Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 50

Chương 50


Về phương diện này, chỉ có thể nói Lộ Chi Dao đúng là “đã yếu lại còn thích ra gió”. Sờ eo không được, chạm tai cũng không xong, sau tai càng là cấm địa. Đối xử dịu dàng chút thôi, là y lại chẳng thể nào kìm nổi nước mắt. Vậy mà y vẫn gắt gao giữ chặt lấy cô, chẳng rõ đang khao khát điều gì. Đau môi quá, Lý Nhược Thủy đành đưa tay ấn vào thắt lưng Lộ Chi Dao, nhân lúc y lơi lực thì thoát ra sau.


Trong thùng tắm gợn sóng nước khiến sắc máu trên môi cô cũng nhạt đi phần nào. Lý Nhược Thủy đưa tay chạm vết thương trên môi, rồi ngước mắt đối diện với ánh nhìn của Lộ Chi Dao…


Đối diện? Lý Nhược Thủy trừng to mắt, vô thức lùi lại.


Lộ Chi Dao yên lặng ngồi trong nước, mái tóc đen thả trôi bên người, trên môi như điểm vệt chu sa. Y mở mắt ra, trong đó mơ hồ phản chiếu gương mặt kinh ngạc của cô. Nếu không nhìn kỹ, e rằng khó nhận ra đôi mắt ấy đã chẳng còn thấy gì. Lộ Chi Dao khẽ cong mắt, l**m vệt máu trên môi rồi đưa tay phải về phía cô: “Không tiếp tục nữa sao?”


Đôi mắt y thật đẹp, như màn đêm phủ mây mờ sao sáng, tựa Giang Nam khói tỏa mưa giăng. Khi y mở mắt khiến người nhìn vào ấy chẳng rời, tựa màn sương khóa cả trời chưa hay, khiến lòng thổn thức ước ngay, vén màn sương mỏng để chờ thấy sâu.


Lộ Chi Dao nhoẻn cười với cô, chậm rãi cúi người tới gần, đôi môi mỏng nhuộm sắc đỏ nhạt bị y nuốt trọn. Đôi mắt đó như cũng được nụ cười của y tôn lên chút sinh động. Y dừng ngay trước mặt cô, tay đặt lên đầu gối cô rồi hơi ngẩng đầu, nụ cười ấy như tuyết mới nhuộm ánh hoàng hôn, dịu dàng mà rực rỡ.



Ai mà chịu nổi chứ.


Tuy nói là y tình nguyện, nhưng chẳng hiểu sao Lý Nhược Thủy lại thấy ngượng ngùng, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt y. Bị dược tính hành hạ, cô chỉ còn biết tung chiêu cuối.


Khởi động mảnh ký ức.


[Đã phát hiện ý chí của ký chủ, khởi động phần thưởng.]


[Bắt đầu truyền tải.]


Đôi chân dưới tay chợt mềm nhũn, Lộ Chi Dao vội đưa tay đỡ lấy rồi bắt mạch cho cô. Y nhắm mắt cười: “Cứ luôn ngất xỉu đột ngột thế này sẽ khiến ta hơi nghi ngờ đấy.”



Cơ thể Lý Nhược Thủy vẫn còn nóng rực. Giờ phút này Lộ Chi Dao không thể đưa cô ra ngoài, nên chỉ đành tiếp tục ngâm mình trong nước chờ cô tỉnh lại. Một tay y mơn man đôi môi cô, tay kia đặt lên bên cổ, chậm rãi cúi gần rồi hôn lên môi cô. Dây dưa một hồi, tuy không khó chịu nhưng cũng chẳng còn thứ kh*** c*m run rẩy đến tận linh hồn như khi nãy.


“Xem ra vẫn là lúc tỉnh táo tốt hơn.”


Y khẽ thở dài, trên mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối song lại chẳng hề chán ghét, ngược lại còn mỉm cười ôm cô tựa vào thành bồn nghỉ ngơi.


*


[Mảnh ký ức số một đã khởi động.]


Âm thanh của hệ thống dần biến mất, Lý Nhược Thủy đứng trong căn phòng tối tăm ngột ngạt, bất giác thấy sợ hãi.


“Đợi đã, ở đây chẳng nhìn thấy gì cả, nói chuyện với ta chút đi…”


Như thể để giúp cô xua tan bóng tối, một tia chớp bỗng lóe lên ngoài cửa, soi sáng cảnh tượng trong phòng. Dù chỉ là thoáng chốc, song cô vẫn kịp thấy trong phòng có một pho tượng Phật lớn hiện ra rồi biến mất. Pho tượng ấy tuy mày mắt từ bi, nhưng trong hoàn cảnh này chỉ toát ra sự đè nén và đáng sợ.


Gió bên ngoài gào thét, sấm sét ầm vang, không biết cơn gió mạnh đến mức nào mà làm cả cánh cửa va đập, phát ra âm thanh kẽo kẹt chói tai khắp căn phòng.


“Ôi má ơi, sợ chết mất…” Lý Nhược Thủy vừa lẩm bẩm vừa bước ra ngoài, nào ngờ vừa đến cửa đã bị bé Lộ Chi Dao đứng ngoài dọa giật mình.


Mái tóc ngắn ngang vai của y bị gió thổi rối tung, chiếc áo bào hơi rộng cũng bị gió thổi phồng lên, thoạt nhìn chẳng khác nào một tiểu cô nương. Dường như y chẳng có phản ứng gì trước những tiếng động xung quanh, chỉ lặng lẽ xách một chiếc đèn lồng rồi chậm rãi đi vào trong phòng.


Được thôi, giờ cô chỉ còn cách đi theo y quay lại căn phòng kia.


Bé Lộ Chi Dao cầm chiếc đèn lồng vuông lớn, bước đi chậm rãi nhưng quen thuộc, lần lượt thắp sáng bốn góc phòng. Trong căn phòng u tối ấy, từng ngọn đèn lần lượt bừng lên, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp. Mãi đến khi tất cả đèn đều đã sáng, cô mới nhìn rõ cảnh vật chung quanh. Đây rõ ràng là gian thờ Phật ở trong nhà.


Chính giữa có một pho tượng Phật cao chừng bằng một người đàn ông trưởng thành, ánh mắt Phật từ bi nhìn xuống phía dưới. Dưới ánh đèn, dáng vẻ vốn đáng sợ lại được ánh lên vài phần Phật tính. Chung quanh bày khá nhiều nến và kinh thư, trước tượng Phật đặt hai chiếc đệm cói, còn trên bàn thờ có một chiếc hộp gỗ kỳ lạ, trông như được cung phụng ở đây.



Thế là Lý Nhược Thủy dứt khoát ngồi xuống đợi cùng y ở bên cửa. Không bao lâu sau, cô đã thấy Bạch Khinh Khinh đi tới. Bước chân bà ta nhẹ nhàng, vạt váy tung bay, tựa như một cánh bướm đang uyển chuyển múa lượn, chẳng hề bị bóng đêm hay tiếng sấm quấy nhiễu.


“A Sở, hôm nay đã chuẩn bị xong chưa?”


Bé Lộ Chi Dao đang đứng bên cửa chợt hoàn hồn, khẽ gật đầu với bà ta. Hai mẹ con cùng nhau bước tới trước bàn thờ Phật, bái ba lạy trông rất thành kính, sau đó Bạch Khinh Khinh lấy chiếc hộp gỗ xuống rồi cùng Lộ Chi Dao ngồi lên đệm cói.


“Hôm nay cũng không tìm thấy cha con. A Sở, con đoán xem ông ấy đang ở đâu?”


Bé Lộ Chi Dao không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi đó. Y biết Bạch Khinh Khinh chẳng cần câu trả lời của mình.


Bạch Khinh Khinh mở chiếc hộp gỗ, cố ý thốt lên một tiếng cảm thán đầy khoa trương, giọng điệu như đang dỗ một đứa trẻ chịu uống thuốc: “Đây là những cây kim bạc đã được Phật phù hộ, nó nhất định có thể thêu nên đóa hoa quỳnh đẹp nhất trên người A Sở.”


Bà ta rút ra mấy cây kim bạc, ánh nến kéo nụ cười trên môi thành nét méo mó quái dị: “A Sở có vui không?”


Bé Lộ Chi Dao gật đầu, hờ hững đứng dậy cởi áo. Chiếc áo rộng thùng thình trượt xuống, để lộ nửa đóa quỳnh trắng đang nở ngay thắt lưng y. Y quay lưng về phía Bạch Khinh Khinh, quỳ xuống, chẳng hề sợ hãi nỗi đau sắp ập đến. Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Ngoài nhà, gió rít từng hồi, đập mạnh vào những cánh cửa gỗ như muốn xông thẳng vào, ép cánh cửa phát ra những tiếng kẽo kẹt. Trong nhà, ánh nến vàng ấm áp đang cháy, hương gỗ tử đàn vấn vít, một pho tượng Phật bằng đá ngồi đó, trông như thể năm tháng đang yên bình trôi qua. Mọi thứ đều chẳng ăn nhập, đâu đâu cũng đầy mâu thuẫn, thế nhưng quanh Lộ Chi Dao và Bạch Khinh Khinh lại có một sự hòa hợp kỳ dị. Bởi suy cho cùng, chẳng có gì lạ lùng hơn bọn họ.


Bạch Khinh Khinh lấy kim bạc từ trong chiếc bình sứ, đặt tay lên eo y rồi chậm rãi cắm kim vào ngay chỗ lần trước dừng lại.


Xăm mình là một việc tỉ mỉ, phải chấm mực rồi đâm từng mũi vào da thịt, phá hủy tế bào cơ thể để lưu lại màu sắc vĩnh viễn. Cho dù Lộ Chi Dao có chịu đựng giỏi đến đâu thì rốt cuộc cũng chỉ là một đứa trẻ, đau đớn vẫn khiến nước mắt sinh lý ứa ra. Y nhíu chặt mày, cắn môi, muốn thả lỏng đầu óc nhưng lại bị cơn đau thấu tim lôi giật về thực tại.


Lý Nhược Thủy ngồi xổm trước mặt y, vô thức vò chặt váy, mày cau lại, chỉ nhìn sắc mặt của y thôi cũng khiến cô cảm giác như eo mình cũng bị kim châm đau buốt. Cô đưa tay ra xoa đầu y, dù chạm không tới nhưng vẫn muốn cho y chút an ủi. Cô biết tất cả những điều này đều đã xảy ra trong quá khứ, cô không thể thay đổi và cũng chẳng thể ngăn cản, song khi tận mắt chứng kiến vẫn thấy nhói lòng. Y còn nhỏ như thế, vậy mà đã phải chịu đựng sự giày vò vốn chẳng hề thuộc về mình. Bất kể là Bạch Khinh Khinh hay sư phụ của y, tất cả nỗi đau bọn họ trút lên y đều là vì người khác.


“Con có biết đây là hoa gì không?” Bạch Khinh Khinh vừa xăm vừa nói chuyện với bé Lộ Chi Dao.


“Đó là hoa quỳnh, nở về đêm là đẹp nhất. Nhưng cái đẹp dễ phôi pha, chẳng bao lâu sẽ úa tàn, chết đi.”



Trán bé Lộ Chi Dao rịn mồ hôi, bàn tay nắm chặt đệm cói khẽ run lên.


“Cha con thích nhất là hoa quỳnh, trước kia ở trường vẫn thường dẫn mẹ ra sau núi xem. Cha mẹ có thể ngồi suốt một đêm chỉ để đợi khoảnh khắc nó nở. Cha con là người yêu hoa nhất đấy.”


Nói đến đây, bà ta bất giác nở nụ cười. Nụ cười ấy chỉ có thể xuất hiện trên gương mặt một người con gái đang say trong tình yêu.


“Mỗi lần thấy hoa quỳnh nở, ông ấy đều bật cười, lúc nào cũng nói hoa đẹp quá. Nhưng mẹ lại thấy, ông ấy còn đẹp hơn cả hoa.”


Mũi kim trong tay đâm vào làn da non nớt của y, đôi khi còn rướm ra giọt máu đỏ. Máu trượt xuống đóa quỳnh trắng, nhuộm đỏ nh** h**. Bạch Khinh Khinh tiện tay lau đi rồi tiếp tục phác họa đóa quỳnh trắng đẹp nhất trong lòng bà ta.


“Cha con lúc nào cũng than thở rằng giá như có một ngày hoa quỳnh có thể nở mãi không tàn thì tốt biết mấy. Mẹ đương nhiên sẽ thỏa mãn ông ấy, mẹ sẽ đáp ứng tất cả nguyện vọng của ông ấy.”


Lý Nhược Thủy siết chặt nắm tay hơn nữa, chỉ ước có thể trao cho bà ta cú đấm thép công lý ngay tại chỗ. Muốn thỏa mãn người khác thì sao không xăm lên người mình đi?!


“Ông ấy rất thích con, mẹ biết. Cho nên ông ấy nhất định sẽ trở về bên cạnh mẹ. Đến khi đó, mẹ sẽ tặng cho ông ấy đóa quỳnh trắng vĩnh viễn không tàn này, ông ấy nhất định sẽ rất vui.”


Pho tượng Phật bằng đá trong phòng lặng lẽ dõi theo tất cả, gương mặt nghiêng hắt ánh nến càng thêm thương xót.


“Mẹ ơi, vì sao mẹ lại, vui ạ?” Bé Lộ Chi Dao cắn răng chịu đau, ngắt quãng hỏi ra câu này.


Y thật sự tò mò, rốt cuộc là vì điều gì mà có thể khiến Bạch Khinh Khinh ngày ngày bước đi nhẹ tựa mây trời, nụ cười tươi thắm ngỡ là hoa xuân.


“Vì tình yêu chứ sao.” Bạch Khinh Khinh như một người mẹ bình thường đang giải đáp cho con mình, “Ái tình là điều diệu kỳ nhất trên đời. Chính nó khiến mẹ trở thành bản thân mình bây giờ, cũng vì nó mà mẹ mới có thể cảm nhận được hạnh phúc tột cùng của nhân gian.”


“Ra là vậy.” Bé Lộ Chi Dao khẽ đáp, rồi cụp mắt không nói thêm.


Thì ra tình yêu lại là thứ ghê tởm như vậy.



“Chỉ cần là chuyện A Sở đã đồng ý thì nhất định sẽ làm cho tốt.” Bạch Khinh Khinh vừa vẽ viền cánh hoa quỳnh vừa khe khẽ nói. Bất kể là trước kia xỏ lỗ tai hay bây giờ xăm hình, chỉ cần y gật đầu, tuyệt sẽ không thất hứa.


“Rõ ràng chưa từng gặp cha con, vậy mà tính cách lại giống hệt ông ấy… đến mức mẹ còn hơi ghen tị.” Bạch Khinh Khinh bất giác dùng thêm sức, bé Lộ Chi Dao run lên: “Sau này nếu A Sở có người mình yêu, chắc chắn cũng sẽ rất giữ chữ tín, đúng không?”


Bé Lộ Chi Dao cau mày, cắn chặt môi, nuốt tiếng rên vào trong. Cuộc đời thật nhàm chán, y cần đi tìm thứ thú vị khác, tuyệt đối không phí tâm tư vào thứ ghê tởm này.


“Sắp xong rồi.” Bạch Khinh Khinh liên tục hạ kim xăm đóa hoa quỳnh, dường như chỉ có vậy mới xua bớt sự bực bội dâng lên trong lòng.


“Cha con là người giữ chữ tín như thế, cuối cùng lại bội ước bỏ đi. Tại sao? Con giống ông ấy đến vậy, chắc con biết nguyên do chứ?”


Bé Lộ Chi Dao không trả lời, chỉ im lặng chịu đựng nỗi đau.


“Đau không?” Nhận thấy y run rẩy, Bạch Khinh Khinh thả nhẹ tay rồi khẽ vỗ lên lưng y: “A Sở, là vì yêu con nên mẹ mới khiến con đau, chính vì yêu con đấy.”


“Con thử cảm nhận xem, đây thật sự là đau ư? Rõ ràng là rất dễ chịu. Tất cả nỗi thương tổn đến từ người yêu con đều là ân huệ, là nhân quả nghiệp báo.”


Ngoài hiên sấm chớp vang trời, tượng Phật chợt sáng, thoáng mang mặt hằn. Dường như bé Lộ Chi Dao cũng cảm nhận được chút hạnh phúc tột độ trong giọng nói dịu dàng của Bạch Khinh Khinh. Đóa quỳnh trắng dần dần thành hình, hòa cùng máu đỏ nở bung ngay thắt lưng y, hé ra một vẻ đẹp và sự thuần khiết độc nhất vô nhị.


Bên ngoài bỗng có người gõ cửa, tiếng gõ xen lẫn trong gió mưa, nghe chẳng rõ ràng.


“Phu nhân, chúng tôi đã nhận được tin rồi.”


Bạch Khinh Khinh chợt dừng tay lại, cả người ngây dại tại chỗ: “Tin gì?”


“Họ đã tìm ra tung tích Sở công tử rồi!”


Chiếc kim bạc trong tay Bạch Khinh Khinh rơi xuống đất. Bà ta mỉm cười hơi thẹn thùng, ngẩng lên nhìn bé Lộ Chi Dao đang nằm sấp trên đất.


“A Sở, mẹ đã tìm được cha con rồi.”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 50
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...