Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 45: Hương Thầm Gợn Sóng
Chương 45
Liệu y có biết bản thân đang giận không? Đây quả là một câu hỏi đánh thẳng vào linh hồn.
Theo quan sát của cô, thật ra trước đây Lộ Chi Dao chưa từng thực sự tức giận. Y lúc nào cũng cười tủm tỉm, kẻ nào khiến y khó chịu thì tức khắc bị loại bỏ ngay, tuy hành vi hơi b**n th** nhưng y chưa bao giờ buông lời cay nghiệt với ai. Hơn nữa, khi y ra tay giết người, trạng thái đó cũng chẳng giống tức giận, mà nói là hưng phấn thì đúng hơn. So với bảo y tức giận, chi bằng nói y chỉ đang tìm cho mình một cái cớ để giết người.
Vậy rốt cuộc y có biết mình đang tức giận không? Hay thật ra y vốn chẳng hề tức giận, chỉ là bản tính vốn như thế, còn cô thì là nghĩ nhiều quá?
Lý Nhược Thủy thở dài thườn thượt. Chinh phục như này khó quá à, sao cô lại không có “bàn tay vàng” đọc suy nghĩ trong thâm tâm người khác chứ? Tất cả đều tại cái hệ thống vô dụng kia, đến cái nhắc nhở thiện cảm cũng không có nữa, cô sống được đến giờ toàn nhờ sự lanh trí của bản thân đấy.
Lộ Chi Dao mân mê con rối gỗ trong tay, nghe thấy tiếng thở dài ấy thì thoáng dừng lại: “Muốn về nhà họ Trịnh rồi à?”
Không phải cô nghĩ nhiều đâu, nhưng nghe câu này chua chát lắm đó.
“Không phải, chỉ là ngồi lâu quá, cạnh giường lại cấn lưng đau.” Lý Nhược Thủy lại bắt đầu than khổ, “Mấy hôm trước đến tìm anh, nhưng anh đều không có ở đây, thế nên tôi đành phải phơi mình dưới nắng gắt, ngược gió đội mưa đi khắp các ngõ phố, còn ngã trầy cả đầu gối nữa này.”
Lý Nhược Thủy không bao giờ phóng đại hay bịa chuyện chưa từng làm, nhưng những việc cô đã làm để chinh phục y thì nhất định không bỏ sót một điều nào. Muốn chinh phục một người, chỉ âm thầm lặng lẽ ở bên thì không thể thành công được.
Nghe xong, Lộ Chi Dao khẽ cười, rồi đứng dậy đi đến trước mặt cô. Khi Lý Nhược Thủy tưởng y đã động lòng, thì người này lại chỉ lấy một cái gối đặt sau lưng cô.
Lý Nhược Thủy: “…” Cô có nên cảm ơn y vì sự “chu đáo” này không nhỉ.
“Không nghe lời, chẳng phải nên chịu phạt ư? Ráng thêm chút nữa đi.” Câu nói ấy dịu dàng hết mực, y còn chu đáo kéo sợi dây rối, khiến cô bị quấn chặt hơn. Lộ Chi Dao ngồi xuống bên cạnh, áo ngoài rộng thùng thình mở ra, mái tóc dài buông xõa quanh, trông hết sức nhàn nhã.
Y gõ ngón tay xuống sàn, bắt chước dáng vẻ Lý Nhược Thủy trêu mèo, cất giọng gọi khẽ: “Meo.”
Âm thanh ấy cực kỳ dịu dàng khiến Lý Nhược Thủy không kìm được mà quay đầu nhìn y, trong mắt viết rõ hai chữ “hoang đường” to đùng. Cô cố gắng chinh phục bấy lâu, vậy mà lại chẳng bằng một con mèo. Con mèo trắng ấy đúng là không hổ danh là linh vật của xưởng đậu phụ, quả chẳng uổng công cô bỏ ra mấy lượng bạc, nó thật sự bước đến bên cạnh Lộ Chi Dao.
Tuy vẫn nhìn ra được sự chần chừ, nhưng do dự một lát, nó vẫn tiến đến gần y, cọ cọ vào tay y.
Lộ Chi Dao hơi ngạc nhiên nhướng mày, rồi nheo mắt, đưa tay xoa đầu con mèo. Con mèo kia cũng rất biết điều, dù bộ lông đã dựng đứng nhưng nó vẫn cố gắng kiềm chế bản thân.
“Vui chứ? Tôi cố ý thuê nó cho anh đấy.” Tuy trong lòng hơi không thoải mái, song Lý Nhược Thủy vẫn vui vì có một con vật nhỏ có thể tương tác với y.
Có động vật bầu bạn, thực sự rất chữa lành.
“Vui ư?” Lộ Chi Dao v**t v* bộ lông mềm mại trong tay, lặp lại một câu rồi nghiêng đầu “nhìn” về phía cô, ánh trăng vẽ một vòng sáng trên gò má y: “Chắc là cũng hơi hơi.”
Thế thì tốt, coi như số bạc này cũng không đổ sông đổ biển.
Lộ Chi Dao bắt chước cách Lý Nhược Thủy v**t v* mèo, đưa tay xoa cằm nó. Con mèo thoải mái vô cùng, nhưng vẫn khá sợ hãi.
Trong căn phòng yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng cười khe khẽ. Ý cười trong giọng nói của Lộ Chi Dao lại càng rõ hơn: “Con mèo này rất giống cô.” Rõ ràng sợ hãi, vậy mà vẫn phải nhẫn nại để y mặc ý trêu chọc.
Lý Nhược Thủy nghĩ: Chẳng muốn cười nữa. Cô còn chưa từng thấy y đối xử với cô dịu dàng như đối với con mèo này.
Khi hai người còn đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ riêng, thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ lưỡng lự, âm thanh cũng dần nhỏ đi.
“Quan khách, ngài ngủ chưa ạ?” Trong phòng không có đèn, tiểu nhị đoán không ra y đã ngủ hay chưa, nên giọng hỏi cũng nhỏ nhẹ hơn.
“Đợi chút.” Lộ Chi Dao đẩy con mèo con sang bên cạnh rồi đứng dậy đi mở cửa. Con mèo trắng bị đẩy ra thì nhanh như cắt nhảy vào lòng Lý Nhược Thủy, bộ lông dựng đứng cũng dần hạ xuống.
Lý Nhược Thủy: “…” Rốt cuộc y là hình tượng gì trong mắt động vật thế?
Cửa được mở ra, tiểu nhị theo phản xạ nhìn vào trong, nhưng cũng chỉ lờ mờ thấy vài thứ.
“Công tử, đây là bữa khuya công tử gọi, nước vẫn đang đun, nhưng sắp xong rồi ạ.”
Khi Lộ Chi Dao nhận lấy khay đồ ăn, y thoáng khựng lại rồi hỏi: “Ở đây có một bộ bát đũa đúng không?”
“Vâng.”
“Lấy thêm bộ nữa đi.” Lộ Chi Dao hạ thấp giọng, không để Lý Nhược Thủy nghe rõ.
Tiểu nhị như chợt hiểu ra điều gì: “Công tử, có cần tôi thắp đèn cho hai người không ạ?”
Nghe đến đó, Lý Nhược Thủy lắc đầu nguầy nguậy, xấu hổ co rúm ngón chân lại: Khỏi, khỏi nhá, không cần đâu…
Nghe xong, Lý Nhược Thủy lặng lẽ cúi đầu, cố nấp sau con mèo.
Tiểu nhị đi vào trong phòng, ban đầu cậu ta cũng chẳng để ý đến bên giường, chỉ rút mồi lửa từ trong tay áo ra lần lượt châm sáng từng chiếc đèn lồng trong phòng: “Công tử, tôi đã thắp xong…”
Ánh mắt tiểu nhị và Lý Nhược Thủy chạm nhau, thấy cô bị trói kỳ quái, cậu ta bất giác lùi lại một bước.
Lộ Chi Dao đặt khay đồ ăn lên bàn: “Đa tạ.”
Tiếng cảm ơn ấy kéo thần trí phiêu dạt của tiểu nhị trở về, cậu ta ấp úng đáp một tiếng rồi vội vã đóng cửa lui ra ngoài.
Ngọn đèn sáng rực khiến nét ấm áp thoáng qua ban nãy vụt tắt, để lại sự ngượng ngập không lời lan tỏa trong không gian. Lộ Chi Dao dĩ nhiên chẳng thấy ngượng, y đặt thức ăn lên bàn, chậm rãi cầm đũa ăn.
Cả buổi chiều chưa ăn gì, Lý Nhược Thủy nuốt khan, thò đầu nhìn mấy món ăn trên bàn, chẳng hề do dự thốt lên ý nghĩ của mình: “Chúng ta cùng ăn đi, tôi gắp đồ ăn cho anh.”
Giờ đây, khi ở trước mặt Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy rất ít khi thấy ngại ngùng, thậm chí đôi khi còn rất hiểu ý y.
“Hoặc là tối nay anh muốn tôi làm gì cũng được.” Dẫu là xoa đầu hay lấy cô ra làm trò tiêu khiển thì cũng chẳng sao, cô cũng quen rồi, giờ cô chỉ muốn được ăn cơm thôi.
“Hình như ta chẳng cần cô làm gì cả.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“… Tôi khổ quá mà.” Lý Nhược Thủy hơi khựng lại, cúi nhìn con mèo đang ngủ gà ngủ gật trên đầu gối: “Tiếc là cá khô của mày cũng đã bị mày ăn sạch, nếu không tao đã có cái lót dạ rồi.”
Lộ Chi Dao ngồi bên bàn, vì không nhìn thấy nên tốc độ ăn rất chậm, mái tóc dài rủ xuống được y vén ra sau tai. Thực ra dáng vẻ khi ăn của y rất đẹp, ăn cơm cùng y đúng là khá “bổ mắt”.
Nhưng người đang được cô thầm khen ngợi lại chẳng đáp lời, chỉ cúi đầu ăn cơm, trông chẳng khác nào đói lắm.
Không hiểu sao, Lý Nhược Thủy biết chắc cuối cùng mình cũng sẽ được ăn, nên mở miệng nói: “Để lại cho tôi chút thịt nhé…”
Lộ Chi Dao khẽ bật cười rồi đặt đũa sang một bên, xem chừng đã no. Y đứng dậy bước đến trước mặt cô, rút thanh trường kiếm mỏng chém đứt chùm dây rối quấn chằng chịt, thả cô ra.
Đúng lúc này, tiểu nhị mang thêm một bộ bát đũa và ấm nước nóng đến. Cậu ta đặt ấm xuống rồi cúi đầu lui ra ngoài: “Tôi không thấy gì, không thấy gì hết…”
Lý Nhược Thủy đang gỡ đám dây vụn trên người: …
“Sao anh cứ nghĩ tôi sẽ đi thế?” Lý Nhược Thủy vừa ăn vừa ngước mắt nhìn y, “Hôm nay trong Trịnh phủ xảy ra chuyện, e rằng lại bắt đầu giới nghiêm rồi, chưa chắc đã cho tôi vào.”
Khóe môi Lộ Chi Dao khẽ cong, vẫn tiếp tục nhặt mấy con rối dưới đất: “Hôm nay cô đã làm gì?”
“Tôi bắt được kẻ hạ độc Trịnh Ngôn Thanh, còn buộc nhà họ Trịnh phải đối xử tốt với anh ta hơn.” Giọng điệu của Lý Nhược Thủy mang chút tiếc nuối, “Sinh ra trong nhà họ Trịnh đúng là đáng thương, cha không thương mẹ không yêu, lại còn có kẻ hạ độc nữa.”
Khoan đã, sao cảnh ngộ này lại giống Lộ Chi Dao thế nhỉ?
Lộ Chi Dao nhặt từng con rối lên, khẽ vuốt đầu chúng, cất giọng thấp trầm hỏi: “Thế còn ta? Cô thấy ta thế nào?”
“Anh ư?” Lý Nhược Thủy đặt đũa xuống, tự rót cho mình một chén trà: “Chẳng phải anh phải đã có tôi rồi à?”
Tiếng rót trà bỗng im bặt, bàn tay cầm ấm trà của Lý Nhược Thủy cứng đờ giữa không trung, trong đầu toàn vang vọng câu nói vừa rồi. Cô vừa nói cái quái gì thế! Nổi hết cả da gà rồi này!
“Tôi no rồi!”
Lộ Chi Dao vẫn giữ nguyên tư thế nửa quỳ tại chỗ, con rối trong tay khẽ chạm nhau vang lên những tiếng leng keng. Sau một thoáng lặng yên, y cong môi bật cười.
Vậy là, đây coi như cô đang tuyên bố mình là vật sở hữu của y sao?
*
Sau khi rửa mặt xong, Lý Nhược Thủy hơi do dự rồi thổi tắt nến trong phòng, để lại ánh trăng rải khắp sàn. Đến lúc định nằm lên giường nghỉ, cô mới phát hiện chiếc chõng đã biến mất, thay vào đó là một đống gỗ vụn.
…
Lý Nhược Thủy nhất thời chẳng biết nên vui hay nên buồn.
Lúc này Lộ Chi Dao đã nằm trên giường, tóc đen xõa sau lưng, dáng nằm ngay ngắn nhưng lại toát ra cảm giác như thể y rất dễ bị ức h**p.
“Có thể nhường tôi xíu xíu không?” Dù sao trước đó khi cô phát độc thì cũng đã từng ôm nhau ngủ rồi, giờ sao có gì phải băn khoăn.
Lộ Chi Dao rõ ràng chẳng phải người thường, y dịch thẳng vào trong, chừa ra trống chỗ bên ngoài. Trong tình huống thế này, chẳng biết sao y lại dễ tính đến lạ.
Dạo này Lộ Chi Dao nhận không ít lệnh truy nã, thường xuyên nửa đêm mới về, lại còn tranh thủ làm rối gỗ, e rằng một ngày chưa chắc đã chợp mắt được một canh giờ. Vừa rồi cô còn thấy trên quần áo y vương vết máu, lại chẳng có áo khoác ngoài, chắc hôm nay y vừa làm gì đó.
Ban đầu cô còn định nếu tối nay Lộ Chi Dao lại có nhiệm vụ, thì dù thế nào cũng phải giữ y lại. Không ngờ y lại ngoan ngoãn lên giường ngủ. Còn Lý Nhược Thủy thì đã ngủ đủ, giờ tinh thần lại rất tỉnh táo. Cô mở mắt nhìn đỉnh màn, rồi qoay đầu nhìn y.
Cô định nói gì đó với Lộ Chi Dao, chẳng hạn như có tức giận không, hay đại loại vì sao phải giết Trịnh Ngôn Thanh. Nhưng khi vừa quay sang thì đã thấy một gương mặt đang say giấc an nhiên.
Đúng vậy, là an nhiên, hơn nữa y thật sự đã ngủ rồi.
Hai tay y đan trước bụng, tràng hạt ngọc trắng trên cổ tay khẽ nhấp nhô theo nhịp thở, trông hết sức quy củ. Trước đây cô chưa từng thấy dáng ngủ của Lộ Chi Dao, chẳng ngờ lại là thế này. Vốn dĩ y là kẻ ngủ rất nông, vậy mà lần này lại ngủ trước cô, thế có nên coi đó là dấu hiệu tốt không?
Lý Nhược Thủy nhẹ nhóm thở ra một hơi, không ngờ dáng ngủ của y lại bình thường đến thế…
Ý nghĩ ấy còn chưa kịp dừng lại trong đầu được ba giây, thì bàn tay của Lộ Chi Dao đã bất ngờ đè lên cổ cô, tạo thành tư thế bóp chặt yết hầu.
“…” Lý Nhược Thủy do dự chốc lát, quyết định không động vào y. Y ngủ nông thế này, e là chỉ cần khẽ đẩy một cái cũng tỉnh.
Chẳng bao lâu sau, Lộ Chi Dao chầm chậm cọ lại gần, tay vẫn giữ chặt lấy cô, nhưng hơi thở lại phả thẳng lên vành tai cô. Nếu gạt đi sức mạnh đang kìm giữ, tư thế này đúng là hơi mập mờ, giống hệt một tình nhân ghé sát tai thì thầm. Ý nghĩ đó khiến mặt Lý Nhược Thủy đỏ bừng, cô vô thức nghiêng đầu, muốn tránh đi bầu không khí kỳ lạ ấy.
Cánh tay ôm chặt lấy cổ cô càng lúc càng siết mạnh, bầu không khí dần nhuốm màu sát ý.
“Lộ Chi Dao, Lộ Chi Dao?”
Không có hồi âm, nhưng lực tay y khẽ nới lỏng đôi phần.
Chẳng lẽ y ngủ rồi là như thế này ư? Mà thế này cũng chẳng dễ chịu hơn lúc tỉnh là bao. Lý Nhược Thủy phải vất vả lắm mới gỡ được tay Lộ Chi Dao ra, nhưng lại vô tình để y bắt lấy cổ tay. Tóm được cô rồi, thân thể Lộ Chi Dao thả lỏng đi đôi chút, song lực trên tay thì chẳng giảm chút nào.
“Ngủ say thế cơ à.” Chẳng lẽ mấy hôm trước y không chợp mắt xíu nào sao? Một canh giờ cũng không à?
Lý Nhược Thủy nằm trên giường, cảm nhận rõ sức nắm trên cổ tay cùng hơi thở phả bên tai, bất giác khẽ thở dài: “Thì ra trước đây tôi đã lầm, Trịnh Ngôn Thanh quả nhiên chẳng hề giống anh.”
“Trong đời anh ta còn có người yêu thương anh ta, dẫu rằng thứ tình cảm ấy rất, rất mong manh. Còn anh thì sao, chẳng có lấy một ai.” Lý Nhược Thủy nghiêng người vỗ nhẹ lên lưng y, để y từ từ thả lỏng.
Trong đêm tối, giọng thiếu nữ khe khẽ vang, đượm vài phần lưu luyến cùng bất lực.
“Với anh ta, tôi chỉ là thương xót, nhưng với anh… dường như lại chẳng phải vậy. Thế thì biết làm sao đây.”
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 45: Hương Thầm Gợn Sóng
10.0/10 từ 22 lượt.
