Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 94
Chương 94
Hiên treo một chiếc đèn lồng, hắt lên bệ cửa ánh nồng ấm êm. Lá cây nhỏ giọt mưa đêm, sắc xanh ấy cũng rơi thêm xuống cùng. Tiếng chim dưới tán vang rung, trong sân rộn tiếng dế bung cánh mềm. Sân vườn nhộn nhịp như nêm, hẳn là độc nhất của đêm ngày hè.
Lý Nhược Thủy nằm bò trên bệ cửa sổ, trên người khoác hờ chiếc váy ngủ bằng lụa, khe khẽ ngân nga một điệu nhạc không tên, trông vô cùng thư thái. Cô vừa tắm xong nên giờ người vẫn còn âm ấm và hơi ẩm, gò má cũng hơi ửng đỏ, lại thêm đôi mắt mang ý cười khiến dáng vẻ ấy trở nên linh động, sáng bừng sức sống.
Tóc cô vẫn còn hơi ướt, vương hương thơm nhè nhẹ của hoa dành dành, mềm mại rũ xuống phía sau lưng. Hương thơm ấy là từ loại dầu gội đặc chế của Bạch phủ, pha lẫn chút hương bồ kết thanh thanh, ngửi vào là thấy ngay mùa hè.
Hè đã sang, nhiệt độ khá cao, cô liếc nhìn bóng Lộ Chi Dao đang tắm sau bình phong rồi dứt khoát mở toang cửa sổ và ngồi hẳn lên bệ.
Làn hơi nước mỏng tang bốc lên từ phía sau bình phong, nhưng vừa nghe thấy tiếng động của cô thì nó bỗng dừng lại.
“Chàng cứ tắm đi, em chỉ ngồi ở đây hóng gió thôi, không rời khỏi đâu.”
Lý Nhược Thủy chưa để Lộ Chi Dao mở miệng hỏi đã tự nói trước.
Sự chiếm hữu của Lộ Chi Dao đối với cô không khiến cô thấy phiền, cô cũng thích ở gần y như vậy.
“… Ừ.”
Tiếng nước phía sau bình phong lại vang lên, Lý Nhược Thủy tựa vào khung cửa rồi tiếp tục ngân nga. Giọng nói là liều thuốc an thần tốt nhất với y, song cô chẳng biết nói gì nên chỉ đành khẽ hát.
Một khi đã quyết định giúp Lộ Chi Dao nhìn thấy được ánh sáng thì cô không muốn chậm trễ kéo dài.
“Hệ thống, ta muốn đổi quà tặng đặc biệt, giúp Lộ Chi Dao nhìn thấy trở lại.”
“… Ký chủ, việc này có lẽ sẽ hơi khó.”
???
“Mi muốn ăn đòn à?”
“Quà tặng hệ thống thông thường được dùng trực tiếp cho ký chủ, trước nay chưa có tiền lệ dùng cho người khác. Nhưng đây không phải là quy định chết, mà chỉ là quy ước thông lệ. Phần thưởng của hệ thống rất giá trị, trước đây chưa từng có ai cho người khác dùng cả, nếu ký chủ muốn dùng thì phải tự hợp lý hóa nó trong bối cảnh câu chuyện. Nhắc thêm: Chuyện biết được quá khứ có thể giải thích bằng giấc mơ bởi thời đại này đầy những truyền thuyết như thế, mà người biết chuyện cũng chỉ có Lộ Chi Dao, hắn sẽ không nghi ngờ. Nhưng việc một người bị mù bẩm sinh bỗng nhiên nhìn thấy được chỉ sau một đêm thì không hợp lý, sẽ khiến rất nhiều người bao gồm cả nhân vật chính nghi ngờ. Ký chủ cần tự mình xử lý logic này.”
“Giải thích rằng là ‘kỳ tích y học’ cũng không được hả? Không ai biết vì sao, nhưng chàng cứ thế mà khỏi.”
“Không hợp lý. Có thể để tốt lên từ từ, nhưng phần thưởng chỉ có thể giúp hắn tức khắc loại bỏ hết độc tố trong cơ thể, có lẽ chỉ cần một khắc là có thể nhìn thấy ánh sáng trở lại. Nhưng kiểu vừa chạm vào đã khỏi ngay như thế thì đều được gọi chung là “hồi quang phản chiếu”.”
“…” Cô nghi hệ thống này đang nói kháy.
Lý Nhược Thủy gõ ngón tay lên bệ cửa sổ, bắt đầu suy nghĩ. Cô vô thức thả chân phải xuống ngoài cửa, chiếc lắc bạc trên chân leng keng ngân vang.
“Vậy ta tìm chỗ nào không ai quen biết chàng rồi giúp chàng khôi phục thị lực là được rồi nhỉ?”
Ví dụ như ở Tô Châu hoặc nơi nào khác, không có nhân vật chính và những người quen biết họ, không ai biết y bị mù bẩm sinh thì cũng không cần giải thích bệnh tình.
“…”
Lý Nhược Thủy gãi đầu: “Sao vậy, điểm sơ hở này rõ mười mươi như thế, sao mi lại trông như bị sốc vậy?”
“Chúc ký chủ sớm thành công.”
“Đợi đã.” Lý Nhược Thủy dồn hết sự chú ý vào hệ thống, hoàn toàn không nhận ra tiếng nước sau bình phong đã im bặt.
“Trong quà tặng hệ thống lần trước chẳng phải còn một lần tra mức độ thiện cảm à? Bây giờ ta dùng.”
Chinh phục đến mức này rồi nhưng cô vẫn chưa biết mức độ thiện cảm của Lộ Chi Dao dành cho mình đã đến đâu.
“Đã đạt 99%, xin ký chủ tiếp tục cố gắng.”
Lý Nhược Thủy vô thức vung chân đang đung đưa va vào bệ cửa sổ. Leng keng, chiếc chuông rung rinh vang liên hồi chẳng ngớt.
Không ngờ đã 99% rồi.
Hiện tại cảm xúc dâng lên trong lòng cô không phải là vui mừng, cũng chẳng phải mong đợi, mà là kháng cự.
“… Độ thiện cảm của chàng tăng lên đến 99% từ lúc nào?”
“Đêm ký chủ tặng lắc chân.”
Lý Nhược Thủy sững ra. Từ ngày tặng lắc chân đến nay cũng đã một thời gian, suốt từng ấy lâu mà vẫn chưa tăng thêm 1 điểm cuối cùng. Cô thoáng thấy may mắn, có lẽ phần trăm cuối ấy còn phải rất lâu nữa mới tăng, và cô cũng có thể ở nơi này thêm thật lâu.
Dao động là điều khó tránh khỏi, huống hồ cô bây giờ… đã rất thích Lộ Chi Dao rồi, thích đến mức có thể chấp nhận tất cả của y.
“Ký chủ có cần biết tiến trình thiện cảm của Lộ Chi Dao không? Nay đã đến giai đoạn cuối, hệ thống có thể cung cấp dữ liệu.”
“Muốn.”
“Tiến độ thiện cảm của Lộ Chi Dao như sau: Lần đầu gặp mặt, độ thiện cảm là 3, sau đó chậm rãi tăng đến thời điểm ký chủ gả thay thì thiện cảm đạt 10, và từ đây mức tăng bắt đầu lớn hơn. Khi ký chủ hẹn hắn đi bơi sông, thiện cảm đã lên 20. Sau đó biên độ lại tăng thêm, đến khi ở thôn Đào Hoa thì độ thiện cảm đã đạt 85, rồi sau khi được tặng lắc chân là nhảy vọt lên 99.”
Nhưng biểu hiện của y trong giai đoạn mức độ thiện cảm còn thấp hình như cũng không giống người có thiện cảm thấp lắm.
“Ký chủ đừng ngạc nhiên. Tính cách Lộ Chi Dao kỳ lạ, khó nắm bắt, suy nghĩ cũng khác người thường, đừng dùng logic thông thường để đoán hắn. Với hắn thì mức độ thiện cảm đối với tất cả mọi người đều bằng 0 hoặc âm, vì vậy khi ký chủ và hắn mới chạm mặt đã lấy được 3 điểm thiện cảm là hệ thống không can thiệp thêm nữa. Hắn có xu hướng tự hủy rất nghiêm trọng, cảm xúc cũng cực đoan, một khi có tình cảm thì vô cùng mãnh liệt. Chỉ cần vượt quá 10, mỗi điểm thiện cảm tăng thêm sẽ làm nồng độ cảm xúc bên trong hắn tăng lên gấp mười. Khi vượt quá 20, hắn đã bước vào trạng thái yêu đương, song cách thể hiện của hắn lại không rõ. Thời điểm đạt 100 vẫn là ẩn số, ký chủ hãy tiếp tục cố gắng.”
Đoạn dài của hệ thống khiến Lý Nhược Thủy hoàn toàn sững sờ.
Nhưng chỉ cần 20 điểm thiện cảm đã bước vào trạng thái yêu…
“Chỗ này có đau không?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lộ Chi Dao quỳ ngồi bên cửa sổ, cơ thể đầy hơi nước, hàng mi vương ẩm, quần áo cũng lỏng lẻo. Y lần tay theo bệ cửa chạm vào bắp chân cô, đầu ngón nhẹ nhàng ấn lên làn da ấm nóng, lắng nghe tiếng chuông vang lên khe khẽ.
Khi y tới thì đã nghe tiếng va chân ấy rồi, một phần mềm mại như vậy đập vào bệ cửa hẳn là đau lắm.
“… Chàng làm gì thế?!” Lý Nhược Thủy hoảng sợ hét lên, muốn rút chân về nhưng lại chẳng thể.
Lộ Chi Dao đang nắm chặt cổ chân Lý Nhược Thủy, đôi môi đỏ chạm vào bắp chân cô, dường như muốn xoa dịu cơn đau nơi đó.
“Ta đang chữa thương cho em.”
Hàng mày đôi mắt dịu hòa vương ý cười, ngoài việc m*t nhẹ thì y chẳng làm gì khác. Y chỉ liên tục, chậm rãi xoa vạt váy của cô, đôi mắt mờ sương khẽ mở hệt như muốn cô ngay lúc này cảm nhận được cái vấn vương, mơ màng của những cơn mưa bụi vùng Tô Châu.
“Nhược Thủy…”
Lộ Chi Dao ngồi trên giường rồi ngẩng đầu nhìn cô, ánh đèn lồng phủ lên y một tầng vàng ấm nhàn nhạt.
Y đã chạm tay tới phía sau gối cô, vết chai do luyện kiếm trên ngón tay khẽ lướt qua n** m*m m** ấy. Xúc cảm đó khiến y cảm giác như đang hớt trong tay một vốc nước hữu hình, sao lại mềm đến thế, bao dung đến thế.
Lý Nhược Thủy hiểu ý Lộ Chi Dao, cô híp mắt, cúi đầu nhẹ vuốt đôi mày y: “Được.”
Có được sự cho phép, Lộ Chi Dao mới tiếp tục bước tiếp. Y luồn tay bắt đầu thâm nhập từ sau gối, mọi cảnh sắc diễm lệ đều bị tấm voan váy mỏng che phủ. Lộ Chi Dao đứng dậy rồi ngồi xuống bệ cửa sổ, đưa tay từ dưới tấm voan váy ra đặt lên eo cô. Vòng eo cô lúc nào cũng ấm áp và mềm mại, bởi vậy khi ôm cô thì y buộc phải khống chế lực của mình. Và chỉ có như vậy mới lấp đầy khoảng trống trong lòng y.
“Em thích mưa không?” Lộ Chi Dao cất tiếng hỏi mà giọng đầy ẩn ý. Y từ từ tìm vị trí rồi vùi mặt vào hõm cổ của Lý Nhược Thủy, còn bàn tay đã thuần thục đẩy tà váy lên đến tận bẹn cô.
“Bình thường.” Lý Nhược Thủy nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này họ cùng nhau ngồi trên bệ cửa sổ, khoảng cách đến mưa hè và hoa lá trong sân vườn đột nhiên gần hơn nhiều, dường như chỉ cần vươn tay là chạm tới.
“Trước kia ta không thích, nhưng bây giờ, ta lại thích cơn mưa như thế này.”
Không chỉ mưa, giờ đây những thứ liên quan đến “thủy” đều khiến y thích thú. Môi y chạm vào môi Lý Nhược Thủy, chỗ này cũng rất mềm mại. Giữa nhịp quấn quýt ấy, y đã nếm được vị ngọt thanh của cô.
Y hy vọng khi cô nếm được môi y thì cũng sẽ thấy ngọt ngào như thế.
Từ m*n tr*n đến mãnh liệt, quần áo lộn xộn, họ vẫn ôm nhau như vậy nhưng cuối cùng hòa làm một, cùng đắm mình trong tiếng mưa.
Cơn mưa hè luôn nhanh và gấp, lúc đầu ào ạt rồi dần dần chuyển thành lất phất, bắt đầu trở nên dai dẳng.
Vòm cửa sổ cũng kêu cọt kẹt chẳng ngơi, những hạt mưa theo làn gió thổ vào làm đôi mi vốn đã ẩm ướt của Lộ Chi Dao càng thêm ướt át.
Tiếng chuông trong sân cứ lặp đi lặp lại, giữa khoảng sân nho nhỏ phía bắc hoàng thành bỗng xuất hiện tiếng nói dịu dàng phương Nam. Giọng nói ấy hòa cùng tiếng mưa, nghe thật da diết và nồng nàn.
…
Sau đó, tất nhiên là lại tắm một lần nữa.
Tựa lên bệ cửa sổ đáng ra sẽ bị đau, nhưng Lộ Chi Dao và cô đổi hướng, y trở thành người kê bên dưới. Vậy nên người bị đau là y, vì thế y càng thấy vui hơn.
Qua vài ngày “tôi luyện” ấy, Lý Nhược Thủy đã kiệt sức. Bởi thế cô quyết định rút lại câu “chỉ cần chàng có thể thì em cũng có thể”.
Y có thể, nhưng cô không thể, thể lực không theo kịp.
Lý Nhược Thủy như cá khô nằm rũ trên giường, trước đó cô phải dùng nhiều sức, đâm ra giờ chỉ muốn ngủ. Lộ Chi Dao ôm cô, khi ngủ vẫn giữ môi chẳng rời, vẫn là cách quấn quýt như vậy.
“Thể lực tốt thật đấy.” Lý Nhược Thủy thở dài rồi mơ màng quay lại ôm Lộ Chi Dao, đồng thời vỗ nhẹ lên lưng y, “Khi chúng ta về Tô Châu là chàng nhìn thấy rồi.”
Lý Nhược Thủy nói xong thì chìm vào giấc ngủ, tay ôm y cũng từ từ trượt xuống.
Lộ Chi Dao mỉm cười, ôm cô càng chặt hơn.
*
Cũng trong đêm mưa ấy, nhiều người thuộc Tuần Án Ti đang tìm kiếm trên phố.
Lục Phi Nguyệt nói đi tìm sư phụ, Giang Niên thì một mình ngồi chơi đợi chị, nhưng cho đến khi sư phụ chị trở về thì vẫn chẳng thấy bóng dáng chị đâu. Lúc này Giang Niên mới lo lắng. Anh ta báo sự việc này cho sư phụ của Lục Phi Nguyệt, những người trong Tuần Án Ti không có nhiệm vụ cũng cùng đi tìm chị, song đến tối vẫn chẳng thấy.
Cả người Giang Niên ướt sũng, dẫu có khinh công tuyệt đỉnh thì lúc này cũng đã sức cùng lực kiệt, bước đi nặng nề như đeo đầy chì. Anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày Lục Phi Nguyệt biến mất, bởi trong lòng anh ta, chị luôn thông minh và đáng tin cậy.
Người ở trước mặt Giang Niên hiện tại là sư phụ của Lục Phi Nguyệt, và cũng là Ti trưởng của Tuần Án Ti. Bà ấy đang nhìn anh ta, nét mặt nghiêm nghị y hệt Lục Phi Nguyệt. Sư phụ Lục Phi Nguyệt liếc Giang Niên từ đầu đến chân rồi trầm giọng mở lời: “Lúc trước có người tường trình với quan phủ rằng đã thấy vụ đánh hội đồng ở ngõ Nam, giờ nghĩ lại, e rằng đó là Phi Nguyệt. Các ngươi rốt cuộc đã làm gì?”
“Chúng tôi phát hiện một số chứng cứ về vụ mua bán người, là chân dung do nhân chứng vẽ. Phi Nguyệt muốn giao cho bà.”
“Xằng bậy!” Sư phụ chị nhíu mày, “Chỉ nhìn cuốn sổ thôi cũng đã liên quan phức tạp, kẻ vai dưới như hai người sao có thể điều tra được!”
Nhìn Giang Niên yêu Lục Phi Nguyệt mà sinh lo lắng, bà không khỏi dịu giọng: “Trước khi con bé mất tích, người cuối cùng nhìn thấy con bé là cậu. Thế cậu tin tức gì không?”
Giang Niên im lặng một lúc, cố kéo mớ suy tư bòng bong rối loạn trở về, rồi tận lực hồi tưởng những thông tin chị cầm trên tay: “Có một bức tranh, tôi cũng thấy bức tranh đó rồi nên có thể vẽ ra hình dáng đại khái, cô ấy nói rất quen. Nếu cô ấy bị bắt, hẳn là bị những người này bắt.”
Sư phụ Lục Phi Nguyệt nhìn anh ta rồi gật đầu: “Cậu vẽ ra đi.”
“Ta vốn không muốn cậu và con bé ở bên nhau, bổ khoái và tên trộm nhà nghề, như vậy sao xứng. Cậu còn dẫn con bé đi làm những việc không hợp quy tắc nữa.”
Giang Niên không nói gì mà chỉ cúi đầu hồi tưởng bức chân dung, từng giọt mồ hôi trên trán rơi xuống mặt giấy, để lại từng vết ướt lan dần.
*
Sau cơn mưa trời lại sáng. Những giọt nước lượn cong trên lá xanh soi cả cả sân vườn, và vòm cửa sổ trong sân chính là trung tâm của giọt nước đó. Cánh cửa được dựng cao, một bóng trắng đứng giữa khung nâu, rồi chợt khom lưng cúi xuống.
Lý Nhược Thủy đang say giấc nồng thì bị Lộ Chi Dao nhẹ nhàng gọi dậy, cô co rúm trong chăn, mê mang nhìn y
“Sao vậy?”
“Ta cần dọn sạch chướng ngại nên phải ra ngoài một chuyến, nhưng không thể dẫn em theo. Em chờ ta ở đây, được không?”
Lộ Chi Dao cài kiếm vào hông, chẳng biết y tìm được cây gậy dò đường ở đâu, trông đã sẵn sàng ra ngoài.
“Được, em sẽ chờ ở đây…” Lý Nhược Thủy gật đầu, nhưng thực ra chẳng nghe rõ mấy lời đó.
“Đừng rời khỏi đây, ta sẽ mang đồ ăn về cho em.”
Mãi đến khi Lộ Chi Dao rời đi một lúc lâu thì Lý Nhược Thủy mới chợt bừng tỉnh. Cô bật dậy, bắt đầu hồi tưởng lại lời y nói trước đó.
Họ sắp đi Tô Châu rồi, thế còn chướng ngại gì nữa đâu?
Lý Nhược Thủy chợt nhớ ra mình chưa nói với Lục Phi Nguyệt chuyện của Ngự Phong sơn trang, vậy là cô bèn cầm bút viết vài chữ để phòng hờ.
Nếu có thể nói trực tiếp với chị ấy thì tốt, còn nếu có biến cố không thể nói trực tiếp, thì nhờ người chuyển bức thư này cho chị ấy.
Đã lâu không có ai làm phiền, đến nỗi cả hai đều quên mất có kẻ đang để mắt đến Lý Nhược Thủy.
Vừa viết thư xong, Lý Nhược Thủy định vào bếp kiếm chút gì ăn. Nhưng ngay trong sân vườn rực rỡ hoa lá ấy, Lý Nhược Thủy bị bịt miệng, và thế là bị bắt đi.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 94
10.0/10 từ 22 lượt.
