Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 49
Chương 49
Nếu có thể, Lộ Chi Dao thật sự muốn đánh Lý Nhược Thủy ngất luôn. Không phải vì cô công khai bám chặt y giữa chốn đông người, cũng không phải vì ánh mắt của mọi người trong quán trà đều dồn về họ. Mà điều khiến y hơi bối rối là bàn tay cô. Cô không chỉ chạm vào y, mà cứ ai đi qua bên cạnh là y rằng bị cô kéo lại, hơn nữa còn lẩm bẩm trong miệng “mát quá”.
Khi hai người tới quán trọ đối diện, lý trí ít ỏi còn sót lại của Lý Nhược Thủy cũng bắt đầu hoạt động. Cô cúi đầu áp vào người Lộ Chi Dao để tránh bị tiểu nhị nhìn thấy khuôn mặt đỏ rực, rồi khá tỉnh táo đặt hai phòng riêng. Khóa mình trong phòng chắc sẽ không mò mẫm lung tung nữa, lúc tỉnh lại cũng đỡ xấu hổ.
“Này anh, tới lúc đó cứ khóa tôi trong một phòng là được, loại độc này chịu chốc lát sẽ qua thôi.” Chẳng qua chỉ là ngứa râm ran đến tận xương và nóng đến ch** n**c mắt thôi mà, cô chỉ cần ngâm mình trong nước lạnh một đêm là hết.
Lý Nhược Thủy vô thức gãi cánh tay và cơ thể, nhưng đang gãi dở thì đã bị Lộ Chi Dao giữ chặt cổ tay. Trong lúc mơ mơ màng màng, cô nghe thấy giọng nói của y. Thanh âm ấy vừa như vọng từ chân trời, lại vừa như ngay sát bên, khiến người ta không kìm được muốn nghiêng tới gần để nghe cho rõ.
“Phòng phải có thùng tắm, nước trong thùng đừng dùng nước nóng, phải là nước giếng lạnh buốt.”
“Vâng, phiền quan khách đợi chốc lát ạ.”
Lộ Chi Dao không thấy, lại còn phải để ý cô nên lên cầu thang bước hơi chậm, đến nỗi lý trí còn sót lại của Lý Nhược Thủy cũng cạn sạch. Khi cửa phòng khép lại, cô đã quấn chặt lấy y, kéo cũng không rời được.
Chưa bao giờ thấy Lý Nhược Thủy như vậy, Lộ Chi Dao khẽ cười, đưa tay tách cô ra, xoay hai tay cô ngược ra sau rồi đặt ngồi trên giường. Nếu Lý Nhược Thủy còn tỉnh, chắc chắn cô sẽ càu nhàu rằng động tác này chuẩn y hệt bắt tội phạm. Nhưng bây giờ cô chẳng còn tỉnh táo, trong đầu chỉ toàn ý nghĩ muốn lao vào người Lộ Chi Dao cọ xát lung tung, thậm chí còn muốn làm gì đó với y.
Lộ Chi Dao ngồi trên giường nghe tiếng r*n r* khó chịu của Lý Nhược Thủy, vẫn giữ khoảng cách nửa cánh tay với cô. Y không khỏi lấy làm lạ, sao cô lại đột ngột trúng phải thứ độc mạnh đến vậy?
Lộ Chi Dao nắm cổ tay Lý Nhược Thủy, cúi người lại gần ngửi cổ cô. Không chỉ có hương rượu hoa quế nồng nàn, mà còn lẫn chút hương mật trái cây hơi đậm ngọt.
“… Vậy à.” Y thở dài, hơi bất lực: “Rõ ràng là nhắm vào ta, cuối cùng lại là cô trúng độc.”
Lộ Chi Dao đưa tay sờ lên đôi má nóng hỏi của cô, hệt như đang cảm thán: “Nhưng, dáng vẻ này của cô đúng là mới lạ và thú vị…”
“Có muốn chuyển hướng chú ý không?”
Lý Nhược Thủy tất nhiên không trả lời, giờ mỗi chạm vào tay y thôi đã thấy sướng vô cùng. Cô chỉ muốn tiến gần y thêm chút nữa để bản thân đỡ khó chịu thôi.
“Vậy ta coi như cô đồng ý rồi.”
Lộ Chi Dao khẽ mỉm cười, ngón tay men theo má cô trượt xuống bên môi rồi khẽ xoa vài lần, sau đó từ từ cúi xuống, áp sát vào vai và cổ cô.
Nơi đó phảng phất hương thơm nhàn nhạt, mang theo vị ngọt mát. Vốn dĩ Lộ Chi Dao không phải kẻ có tâm hồn ăn uống gì cho cam, vậy mà lúc này lại bỗng dưng nảy sinh ý muốn cắn một miếng. Đã nghĩ thế, thì y cũng làm vậy.
Xuyên qua lớp áo mỏng bằng lụa, Lộ Chi Dao chậm rãi cắn xuống. Y muốn lưu lại dấu vết, nhưng lại không muốn cô đau. Loại d*c v*ng xen lẫn kiềm chế này va chạm nhau khiến y không tự chủ được mà siết chặt cổ tay cô, song miệng lại dần nơi lỏng.
Một niềm kh*** c*m khó hiểu tràn đầy trong lồng ngực, căng phồng như thể sắp phá tan xiềng xích ấy, khiến y nổ tung ngay tại chỗ. Trên vai y cũng từng có dấu răng cô để lại, lần trước tuy cô không dùng nhiều sức, nhưng y lại cố giữ cho dấu vết ấy tồn tại mãi ở vai phải. Đó là sự khởi đầu của niềm vui đối với y, y muốn mượn dấu vết đó mà giữ lại trọn vẹn cảm giác khoái lạc ngày ấy. Nghĩ tới đây, dấu răng trên vai phải dường như cũng đang âm ỉ nóng lên, hơi thở của Lộ Chi Dao từ từ dồn dập. Trong căn phòng không ai nhìn thấy, sắc đỏ nhạt lan tới tận vành tai.
Tiếng cười bật ra từ cổ họng, Lộ Chi Dao bất giác dùng thêm sức, hệt như muốn khắc cho cô một vết tích không thể xóa nhòa.
“Shh…” Cơn đau rát này cuối cùng cũng khiến Lý Nhược Thủy tỉnh táo lại. Cô chớp mắt, khẽ cử động vai cổ, mặc cho không khí xung quanh còn nồng nàn và nóng bỏng.
“Tìm thứ gì trói tôi lại đi.” Giọng cô khàn khàn, tựa như kẻ lữ hành đi quá lâu trong sa mạc.
Lý trí tạm thời quay về khiến Lý Nhược Thủy tỉnh táo chốc lát. Nếu y không muốn tiếp tục chuyện này, lại không nỡ làm cô tổn thương, thì chỉ có thể khống chế cô lại.
“Trói cô? Trói thế nào?” Lộ Chi Dao ngẩng đầu, hàng mi khẽ run. Chính y cũng không rõ vì sao, nhưng nghe giọng nói của cô lúc này mà thanh âm của y cũng trở nên khàn khàn.
“… Tùy anh, mau lên.”
Nếu Trịnh Mi có mặt ở đây, ắt hẳn sẽ kinh ngạc với sức chịu đựng của Lý Nhược Thủy. Dược tính của loại hương này cực kỳ mạnh, chỉ cần thoáng ngửi qua cũng đủ khiến cả người nóng bức khó nhịn. Nếu lại thêm chút rượu nữa thì người bình thường chắc chắn sẽ lập tức gục ngã. Huống hồ lúc đó Lý Nhược Thủy còn hít một hơi sâu, đến nỗi vị ngọt còn xuống tận cổ họng, cả người vương vấn mùi hương ấy. Sau đó cô còn uống rượu hoa quế như nước lã, chẳng khác nào đổ nước vào chảo dầu sôi, lập tức bùng nổ. Lúc này mà vẫn chưa hoàn toàn mất lý trí thì quả thật là nhờ vào nghị lực của cô.
“Trói cô sao?” Lộ Chi Dao khẽ lặp lại, sau đó tháo chuỗi hạt ngọc trắng đang quấn trên cổ tay xuống.
Chuỗi hạt này là mẹ y tặng cho y. Mẹ y tin Phật nên đến chùa xin về, nói rằng có thể phù hộ cho cả nhà họ mãi mãi được sum vầy bên nhau. Y vốn không tin, cũng chẳng mấy để tâm chuyện “cả nhà bên nhau”, nhưng lại rất thích chuỗi hạt này. Chạm vào thấy trong suốt mịn màng, mang theo chút mát lạnh, quấn quanh ba bốn vòng lên cổ tay cũng rất dễ chịu.
“Vậy thì dùng nó đi.” Y khẽ lẩm bẩm, sau đó nghiêng người ôm lấy cô, rồi quấn từng vòng từng vòng chuỗi hạt vào cổ tay bị đưa ra sau lưng của cô.
Khoảnh khắc được ôm trọn, Lý Nhược Thủy cảm nhận rõ luồng hơi lạnh tỏa ra từ người y, thôi thúc muốn dựa sát vào y càng lúc càng khó kìm nén…
Có lẽ một xíu chắc cũng chẳng sao. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lý Nhược Thủy khẽ dụi đầu vào vai Lộ Chi Dao, rồi dần dần cắn lấy vạt áo. Cô đang muốn bám víu thêm chút nữa thì Lộ Chi Dao lại khẽ đẩy ra rồi đặt tay lên trán, giúp cô hạ nhiệt.
“Lần trước là lạnh, lần này lại nóng.” Khóe môi y cong lên, khe khẽ thở dài: “Phiền toái hệt nhau.”
Ngón tay y mơn man vết cắn trên vai cô, khó hiểu vì sao cô vẫn khó chịu đến vậy. Y chưa từng trúng loại độc này, nhưng theo hiểu biết của bản thân thì chỉ cần hai người ôm nhau là có thể giải. Thế mà xem ra, cách này không hiệu nghiệm, e là vẫn cần dùng nước lạnh để hạ nhiệt.
“Chẳng lẽ là do tư thế không đúng ư?” Lộ Chi Dao dời cánh tay đang vòng trên vai cô xuống ngang eo, nhưng dường như vẫn chẳng có tác dụng gì.
“Quan khách, có cần mang nước vào không ạ?” Tiểu nhị gõ cửa, đứng ở bên ngoài cất tiếng gọi.
“Được, mời vào.” Lộ Chi Dao đáp, song tâm trí vẫn đặt cả ở việc phải ôm thế nào mới đúng.
Tiểu nhị cùng mấy đầy tớ trong quán trọ bưng nước vào, có kẻ nghiêm mặt không dám nhìn, cũng có kẻ nhịn không nổi tò mò, liếc sang một cái. Cô nương kia vùi mặt trong ngực công tử, gương mặt bị che khuất chẳng nhìn rõ, nhưng cổ tay bị chuỗi hạt quấn chặt lại thì nhìn thấy rành rành. Đám người yên lặng múc đầy thùng tắm, lúc ra ngoài còn chu đáo khép cửa lại giúp họ.
Hiện tại đã gần tháng Năm, nước giếng đã lạnh nhưng chưa tới mức buốt thấu. Y thử độ lạnh rồi bế thẳng cô vào trong. Nhưng thùng tắm quá lớn mà tay Lý Nhược Thúy lại bị trói, toàn thân rã rời, đến ngồi cũng chẳng vững, vừa vào nước đã trượt xuống ngập mất nửa đầu.
May mà Lộ Chi Dao phản ứng kịp, vội kéo cô lên: “Ngâm mình thôi mà cũng không làm nổi à?” Y khẽ thở dài, nhưng chân đã bước vào thùng trước khi lý trí kịp ngăn.
Lộ Chi Dao ôm Lý Nhược Thủy trong lòng, lặng lẽ tựa vào thành thùng. Mái tóc dài của cả hai tản ra, quấn lấy nhau, lay động theo từng gợn sóng. Cái nóng trong cơ thể đã vơi đi phần nào, cô yên lặng dựa vào y, song cơn ngứa ngáy vẫn còn dai dẳng khiến cô thỉnh thoảng vẫn phải cựa mình.
Lộ Chi Dao khẽ vuốt đuôi tóc cô, chợt nhớ tới lời người phụ nữ kia đã nói.
Hành vi của y quả thực khác lạ, nhưng vậy có thể chứng minh y đã động lòng với Lý Nhược Thủy ư? Chẳng phải từ trước đến nay y vẫn xem cô như món đồ chơi sao? Lộ Chi Dao đưa tay áp lên ngực mình rồi gõ khẽ vài cái, nơi ấy vẫn chẳng có gì thay đổi, nhịp tim vẫn ổn định đập từng nhịp từng nhịp một.
Khi giết người tim y cũng đập nhanh, khi Lý Nhược Thủy hoảng sợ tim y cũng đập nhanh, những điều đó khác gì với cái gọi là “rung động” chứ?
“Hết chịu nổi rồi…” Lý Nhược Thủy thì thầm, đôi tay vốn bị chuỗi hạt trói chặt bất ngờ nhấc lên khỏi mặt nước, đặt lên vai y.
Lộ Chi Dao hơi nhướng mày, bàn tay dưới làn nước chạm phải chuỗi hạt, y bật cười khẽ: “Thì ra vừa rồi không phải ngoan ngoãn thật, mà là đang lén tháo chuỗi hạt… Cô đúng là, dù có mơ mơ màng màng đi chăng nữa thì vẫn ranh mãnh đấy.”
Dưới sức ép đè lên thành thùng, Lộ Chi Dao khẽ mỉm cười, hoàn toàn không cảm thấy mình đang gặp nguy hiểm. Mái tóc đen vốn rũ xuống lại theo động tác của cô mà vung lên, từng lọn vương vất quấn vào vạt áo trắng tinh và cổ y. Lúc này Lộ Chi Dao trông chẳng khác gì đóa hoa quỳnh nở rộ trong đêm, độc nhất mà thanh khiết, như còn giọt sương khẽ rung rinh, mời gọi kẻ qua đường đến hái.
Y không chống cự, y cũng muốn biết những tiếng tim đập kia rốt cuộc khác nhau ở chỗ nào.
Lý Nhược Thủy mở to đôi mắt hơi đỏ nhìn y. Trong mắt cô, Lộ Chi Dao không phải là người, mà là một thứ đồ uống lạnh có thể làm mát, chỉ cần một ngụm là xua tan oi bức. Bởi vậy cô nhẹ nhàng tiến tới để giải nhiệt cho mình.
Lý Nhược Thủy chưa từng được nếm thứ nào ngọt lành như thế, nên cô vừa nâng niu vừa dè dặt thưởng thức. Như gió xuân khơi lên gợn sóng, như mưa bụi mơn man cánh hoa, mọi thứ đều thật nhẹ nhàng.
Tóc đen trong nước giao hòa, vướng nhau một thoáng, chìm sâu đáy dòng.
Lộ Chi Dao chưa từng hôn ai bao giờ, hai tay y siết chặt vạt áo, hàng mi dài khẽ run, lóng ngóng theo cô từng bước. Cảm giác dịu dàng này tựa như được người ta nâng niu trân quý. Y đưa tay lên chạm vào ngực mình, nơi ấy đang đập loạn lên, cuồng nhiệt như trở về khoảnh khắc y giết người lần đầu. Phấn khích, sảng khoái nhưng lại kèm theo thứ cảm giác chua xót lạ lùng, như thể trái tim bị người ta nắm giữ, không phải bóp nghẹt dữ dội, mà là được khẽ khàng mân mê. Cái cảm giác lạ lùng mà ấm áp ấy dâng tràn lên đôi mắt, hóa thành giọt lệ, cuối cùng tan vào làn nước gợn sóng lăn tăn.
Cảm xúc rộn ràng này khác hẳn với kh*** c*m khi giết người, vậy với cô là cảm giác gì nhỉ?
Lộ Chi Dao ngẩng đầu, rút tay lên khỏi làn nước rồi nhẹ nhàng sờ lên mặt cô, vuốt xuống khóe mắt rồi dừng ở bên cổ. Nhịp tim ở đó tuy không cuồng loạn như của y, nhưng cũng “hân hoan” hơn bình thường.
Y cảm nhận thật kỹ, dường như không khác mấy so với lúc cô hoảng sợ , nhưng giờ cô không hốt hoảng, vậy cô cũng đang chìm đắm trong cảm giác đó ư?
Đó có phải là “niềm vui ngoài việc giết người” mà cô từng nói không?
Vậy thì cô đúng là không nói dối.
Niềm vui như thế, nếu còn hòa thêm chút sắc máu, có lẽ sẽ càng khiến người ta thấy vui hơn. Lộ Chi Dao hơi nghiêng đầu cắn lên môi cô, sắc đỏ dần lan tỏa. Lý Nhược Thủy bị đau nên bừng tỉnh, chợt mở trừng mắt, đầu lưỡi nếm thấy vị tanh nhẹ của máu. Lúc này cô mới kinh hoàng nhận ra mình vừa làm gì. Vị máu ấy lại càng k*ch th*ch Lộ Chi Dao, khóe mắt y ửng đỏ, vô thức giơ tay ấn đầu cô xuống, đẩy cô chút lùi lại trở về chỗ cũ.
Đúng lúc Lý Nhược Thủy đang ngẩn người, bên tai bỗng vang lên tiếng thông báo của hệ thống.
[Tiến độ chinh phục của ký chủ đã đạt 2/4, phần thưởng nhiệm vụ sẽ được phát theo kết quả chinh phục.]
[Đang đánh giá…]
[Phát thưởng: Mảnh ký ức bất kỳ *2, một trăm lượng bạc, hộp quà bí ẩn *1. Xếp hạng tổng hợp: Tốt.]
[Chỉ thiếu một chút nữa là đạt Xuất sắc, mong ký chủ tiếp tục cố gắng, sớm trở về nhà!]
Những lời nhắc này, e rằng sau này cô mới có thời gian suy nghĩ dần.
Hiện tại, cô chỉ muốn cắn lại thôi.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 49
10.0/10 từ 22 lượt.
