Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 106: Nuông chiều đến phát giận

Chủ tử phía trước đi quá nhanh, đám người hầu không sánh kịp bước chân của cấm vệ quân, dù chạy chậm cũng chỉ miễn cưỡng bám được vào cuối đội.
Mãi đến khi chủ tử hạ lệnh, ép toàn bộ người phía sau dừng bước, Khương Hồ Bảo mới có cơ hội chen lên sát hàng đầu.
Hắn ta rút khăn từ tay áo, vội vàng lau mồ hôi trên trán và cổ, hít sâu mấy hơi để trấn định hơi thở đã loạn nhịp đến thất thố.
Ngẩng đầu nhìn về phía trước—trống rỗng.
Từ vị trí cấm vệ và người hầu đứng ngoài thủy tạ, không thể nhìn thấy tình hình sau khúc ngoặt hành lang. Nhưng âm thanh thì không thể che giấu được.
Ban đầu là tiếng thị nữ kinh hô, hành lễ rõ ràng.
Sau đó là những đoạn đối thoại vụn vặt, mơ hồ không nghe rõ nội dung. Nhưng những kẻ đứng đây, chỉ cần không phải úng não, đều đã biết phía trước rốt cuộc là ai.
Khương Hồ Bảo lại móc thêm một chiếc khăn khác từ tay áo, tiếp tục lau mồ hôi lạnh không ngừng túa ra.
Trong lòng vừa kinh, vừa sợ, vừa khó tin. Rõ ràng hắn ta đã tận mắt thấy điện hạ nổi giận đùng đùng rời khỏi thủy tạ, vậy mà hiện tại…
Chỉ cần chạm mặt Lệ phu nhân một cái, liền tắt sạch hỏa khí?

Hơn nữa hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh lớn nào, tựa như một quả cầu lửa đang bừng bừng dữ dội rồi lại bị ném thẳng vào một hồ nước sâu, trong khoảnh khắc đã được dung hòa, im lặng không tiếng động.
Đang lau mồ hôi thì bỗng một tiếng quát trầm vang lên, mọi người giật mình đứng thẳng người. Khương Hồ Bảo lập tức thu lại khăn trong tay.
Chốc lát sau, từ khúc ngoặt phía xa rốt cuộc cũng xuất hiện hai bóng người sóng vai bước ra, phía sau còn theo một đoàn thị nữ.
Vừa nhìn rõ trong nháy mắt, mắt hắn ta không khỏi trợn to, gần như rớt ra ngoài.
Người phụ nhân được chủ tử nửa ôm trong lòng, khuôn mặt dáng người quen thuộc đến mức không thể quen hơn—nhưng lại xa lạ đến mức khiến người ta không nhận ra.
Nhìn Lệ phu nhân toàn thân nở rộ phong tình dã mị, thần thái rực rỡ yêu diễm, Khương Hồ Bảo sững sờ tại chỗ, rốt cuộc cũng hiểu vì sao vừa rồi điện hạ chỉ vừa qua một khúc ngoặt, lửa giận đã lập tức tắt ngấm.
Lúc này đây, ánh mắt của chủ tử đã dán chặt lên người trong lòng. Nếu không phải cần nhìn đường, Khương Hồ Bảo hoài nghi điện hạ nhà mình đến cả đầu cũng sẽ không nỡ rời đi nửa phần.
Còn đang ngẩn ngơ, đoàn người đã tiến lại gần. Chỉ thấy Lệ phu nhân phe phẩy nửa chiếc quạt tròn ngà voi, khẽ nâng mắt, không mặn không nhạt liếc mình một cái, rồi quay mặt đi.
Ngay sau đó là ánh mắt sắc lạnh của điện hạ quét thẳng về phía hắn ta, giọng trầm lạnh: “Truyền ngọ thiện.”
Khương Hồ Bảo giật mình, lập tức đáp: “Tuân lệnh!”
Hắn ta cung kính lui sang một bên, mãi đến khi các chủ tử lướt qua trước mắt rời đi, trong lòng vẫn còn dậy sóng.
Hít sâu mấy lần, hắn ta khẽ tặc lưỡi.
Trong phủ này, e rằng… thật sự sắp đổi trời rồi.

Trong tay nắm chiếc quạt ngà voi chạm khắc hoa văn rườm rà, còn nạm châu ngọc kim thạch, hơi có chút nặng nề. Nhưng trong lòng Lệ Lan Tâm lại rối như tơ vò, chỉ lắc vài cái rồi không còn sức phe phẩy nổi nữa.

Chỉ cần người đang ôm nàng đi về hướng nào, nàng liền ngả theo về hướng đó. Xuống bậc, qua cầu, hoàn toàn không cần nàng để tâm, bên tai luôn kịp lúc vang lên lời nhắc nhở trầm thấp.
Ánh mắt hắn hôm nay, so với thường ngày còn nóng rực hơn, trầm nặng hơn, như dung nham cuộn trào.
Hưng phấn đến cực điểm.
Mà nàng vừa rồi trắng trợn bộc lộ ra dáng vẻ tham luyến phú quý, yêu thích xa hoa tục khí như thế, hắn vậy mà—
Cười?
Nhớ lại dáng vẻ hắn vừa cười, vừa  lặp đi lặp lại hai tiếng “tỷ tỷ”, trong lòng Lệ Lan Tâm không kìm được mà lạnh toát, sống lưng buốt cóng. Nàng nắm chặt cán quạt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Dáng vẻ ấy, như thể Lâm Kính– kẻ âm thầm giăng ra trăm ngàn thủ đoạn vây săn nàng, ban ngày lại khoác lên mình bộ mặt ôn hòa đáng thương, đã quay trở lại.
Nàng không hiểu, thật sự không hiểu.
… Vì sao hắn lại phản ứng như vậy?
Hơi thở nàng không dấu vết trở nên gấp gáp nóng nảy hơn, trên đỉnh đầu lại vang lên giọng nam nhân mang ý cười trầm thấp: “Nơi này là vườn Trùng Quang…”
Hắn đang dẫn nàng thưởng lãm những bút tích của các bậc danh gia trong vườn.
— Rõ ràng, tâm tình hắn cực kỳ sung sướng.
Nhưng Lệ Lan Tâm căn bản không có tâm tư ngắm cảnh. Nụ cười trên môi cũng chỉ là miễn cưỡng, có lệ liếc theo hướng hắn dừng lại vài lần cho xong chuyện.
Nàng quả thực không phải loại người giỏi giả vờ diễn kịch. Có lẽ vì chưa từng trải qua quá nhiều rèn luyện, diễn được nhất thời, rất nhanh liền muốn lộ sơ hở.
Là nàng vừa rồi biểu hiện còn chưa đủ tục sao? Hay là nàng đòi vàng bạc châu báu chưa đúng chỗ? Dẫu sao mấy thứ ấy, với thân phận hiện tại của hắn, căn bản chẳng đáng là bao.
Hắn trước kia đã nắm trong tay phú quý cùng đất phong, nay lại sắp hưởng hết giang sơn khắp thiên hạ. Những thứ nàng cố ý đòi lấy, với nàng đã là chuyện kinh người, nhưng với trữ quân đương triều, chẳng qua chỉ như muối bỏ bể.
Vậy thì… nàng có phải nên quá mức hơn nữa không?
“Tỷ tỷ.” Giọng trầm bỗng vang lên. “Đến rồi.”
Lệ Lan Tâm giật mình hoàn hồn. Khi ngẩng mắt lên, nàng mới phát hiện không biết từ lúc nào đã tới trước một tòa thủy tạ ven hồ.
Ngước nhìn qua, dưới mặt nước là cảnh hoa sen mới nở rộ, chỉ một góc thôi cũng đủ sinh động.
Tông Lẫm cúi nhìn phụ nhân trong lòng. Ánh mắt hắn tối lại—làm sao không nhìn ra nàng vẫn luôn thất thần?
Trong ngực hắn cuộn trào d*c v*ng muốn truy hỏi, nhưng nghĩ tới nàng vừa mới chịu xoay chuyển một chút, hắn không tiện lại ép sát như trước, tránh khiến nàng sinh lòng kháng cự.
Lúc này chỉ có thể chậm rãi tính kế.
“Sao từ nãy đến giờ lại không nói gì?” Hắn dẫn nàng vào thủy tạ, đến trước bàn liền ấn nàng ngồi xuống. “Tỷ tỷ là không thích chỗ này sao?”
Lệ Lan Tâm mím môi ngồi yên, rồi nghiêng đầu nhìn người vừa ngồi xuống bên cạnh.

Đối diện gương mặt cười như không cười của hắn, cùng ánh mắt sắc bén dưới hàng mày ưng, tim nàng không khống chế được mà siết chặt.
Nàng quay đầu đi, cố trấn định: “Không có, chỉ là đi mệt thôi.”
Vừa nói, nàng vừa giơ tay, khẽ vịn bộ diêu chuỗi ngọc trai nam châu trên búi tóc, tránh ánh nhìn của hắn.
Tông Lẫm không dấu vết nheo mắt: “Sau này để bọn họ chuẩn bị kiệu cho nàng.”
Rồi hắn nhìn chằm chằm nàng, đột ngột hỏi: “Người phía dưới nói, hôm nay nàng ra ngoài còn dọn hết đồ trong tú phường ở hẻm Thanh La về?”
Thân thể Lệ Lan Tâm cứng đờ, bàn tay đang đỡ trâm cũng khựng lại.
Nàng nuốt khan, lặng im trong khoảnh khắc, rồi đột nhiên buông tay.
Chiếc quạt ngà voi trong tay phải bị nàng ném mạnh lên mặt bàn. Nàng trừng mắt giận dữ nhìn người vừa đặt câu hỏi.
Tông Lẫm bị cơn giận bất ngờ của nàng làm cho sững lại. Vừa định mở miệng, nàng đã không cho hắn cơ hội.
“Ngươi hỏi vậy là có ý gì?” Lệ Lan Tâm cố ưỡn thẳng lưng, sắc mặt lạnh lùng.
“Chỉ là dọn một tú phường thôi, có gì to tát đâu? Lúc còn ở ngoài, thái giám dưới trướng ngươi đã ngăn ta rồi, giờ về phủ, ngươi còn muốn thẩm vấn ta? Ta phạm phải tội tày trời gì à?”
Tông Lẫm lập tức ghé lại gần, mày nhíu chặt, tay vừa định chạm vai nàng thì bị nàng hất phăng ra.
Nàng đầy mặt tức giận, cười lạnh: “Hừ, còn nói sẽ đối tốt với ta. Giờ thì sao? Ta lấy chút đồ dùng quen thuộc trong nhà mình cũng phải bị ngươi tra hỏi. Nô tài dưới tay ngươi còn mượn thế của ngươi mà ép ta. Đây là cái ‘đối tốt’ mà ngươi nói à?”
Càng nói càng tủi thân. Trong mắt nàng nhanh chóng phủ lên một tầng hơi nước.
Nàng quay mặt đi, không thèm nhìn hắn, giọng nghẹn ngào: “… Trong phòng thì nói đến cả sao trên trời cũng hái xuống cho ta. Vừa ra khỏi cửa, lời nói liền không còn giá trị. Để mặc người khác bắt nạt ta. Cũng phải thôi, ta là cái thá gì chứ. Thái tử điện hạ chịu hạ mình dỗ dành ta đã là phúc phận mấy đời của một quả phụ nghèo hèn như ta, nào dám yêu cầu ngươi nói được thì làm được.”
“Dù sao… ngươi dỗ ta, lừa ta cũng đâu phải một lần hai lần…” Nước mắt nàng rào rạt rơi xuống.
Nàng càng nói càng đau lòng, còn Tông Lẫm thì trợn thẳng mắt, kinh ngạc đến không biết làm sao.
Gân xanh trên trán hắn giật liên hồi. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm nhận rõ ràng thế nào là bất lực—có lực mà không biết dùng vào đâu, có lời mà nói không thông.
Đầu hắn nhất thời căng lên. Hắn cau mày, mạnh tay xoay người nàng lại, lau nước mắt trên mặt nàng.
“Được rồi, khóc cái gì.” Hắn nghiến răng, cố hạ giọng. “Ta có nói là trách nàng đâu.”
“Ta chỉ là bảo nàng đừng làm điều thừa. Trong phủ đã chuẩn bị sẵn hết những thứ ấy cho nàng rồi. Khung cửi, giá thêu, phàm là đồ tú nương cần dùng đều là tốt nhất, lấy từ trong cung ra, còn tốt hơn mấy thứ ban đầu của nàng nữa…”
Không ngờ hắn chưa nói xong, nàng lại càng tức. Đôi mắt ngấn lệ trừng hắn: “Ta đã nói là ta dùng không quen! Thái giám kia là người ngươi phái tới, chuyện gì cũng báo với ngươi, câu này hắn ta không nói à?”
Sắc mặt Tông Lẫm càng trầm xuống: “Tỷ tỷ.”
Lệ Lan Tâm mặc kệ hắn, lại cúi mắt, rút khăn trong tay áo ra lau nước mắt.
Một lúc lâu sau, giọng nàng yếu ớt: “… Ta chẳng qua là… chẳng qua là muốn… lại làm cho ngươi vài bộ xiêm y thôi…”

Vừa dứt lời, bàn tay to khóa trên vai nàng đột ngột siết chặt.
Ngay sau đó, gương mặt ướt nước mắt của nàng bị nâng lên. Nàng còn chưa hết giận, hốc mắt đỏ hoe, liền đối diện ánh mắt hắn—kinh ngạc đến cực điểm, rồi nhanh chóng hóa thành sự vui mừng không giấu nổi.
Nàng lập tức muốn tránh ra, nhưng không chống nổi sức hắn, ngay khoảnh khắc sau đã bị ôm chặt vào lòng.
“Ngươi làm cái gì vậy!” Nàng tức tối véo cánh tay hắn. “Buông ra!”
“Không buông.” Hắn cúi đầu vùi vào bên gáy nàng, ghì chặt. “Tỷ tỷ…” Một tiếng thở dài thân mật, quyến luyến không nỡ.
Nàng đánh hắn mấy cái, đến khi tay mỏi nhừ, hắn vẫn không hề buông. Cuối cùng nàng đành bỏ cuộc.
Nước mắt trên mặt Lệ Lan Tâm vẫn còn chảy, nhưng trong ngực lại yên ổn hơn nhiều. Nàng mím môi, không nói gì.
Sự im lặng ấy biểu thị nàng vẫn chưa nguôi giận. Một lúc lâu sau, Tông Lẫm ngồi thẳng dậy, quả nhiên lập tức hứng trọn ánh nhìn sắc như dao nàng bắn sang.
Hắn cầm khăn lau nước mắt cho nàng, trong lòng đầy áy náy: “Tỷ tỷ, đừng giận nữa, là ta sai.”
Lệ Lan Tâm giật lấy khăn từ tay hắn, tự lau, vẫn không nói một lời.
Nghĩ lại những gì nàng vừa nói, Tông Lẫm dịu sắc mặt: “Hẻm Thanh La bên kia, ngoài tú phường ra, còn muốn dọn gì thì cứ phân phó người bên dưới. Còn Khương Hồ Bảo…”
Động tác của Lệ Lan Tâm khựng lại.
“Sau này ta sẽ để hắn ta ít xuất hiện trước mặt nàng.” Hắn trầm giọng hứa.
Lệ Lan Tâm lau sạch mặt, chậm rãi buông tay, rốt cuộc cũng chịu nhìn hắn.
Khóe môi Tông Lẫm cong lên. Lúc này trong lòng hắn tràn đầy niềm vui dịu dàng, không nhịn được áp trán nàng: “Tỷ tỷ.”
Lệ Lan Tâm nhíu mày, thấp giọng: “Ngươi thật ra… cũng đâu thiếu xiêm y. Tay nghề của ta sao sánh được với tú nương trong cung…”
“Thiếu, ta thật sự thiếu.” Hắn lập tức cắt ngang, cau mày, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. “Những bộ trong cung ta từ trước tới nay đều không thích. Ta đang cần xiêm y lắm.”
Nghe hắn nói xong, nàng bỗng ngẩng đầu, nhìn hắn hai nhịp thở, rồi đột nhiên… từ giận chuyển sang cười.
“Nói hươu nói vượn.” Nàng liếc hắn một cái. “Ta mới không tin.”
Thấy nàng rốt cuộc cũng nguôi giận quá nửa, niềm vui trên mặt hắn không giấu được nữa. Hắn lại không nhịn nổi, hôn lên gò má, rồi đến giữa mày nàng.
Có lúc hắn vẫn thường nghĩ, nàng rốt cuộc là từ đâu tới? Trên đời này sao lại có một người như vậy?
Cao thấp béo gầy, trăm ngàn mỹ nhân, hắn đã gặp không biết bao nhiêu. Nhưng chưa bao giờ giống như khi đối diện với nàng, khiến sóng triều trong lòng hắn cuộn trào đến mức khó khống chế. Khoảnh khắc hắn nhìn thấy nàng lần đầu tiên, tựa như tỉnh giữa giấc mộng, vừa hư vừa thực.
Cảm giác hoảng hốt ấy, nếu chưa từng tự mình trải qua, vĩnh viễn cũng không thể hiểu được.
Hơn hai mươi năm trước, khi nàng sinh ra ở một thôn núi nhỏ mà hắn còn chưa từng nghe tên, phụ vương mẫu phi hắn vừa thành hôn không lâu. Khi nàng thủ tiết, hắn lại theo cha ra trận rèn luyện.
Một năm trước, khi hắn khởi hành vào kinh, mưu đồ vương vị, nàng vẫn còn ở căn nhà nhỏ kia, kinh doanh tiệm buôn bé nhỏ của mình.

Khi đó, dù có nằm mơ, hắn và nàng cũng không thể tưởng tượng được trên đời này lại tồn tại một người sẽ bước vào sinh mệnh của mình một cách sâu sắc đến thế, để rồi lúc này đây, con đường hai người lại giao nhau.
Nếu khi ấy có người nói, tương lai hắn sẽ dây dưa không dứt với một quả phụ trong kinh thành, hắn nhất định rút kiếm xẻo thịt kẻ ấy.
Nghĩ lại, nàng hẳn cũng vậy. Một năm trước, nàng còn nghĩ sẽ thủ tiết cả đời cho một người đã chết, thậm chí chưa từng nghe qua danh hào của hắn.
Đây là thiên ý đã định. Hắn tuyệt đối không thể buông tay.
Ánh mắt hắn sẫm lại đến cực điểm, nụ hôn cũng trở nên dày đặc hơn.
“Ngươi… còn ở bên ngoài đó…” Lệ Lan Tâm chỉ cảm thấy chịu không nổi hắn, không nhịn được đặt tay lên mặt hắn đẩy ra, cố ý nói chuyện để dời sự chú ý của hắn.
“… Ta tính sẽ làm cho ngươi hai bộ áo ngủ. Y phục mặc ngoài ta làm không nổi, mấy bộ trước kia làm cho ngươi, ngươi cũng không mặc ra ngoài được đâu.”
Hắn là trữ quân, quy chế về y phục cực kỳ nghiêm ngặt. Dù là thường phục cũng phải do người chuyên môn chế tác, nếu không sẽ trái lễ chế, để thần tử  trông thấy sẽ không ra thể thống. Nàng nói mình không làm được, hoàn toàn không phải là lời khiêm tốn.
Nàng vốn chỉ là một tú nương dân gian, hoàn toàn không quen thuộc với những quy chế ấy, quy trình may y phục của thiên gia tông thất, nàng thực sự không làm nổi.
Nhưng áo ngủ thì không cần nhiều quy củ như vậy, chỉ cần thoải mái, vừa người là được.
“À đúng rồi, mấy bộ y phục trước kia ta may cho ngươi đâu? Đều vứt đi rồi sao? Những tấm vải đó đều là đồ tốt, nếu mặc không vừa thì có thể sửa lại thành kiểu khác.” Nàng thuận miệng hỏi một câu.
Tông Lẫm bị buộc phải ngẩng đầu, không thể lại gần nàng, vốn đã có chút bất mãn, nhưng vừa nghe nàng hỏi vậy, đồng tử bỗng nhiên co rút lại.
Khóe môi lại khẽ cong lên: “…… Sao có thể vứt. Ta đều cất cả rồi, không cần sửa, đó đều là y phục nàng may cho ta, ta phải giữ cho thật tốt.”
Lệ Lan Tâm cảm thấy có gì đó không đúng, vốn còn muốn hỏi tiếp, nhưng bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng thông báo, là người của thiện phòng đã chờ ở ngoài.
Tên thái giám gầy gò cười nịnh, chạy chậm vào thủy tạ, hành lễ: “Điện hạ, phu nhân, cơm trưa đã chuẩn bị xong.”
Tông Lẫm liếc hắn một cái, giọng trầm xuống: “Cho người của thiện phòng vào, ngươi lui ra ngoài, đổi Đàm Cát tới.”
Đàm Cát là người nổi bật nhất trong lứa hoạn quan mới được hoàng đế ban vào phủ hắn sau khi sách phong Thái tử. Người này ít lời, làm việc ổn trọng, mang dáng dấp tử sĩ.
Quan trọng hơn là, trong phủ đã sớm nắm được nhược điểm gia quyến của hắn ta trong tay, không sợ người này sinh lòng khác.
Bởi vậy, Đàm Cát vào phủ chưa bao lâu đã được hầu hạ trong thư phòng. Tuy chưa tới thời điểm lộ rõ phong mang, nhưng địa vị đã không tầm thường, mơ hồ có xu thế phá vỡ cục diện mà hoạn quan họ “Khương” độc chiếm quyền lực trong phủ bao nhiêu năm nay.
Khương Hồ Bảo nụ cười lập tức cứng đờ, nhất thời chưa kịp phản ứng: “Điện… điện hạ?”
“Tai ngươi không muốn nữa sao?” Giữa mày Tông Lẫm xẹt qua vẻ mất kiên nhẫn, ánh mắt lạnh băng.
Khương Hồ Bảo trừng to mắt như chuông đồng, ngơ ngác liếc sang một bên, vừa lúc nhìn thấy Lệ phu nhân đứng cạnh điện hạ, chỉ lộ ra nửa bên mặt kín đáo.
Trong lòng “rắc” một tiếng, như thủy tinh vỡ vụn, nát thành vô số mảnh.
Hắn ta cũng không biết mình ra khỏi thủy tạ bằng cách nào, hồn vía phiêu tán, chỉ biết gọi người của thiện phòng vào dâng cơm, sau đó run rẩy bước xuống bậc, sắc mặt trắng bệch.
Một tiểu hoàng môn bên cạnh vội vàng chạy tới, ân cần hỏi: “Tiểu Khương quản sự, ngài sao vậy? Sao mặt trắng thế?”
Khương Hồ Bảo lắc đầu, bước chân loạng choạng đi về phía trước. Ánh nắng rơi xuống người hắn ta lại lạnh như băng.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 106: Nuông chiều đến phát giận
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...