữ chuyển rương hành lý lên xe.
Việc hôm nay là điện hạ đích thân chỉ định hắn ta làm.
Đưa Lệ phu nhân đến Ngọc Kinh Tự ở phía nam hoàng cung, xuống tóc tu hành.
Hắn ta đã nghe chuyện từ tối qua.
Hôm qua từ Văn An hầu phủ áp giải tang vật về phủ đã gần tối muộn, vừa về chưa lâu đã có tiểu hoàng môn chạy tới thì thầm báo rằng Lệ phu nhân bị đưa đi Ngọc Kính Tự xuất gia.
Khương Hồ Bảo lúc đó vừa kinh vừa sợ, bật thốt lên ‘không thể nào’, sáng ra vẫn còn thấy điện hạ cùng Lệ phu nhân lấy danh nghĩa phu thê tế bái Thái phi, sao chỉ mấy canh giờ đã đổi khác.
Tiểu hoàng môn lại quả quyết nói tin tức không sai, chuyện này đã truyền ra khắp nội viện. Điện hạ và Lệ phu nhân hồi phủ còn bình thường, không biết vì sao đột nhiên phát sinh tranh chấp lớn.
Họ dò hỏi được nguyên do: Lệ phu nhân âm thầm giấu chu sa tránh thai, việc bại lộ, bị điện hạ lục soát ra, nên nổi giận.
Lệ phu nhân tính tình lại cứng rắn, không chịu nhận sai, cũng không nói lời mềm mỏng, khiến điện hạ phẫn nộ, liền mất đi sủng ái, bị đưa đi Ngọc Kính Tự tĩnh tâm.
Khương Hồ Bảo nghe càng thêm kinh hãi, nhưng sau khi hỏi tiếp về thời gian xuất phủ, nơi an nghỉ qua đêm, sau khi nghe xong, thần sắc ngược lại trấn định.
Tiểu hoàng môn không hiểu, Khương Hồ Bảo cười lạnh: “Mới có đến đâu mà gấp cái gì.”
“Đại nhân?”
“Ngươi từng thấy lò đan bị một chén nước trà dập tắt chưa?” Hắn cười nhạt, rồi nghiêm mặt, “Dặn bọn họ, đừng làm chuyện bỏ đá xuống giếng. Đối đãi Lệ phu nhân phải càng cung kính hơn trước.”
Sáng nay lại có người báo: điện hạ nửa đêm rời thư phòng, đến chủ điện nghỉ ngơi, trời chưa sáng đã rời đi.
Khương Hồ Bảo liền càng chắc chắn suy đoán của mình.

Chưa biết chừng, chuyến xuất phủ này, càng khiến điện hạ thêm tưởng nhớ.
Đang suy nghĩ, chợt thấy bộ liễn từ xa tiến lại, trên liễn rõ ràng có hai người.
Khương Hồ Bảo vội vàng chạy lên nghênh đón, chúng nô tài hầu hạ liền quỳ rạp hô vạn tuế.
Kiệu dừng, rèm sa vừa hạ đã được vén lên.
Lệ Lan Tâm gấp gáp bước ra, đi mấy bước rồi quay lại cúi đầu: “Đa tạ điện hạ tiễn đưa.”
Suốt dọc đường nàng im lặng, ngồi cạnh Tông Lẫm mà như ngồi trên đống lửa.
Hắn không ôm nàng, cũng không nhìn nàng, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh mà không hề có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng nàng lại thấy lạnh khắp sống lưng.
Rèm sa buông xuống, bóng nam nhân cao lớn ngồi im lặng phía sau, tay chống trán, dung mạo chìm trong bóng tối.
Nghe nàng cảm tạ, hắn cũng không đáp.
Lệ Lan Tâm rốt cuộc không chịu nổi nữa, đứng dậy, giọng run nhẹ: “Vậy… dân phụ cáo từ. Điện hạ bảo trọng.”
Nói xong, xoay người bước nhanh về phía xe ngựa ngoài cổng.
Khương Hồ Bảo nhìn cảnh ấy, trong lòng dậy sóng, nhưng không dám hành động, chỉ cúi đầu hành lễ với bộ liễn, rồi ra hiệu cho người đuổi theo.
Xuyên qua khe hở mành sa, Tông Lẫm trầm mặc nhìn ra ngoài.
Thị lực hắn cực tốt, nhìn rõ ràng phụ nhân cách đó không xa đã vội vã lao ra khỏi cửa như thế nào, lại cuống cuồng hấp tấp trèo lên xe ngựa ra sao.
Tựa như trốn thoát khỏi A Tỳ địa ngục.
Giữa mày hắn trĩu xuống, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 133: Gấp không chờ nổi
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...