Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 44
Chương 44
Ánh chiều tà đỏ rực như lửa, kéo đôi đồng tử của con mèo trắng thành một đường chỉ mảnh, trong đó phản chiếu gương mặt tò mò của Lý Nhược Thủy. Dù là mèo ở thời đại nào, không gian nào đi chăng nữa thì sự kiêu ngạo luôn là lớp vỏ bảo vệ của chúng, nhưng con mèo trắng này hiển nhiên là một ngoại lệ. Ai cũng có thể v**t v* nó một cái, chạm vào nó một lát, miễn là trả đủ tiền.
Bà chủ xưởng đậu phụ cất kỹ số bạc, liên tục cam đoan với Lý Nhược Thủy rằng con mèo này tuyệt đối sẽ không ghét bỏ người khác: “Cô yên tâm đi, nếu nó không chịu, cô cứ việc lấy lại bạc.”
Có được sự đảm bảo này, Lý Nhược Thủy ôm mèo trở về quán trọ, trong lòng thấp thỏm gõ cửa phòng Lộ Chi Dao, nhưng bên trong chẳng có tiếng đáp.
Do dự một lúc, cô quyết định đẩy cửa vào xem, y chỉ không muốn để ý tới cô nên mới không trả lời thì sao?
“Tôi vào đây.” Lý Nhược Thủy vừa vuốt đầu mèo, vừa khẽ dùng cùi chỏ đẩy cửa.
Cánh cửa ấy dường như chưa từng được khóa, lần nào cũng dễ dàng mở ra.
Lý Nhược Thủy cùng con mèo ló đầu vào, ngửi thấy mùi gỗ mới thoang thoảng. Đảo mắt nhìn quanh buồng ngủ, trên giường không có ai, cả căn phòng trống trải chẳng thấy bóng người nào…
Ngoại trừ ngay chính giữa căn phòng.
Từng sợi dây rối trắng muốt, rõ ràng tách bạch rủ xuống từ xà nhà, bị ánh hoàng hôn nhuộm lên một vệt đỏ nhạt, bóng in dày đặc trên bậu cửa sổ, tựa như một tấm lưới giăng kín. Trên bàn gỗ, la liệt rối gỗ nhỏ bị những sợi dây này treo đứng, tất cả đều quay lưng về phía cửa, đầu kề đầu, khớp tay chân buông thõng tự nhiên, và cũng được ánh chiều nhuộm đỏ lên.
Nhìn từ phía sau, chúng chẳng khác nào những cục bột nhỏ đang cùng nhau ngắm hoàng hôn. Chúng mang sắc gỗ óng ánh, ngoan ngoãn đứng cạnh nhau, trông đáng yêu vô cùng.
“Tay nghề tiến bộ rồi đó.” Lý Nhược Thủy hứng thú bước vào. Cô còn nhớ những con rối Lộ Chi Dao làm thuở nhỏ, vừa kỳ quái vừa xấu xí, miễn cưỡng coi như dễ thương, kém xa vẻ đáng yêu bây giờ.
Cô vòng ra phía trước đám rối, nụ cười khen ngợi chợt cứng lại trên khóe môi, bàn tay vô thức siết chặt lông bé mèo. Mặt trước của lũ rối này thực sự quá xấu, lại giống hệt nhau, thành ra xấu gấp bội.
“Đúng thật là…” Nhìn từ sau thì đáng yêu, mà sao nhìn chính diện lại xấu chấn động.
Trong hốc mắt chúng bị nhét chặt toàn đậu xanh, vì không vừa nên cứ như sắp văng bật ra bất cứ lúc nào. Miệng thì bị mài thành những đường gợn sóng dày cộm, còn chỗ lông mày lại khắc càng dữ dằn, thô to chẳng khác nào của Shin – Cậu bé bút chì.
“Sao lại xấu thế này.” Xấu đến mức chẳng còn sót lại chút dễ thương kỳ dị nào. Lý Nhược Thủy lùi ra xa, tặc lưỡi lắc đầu, vẻ ghét chê lộ ra mồn một.
Cô rời mắt, tiếp tục nhìn quanh phòng thì thấy trong góc còn khá nhiều gỗ thừa.
Theo lý mà nói, Lộ Chi Dao cũng đã ở nơi này khá lâu, vậy mà trong phòng ngoài lũ rối gỗ cùng mảnh gỗ ra thì chẳng còn chút dấu vết sinh hoạt của con người.
“Chẳng trách chẳng thèm khóa cửa, chỉ riêng đám rối kỳ quái này thôi cũng đủ dọa bao kẻ lùi bước đấy.”
Lý Nhược Thủy chăm chú quan sát bốn phía, có lẽ vì lúc nãy túm lông nó hơi mạnh nên con mèo trong lòng thừa cơ vụt nhảy ra ngoài.
“Ê đừng!”
Nhìn con mèo trắng nhẹ nhàng nhảy lên bàn, trái tim Lý Nhược Thủy cũng theo đó mà thắt lại, nhảy thẳng lên tận cổ họng.
Dù mấy con rối trông như đoàn quân kỳ quái kia có xấu cỡ nào đi nữa thì cũng là Lộ Chi Dao vất vả làm ra, biết đâu y còn coi chúng như báu vật. Nếu bọn chúng bị hỏng vì cô thì chẳng phải rắc rối to à?
Con mèo trắng đi vòng quanh đám rối trên bàn, thỉnh thoảng cúi mũi ngửi một cái, trông đầy hiếu kỳ.
Lý Nhược Thủy rón rén tiến lại gần, trong lòng vừa cầu khấn, vừa nhẹ đưa hai tay ra.
“Meo…”
Con mèo trắng mà bà chủ tiệm đã thề đảm bảo là ngoan ngoãn lại bất ngờ nhảy vọt đi, khiến Lý Nhược Thủy không kịp hãm lại đà, nhào thẳng vào đống rối xấu kinh hồn kia. Vài con ngã lăn xuống bàn, những hạt đậu xanh bị nhét cứng trong mắt cũng bung ra, để lộ ra đôi hốc rỗng tuếch, như đang trợn trừng nhìn cô.
“Dọa chết người ta mất!” Lý Nhược Thủy bị ánh nhìn ấy làm giật mình, theo phản xạ hất mạnh chúng, khiến mấy sợi dây rối rủ xuống vướng víu, rối tung lại còn quấn cả vào cổ tay mình.
Cô vội kéo gỡ mấy sợi dây rối gỗ trên cổ tay, rồi lại vươn tay bắt mèo: “Đừng có nhảy lên chậu hoa, rơi vỡ thì làm sao?”
Con mèo như tưởng cô đang đùa cùng nó, kêu “meo meo” mấy tiếng rồi nhảy lên chiếc bình hoa. Thân hình nó nhẹ bẫng, nhưng bình thì chao đảo dữ dội, như sắp rơi xuống vỡ nát bất cứ lúc nào.
“Tao không có tiền bồi thường đâu!” Lý Nhược Thủy hối hận vô cùng. Đáng lẽ vừa rồi cô không nên để mèo thoát ra ngoài, không, lẽ ra ngay từ đầu cô không nên bước vào đây: “Tốt nhất là mày ngoan ngoãn chạy lại chỗ tao. Nếu không lát nữa bị anh ta bắt được thì chưa chắc dịu dàng như thế này đâu.”
Con mèo tất nhiên không hiểu, lại nhảy lên bàn rồi vòng ra trước đám rối. Đồng tử của nó khép lại thành một đường mảnh, chăm chú dán mắt nhìn chúng.
“Meo!” Có lẽ vì bị vẻ ngoài xấu xí của mấy con rối dọa sợ, nó bất ngờ húc thẳng vào, khiến lũ rối đổ nghiêng, dây rối văng tứ tán khắp phòng, chồng chéo rối rắm thành một mớ.
Lý Nhược Thủy: “…” Cô mang mèo đến là để dỗ người, chứ đâu phải để đã nghèo còn mắc cái eo.
“Ngày mai tao đưa mày trả lại, lấy tiền về cho xong.”
*
Trăng thanh rải đầy trên phố vắng, tường trắng ngói đen ánh lấp lòa, bóng cây lay động in gạch xám, nửa mờ nửa tỏ thoáng như qua.
Đêm đã khuya, trên đường chẳng còn mấy bóng người, quán trọ cũng đến giờ đóng cửa, song tiểu nhị vẫn gắng gượng chống mắt chờ. Cậu ta biết có một vị khách sẽ về rất muộn. Lúc đang gục đầu trên quầy sắp ngủ gật tới nơi, thì một bóng dáng mặc đồ trắng xuất hiện ở cửa. Y chống gậy dò đường, bước đi thành thạo như đã quen thuộc từng ngóc ngách, thong thả hướng về cầu thang.
“Công tử.” Tiểu nhị gọi khẽ, “Hôm nay vị cô nương đó lại tới tìm công tử ạ.”
Lộ Chi Dao dừng bước, hơi nghiêng đầu “nhìn” cậu ta, khí chất vẫn ôn hòa: “Cô ấy đi rồi sao?”
“Cô nương đó có lên lầu, còn đi chưa thì tôi không để ý ạ… Hay là để tôi đưa ngài lên xem thử nhá?”
“Không cần.” Lộ Chi Dao chống gậy dò đường bước lên lầu, giọng nói truyền tới hơi mơ hồ: “Chắc cô ấy đi rồi.”
Y bước lên lầu hai, khi đến gần cửa phòng thì dừng lại, bàn tay phải đặt lên thanh trường kiếm mỏng bên cạnh, khẽ đẩy cửa ra.
Hương gỗ trong phòng dường như nồng hơn nhiều, vừa bước vào y đã cảm nhận được mình giẫm lên không ít mảnh vụn gỗ mềm rời rạc. Nghe thấy tiếng hô hấp của người trong phòng, Lộ Chi Dao mới buông tay khỏi chuôi kiếm. Y nhếch môi theo thói quen, rồi khi định bước tới nói điều gì đó, thì lại bất ngờ bị một sợi dây siết ngang má, buộc phải dừng lại.
“…” Lộ Chi Dao lùi lại một bước, đưa tay dò ra phía trước, chạm vào một mớ dây rối gỗ rối chằng chịt.
Lúc này y đã hiểu. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Nếu đoán không sai, thì giờ đây trong căn phòng này đâu đâu cũng giăng kín dây rối, chẳng thể nào bước thêm bước nữa.
“Cô bị bao nhiêu dây quấn vào rồi?” Trong phòng không có tiếng đáp, y nghiêng tai lắng nghe thêm. Y nghe hơi thở đều đặn, nhịp tim bình ổn, mang đến một sự yên tĩnh lạ thường trong căn phòng.
“Ngủ rồi à.” Lộ Chi Dao đặt gậy dò đường sang bên, mò mẫm gạt mấy sợi dây trước mặt, từ từ tiến lại gần giường.
Y đã sớm cởi bỏ áo bào trên người, để lộ đai lưng đen buộc chặt bên trong. Dưới ánh trăng, dáng vẻ ấy bớt đi vài phần nhu hòa, lại thêm mấy phần lạnh lẽo.
Lúc này Lý Nhược Thủy đang ngồi trên bậc kê chân, tựa vào thành giường, đầu nghiêng sang một bên. Trên người cô vướng khá nhiều dây rối, tuy không chặt lắm nhưng cũng đủ để trói buộc động tác. Lý Nhược Thủy bị dây quấn chặt từ tận lúc đi bắt mèo, dù sao cũng phải chờ Lộ Chi Dao về, nên cô dứt khoát ngủ luôn tại chỗ.
Lộ Chi Dao đứng trước mặt Lý Nhược Thủy, bóng đen của y hoàn toàn bao trùm lên thân hình cô. Y đưa tay ra nắm lấy những sợi dây rối rủ xuống.
“Đáng phải chịu chút trừng phạt.” Y khẽ cười, bàn tay vốn định gỡ dây lại thu về, để mặc những sợi dây kia tiếp tục vướng trên người cô.
Trên xà nhà có vài tiếng động rất khẽ. Khi xoay người rời đi, y tiện tay túm lấy con mèo trắng vừa nhảy xuống, ngăn nó lao lên đầu Lý Nhược Thủy.
“Đi đi, trong phòng có một con là đủ loạn lắm rồi.”
Con mèo trắng rất “có ý thức”, có lẽ nó cũng biết bản thân là mèo bỏ tiền ra mua, nên khi được đặt lên bậu cửa lại nhảy trở vào phòng. Chắc do mùi máu trên người Lộ Chi Dao quá nặng, nó không lại gần y, nhưng vẫn lảng vảng trong phạm vi mấy bước chân.
“Vậy thì ngoan xíu đi.”
Hiếm thấy con mèo nào chịu ở cùng, nên y cũng không xua đuổi, chỉ nhẹ giọng nói mấy câu rồi xoay người đi rửa tay. Hôm nay y đi chơi rất vui, nhưng mùi máu trên người nồng quá. Suy cho cùng thì máu của hạng người tanh tưởi này vốn đã dơ bẩn, dẫu có vứt cả áo ngoài cũng chẳng xua bớt được mấy, vẫn phải thay cả bộ mới được.
Trong phòng không thắp đèn, nhưng với y cũng chẳng khác biệt. Sau khi rửa tay xong, Lộ Chi Dao trở lại bên giường, lấy một bộ y phục từ trong hành lý rồi tiện tay vắt lên những sợi dây rối đang chằng chịt trong phòng.
Y đứng bên cạnh Lý Nhược Thủy, đưa tay chạm vào thắt lưng. Một tiếng “tách” khẽ khàng vang lên, đai lưng đen lập tức bật mở, đường cong eo như ẩn như hiện sau lớp áo ngoài đang nới lỏng.
Cửa sổ khi nãy đã bị y đóng lại, trong phòng chỉ còn ánh trăng nhàn nhạt len vào.
Xương bả vai sau lưng Lộ Chi Dao lộ ra dưới ánh trăng, rồi lại bị mái tóc đen che khuất. Chiếc quần thêu hoa văn lẫn cả vết máu cũng rơi xuống đất, để lộ đôi chân thon đều.
Con mèo trắng co đầu ngồi ở góc phòng, l**m móng vuốt rồi “meo” mấy tiếng.
Sau một giấc no nê, Lý Nhược Thủy bị tiếng mèo kêu đánh thức, cô khẽ l**m môi, rồi chậm rãi mở mắt. Vừa hé mắt, đập vào tầm nhìn chính là một mảng trắng ngần: Không chỉ là làn da dưới ánh trăng, mà còn là bông hoa quỳnh trên thắt lưng y.
Đóa hoa ấy quá đỗi chân thực, tựa như đang nở rộ ngay trên người y trong ánh trăng. Rõ ràng là sắc trắng thuần khiết, nhưng lại mang theo vài phần mê hoặc. Nhưng cô còn chưa kịp nhìn kỹ, tất cả đã bị lớp áo trắng che lấp.
“Dậy rồi à?” Lộ Chi Dao vừa chỉnh y phục, hệt như chẳng hay biết cô đã thấy gì.
Lý Nhược Thủy cắn môi, nuốt tiếng “Oa” suýt bật ra trở lại để khỏi phá vỡ bầu không khí thuần khiết, yên bình lúc này.
“Tôi vừa mới mở mắt thôi, chẳng thấy gì cả.”
Y nhếch môi cười, kéo phần tóc dài bị vướng trong áo ra, để mặc chúng xõa xuống lưng: “Hình như tim cô đập nhanh lắm.”
… Đôi khi cô thật sự thấy thính lực quá tốt chẳng phải chuyện hay.
Đổi quần áo xong, mùi máu tươi mới nhạt đi nhiều, Lộ Chi Dao hài lòng đẩy cửa ra hành lang, gõ gõ gậy vào cầu thang.
Tiểu nhị đang dọn dẹp thò đầu ra từ chỗ cầu thang: “Quan khách còn việc gì không ạ?”
Lộ Chi Dao nghe theo tiếng động, ném bạc vào lòng tiểu nhị: “Lát nữa mang chút đồ ăn và nước nóng lên.”
“Vâng ạ!”
Khi y quay lại phòng, Lý Nhược Thủy đang loay hoay gỡ những sợi dây trắng quấn quanh người. Mấy sợi dây này chỉ cho phép cô cử động được đôi chút, động tác mạnh hơn thì đành chịu. Mà thủ phạm gây ra cảnh này lại đang ngoan ngoãn ngồi xổm ở gần đó, còn “meo” một tiếng.
“Mấy sợ dây này quấn chặt thật đấy.” Lý Nhược Thủy tưởng y không biết tình trạng của mình, nên cố tình nói to ra.
Lộ Chi Dao hơi nhướng mày, nửa quỳ trên đất tìm nhặt những con rối rơi tán loạn, rất tự nhiên chuyển hướng câu chuyện: “Cô mang mèo tới tìm ta làm gì? Sao không ở lại Trịnh phủ?”
Lý Nhược Thủy uất ức liếc sang con mèo bên cạnh: “Việc ở Trịnh phủ đã xong, đương nhiên tôi phải đi rồi. Nhưng vẫn còn chút chuyện phải dọn dẹp nốt, có lẽ sẽ quay lại một ngày.”
“Vậy sao.” Lộ Chi Dao hờ hững đáp một tiếng, vẫn cúi đầu tìm rối, dường như chẳng mấy bận tâm đến câu trả lời ấy.
“Qua trái một chút, bên đó có một con.” Lý Nhược Thủy cử động bàn tay đang bị dây quấn cứng, tiện thể chỉ hướng cho y: “Huống hồ, tôi không tìm anh thì còn biết tìm ai nữa đây?”
Người khác thì cô không chắc, nhưng Lộ Chi Dao nhất định thích nghe những lời như vậy. Quả nhiên, y cong khóe môi, nhặt lấy con rối kia. Lộ Chi Dao giơ con rối trong tay lên lắc lắc trước mặt cô, ánh mắt vẻ mặt dịu dàng hơn nhiều, mấy lọn tóc buông lơi trước mắt càng làm nổi bật vẻ ôn hòa của y.
“Cô thấy nó có đẹp không?” Con rối trong tay y chỉ còn lại một hạt đậu xanh trong mắt, tứ chi rũ xuống mềm oặt, cái đầu cũng lắc lư theo tay y, trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ.
Đương nhiên là không đẹp, thậm chí phải dùng chữ “xấu” mới đủ. Nếu nó được khắc theo hình ai đó, người ấy mà biết chắc sẽ khóc chết mất.
“Bây giờ tối quá, tôi nhìn không rõ.” Lý Nhược Thủy lấy lý do khách quan để thoái thác. Giữa cái gọi là lương tâm và sự qua loa, cô chọn giữ thái độ trung lập.
Lộ Chi Dao đi tới bàn, đặt con rối xuống, khẽ thở dài: “Xem ra chẳng giống lắm.”
Y nghe ra lời thoái thác của cô rồi, thậm chí còn nhận ra chút lúng túng ẩn trong đó: Chắc là thấy xấu quá.
“… Anh không đến gỡ giúp tôi thật à? Ném cho tôi con dao thôi cũng được mà.”
Lộ Chi Dao kéo thử mấy sợi dây lơ lửng trong không trung, rồi tự rót cho mình một chén trà, chẳng buồn đáp lời.
Lý Nhược Thủy: “…” Trước đó trò chuyện nhiều như thế, cô còn tưởng y đã hết giận, nào ngờ vẫn còn.
Đúng là khó dỗ.
Nhìn y lặng lẽ chơi đùa với con rối nhỏ, Lý Nhược Thủy chợt nảy ra một thắc mắc: Liệu y có biết bản thân đang giận không?
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 44
10.0/10 từ 22 lượt.
