Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 30

Chương 30


Thương Châu nằm ở phía nam, giao thương tấp nập, sản vật phong phú, không ít hoa quả theo mùa đã có mặt trên thị trường. Ví dụ như anh đào hay vải thiều. Nhưng mấy sản vật đó toàn là giống chín sớm, người bán cũng chẳng nhiều, thành ra giá không rẻ. Lý Nhược Thuỷ do dự một lúc, cuối cùng vẫn mua năm lạng anh đào nhỏ.


Khi cô xách chiếc giỏ tre be bé chuẩn bị quay về, thì lại bất ngờ đụng phải một nữ tử mặc đồ đen ôm theo đao.


“Chị Lục!”


Lục Phi Nguyệt vội vàng nhìn cô, đôi mày đang nhíu chặt cũng giãn ra không ít: “Nhược Thủy, em ở Trịnh phủ vẫn ổn chứ?”


“Cũng tạm ạ.”


Lý Nhược Thuỷ gật đầu, dù sao Trịnh Ngôn Thanh trong Trịnh phủ quá đặc biệt, chỗ ở của anh ta ngoài a hoàn đưa cơm và thầy dạy học ra thì cơ bản không có ai lui tới.


Lục Phi Nguyệt cũng gật đầu, khóe môi mím chặt khẽ cong lên nở nụ cười nhè nhẹ, chị biết ngay Lý Nhược Thuỷ là người cực kỳ lanh lợi mà: “Đừng lo, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ… Chỗ này của em bị sao thế?”


Lục Phi Nguyệt nâng cằm Lý Nhược Thuỷ lên, chau mày nhìn vết bầm trên cổ cô.


Vết bầm? Đúng rồi, là vết bóp Lộ Chi Dao để lại đêm hôm trước vẫn chưa tan.


Lý Nhược Thuỷ nhìn thẳng vào mắt Lục Phi Nguyệt, đôi mắt hạnh cong cong như trăng lưỡi liềm, chẳng hề chột dạ mà nói: “Đêm trước có người giả thần giả quỷ trong Trịnh phủ, em không may bị trúng chiêu.”


“Chuyện này để sau nói kỹ với chị…”


Rồi trước khi Lục Phi Nguyệt kịp hỏi thêm, cô đã đổi chủ đề: “Bọn chị đi báo với Tuần Án Ti thế nào rồi?”


Lục Phi Nguyệt lắc đầu, lấy một lọ thuốc mỡ từ trong ngực ra đưa cho cô: “Sáng tối bôi một lần. Chuyện Trịnh phủ có biến, nhánh Tuần Án Ti ở Thương Châu gửi mật lệnh, nói là đến đây thì dừng lại.”


“Tại sao?” Lý Nhược Thuỷ thật sự nghi hoặc, vì trong nguyên tác không hề có tình tiết này, Lục Phi Nguyệt rõ ràng đã bắt được hung thủ hạ độc và trộm được tài liệu kia mà. Sao giờ lại dừng?


Lục Phi Nguyệt khẽ thở dài, hàng mi dài cụp xuống che đi đôi mắt, ánh mắt vốn kiên định cũng mang thêm chút mơ hồ: “Không biết nữa.”


Lý Nhược Thuỷ im lặng một lúc, sau đó giơ giỏ lên trước mặt Lục Phi Nguyệt.


“Chị muốn nếm thử mấy quả anh đào không? Ăn xong rồi chúng ta tiếp tục tra án.”


Lục Phi Nguyệt nhìn Lý Nhược Thủy, ánh mắt dịu đi, sau đó thân thiết vươn tay xoa đầu cô: “Cảm ơn… Giờ chị đi tìm Giang Niên, em có muốn đi cùng không?”



“Anh ta ở đâu?”


“Quán trà trong hẻm Yên Liễu.”


Bước chân của Lý Nhược Thuỷ khựng lại, ánh mắt trở nên hơi phức tạp: “Hẻm Yên Liễu chẳng phải là phố cô đầu lớn nhất Thương Châu à?”


Lục Phi Nguyệt cười lắc đầu: “Nhưng quán trà ở đó có kể chuyện cũng hay nhất Thương Châu, chị cũng thường đến nghe, không có gì đâu.”


Lý Nhược Thuỷ ôm theo tâm thế muốn mở rộng tầm mắt mà khẽ gật đầu, rồi cùng Lục Phi Nguyệt đến quán trà ở hẻm Yên Liễu.


*


“Công tử, hôm nay là buổi kể chuyện tình, ngài chắc chắn muốn vào sao?”


Lộ Chi Dao bị tiểu đồng ở cửa chặn lại, y hơi nghi hoặc lùi một bước, giữ khoảng cách với tiểu đồng.


“Sao lại không thể vào?”


Thấy mắt y không tốt, lại có vẻ như lần đầu đến trà quán này, tiểu đồng uyển chuyển nói với y: “Hôm nay quán trà không kể chuyện ‘Đấu kiếm đêm tuyết gió’, mà là kể về tình cảm nam nữ.”


“Vậy à.” Lộ Chi Dao suy nghĩ một lát, “Có gì khác biệt hả?”


Trong nguyên tác, để làm nổi bật tính hợp lý trong việc phá án của Lục Phi Nguyệt, tác giả đã xây dựng bối cảnh triều đại khá cởi mở. Quán trà như thế này ngày thường kể chuyện bình thường, nhưng mỗi tháng đều có một ngày cố định làm các tiết mục đặc biệt: Hoặc chỉ kể chuyện rùng rợn, kỳ bí, hoặc chỉ kể chuyện tình yêu nồng nàn sâu lắng. Người kể chuyện ở quán trà trong hẻm Yên Liễu rất có “tay nghề”, cốt truyện mới mẻ, đã vang danh ở Thương Châu từ lâu, hơn nữa người nghe danh ấy mà tìm đến cũng không ít. Khi Lộ Chi Dao bước vào thì đã có khá nhiều người ngồi rồi. Hôm nay đến nghe phần lớn là phụ nữ, nhưng thật ra đàn ông cũng không ít.


Sau khi trả tiền trà, y yên lặng ngồi ở góc, chờ tìm ra nguyên nhân khiến tim mình đập loạn. Khóe miệng Lộ Chi Dao hơi cong lên, khí chất ôn hòa, nhưng lại hòa hợp lạ thường với khung cảnh náo nhiệt, ăn uống linh đình ấy.


“Anh Lộ!”


Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lộ Chi Dao không phản ứng, vẫn yên lặng ngồi ở chỗ cũ.


Giang Niên từ trên lầu chạy xuống rồi đặt mông ngồi xuống cạnh Lộ Chi Dao, thân thiết bày lạc và hạt dưa lên bàn: “Không ngờ lại gặp anh ở đây, Lý Nhược Thuỷ không đi cùng à?”


Lộ Chi Dao dịu dàng cười: “Cô ấy đâu phải lúc nào cũng ở cạnh tôi.”


“Cũng đúng.” Giang Niên nhặt một hạt lạc bỏ vào miệng, “Dù sao thì tuy là giả, nhưng cô ấy cũng xem như đã thành thân, bề ngoài vẫn phải ở cạnh Trịnh công tử.”


Nghĩ đến cảnh Lý Nhược Thuỷ chạy đi tìm Trịnh Ngôn Thanh, Lộ Chi Dao lần mò rót chén trà, quay mặt về phía đài cao.



“Thành thân chẳng là gì cả.”


Giang Niên sững người, bụm miệng nhịn cười, giọng điệu khẽ khàng hệt tiếng vo ve: “Phải phải phải, tôi nhiều lời rồi.”


Bốp…


Người kể chuyện trên đài cao vỗ mạnh kinh đường mộc1, mở quạt ra ra dáng lắm: “Nói đến tình cảm giữa nam nữ, thì không thể không nhắc đến Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài…”


Bên dưới vang lên tiếng la ó, người nào người nấy đều nói chuyện này cũ quá, nào có ai chưa nghe bao giờ.


“Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài chỉ là cái dẫn thôi, mọi người nghe tôi kể kỹ đã.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Tuy Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài là câu chuyện ai cũng biết, nhưng kỹ năng kể chuyện của người kể chuyện này hay, cách kể dí dỏm, nghe lại một lần cũng thấy thú vị. Người ngồi dưới chủ yếu chỉ là nghe cho vui tai, song chỉ riêng Lộ Chi Dao là chăm chú lắng nghe thật sự. Y chưa từng nghe câu chuyện ấy, cũng chưa từng nghe kể chuyện bao giờ.


Người kể giỏi kỹ xảo, bắt chước giọng cực chuẩn, không cần nhìn mà vẫn tạo cho người ta cảm giác như đang ở trong cảnh thật, khiến Lộ Chi Dao bị cuốn theo. Ban đầu y còn thấy hơi hứng thú, nhưng về sau thì từ từ nhíu mày, đến đoạn hai người hóa bướm lại chợt bật cười khẽ.


Giang Niên vẫn đang để ý sắc mặt của y, lúc này cũng khá tò mò: “Anh cười gì thế?”


“Tranh giành bao nhiêu lâu, cuối cùng lại trơ mắt nhìn họ hóa bướm bay đi.” Đáy mắt Lộ Chi Dao mang theo ý cười, thật lòng cảm thán ánh mắt của Mã Văn Tài quá thiển cận.


“Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ bắt được con bướm ấy, không để nó bay đi đâu được nữa.”


Giang Niên im lặng một lúc, rồi mở miệng: “… Vậy sao anh lại đặt mình vào vị trí của Mã Văn Tài?”


“Trong này còn ai nữa đâu?” Lộ Chi Dao hơi nghi ngờ, “Chúc Anh Đài? Hay là mẹ cô ấy?”


Giang Niên trợn mắt, khá sửng sốt, hạt dưa trong tay cũng rơi mất một vài hạt.


“Lương Sơn Bá á, anh nói tên hắn nhiều lần thế mà không nhớ à?”


“À.” Lộ Chi Dao ngẫm kỹ một lúc, tìm được tên người này ở trong đầu: “Hắn sao rồi?”


“Anh không cảm động trước tình yêu của hắn và Chúc Anh Đài hả?”


Lộ Chi Dao im lặng một lát, nụ cười bên khóe miệng nhạt dần, đôi mày đẹp hơi chau lại: “Hắn và Chúc Anh Đài là tình yêu sao?”


“Không thì sao?” Giang Niên vừa cắn hạt dưa vừa cảm thấy nghe kể chuyện còn chẳng thú vị bằng chính câu trả lời của mình.



Người kể chuyện trên đài cao vỗ mạnh kinh đường mộc, cười hì hì nói: “Vừa rồi chỉ là phần dẫn nhập, tiếp theo mới là câu chuyện chính.”


“Câu chuyện này cũng giống như Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài vậy, xảy ra ở một trường học.”


“Hơn mười năm trước, triều của chúng ta chưa có thay đổi, con gái không thể tới trường học. Ở Lâm Nghi có một nhà họ Bạch, cô chủ nhà đấy từ nhỏ đã thông minh, nhưng lại cực kỳ ham chơi, đến nỗi cải trang để vào trường học…”


“Từ khi bắt đầu rung động, thì cũng chính là một mối nhân duyên bắt đầu. Nhưng ai cũng biết, đời người không chỉ có một mối duyên, chỉ có một số ít người quá cố chấp mới xem trọng điều đó, mà cô chủ nhà họ Bạch chính là người như vậy.”


Câu chuyện bắt đầu được kể rất sống động, người kể chuyện như thể đã tận mắt chứng kiến, bắt chước dáng vẻ của cô chủ công tử ấy giống như in, khiến bầu không khí nhẹ nhàng lạ thường. Mọi người dường như có thể nhìn thấy sự e thẹn của tiểu thư và phong thái nhanh nhẹn nho nhã của công tử nọ, cùng với đó là mưa phùn mù mịt và hương dành dành thanh thoát dễ chịu hoà quyện vào tâm hồn ở Lâm Nghi.


Song câu chuyện chỉ dừng lại ở phần mở đầu, sau khi kể câu chuyện trước khi họ gặp nhau thì đột nhiên dừng lại. Người kể chuyện đóng quạt, đánh thức mọi người đang chìm đắm vào câu chuyện: “Câu chuyện này còn mới lắm, hôm nay không thể kể thêm, muốn biết chuyện tiếp theo, mong các vị đợi lần sau.”


Những tiểu thư dưới sân nghe xong không thể nhịn cười: “Lúc nào các ngươi kể chuyện cũng thích ngừng giữa chừng.”


Người kể chuyện v**t v* bộ dâu be bé của mình, chẳng khẳng định cũng chẳng phủ nhận mà nở nụ cười: “Vì câu chuyện này mà tôi đã bỏ ra không ít tiền, sao có thể dễ dàng kể xong như vậy được.”


Cô gái kia cũng chẳng hề ngượng ngùng, cười nói: “Vậy những người khác trong TSo không phát hiện cô Bạch là nam hay nữ à?”


“Được.” Người kể chuyện thu lại chiếc quạt gấp vẽ trúc xanh, lấy ra một chiếc quạt nhỏ có hoạ tiết đom đóm che nửa khuôn mặt, chẳng hiểu sao lại trông khá yêu kiều, “Hôm nay tôi sẽ kể chuyện nữ giả nam.”


“Nếu trong trường có một người còn đẹp hơn, nhưng người đó lại là đàn ông thật, và người còn lại tuy có phần kém sắc hơn song là nữ, vậy thì liệu cô có hoài nghi nàng là nam hay nữ không?”


Có người dưới đài không tin: “Ý ông là công tử kia còn đẹp hơn à?”


“Ai mà biết được.” Người kể chuyện xếp lại quạt, mỉm cười nhìn khắp mọi người: “Năm ngày nữa, xin các vị đến sớm.”


Câu chuyện lần này mở đầu khác hẳn trước đây, đến cả kẻ từng vào Nam ra Bắc như Giang Niên cũng thấy mới mẻ, không nhịn được mà hỏi, “Nghe mở đầu thì rõ ràng cô Bạch không thích hắn, sao lại nói họ giống Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài?”


“Đừng nói bừa, cô Bạch này không phải Chúc Anh Đài đâu.” Người kể chuyện nheo mắt, dùng quạt chỉ về phía anh ta: “Hơn nữa, ai nói nàng không thích?”


Lý Nhược Thuỷ ôm giỏ tre chăm chú nhìn người kể chuyện trên đài: “Ông ta hình như không giống đàn ông lắm.”


“Cô ấy là nữ, họ Diêu.” Lục Phi Nguyệt đứng thẳng người, ánh mắt đầy tán thưởng: “Mấy năm trước chị đến Thương Châu thì đã thấy cô ấy đã kể chuyện ở đây rồi, rất ít khi lặp lại, mỗi lần đến đều nghe được chuyện mới.”


Người kể chuyện thu dọn bàn, tiếp tục thói quen tán gẫu sau buổi kể: “Tình, một chữ này, miệng có thể nói dối, nhưng cơ thể thì không. Nếu không thích, sao nàng lại hôn vị công tử kia chứ?”


Dưới đài ồn ào cả lên, linh hồn hóng chuyện được thắp sáng, ai nấy đều hối thúc cô kể thêm. Người kể chuyện giả vờ kinh ngạc, nửa che miệng: “Lỡ lời rồi, các vị năm ngày sau hãy đến, để ta còn thu hồi chút vốn.”



Xung quanh bắt đầu bàn tán rôm rả, người thì suy đoán tiếp diễn sau đấy, người thì phân tích tâm tư hai nhân vật, duy chỉ có Lộ Chi Dao là như đang ngộ ra điều gì.


Vậy nên, tối hôm đó Lý Nhược Thuỷ hôn y, là vì thích y sao?


“Giang Niên.” Sau khi Lục Phi Nguyệt dẫn Lý Nhược Thuỷ đến nơi này thì bắt đầu cùng anh ta bàn chuyện.


Lý Nhược Thuỷ một tay xách giỏ tre, một tay vỗ vai Lộ Chi Dao. Cô vốn định gọi y, nhưng bị y nghiêng người tránh đi.


Lý Nhược Thuỷ: ?? “Anh sao vậy?” Lý Nhược Thuỷ cúi người xuống nhìn y, bắt đầu nghi ngờ liệu mình lại làm gì sai nữa không.


Hương thơm ngọt thanh đột ngột áp sát, vốn còn có thể bình tĩnh, song hơi thở của Lộ Chi Dao bỗng nghẹn lại một nhịp, tay vô thức chạm vào chuỗi tràng hạt trên cổ tay trái, cảm giác mát lạnh giúp y trấn tĩnh hơn nhiều.


Lộ Chi Dao khẽ nhếch môi như thường ngày, siết chặt cổ tay, ngẫm nghĩ một lát: “Đang nghĩ xem dạy cô kiếm pháp thế nào.”


Ký ức đau đớn lập tức ùa về, Lý Nhược Thuỷ bĩu môi, đặt giỏ tre ra sau lưng, lặng lẽ làm động tác định đấm y một cú. Không nói đến chuyện y bóp chặt cô như thế, giờ mấy khớp xương bị điều khiển vẫn còn hơi đau này, thế mà trước đó cô còn định cho y ăn anh đào?


Ăn cái cóc khô ấy!


“Ờ.” Lý Nhược Thuỷ hờ hững đáp một tiếng. Nghĩ đến việc lát nữa còn phải đưa y đi bơi để tăng thiện cảm là cô đã thấy tức trong lòng rồi. Không biết sau này có cơ hội đấm y một trận không nữa.


“Mật lệnh có vấn đề, không thể nào nói ngừng tra là ngừng ngay được.” Lục Phi Nguyệt ôm đao, mày nhíu chặt, dường như đang suy tính cách giải quyết.


“Trong phòng tối nhà họ Trịnh hình như có thư từ.” Lộ Chi Dao nói ra câu này, hoàn toàn không để ý đến vẻ kinh ngạc của ba người ngay tại đó.


Lý Nhược Thuỷ là người lập tức hỏi đầu tiên: “Anh vào đó khi nào?”


“Tối qua, ta đến lấy chút hỏa dịch thảo.”


Lý Nhược Thuỷ vốn còn định đánh y một trận giờ lập tức nghẹn họng, trong đầu loé lên hình ảnh: “Chẳng lẽ là loại thảo dược có thân đỏ lá xanh mà sáng nay tôi thấy đó…”


Nếu đúng là nó, chẳng phải cô đã phạm vào điều cấm kỵ trong chiến lược chinh phục rồi sao? Khó trách hôm nay y lại khang khác.


Lộ Chi Dao mỉm cười, chuỗi tràng hạt trên cổ tay leng keng vang lên: “Phải đấy, nhưng hình như cô không thích lắm.”


Cứu với! Thì ra chỉ vì chút e thẹn không đúng lúc, mà cô đã bỏ lỡ cơ hội tăng thiện cảm và cứu mình rồi à!


***


Chú thích:

  1. Kinh đường mộc là khối gỗ cứng hình chữ nhật có góc cạnh, lớn nhỏ thường là vừa tay người cầm. Trong thời cổ đại, một khi hiềm nghi phạm bên dưới không thành thực, hoặc giả trong đại đường nhân vì hai bên tranh tụng gây ồn ào náo loạn, quan huyện giơ cao khối gỗ gõ mạnh xuống mặt án. Nhưng nhìn từ công dụng thực tế của kinh đường mộc, không phải là vật mà quan viên chuyên dụng, các ngành nghề khác cũng có loại tương tự 

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 30
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...