Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 29
Chương 29
Nắng vàng đẹp dịu vẽ lên sườn mặt nghiêng của Lộ Chi Dao một viền sáng óng ánh, lại kết hợp thêm vẻ ngoài dịu dàng mà tuấn tú, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ ngỡ y là thần tiên giáng trần. Nhưng sự chú ý của Lý Nhược Thuỷ lại dừng trên đôi môi y. Đôi môi ấy đỏ như trái anh đào, dưới ánh sáng vàng rọi xuống lại càng trở nên hấp dẫn hơn. Khi y nói chuyện, môi không mấp máy nhiều, đường viền môi rõ nét hơi giãn ra, khóe môi khẽ cong lên tựa như đang cười. Không lâu trước Lý Nhược Thuỷ vừa mới nếm được hương vị nọ, mềm mềm mà ngọt ngọt, thậm chí cô còn cảm nhận được sự run rẩy trong khoảnh khắc đó của y.
…
Lý Nhược Thuỷ đột nhiên ngồi bật dậy, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đáng sợ và những tính từ kỳ quặc đó ra khỏi đầu. Thế nhưng chúng như thể đã cắm rễ, càng nghĩ càng rõ ràng hơn. Nghĩ kỹ lại thì vẻ ngoài của y đúng là cực kỳ hợp với gu thẩm mỹ của cô. Nhưng tại sao phải nghĩ kỹ chứ! Cô chinh phục y chỉ để có thể về nhà mà, lẽ nào cuối cùng lại để cả bản thân lún sâu vào à!
“Cô xem cái này là gì.” Lộ Chi Dao ngồi trên bệ gác chân, sau đó lấy một túi thảo dược ở bên cạnh ra: Lá xanh cuống đỏ, được xếp gọn gàng, ánh sáng rọi vào ánh lên chút sắc vàng nhè nhẹ.
Lý Nhược Thuỷ chỉ nhìn lướt qua, rồi ánh mắt vẫn không tự chủ được mà trượt tới bên tai y. Thấy hai lỗ xỏ khuyên, cô bất giác tò mò không biết đôi lông vũ từng được đeo đó giờ ở đâu. Nhưng phải công nhận, y đeo nó đúng là có nét cuốn hút riêng thật.
Lý Nhược Thuỷ lại lắc đầu, chuyển ánh nhìn về gương mặt y. Tuy Lộ Chi Dao nhắm cả hai mắt, nhưng khóe môi khẽ cong vẫn để lộ sự mong chờ. Dáng vẻ ấy chồng chéo lên hình ảnh y khi còn nhỏ khiến lòng thương xót trong Lý Nhược Thuỷ trào dâng. Song cũng vì chính nỗi niềm ấy mà cô cực sợ bản thân sẽ nhầm lẫn nó với tình yêu.
Thương xót không đồng nghĩa với yêu. Vì vậy cô cần tĩnh tâm lại.
“Đây chắc là loại thảo dược nào…” Lý Nhược Thuỷ vén chăn, xuống giường mang giày: “Tôi… tôi đi tìm Trịnh Ngôn Thanh một lát.”
Cô chỉ là muốn tìm một cái cớ để rời khỏi đây nên mới tiện miệng nói bừa một cái tên. Nhìn thấy Trịnh Ngôn Thanh thì sẽ không có cảm giác h*m m**n trần tục kia nữa, hiện giờ cô rất cần anh ta giúp mình bình tĩnh lại.
Khi Lý Nhược Thuỷ vừa đứng dậy thì đột nhiên bị giữ cổ tay lại, cô không dám nhìn gương mặt Lộ Chi Dao, bởi vậy chỉ có thể nhìn ra ngoài cửa sổ, “C… có chuyện gì vậy?”
“Cô không muốn nhìn kỹ chúng à?” Lộ Chi Dao ngồi nghiêng trên bệ để chân, nhắm hai mắt, lần nữa đưa thảo dược đến trước mặt cô.
“Trông cũng khá đẹp đấy.”
Lộ Chi Dao nghe vậy thì bật cười, môi mỏng khẽ mở nhưng lời nói lại nghẹn trong cổ họng.
“Nhưng tôi có việc gấp phải tìm Trịnh Ngôn Thanh, lát nữa sẽ quay lại nói chuyện với anh sau.” Lý Nhược Thuỷ gạt tay y ra, vành tai cô đỏ bừng, vội vã chạy ra ngoài.
Nghe tiếng bước chân lịch bịch của cô, Lộ Chi Dao im lặng hồi lâu. Y nắm chặt thảo dược trong tay, mấp máy môi vài lần song lại chẳng biết phải nói gì, rồi nhíu mày giơ tay đấm ngực. Y luôn cảm thấy nơi này cứ nghèn nghẹn khó chịu.
“Phải đi gặp thầy thuốc thôi.”
Lộ Chi Dao để thảo dược vào trong tủ. Khi ra cửa, y bước vài bước về hướng Lý Nhược Thuỷ vừa đi rồi mới sực tỉnh, vậy là lại trèo thẳng lên mái nhà, đi theo con đường quen thuộc.
Lý Nhược Thuỷ không cần hỏi ai, cứ thế chạy một mạch đến phòng trữ sách của Trịnh phủ, quả nhiên thấy Trịnh Ngôn Thanh ở đó. Phòng trữ sách của Trịnh phủ không nhỏ, mười mấy giá sách được xếp san sát nhau, trên đó là vô số danh tác và sách cổ, giữa phòng có một chiếc bàn đọc sách.
“Lý cô nương, cô tỉnh rồi à.” Trịnh Ngôn Thanh đặt cuốn du ký trong tay xuống, hơi ngạc nhiên nhìn cô: “Cô mê man suốt một ngày một đêm, gọi thế nào cũng không tỉnh, làm bọn tôi sợ chết khiếp.”
“Xin lỗi vì đã khiến mọi người lo lắng.” Lý Nhược Thuỷ quạt quạt đôi má hơi đỏ, rồi tiện tay cầm một cuốn sách lật vài trang.
“… Thư phòng nhà anh có kinh Phật không? Loại như ‘Sắc tức là Không, Không tức là Sắc’ ấy1.” Vẻ mặt Lý Nhược Thuỷ rất thành khẩn, chẳng khác gì Tam Tạng một lòng cầu kinh.
Trịnh Ngôn Thanh thoáng khựng lại, anh ta quay người ra giá sách lấy một quyển đưa cho cô rồi bật cười nhẹ: “Không ngờ Lý cô nương lại thích đọc kinh Phật.”
Lý Nhược Thuỷ nhận lấy sách, định dùng nó để xua tan hết những hình ảnh mơ mộng trong đầu. Cô tiện miệng đáp lại: “Không ngờ Trịnh công tử không đọc sách cổ mà lại thích du ký đấy.”
Lý Nhược Thuỷ biết rõ tình hình của Trịnh Ngôn Thanh, câu này chỉ là đùa vui, nhưng Trịnh Ngôn Thanh lại ghi nhớ trong lòng.
“Đều là sách cả, du ký hay sách cổ thì khác gì nhau. Ai ai cũng nói tôi từ nhỏ thông minh lanh lợi, nhưng chưa từng có ai hỏi tôi thật sự thích gì, chỉ một mực nhét Kinh Thi và bao học thuyết kinh điển vào đầu.”
Lúc này mặt Lý Nhược Thuỷ đã bớt đỏ, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn nhiều: “Vậy anh thích gì?”
“Tôi thích ra ngoài du ngoạn, thích phiêu lưu. Nhưng từ sau khi hồi nhỏ bất ngờ thi đậu đồng sinh thì tôi không ra khỏi thành lần nào nữa.” Anh ta thở dài một hơi, trong mắt chẳng còn chút vui vẻ vấn phởi nào: “Nếu bệnh tình của tôi khá hơn, vài tháng nữa kỳ thi hội e là khó tránh khỏi.”
“Anh ngốc thật đấy.” Lý Nhược Thuỷ không thể tin nổi mà nhìn anh ta: “Từ trước đến nay tôi chỉ thấy người thi mà không đậu, chứ chưa thấy ai muốn rớt mà rớt cũng không xong.”
“Ý cô là gì?” Trịnh Ngôn Thanh ngây ngốc nhìn cô. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Trong nguyên tác, thể chất ốm yếu, thỉnh thoảng khó thở của Trịnh Ngôn Thanh thật ra chẳng phải bệnh thật, mà là bị hạ độc bằng loại độc phát tác chậm thôi. Lục Phi Nguyệt đích xác đã bắt được kẻ hạ độc, là một tú tài đã ghen ghét Trịnh Ngôn Thanh từ lâu. Mà nhà tên đó cũng có chút tiền, nên mua chuộc được gia nhân hạ độc. Nhưng sự việc không đơn giản như vậy. Nhà họ Trịnh quản lý rất nghiêm, người hầu đều trung thành, theo lý thì mua chuộc suốt bao năm như thế sẽ tốn không ít, hơn nữa kẻ đó lại xuất hiện quá khéo, giống như cố tình dâng đầu ra chịu tội. Lục Phi Nguyệt cũng từng thấy có gì đó không ổn, nhưng lúc ấy cha mẹ bên nhà họ Trịnh đang tức giận, sau khi báo quan đuổi nhà kia ra khỏi Thương Châu thì lại bận bịu chuẩn bị kỳ thi hội cho Trịnh Ngôn Thanh, chẳng ai nhắc đến chuyện kia nữa. Người nhà còn không để tâm, Lục Phi Nguyệt là người ngoài đương nhiên cũng chẳng tiện xen vào, thế là chuyện cứ thế mà cho qua.
Lúc đọc đến đoạn này, Lý Nhược Thuỷ từng phàn nàn: Không rõ nhà họ Trịnh là đang xót con trai, hay là đang xót Trạng Nguyên tương lai đây?
Từ nhỏ Trịnh Ngôn Thanh đã bị tách rời khỏi gia đình thương nhân này. Cha mẹ vừa bàn bạc chuyện tiền bạc, lên kế hoạch làm sao mở rộng cửa hàng, lại vừa bảo với hắn rằng: Muôn nghề đều thấp kém, chỉ có học hành mới là cao quý, còn tiền tài chẳng qua là phân đất mà thôi. Họ nhốt anh ta trong khoảng sân ấy, mời những thầy giáo giỏi nhất về dạy. Rõ ràng cùng ở trong một phủ, nhưng anh ta lại bảo cả năm cũng chẳng gặp được cha mẹ mấy lần. Anh trai anh ta bôn ba làm ăn bên ngoài, chị gái là người nắm giữ toàn bộ lụa là gấm vóc Thương Châu, còn anh ta thì lại được bảo rằng chuyện trong nhà không liên quan gì đến mình, việc phải làm duy nhất là học hành.
Anh ta tên là Trịnh Ngôn Thanh, nhưng chưa từng có ai thật sự coi hắn là con cái nhà họ Trịnh.
Trịnh Ngôn Thanh như đang suy nghĩ mà nhìn cô, dường như thật sự đang cân nhắc khả năng thực hiện việc đó.
Lời vừa rồi tuy chỉ là lời nói, nhưng điểm mấu chốt thì Lý Nhược Thuỷ vẫn hỏi ra được: “Giờ anh không thiếu ăn thiếu uống nên mới muốn phiêu lưu khám phá. Nhưng nếu sau này thật sự ra ngoài, cha mẹ không cho tiền, anh tính sao?”
Cô hiện tại có thể tập trung làm nhiệm vụ chinh phục cũng một phần là nhờ hệ thống thưởng cho bạc, tiết kiệm chút thì ăn uống cũng không phải lo, chứ nếu không đừng nói chinh phục, đến sống còn khó.
Trịnh Ngôn Thanh cười khổ: “Quả thật ngoài đọc sách ra thì tôi chẳng biết làm gì khác.”
“Không biết thì học.” Lý Nhược Thuỷ vỗ vai anh ta, sau đó nở một nụ cười: “Ai sinh ra đã biết đọc sách đâu.”
Nói xong câu đó, Lý Nhược Thuỷ sững người. Như chợt nghĩ ra điều gì, cô cúi đầu hỏi hắn: “Anh có biết chỗ nào ở Thương Châu học bơi là phù hợp nhất không?”
Trịnh Ngôn Thanh yêu thích du ký nên nắm rất rõ địa lý và danh thắng trong triều đại này, anh ta lập tức đưa ra đáp án: “Ở Bắc Sơn có một con sông nhỏ, nước trong tận đáy, là nơi rất tốt.”
“Đa tạ.” Lý Nhược Thuỷ gật đầu rồi trả lại kinh Phật cho anh ta rồi vù một cái chạy khỏi thư phòng.
Lời nói vừa rồi đã đánh thức cô: Không biết thì có thể học, chẳng ai sinh ra đã biết hết mọi thứ cả.
Vậy thì, Lộ Chi Dao không hiểu tình yêu cũng có thể học được.
*
Thầy thuốc râu tóc bạc phơ kia chính là người đã băng bó vết thương lòng bàn tay cho Lý Nhược Thuỷ hôm đó, hôm nay vừa thấy Lộ Chi Dao bước vào thì ông ta lập tức nhận ra ngay. Không thấy Lý Nhược Thuỷ đi cùng y, thầy thuốc âm thầm thở dài: Thế gian lại thiếu đi một cặp phu thê rồi.
Lộ Chi Dao nghe vậy liền há miệng, thè lưỡi ra.
“Ăn uống kém, dưới mắt có quầng thâm, giấc ngủ không ngon, gan hơi nóng, nhưng nhìn chung thì không có gì nghiêm trọng.” Thầy th**c l*c đầu, quy tình trạng cơ thể hiện tại của y về nguyên nhân đau khổ vì tình: “Nghĩ thông suốt là ổn thôi.”
Lộ Chi Dao xoa xoa ngực, có phần nghi hoặc: “Vậy chỗ này cũng không sao à?”
“Chỗ đó làm sao?”
“Tim đập nhanh, tức ngực, có lúc tim đập dồn dập, có lúc lại hơi đau âm ỉ… Nhưng không phải trúng độc, vậy là bệnh gì?”
Lộ Chi Dao không sợ chết, nhưng y không thích cảm giác mất kiểm soát của cơ thể mình.
Thầy thuốc đích thân bắt mạch lại cho y, rồi lại lắc đầu: “Không có vấn đề gì cả. Tôi hành nghề mấy chục năm, vẫn rất tin tưởng vào y thuật của mình.”
“Vậy thì đúng là kỳ lạ thật.”
“Khi triệu chứng phát tác, cậu đang làm gì?” Thầy thuốc hỏi kỹ hơn, có lẽ có thể phát hiện điều gì đó mà ông đã bỏ sót.
“Đều là lúc ở bên Lý Nhược Thuỷ, đặc biệt là khi cô ấy hôn tôi, không chỉ tim đập dữ dội, mà cả tay chân cũng mềm nhũn, hoàn toàn không giống tôi bình thường.” Tuy khoé môi Lộ Chi Dao mang theo ý cười, nhưng y nói rất nghiêm túc, hoàn toàn không mang chút cảm giác mập mờ nào, làm ông thầy nghe mà mặt già cũng đỏ lên.
“Cậu cái này là…” Thầy thuốc nghẹn lời hồi lâu, cứ “cái này cái kia” mãi mà vẫn không nói được gì ra hồn.
Ban đầu ông cứ tưởng là bệnh gì nan giải khó phát hiện, không ngờ lại là chuyện kiểu này.
“Tuy đã từng nghi ngờ có khả năng bị hạ độc, nhưng thật sự không có dấu hiệu nào cho thấy là cô ấy ra tay.”
Lộ Chi Dao xoay chiếc chày giã thuốc trên bàn, tựa như đang suy nghĩ điều gì.
Cô gái kia đã gả vào nhà họ Trịnh rồi, không cần nói cho y biết sự thật, để thế gian bớt đi một người đau lòng cũng tốt.
“Lần khám này tôi không lấy tiền đâu.” Thầy thuốc đút tay vào tay áo, ánh mắt nhuốm vẻ từng trải nhìn y, “Đương nhiên, nếu thật sự nghĩ không thông, thì cậu cứ đến quán trà ở hẻm Yên Liễu mà nghe kể chuyện đi.”
Nơi đó chuyên kể chuyện tình nam nữ từ xưa đến nay, biết đâu lại dạy được cho y gì đó.
Lộ Chi Dao khẽ mỉm cười, cũng không hỏi thêm nữa, mà lại nói đến chuyện khác.
“Tôi biết đôi mắt mình không còn cứu được nữa…” Hàng mi y khẽ run, khóe môi nhếch lên nở một nụ cười chân thành: “Có thể cho tôi biết, Lý Nhược Thuỷ trông như thế nào không?”
Thầy thuốc càng đau lòng hơn: Đây chắc là chàng trai vừa mới chớm yêu, ông không thể để y lún sâu thêm nữa.
“Cô nương đó ấy à…” Thầy thuốc thầm xin lỗi Lý Nhược Thuỷ trong lòng, rồi lấy dược liệu bên cạnh.
“Lông mày như đảng sâm, mắt giống hạt đậu xanh, miệng như lá tre, nói chung là không đẹp.”
Đúng là tội lỗi quá, thầy thuốc cảm thấy lương tâm mình hơi cắn rứt. Lý cô nương ấy rực rỡ như bình minh, sáng chói như sao trời, thoạt nhìn đã thấy thông minh tinh tường, là một người thú vị hiếm có, thế mà ông lại tả ra nông nỗi này.
Lộ Chi Dao đưa tay sờ lên mấy vị thuốc ấy, khóe môi vẫn mang theo nụ cười.
“Vẻ ngoài thú vị thật đấy.”
Thầy thuốc: …
“Đa tạ.” Lộ Chi Dao vẫn để lại bạc, y xoay người bước ra ngoài rồi chặn bừa một người qua đường lại, vẻ mặt rất dịu dàng.
“Xin hỏi, hẻm Yên Liễu ở đâu vậy?”
***
Chú thích:
- Câu nói nổi tiếng của Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh. Cả câu là Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc; Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc (nghĩa: Vật chất không khác cái Không (nothingness), cái Không không khác Vật chất; Vật chất tức là cái Không, cái Không tức là Vật chất) ↩
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 29
10.0/10 từ 22 lượt.
