Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 95
Chương 95
Bình tĩnh, cô phải quen rồi chứ.
Lý Nhược Thủy lúc này đang bị ai đó vác trên vai, bụng bị ép chặt, cơ thể xóc lên xóc xuống. Mắt cô bị bịt kín bằng một tấm vải đen, cổ tay thì bị trói ra sau lưng, tóm lại tình cảnh giờ chẳng khác nào đang chịu tra tấn cả.
Lý Nhược Thủy nào biết rằng đối với kẻ đang trói cô thì chuyện này không phải bắt cóc, mà là chạy trốn.
“A di đà phật, a di đà phật…”
Kẻ “bắt cóc” kia môi trắng bệch, miệng lẩm bẩm niệm Phật không ngừng, chân chạy như bay, tốc độ chẳng khác nào chạy thoát thân. Hắn toát mồ hôi lạnh, tay chân luống cuống, tự thấy đôi chân đang vận công chạy chẳng còn là của mình nữa, mái ngói đạp dưới chân mà cứ như đạp bông mềm. Hắn thậm chí còn chẳng dám quay đầu lại. Bởi hắn sợ vừa quay sẽ thấy ngay nụ cười đáng sợ của tên súc sinh Lộ Chi Dao, rồi nghe được cả giọng nói thì thầm như ác mộng “Tìm được ngươi rồi” đó nữa.
Hắn là kẻ sống sót trong thảm án diệt môn ở Ngự Phong sơn trang năm ấy. Từ phu nhân rất thích phái bọn hắn đi đối đầu với Lộ Chi Dao, lại còn tặng cho cái mỹ danh là “có kinh nghiệm” nữa chứ.
Tổ sư! Có mà bảo bọn hắn đi chịu chết mới đúng. Nếu không phải mụ ta đưa cái giá lớn quá thì hắn thà làm người xa lạ với Lộ Chi Dao còn hơn.
“Đại ca… nhẹ chút… không thì tôi nôn lên người anh đấy…”
Đầu chúc xuống rồi cứ lắc lư lên xuống làm Lý Nhược Thủy thấy trời đất cứ như đảo lộn hết lên. Cô thực sự phải cảm ơn hắn vì đã bịt mắt mình.
“Không không không, ta không dừng lại đâu, ta đang cứu cô đấy. Bị bán cho Ngự Phong sơn trang còn hơn là bị ép đi theo tên điên đó.”
Lý Nhược Thủy: … Giờ cô chóng mặt quá, sức đâu mà châm chọc. Thôi đành để về sau vậy.
Cô có linh cảm rằng tới được Ngự Phong sơn trang rồi thì kiểu gì cũng sẽ có nhiều chuyện đáng để cô châm biếm hơn nữa.
Tiềm năng của con người khi chạy trốn là vô hạn, dưới đủ loại hoóc môn k*ch th*ch thì sức lực bộc phát còn mạnh hơn bình thường. Ngay khoảnh khắc ném Lý Nhược Thủy xuống đất, chính hắn cũng chẳng dám tin bản thân mình có thể đạt được tốc độ đó.
Còn Lý Nhược Thủy bị quăng xuống đất thì chỉ thấy sống không bằng chết. Nói thật, từ khi giữa cô và Lộ Chi Dao có cảm giác mập mờ tới nay thì lâu lắm rồi cô không phải chịu kiểu đau như thế.
“Đưa người tới rồi chứ?”
Một giọng nữ hơi lạnh lùng vang lên bên tai, Lý Nhược Thủy nghiêng đầu về hướng phát ra giọng nói, nhưng mắt bị bịt nên chẳng thấy gì.
“Đây là số tiền đã hứa với ngươi và thêm một khoản nữa, ngươi đi cầm chân tên điên đó với Bạch Sương đi.”
Lúc này Lý Nhược Thủy mới nhận ra ấy là giọng của Từ phu nhân.
Lúc trước nghe trong yến tiệc thì rất uyển chuyển, song giờ lại hơi lạnh lùng. Có vẻ đây mới là cảm xúc thật của mụ ta.
“Tôi không đi.” Kẻ đã vác cô đến đây từ chối thẳng thừng, “Ai bảo đó là đi cầm chân, đó là đi nộp mạng thì có.”
“Tôi nhớ mang máng tám năm trước bà đấu với hắn bao chiêu, nếu không phải sư phụ hắn ở phía sau nhắc nhở từng chiêu pháp thì e là còn có thể đánh lâu hơn nữa.”
Giọng Từ phu nhân càng lúc càng gần, Lý Nhược Thủy lặng lẽ dịch hơi dịch sang phải. Dẫu đã đoán được lý do bị bắt lần này vẫn là vị Lộ Chi Dao, song cô vẫn hy vọng họ có thể tạm thời quên luôn sự tồn tại của mình.
“Không đi. Giờ khác xưa rồi, tôi và hắn không còn cùng một trình độ. Tôi không đi chịu chết đâu.”
Nói xong, người đàn ông kia lại đưa tay nhấc Lý Nhược Thủy lên.
“Nếu làm được, vậy tiền chia năm nay sẽ tăng cho ngươi gấp năm lần.”
Người đàn ông không lập tức từ chối nữa mà bắt đầu do dự. Lĩnh vực làm ăn của họ đúng là một vốn bốn lời, ngay cả hắn mỗi năm cũng được chia lợi kha khá. Nếu tăng gấp năm lần thì…
“Tôi sẽ cố gắng cầm chân để hắn không điều tra ra chút manh mối nào.”
Tiếng bước chân xa dần, bên cạnh cũng không còn giọng người đàn ông đó. Trái lại, có thứ gì đó được đắp lên mu bàn chân cô.
Hương lê nồng nặc phả tới, cằm Lý Nhược Thủy bị người ta nâng lên, móng tay hơi dài của người nọ cào nhẹ qua má làm cô hơi đau. Khi người đó tới sát gần, Lý Nhược Thủy nghiêng đầu tránh, cố nín thở.
Mùi lê này chẳng thơm chút nào, thậm chí còn hơi thối tanh là lạ, rất khó diễn tả.
“Sớm biết hắn thích loại nhan sắc như ngươi thì ta đã bắt mười tám cô đưa đi quyến rũ hắn rồi. Một tên súc sinh như vậy mà cũng cưới vợ được ư?”
“Bà cưới được thì chàng sao không được?” Lý Nhược Thủy nghiêng đầu sang bên rồi hít mạnh một hơi, không nhịn được bắt đầu phàn nàn: “… Có gì nói thẳng, đánh tôi cũng được thôi, nhưng dùng hóa học thì quá đáng lắm đấy.”
“Ý ngươi là gì?” Giọng Từ phu nhân chợt lạnh đi, mụ ấn móng tay lên mặt Lý Nhược Thủy tạo thành vệt đỏ.
“Ý là bà có thể đánh tôi, nhưng đừng dùng cái mùi này tra tấn tôi…”
Từ phu nhân bật cười lạnh, lực tay càng tăng thêm: “Miệng lưỡi cũng lanh lợi phết, ngươi còn nói thêm vài câu nữa là ta sẽ xé toạc miệng ngươi ra!”
“…” Cô không muốn bị xé miệng đâu.
Từ phu nhân chắc là chưa từng luyện võ, bởi lực tay mụ ta quá yếu, không bằng một nửa của Lộ Chi Dao.
Cô đây là dũng sĩ từng bị y bóp cổ còn sống trở lại đấy.
“Nghe thấy chưa? Trả lời ta.” Từ phu nhân hất cằm cô, giọng điệu bực bội.
“Nghe rồi. Đây là bà bảo tôi nói đấy, lát nữa đừng xé miệng tôi.”
Từ phu nhân mất kiên nhẫn buông cằm Lý Nhược Thủy ra, đẩy cô ngã xuống đất rồi giơ tay xé tấm lụa đen trên mắt cô.
“Xem đi, đây chính là chuyện tốt mà tên nhãi súc sinh đó làm ra đó!”
Ánh sáng dồn lại trước mắt, thứ đập vào tầm nhìn lại là một màu trắng bất thường, chói lóa đến mức khiến mắt cô càng thêm nhức buốt.
Sau khi thích ứng, Lý Nhược Thủy chớp mắt nhìn quanh. Đập vào mắt cô là một cỗ quan tài dày nặng, xà nhà bốn góc quấn lụa trắng, chữ “tế” cực lớn được đặt ngay chính giữa, hoa lê làm bằng giấy trắng cắm khắp các góc phòng. Và giữa một mảng trắng xóa ấy còn lẫn những sợi khói mỏng tang, chậm rãi lượn lờ trong không khí.
Ngoài sân nắng đang gay gắt, nhưng Lý Nhược Thủy lại cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo khó hiểu ở nơi đây, tựa như có gió lạnh lướt qua sống lưng. Đặc biệt là cỗ quan tài đặt ở trung tâm kia. Chiếc quan tài đen sì như muốn đè cô xuống dưới, đáy quan còn hằn những dấu vết nước thi thể đã khô, trước quan tài có que hương, và hương hoa lê nồng nặc kia dường như chính là bay ra từ đó.
Cô chưa từng thấy một linh đường nào “cổ kính” đến vậy nên nhất thời bị dọa sợ, bất giác quay mặt đi.
“Đừng quay đầu! Đây đều là chuyện tốt do lang quân của cô làm đấy, sao lại không dám nhìn?”
Ngoài xíu cảm giác sợ hãi vì cách bài trí linh đường này thì thật ra cô cũng không quá hoảng. Cô tin vào bản thân và cũng tin vào Lộ Chi Dao, cô tin mình sẽ không sao.
Nhưng khi nghe thấy tiếng “lang quân” xa lạ ấy thì cô vẫn hơi xấu hổ, muốn bật cười.
Lộ Chi Dao khi ở trên giường rất nhõng nhẽo, nên cô cứ thấy gọi y là “lang quân” hơi gượng gạo. Với cô mà nói thì gọi “vợ” có lẽ thuận miệng hơn…
Mà cũng không đúng, tốt nhất vẫn nên gọi y là Lộ Chi Dao.
“Ngươi có nghe ta nói chuyện không!”
Từ phu nhân không xé miệng cô, nhưng lại bị cô ép đến mức xé rách luôn cái vỏ bọc dịu dàng của mình.
Lúc tên nhãi súc sinh kia được Lộ Chi Dao dẫn tới trả thù cũng giống y như vậy. Hắn nhắm mắt, thần trí bay xa, bọn họ khuyên kiểu gì cũng không lọt vào tai.
Quả nhiên là vật họp theo loài!
Thẹn quá hoa giận, mụ ta cố nhấc Lý Nhược Thủy lên, nhưng nâng được nửa chừng thì hết sức, vậy là lại để cô rơi xuống. Từ Tư vốn là tiểu thư khuê các, dù bây giờ đáng gờm hơn thì cũng chỉ là Từ phu nhân bưng trà thưởng hoa, khéo léo giỏi giang thôi. Nếu bây giờ Lý Nhược Thủy không bị trói, ngoài sân lại chẳng có người canh giữ, thì người bị nhấc lên hẳn là Từ phu nhân.
Song đáng tiếc là không có nếu.
“Đưa nó tới trước quan tài cho ta, để nó nhìn cho rõ nghiệp chướng mà thằng súc sinh đó làm ra!”
Một gã đàn ông cao lớn ở ngoài sân chạy vào, một tay nhấc bổng Lý Nhược Thủy lên như xách gà con rồi ép cô xuống ngay trên quan tài.
“Đệch mợ!”
Lý Nhược Thủy thật sự không nhịn được mà bật tiếng chửi.
Cỗ quan tài này rõ ràng được làm từ gỗ tử đàn thượng phẩm, nhưng mùi thơm của tử đàn đã bị mùi xác thối và hương xông làm từ hoa lê ngấm vào, hòa thành một thứ mùi kỳ quái mới. Người nào mũi mẫn cảm chút thì e ngửi xong là “đi đời” tại chỗ ngay.
“Cứu với trời đất ơi…” Lý Nhược Thủy chớp mắt liên hồi, mùi hôi xộc lên ấy làm cô chảy cả nước mắt.
Nếu cô có làm sai thì đánh cô một trận là được, chứ đâu cần dùng cái kiểu này để trừng phạt cô đâu.
“Cớ sao phu quân ta nằm trong đó tám năm, còn tên súc sinh kia lại tiêu diêu bên ngoài suốt tám năm chứ?”
“Ta vốn tưởng không làm gì được hắn, không ngờ lại gặp được ngươi. Thật đúng là cơ hội trời ban.” Từ phu nhân đi đến bên quan tài rồi hung hăng nhìn cô.
“Vợ chồng ta âm dương cách biệt, vòng đi vòng lại mà hắn còn đi cưới vợ, đúng thật là trò lố lịch nhất thiên hạ!”
Từ phu nhân phất tay, gã đàn ông lập tức buông Lý Nhược Thủy ra rồi vội vàng rời khỏi nơi chẳng biết nên gọi là thơm hay thối này. Mụ ta nhìn Lý Nhược Thủy đang nằm dưới đất th* d*c, sau đó nở một nụ cười châm chọc: “Giờ ngươi vẫn còn hữu dụng nên ta tạm tha cho ngươi. Đợi đến khi tóm gọn hết bọn bay thì ta sẽ đích thân tặng mỗi đứa một cỗ quan tài.”
Mụ ta xoay người ngồi xuống giữa linh đường, trên mặt là nụ cười mỉm đoan trang song lại rất rợn người, như thể chỉ cần bắt được Lý Nhược Thủy là mụ ta đã nắm phần thắng trong tay.
Lý Nhược Thủy biết giờ mình an toàn thì bắt đầu suy nghĩ lung tung, và cô chợt nhớ đến sư phụ của Lộ Chi Dao chỉ được chôn sơ sài dưới lớp hoàng thổ.
Câu chuyện tổng thể giữa sư phụ y và đám người này thì cô đã rõ, nhưng chỉ có một điểm vẫn còn chưa sáng tỏ, đó chính là năm ấy rốt cuộc sư phụ y đã gặp chuyện gì ở Ngự Phong sơn trang?
“Sau đại hội tỉ võ năm đó là Lộ Chi Dao biến mất ngay, chắc là bị Hà trang chủ theo đuổi phiền quá nên dứt khoát ẩn cư chăng?”
Từ phu nhân ngẩng mắt nhìn qua liền thấy Lý Nhược Thủy đang mỉm cười nhìn mình chứ chẳng hề có xíu sợ hãi nào. Và ánh nhìn ấy lại khiến lửa giận trong mụ ta cuộn trào.
“Tuổi còn nhỏ mà biết nhiều thật. Ta biết ngươi muốn hỏi gì. Chẳng có gì kỳ quái như tin đồn cả, chúng ta chỉ coi trọng võ công của ả nên lừa ả giao ra bí kíp, cuối cùng thì phế luôn tay chân ả mà thôi.”
Mụ ta nhìn chằm chằm Lý Nhược Thủy rồi đảo mắt đánh giá từ trên xuống dưới, sau đó chợt cười nhạo: “Con người ấy mà, bề ngoài chỉ là một lớp da, bên dưới là gì thì ai biết được? Còn ngươi thì đúng là giỏi thật, lấy phải một kẻ điên, trong ngoài đều điên, thế nên cũng chẳng tính là bị lừa.”
“Còn chuyện giữa ta và Hà Ôn Mặc, rốt cuộc là chàng lợi dụng ta hay ta lợi dụng chàng thì ai mà biết được?”
Lý Nhược Thủy bất giác nhướng mày, quay đầu quan sát kỹ linh đường này.
Nơi này đúng là bày biện đầy đủ, nhưng duy nhất có một điểm không đúng và đó chính cái quan tài ở giữa. Người ta vẫn nói chết phải vào đất mới yên, sư phụ Lộ Chi Dao lúc lâm chung cũng biết phải được chôn xuống đất. Từ phu nhân yêu gã đến vậy, cớ sao lại để gã nằm đây mục rữa tám năm? Chẳng lẽ mụ ta có bao nhiêu tiền bẩn như thế mà còn không mua nổi đá lạnh à?
Từ Tư đột nhiên lấy một bộ dụng cụ pha trà từ tủ trong linh đường ra, động tác pha trà thuần thục, không nói nửa câu.
Ở đây không có bếp lửa, chỉ có nước lạnh, mụ liền dùng nước lạnh tráng trà. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Có phải nước nóng hay không dường như chẳng quan trọng với mụ, nước nào pha trà gì, nhiệt độ bao nhiêu, thời gian bao lâu là mụ nắm rõ mồn một.
Những lá trà xanh nhăm nhúm ngâm trong nước lạnh, nặng nề chìm dưới đáy chén, không hề có dấu hiệu nở ra.
Từ phu nhân coi nước lạnh như nước nóng, vẫn chăm chú ước lượng thời gian tráng trà.
Còn Lý Nhược Thủy thì ở bên cạnh ngứa ngáy khó chịu. Cô thề, đợi khi trở về nhất định phải đọc hết mấy trăm chương của cuốn tiểu thuyết này để bổ sung cho đủ chi tiết.
“Ta tất nhiên cũng từng thích Hà Ôn Mặc, nhưng ta càng thích tiền tài và quyền lực hơn. Là một nữ nhân, ở trong hoàng thành vĩnh viễn không thể có được những thứ ấy, kết cục của ta chỉ có thể là bị gả cho một vị triều thần.”
Thời gian tráng trà vừa đủ, mụ nâng chén lên đổ nước ra. Lá trà bên trong vẫn nhăn nhúm như cũ, mụ hắt nước xuống bên cạnh quan tài.
Người hoàng thành yêu trà nhất, ai có kỹ thuật pha trà cao siêu đều sẽ được kính trọng vài phần, bởi vậy mụ luôn kiên trì luyện tập. Cho đến hiện tại, trong hoàng thành không còn phu nhân trang chủ Ngự Phong sơn trang, cũng chẳng còn Từ tiểu thư con gái lão Thái phó, mà chỉ còn Tư Tư phu nhân khéo léo dịu dàng, cứu trợ thiên tai giúp dân vượt khó.
“Nhưng ta vẫn hận Lộ Chi Dao. Hận hắn phá hỏng mọi kế hoạch ta dựng nên, hận hắn giết chồng con ta, hại ta buộc phải bắt đầu lại từ đầu.”
Nếu không có Lộ Chi Dao thì mụ đã sớm vang danh khắp hoàng thành.
Nếu Lý Nhược Thủy không xuất hiện, có lẽ giờ mụ đã chùn bước. Nhưng ông trời lại cho mụ thêm một cơ hội để mụ có thể báo thù.
Lý Nhược Thủy nhìn mụ lặp đi lặp lại động tác pha trà, vẻ mặt như cười như không thì bỗng chốc hiểu ra tất cả.
Bài trí trong linh đường này, ngọn núi phủ đầy lê trắng, chuyện năm xưa náo động đến vậy mà mụ lại cố ý không đào sâu điều tra nguyên nhân. Tất thảy đều đã hiện rõ trước mắt.
Hóa ra tất cả chỉ là để che giấu dã tâm của mụ mà thôi.
*
Hôm nay ánh nắng rực rỡ, rọi lên gương mặt mọi người như phủ một lớp sáng dịu, ấm áp và dễ chịu vô cùng.
Trên phố thoang thoảng hương đường hấp dẫn, có lẽ vì lò lửa be bé tự mang cháy hơi mạnh nên tỏa ra hương hơi khét khét, lại càng thêm ngọt ngào.
Ông chủ vừa bận hạ nhiệt, giảm lửa, vừa hò hét mời chào khách mua.
Bỗng dáng hình người nọ xuất hiện ngay trước quầy, ông chủ tranh thủ liếc nhìn. Hóa ra là một công tử mặc đồ trắng, dung mạo tuyệt mỹ. Ông chủ không khỏi nhìn kỹ thêm vài lần rồi mới lên tiếng: “Công tử muốn mua tranh đường1 không? Ngon, không ngấy, hình dáng… Ai ăn cũng khen.”
“Nghe nói tranh đường gì cũng vẽ được, vậy nó có vẽ được không?”
Ông chủ liếc nhìn con rối bằng gỗ trong tay y rồi gật đầu: “Đợi chút nhé.”
Lúc này Lộ Chi Dao vừa rời Bạch phủ chưa lâu. Đêm qua bọn người định phục kích họ đã bị y đang hưng phấn xử lý xong, sáng nay y lại ra ngoài quá sớm nên muốn bắt chúng đi tra hỏi thì còn phải chờ thêm.
Nhưng y nào biết, từ xa có người trong quán trọ đã theo dõi họ suốt năm sáu ngày liền, từ sáng đến tối, ngày nào cũng nhìn sân trước chỉ để tìm một cơ hội.
Trong lúc y đứng đây chờ ăn kẹo thì Lý Nhược Thủy đã bị bắt lên mái nhà.
“Công tử, xong rồi ạ.”
Ông chủ đã làm nghề này mấy chục năm, tay nghề thuần thục, thoáng cái đã vẽ xong bức tranh đường, nom giống hệt dung mạo con rối trong tay y.
Lộ Chi Dao nhận lấy tranh đường rồi chạm tay vào, đích xác là dung mạo Lý Nhược Thủy.
Y khẽ nhướng mày, trả tiền rồi quay đi.
Lộ Chi Dao đưa tranh đường lên miệng rồi dùng đầu lưỡi l**m từng xíu, sau đó một miếng cắn đứt nửa phần đầu, nghiền nát giữa các kẽ răng.
Ngon tuyệt.
Lộ Chi Dao vừa nhai tranh đường vừa thong thả bước vào một con ngõ nhỏ, y đã nhiều lần gặp bọn chúng ở nơi đó.
Hoàng thành trông thì sạch sẽ, sáng sủa, nhưng thực ra trong những ngõ hẻm tối tăm này đầy rẫy những thứ bẩn thỉu.
Đúng như Lộ Chi Dao nghĩ, bọn người đó vừa tới, nhưng mục đích lần này là để kìm chân y. Hai bên vừa gặp nhau là bọn chúng lập tức rút đao, tự cho rằng không để Lộ Chi Dao kịp phản ứng.
Họ đều là người mới của Ngự Phong sơn trang, chưa từng gặp Lộ Chi Dao, trẻ tuổi liều lĩnh, dám cầm dao chặn đường. Họ tưởng mình đang vây đánh, nhưng thực tế lại là Lộ Chi Dao một mình “vây đánh” bọn họ.
Trong chuyện đánh nhau, bất kể là kỹ năng hay sức mạnh thì Lộ Chi Dao đều vượt xa bọn họ, đến mức có thể dễ dàng đè bẹp đối phương. Đối mặt với những kẻ yếu hơn mình, Lộ Chi Dao chưa bao giờ có cái ý nghĩ kỳ quặc như “không được ỷ mạnh h**p yếu”.
Đã mạnh, thì đương nhiên có thể áp đảo kẻ khác. Bao gồm cả sự áp đảo về mặt thân thể.
Y giẫm đầu một kẻ xuống dưới chân, vạt áo thêu hạc trắng bằng tơ bạc rủ xuống khuôn mặt kẻ đó. Vạt áo mềm mại, nhưng y lại đang từ từ dồn lực xuống chân, như thể muốn ấn người kia vào tận nền đá.
“Ai phái các ngươi đến?” Y cúi xuống, quầng sáng bị che khuất từ phía sau dần loang ra, mái tóc đen của y từ từ trượt xuống vẽ nên vài đường cong mềm mại. Sắc mặt y lúc này không giống đang tra hỏi mà giống như đang chìa tay đỡ một kẻ sa cơ ngã xuống, như muốn kéo hắn đứng dậy.
Song đáng tiếc chẳng phải thế, tưởng tượng càng đẹp thì hiện thực càng tàn khốc.
Trong tay Lộ Chi Dao là que tre xiên đường hồ lô. Phần đuôi que thì y cầm, còn phần đầu nhọn thì đang ấn lên huyệt thái dương của kẻ kia, khiến chỗ đó của hắn lõm vào thành một vòng cong.
“Nói ra đáp án thì hôm nay có thể rời khỏi đây.”
Mấy kẻ cầm đao xung quanh cũng đã bị thương kha khá, nên giờ không dám liều mạng với y.
“Tôi nói! Tôi nói!” Người bị ép vào thái dương cuống cuồng giơ tay, sợ y không nghe thấy còn cố nói to hơn.
Lộ Chi Dao dứt khoát cúi thấp người, đầu nhọn của que tre lại ấn sâu xuống, lực giẫm lên đầu đối phương cũng mạnh hơn nhiều.
“Nói.”
Được cho phép, kẻ đó không dám chần chừ mà vội vàng nói ra hết kế hoạch ban đầu.
“Chúng tôi là thị vệ trong hoàng cung, tất cả đều là mệnh lệnh của Công chúa An Dương, chúng tôi cũng hết cách rồi.”
“Nói dối.”
Y lập tức đâm que tre xuyên thẳng qua não hắn, chọc thủng sang tận phía bên kia. Kẻ đó trợn trắng hai mắt, môi còn giật giật, nhưng không ai nghe được hắn đang nói gì nữa.
“Người tiếp theo là ai đây?” Lộ Chi Dao đứng dậy rút que tre ra, rồi nở nụ cười dịu dàng mà lịch sự tựa mặt nước mùa xuân tháng Ba.
Sự tàn nhẫn đan xen với dịu dàng luôn khiến người ta hoang mang.
Những kẻ còn lại im lặng, nhất thời vẫn chưa dám chắc có nên nói thật hay không.
Lộ Chi Dao cúi đầu khẽ bật cười, mái tóc dài trượt xuống che khuất vẻ mặt y, tựa như tiên nhân nhưng thực chất lại là ác quỷ: “Đã không ai chịu đứng ra, thế ta tự chọn vậy.”
Y không muốn tốn thời gian ở đây. Giết người thì thú vị thật đấy, nhưng làm sao so được với việc ở cạnh Lý Nhược Thủy chứ?
Y còn phải quay về ăn trưa với cô nữa.
Có kẻ trong đám người cố gắng bỏ chạy thì bị y dùng sợi tơ bạc quấn lại kéo về. Thôi xem như là số phận, hỏi hắn trước vậy.
“Ai phái các ngươi đến?”
Kẻ bị xuyên thủng não vẫn còn động đậy, ngón tay liên tục co giật, kẻ nào thấy cũng biết hắn còn chưa chết.
Mà sống lúc này còn đau đớn hơn chết.
Thủ đoạn tra khảo của Lộ Chi Dao vốn luôn đơn giản và hiệu quả, ai mà phải chịu kiểu tàn nhẫn thế này thì dẫu có cầm cự, vậy cuối cùng cũng gục thôi.
Y ấn đầu người nọ xuống, dùng đầu que tre nhọn chọc vào huyệt thái dương hệt như trước rồi cất tiếng như vừa dỗ dành vừa nói thật: “Yên tâm, đau một lát là hết ngay ý mà.”
Chết rồi thì sẽ hết cảm giác đau đớn.
Huyệt thái dương dần bị chọc lõm vào như thể chỉ còn cách một lớp voan mỏng ở giữa, thêm một bước nữa là sẽ xuyên thủng.
“Tôi nói! Tôi nói! Là Ngự Phong sơn trang! Năm nay chúng tôi mới vào thôi!”
“Rất tốt.” Lộ Chi Dao thu lại que tre, ngón cái đè lên mũi nhọn nghịch chơi, lực chỉ vừa chạm tới ranh giới đủ làm đầu ngón tay có thể bị xuyên thủng.
Y quay người “nhìn” sang mấy kẻ còn lại, vẻ mặt dịu dàng hẳn, rõ là hài lòng với thông tin vừa nhận được.
“Giờ ta giữ lời thả hắn ra. Còn các ngươi…”
Y nâng kiếm lên, vừa định rút khỏi vỏ thì bỗng dừng tay. Vỏ kiếm hơi nghiêng, chặn đứng mũi tên lao chéo làm nó rơi xuống đất.
Kẻ vừa đến chính là kẻ do Từ phu nhân phái tới, mục đích là kéo dài thời gian để Lộ Chi Dao không thể quay về, khiến y không xác định được thân phận bọn chúng.
Hắn mới tới nên hoàn toàn không hay biết đám người dưới chân tường đã khai sạch mọi thứ.
“Lộ Chi Dao, tám năm không gặp mà võ công tiến bộ ghê nhỉ. Muốn tỉ thí với ta một trận không?”
Nói là tỉ thí, thật ra cũng chỉ là đánh lén. Gặp Lộ Chi Dao mà muốn thắng thì tấn công từ xa mới có cơ hội.
“Xin lỗi, ta không quen biết ngươi.” Dưới chân Lộ Chi Dao vẫn là vũng máu, nhưng y lại mỉm cười dịu dàng như thể thật sự rất áy náy.
“Hơn nữa…” Y thu kiếm lại, “Ta đã biết điều mình cần biết rồi, giờ còn phải về ăn trưa. Tạm biệt.”
Lộ Chi Dao cứ như đi dự tiệc, ung dung đến nhẹ nhàng đi, về nhà còn chẳng suôn sẻ như thế.
Người đàn ông nọ liếc xuống đất rồi khẽ nhíu mày, giương cung bắn thêm một mũi tên nữa. Nhưng thấy Lộ Chi Dao tránh được thì hắn lập tức dừng tay.
Xem ra Lộ Chi Dao đã hỏi ra đáp án. Hắn phải giả vờ cứu người rồi rút đi ngay, chậm chỉ có chết thôi.
Gió nhẹ nổi lên, người đàn ông đứng trên tường đón gió song chẳng làm gì nữa, định gọi mọi người rút lui.
Nhưng chưa kịp nói hết câu thì một vệt sáng bạc lướt ngang rồi quấn quanh cổ hắn. Đối phương không cho hắn chút cơ hội vùng vẫy nào, cứ thế kéo hắn ngã phịch xuống đất.
Hắn còn chưa đứng vững mà chiếc cổ bị sợi tơ bạc quấn quanh ấy đã nằm trong một bàn tay hơi lạnh.
Lộ Chi Dao nắm chặt cổ đối phương, ánh mắt ôn hòa, hàng mi khẽ rung trong gió. Y hơi hé môi nhưng giọng thì đã lạnh hẳn, tựa như ánh nắng mùa đông chẳng có xíu ấm áp.
“Trên người ngươi sao lại có mùi của em ấy?”
***
Lời tác giả:
Giải thích xíu nha: Lộ Chi Dao chưa từng nhớ tên cái sơn trang đó. Trước đây y không nghĩ đến việc mình sẽ bị bắt mà Lý Nhược Thủy cũng chưa từng nói cho y biết, nên y không biết bọn chúng là ai.
Chú thích:
- Tranh đường tức đường họa là một loại hình nghệ thuật dân gian truyền thống của Trung Quốc. Nghệ nhân sử dụng dung dịch đường nóng chảy để tạo ra một bức tranh hai chiều ↩
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 95
10.0/10 từ 22 lượt.
